Cừu Lê Bạch cũng cảm thấy vô cùng bất lực.
Ngay khi tới Nam Đô, cô đã tìm đến nhà Thôi Chân Quý theo địa chỉ, nhưng cửa lớn khóa chặt, không có ai ở nhà.
Vì trước đó Giang Tiêu đã đưa cho cô địa chỉ nhà Hoa Tố Hân, nên cô lại tìm tới phía Minh Hoa Lý, thế nhưng bên đó cũng chẳng có ai.
Cô hoàn toàn không có cách nào tìm được Thôi Chân Quý, đành phải nhờ cậu giúp đỡ.
Cậu của Cừu Lê Bạch cũng vừa mới chuyển công tác đến Nam Đô, chưa đứng vững chân ở đó, nhưng dù sao cũng có chút năng lực, cuối cùng đã nghe ngóng được, nói là gần đây nhà họ Hoa xảy ra xung đột khá lớn, rồi Hoa Nhược Thanh nhập viện.
"Vậy là anh ấy bị thương sao?"
Cuối cùng vẫn xảy ra xung đột lớn ư?
"Cậu tôi cũng không nghe ngóng được tình hình cụ thể của anh ấy thế nào, giờ tôi chuẩn bị tới bệnh viện đây, người của cậu tôi nói ở đó có người nhà họ Hoa canh giữ, hoàn toàn không cho vào. Tôi qua xem thử thế nào."
"Dì Lê Bạch, dì cũng phải cẩn thận một chút, nếu không vào được, dì xem có thể gặp được Minh Thiên hay một người tên là Thái Phi không, anh ta là người con để lại bên cạnh cậu út, rất đáng tin."
"Được, dì biết rồi. Tiểu Tiểu, vậy cứ thế đã nhé, dì qua đó xem trước, có tình hình gì dì sẽ gọi lại báo với con sau."
"Cảm ơn dì Lê Bạch."
"Cảm ơn cái gì chứ, Chân Quý cậu ấy..."
Dù sao cũng là vị hôn phu của cô mà.
Cúp điện thoại, Giang Tiêu nghĩ ngợi vẫn thấy không ngồi yên được, liền nói với Quan Thiết Trụ một tiếng, sau đó mang theo Chu Bối, bảo Quan Thiết Trụ lái xe, cùng bọn trẻ tới nhà họ Thôi.
Bà Thôi vừa thấy họ tới thì vô cùng vui mừng, Trương Hồng Miêu cũng ở đó, họ vừa thấy ba đứa trẻ là không nỡ buông tay, Giang Tiêu đưa bọn trẻ tới, cơ bản cũng không cần cô phải tự mình trông nom gì nữa.
Cô tới là để tìm Thôi minh đốc.
Thôi minh đốc hôm nay tận đến giờ cơm tối mới về nhà.
Thấy Giang Tiêu dẫn bọn trẻ tới, sau khi ăn cơm xong, ông cũng hiếm khi bế bế bọn trẻ, trêu chọc Tiểu Bảo.
Giang Tiêu đợi thời gian vừa đủ, liền nói với ông: "Ông ngoại, con có chuyện muốn nói với ông."
"Ồ?"
Thôi minh đốc thấy cô nói nghiêm túc, liền đứng dậy: "Ra thư phòng đi."
Giang Tiêu không muốn để bà Thôi nghe thấy những chuyện cô sắp nói.
Nếu không, biết được Thôi Chân Quý ở bên ngoài vất vả như vậy mà chẳng hề nói với người nhà, có lẽ bà sẽ rất áy náy.
Vào thư phòng, Giang Tiêu vừa ngồi xuống liền kể cho Thôi minh đốc nghe tình hình bên phía Nam Đô.
Thôi minh đốc nghe xong thì cau mày, nói: "Chút của cải đó của nhà họ Hoa, ngay từ đầu ta đã nói với nó rồi, chúng ta có thể không cần."
"Ông ngoại, đây không phải vấn đề cậu út có cần hay không."
"Vốn dĩ là đồ của nhà họ Hoa, đưa cho họ thì cứ đưa, đừng quên nó mang họ Thôi, nếu bọn họ sẵn lòng đưa thì thôi, nhưng giờ rõ ràng người ta không muốn buông tay, tranh giành đến sứt đầu mẻ trán như thế để làm gì? Nhà họ Thôi chúng ta cũng đâu có thiếu chút tài sản đó."
Giang Tiêu cũng có thể hiểu được cách nghĩ của Thôi minh đốc.
Có thể nói, Thôi minh đốc là người rất chính trực, tấm lòng cũng rất khoáng đạt, trong lòng ông chỉ có công việc, chỉ có đại cục, không quá coi trọng tiền tài.
Ông sẽ cảm thấy, những thứ đó không lấy được thì thôi, nhẹ nhàng một chút, còn hơn là đi tranh giành sứt đầu mẻ trán với người ta.
Cho nên, ông có chút không hiểu tại sao Thôi Chân Quý đã đến bước này rồi mà vẫn không chịu từ bỏ.
"Giờ Hoa Tố Hân đã qua đời rồi, Hoa Tố Cầm và mấy người đó cũng đã đạt được thứ họ muốn, ngoại trừ một mình thằng út, chẳng phải bọn họ đều đã được như ý nguyện rồi sao? Nó buông tay thì đâu có chuyện lớn thế này."