Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 21687 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6781
Đều Đã Đồng Ý

❊ ❊ ❊

Không biết nói năng tử tế được à?

Giang Tiêu vừa nghe thấy Chu Uất Thâm nói chuyện như vậy liền cảm thấy khó chịu.

Cái gì mà tư mị nan miên?

Nghe cứ như thể cả đêm anh ta nhớ cô đến mức không ngủ được vậy.

Đã là người có hôn thê rồi mà...

Giang Tiêu tỏ vẻ mỉa mai, hỏi: "Chu tiên sinh có chuyện gì?"

"Có thể vào trong nói chuyện không?" Chu Uất Thâm nói, "Thanh thúc không có nhà, nhưng chắc vẫn còn Lưu đại sư ở đó chứ? Cô và tôi cũng không hẳn là nam nữ đơn chiếc."

Đúng là cái loại người nói chuyện nghe rất đáng ghét!

Nhưng nghe anh ta khẳng định chắc nịch rằng Thôi Chân Quý không có nhà, chỉ có Lưu Quốc Anh ở đây, Giang Tiêu liền cảm thấy hẳn là anh ta biết Thôi Chân Quý đi làm gì.

Cô nghiến răng, cuối cùng vẫn để anh ta vào.

Lưu Quốc Anh vốn định là nếu có khách khác đến thì ông sẽ tránh đi để người khác tiện nói chuyện, nhưng khi thấy người đến là Chu Uất Thâm, ông đứng dậy rồi lại ngồi xuống.

Người này chẳng phải kẻ tốt lành gì, nếu hắn đã tới, Lưu Quốc Anh sẽ không nhường không gian cho hắn đâu, ông nhất định phải ở lại, hơn nữa còn phải ngồi cạnh Giang Tiêu để tránh cho gã đàn ông này có cơ hội lợi dụng.

Lưu Quốc Anh lúc này hoàn toàn không nghĩ tới chuyện thân thủ của Giang Tiêu đâu phải ai muốn làm gì thì làm, ông chỉ đơn giản là nghĩ phải mau chóng bảo vệ cô.

"Lưu đại sư, ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay được gặp ông, tôi thật sự rất vui mừng." Chu Uất Thâm tiến lên muốn bắt tay với Lưu Quốc Anh.

Lưu Quốc Anh chỉ lạnh lùng cất tiếng: "Ngồi."

Ông như thể không hề nhìn thấy bàn tay hắn chìa ra, cầm tờ báo đã đọc xong từ sáng lên xem tiếp, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho Giang Tiêu ngồi cạnh mình.

Chu Uất Thâm cũng không hề xấu hổ, thu tay lại rồi ngồi xuống đối diện bọn họ.

Sau khi ngồi xuống, hắn liền hỏi Giang Tiêu: "Không biết Giang tiểu thư có thích bó hoa lần trước không?"

"Tôi chẳng nhận được bó hoa nào cả," Giang Tiêu lạnh lùng đáp, "Chắc là tiểu cữu cữu của tôi vứt đi rồi."

Cô đã nói đến thế mà Chu Uất Thâm vẫn giữ được nụ cười dịu dàng, như thể không hề bận tâm chuyện bị vả mặt, bị mất mặt mũi.

"Thật là đáng tiếc, tôi thấy bó hoa đó rất hợp với Giang tiểu thư, dù sao cũng rất khó gặp được cô gái xinh đẹp như Giang tiểu thư."

Mặt mũi đâu mà nói câu đó chứ...

"Tôi lại thấy Hoa Tâm Nguyệt cũng khá xinh đẹp đấy." Giang Tiêu cố tình nói.

"Tâm Nguyệt vẫn còn hơi non nớt, còn Giang tiểu thư đây, rõ ràng còn trẻ tuổi như vậy, lại có sắc bén, lại còn chút bí ẩn, khiến người ta cứ muốn lại gần thêm chút nữa, lại gần thêm chút nữa..."

Lưu Quốc Anh không nhịn được nữa: "Chu tiên sinh, nếu còn nói những lời không biết xấu hổ này, mời anh ra ngoài cho!"

Thật quá vô liêm sỉ, đã nhắc đến hôn thê của mình rồi mà vẫn có thể nói những lời nghe như tán tỉnh thế này. Đúng là không biết nhục.

Thấy Lưu Quốc Anh nổi giận, Chu Uất Thâm vội vàng nói: "Lưu đại sư, xin lỗi, tôi mới từ nước ngoài về không lâu, ngôn ngữ của tổ tiên có chút không quen, nếu dùng không tốt, tôi xin lỗi, nhưng tôi không có ý xấu đâu."

Tôi tin quỷ của anh ấy.

Lưu Quốc Anh hừ lạnh một tiếng.

"Chu Uất Thâm, có việc thì nói việc, anh nên biết chúng ta không có giao tình gì để có thể tán gẫu chậm rãi đâu."

Giọng điệu Giang Tiêu cũng lạnh lùng hơn hẳn.

"Thực ra tôi chỉ muốn đến hỏi Giang tiểu thư, có biết chi nhánh của Hoa Tố Hân bọn họ, sáng nay đều đã đồng ý với yêu cầu của Hoa gia chủ, ký tên vào văn bản khế ước và nhận lấy quyền lợi mà mình muốn hay không?" Chu Uất Thâm mỉm cười.

Cái gì?

Họ đều đồng ý rồi sao?

"Cả Hoa Tố Hân cũng..."

"Đúng vậy, Hoa Tố Hân cũng đã ký tên."

Không thể nào.

Giang Tiêu chấn động.

Hôm qua Hoa Tố Hân rõ ràng đã nói với Thôi Chân Quý là cô ấy sẽ không đồng ý ký tên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6575
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.