Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 21687 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6789
Ngươi Có Hiềm Nghi

❊ ❊ ❊

Lúc này, Hoa Tố Cầm mặc một thân y phục đen đi ra, đứng cách đó không xa gọi Thôi Chân Quý: "Nhược Thanh, con cứ ngồi đây một mình làm gì? Vào trong cùng thảo luận đi!"

Thôi Chân Quý cười lạnh một tiếng.

"Thảo luận cái gì? Ta không có gì muốn thảo luận với các người cả, các người có thể về nhà nấy rồi. Hậu sự của dì đã lo xong trong vòng một ngày, các người còn ở lại đây không chịu đi làm gì?"

Mới một ngày đã lo xong hậu sự...

Hoa Tố Cầm giận dữ: "Ta mới là chị em ruột của nó! Ta là chị ba của nó! Còn nữa, ngươi khăng khăng muốn lo liệu hậu sự cho Tố Hân trong vòng một ngày, ngươi có từng nghĩ tới, đợi khi hai chị em Như Âm, Như Hiệp quay về thì ngươi tính giải thích thế nào với bọn nó? Chúng nó là con gái ruột của Tố Hân, ngươi thậm chí còn không để chúng nó kịp về nhìn mẹ đẻ mình lần cuối!"

Hoa Tố Hân chỉ có hai cô con gái như vậy, nhưng bọn họ đều lấy chồng xa, tuy vẫn nằm trong phạm vi Nam Đô, nhưng về tới đây lại mất ba tiếng đồng hồ đi xe, hơn nữa bọn họ cơ bản là không bao giờ quay về.

"Lo liệu tang sự trong vòng một ngày là tâm nguyện của dì, hơn nữa dì cũng nói không cần làm lớn, không phải dì cũng đã xem qua di thư của dì ấy rồi sao?"

"Thứ đó có phải đích thân dì ấy viết hay không vẫn còn khó nói!" Hoa Tố Cầm hừ một tiếng: "Ta không tin Tố Hân mắc bệnh mà lại không trụ nổi, bình thường căn bản chưa từng nghe dì ấy nhắc tới! Hơn nữa trong thư còn để lại toàn bộ tài sản cho ngươi, ngươi vẫn có hiềm nghi đấy."

Thôi Chân Quý cười không chút để tâm: "Nếu các người cảm thấy ta có hiềm nghi, cứ việc tìm chứng cứ rồi đưa ta đến cục trị an."

"Chúng ta muốn tin ngươi, nên đây chẳng phải đang bảo ngươi vào nói chuyện đàng hoàng đó sao? Có chuyện gì chúng ta cùng bày ra bàn bạc cho rõ ràng."

Nghe anh ta nói vậy, Hoa Tố Cầm mới dịu giọng xuống. Thực ra, bình thường Hoa Tố Hân đối xử với Thôi Chân Quý ra sao, bọn họ đều nhìn thấy cả. Hoa Tố Hân cũng không dưới một lần nói rằng những thứ bà sở hữu đều là để dành cho Thôi Chân Quý. Nhưng thực sự không để lại chút gì cho hai chị em Như Âm, Như Hiệp, bọn họ cảm thấy thật sự khó mà tin nổi, con gái ruột lại không bằng Thôi Chân Quý?

"Không có gì để nói đâu, các người về đi."

Thôi Chân Quý nói với Minh Thiên: "Đưa bọn họ ra ngoài."

"Vâng."

Minh Thiên lập tức đi vào phòng khách, không bao lâu sau, cậu dẫn theo hai người đàn ông trẻ tuổi đuổi hết những người trong sảnh ra ngoài cửa lớn.

Những người này ồn ào náo loạn, vốn dĩ còn không muốn đi, nhưng Minh Thiên trực tiếp đóng cửa lại rồi khóa chặt.

"Các vị nếu không đi, ta sẽ dội nước lạnh từ trên tường xuống đấy." Minh Thiên hừ hừ.

"Đúng là chủ nào tớ nấy, loại đầy tớ độc ác!"

"Đi đi đi, ngày mai chúng ta tìm gia chủ nói chuyện!"

"Đúng, Nhược Thanh quá không ra gì!"

Người bên ngoài chửi bới một lúc rồi cũng rời đi, nơi này cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Thôi Chân Quý lúc Minh Thiên đuổi bọn họ đi đã cúi đầu ăn bát canh trứng, lúc này cũng vừa ăn xong bát đó.

Giang Tiêu lúc này mới từ trên tường nhảy xuống.

"Kẻ nào!"

Minh Thiên lập tức áp sát lao tới, vung chân quét về phía cô.

Giang Tiêu nhanh chóng nghiêng người né tránh đòn tấn công của cậu: "Minh Thiên, là ta!"

Minh Thiên lúc này mới nhìn rõ là cô: "Tiểu thư?"

Giờ này, sao Giang Tiêu lại ở đây? Thôi Chân Quý cũng chấn động, ngẩng đầu nhìn qua.

Giang Tiêu bước nhanh tới trước mặt anh, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của anh.

"Tiểu cữu, con ở nhà đợi mãi không thấy người về, thật sự hơi lo lắng nên qua xem thử."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6575
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.