Cừu Lê Bạch nghe vậy lòng có chút mềm đi, khẽ hỏi: "Vậy sao bây giờ anh lại không sợ nữa?"
Thôi Chân Quý cười nhẹ một tiếng.
"Tiểu Tiểu, cô biết chứ nhỉ?"
"Tôi tất nhiên là biết Tiểu Tiểu rồi." Sao đột nhiên lại hỏi cô có biết Giang Tiêu hay không? Cô cũng coi như là rất thân thiết với Giang Tiêu mà.
Thôi Chân Quý nói: "Tiểu Tiểu thích tôi, cũng thích cô. Cô đừng tưởng chuyện này không quan trọng, thực ra nó rất quan trọng. Sau khi kết hôn với tôi, nếu tôi có lỡ làm chuyện hồ đồ, cô cũng sẽ không phải lo không tìm được ai trong Thôi gia đứng về phía mình để chống lưng. Nếu tôi có chuyện gì, Tiểu Tiểu cũng sẽ ở bên cạnh cô, thay tôi chăm sóc cô. Cho nên bây giờ tôi không còn nỗi lo âu nào nữa."
Cừu Lê Bạch dở khóc dở cười, cô không ngờ rằng sự không còn nỗi lo âu nào của Thôi Chân Quý lại có được từ trên người Giang Tiêu.
"Anh cũng không thể dồn hết trách nhiệm của mình lên người Tiểu Tiểu chứ? Chẳng lẽ sau khi kết hôn anh định đẩy tôi cho Tiểu Tiểu chăm sóc sao?"
"Tất nhiên là không rồi, chỉ là trong lòng sẽ rất an tâm. Trước kia tôi thực sự lo lắng mình không thể mang lại cảm giác an ổn và hạnh phúc cho vợ con, nhưng bây giờ tôi tin mình làm được, dù nhất thời chưa được thì tôi cũng sẽ nỗ lực học hỏi. Vậy nên, em đồng ý không? Gả cho anh nhé."
Thôi Chân Quý lấy từ trong túi ra một chiếc túi gấm nhỏ, đưa đến trước mặt cô.
"Đây là gì?"
Cừu Lê Bạch đón lấy, mở miệng túi ra, đổ vật bên trong vào lòng bàn tay mình.
Bảy tám viên đá quý sáng lấp lánh, vô cùng đẹp mắt. Có hồng ngọc, cũng có lục bảo thạch.
"Anh đây là đang cầu hôn?"
"Ừm, cầu hôn."
Cừu Lê Bạch nhất thời không biết trong lòng mình là tư vị gì. Có ai cầu hôn mà trực tiếp lấy ra một nắm đá quý như vậy không?
"Cầu hôn chẳng phải nên dùng nhẫn sao?"
"Những viên đá quý này đều cho em, sau khi về kinh thành chúng ta nhờ Tiểu Tiểu vẽ vài mẫu mã, mang đến tiệm trang sức để khảm nạm vào, đó sẽ là những món độc nhất vô nhị trên đời này."
Một bộ hoàn chỉnh.
Có thể làm bông tai, nhẫn, mặt dây chuyền, còn có thể làm một chiếc vòng tay.
"Đúng là lắm tiền nhiều của." Cừu Lê Bạch bật cười khúc khích.
"Ừm, cái khác thì không có, chứ tiền thì tôi tuyệt đối sẽ không thiếu, sẽ đảm bảo em cả đời cơm áo không lo, hơn nữa tiền đều đưa hết cho em tiêu, sẽ không tiêu lên người phụ nữ khác, đồng ý không?"
Giang Tiêu và Mạnh Tiểu Bảo đang ở tận kinh thành:
Cữu cữu, tự vả mặt mình không đau sao?
Cữu công, cháu vẫn còn nhỏ, đợi đến khi cháu lớn lên, có lẽ chú còn phải tiêu rất nhiều tiền trên người cháu nữa đấy.
Cừu Lê Bạch đã được dỗ ngọt, lúc này trong lòng sớm đã cảm động đến mức mắt cũng muốn rưng rưng lệ, làm gì còn chuyện không đồng ý?
Cô dùng sức gật đầu.
"Em đồng ý."
Cô bỗng cảm thấy chuyến đi Nam Đô lần này của mình thật đúng đắn.
Thôi Chân Quý cuối cùng cũng đã cầu hôn cô.
"Vậy tối nay em ở đây bầu bạn với anh nhé?"
Thôi Chân Quý nâng khuôn mặt cô lên hôn xuống, hôn một lúc lâu, thừa lúc Cừu Lê Bạch đang có chút mê loạn liền ghé vào tai cô thì thầm: "Tối nay anh sẽ bảo Minh Thiên bọn họ cút sang phòng bệnh khác mà ở. Đây là phòng suite, làm gì cũng được cả."
"...... Được."
"Ngốc thật."
Thôi Chân Quý không nhịn được mà bật cười, gõ nhẹ lên đầu cô một cái.
"Đợi hai ngày nữa, về nhà đi. Lần đầu tiên của chúng ta, sao có thể ở trong bệnh viện được?"
Cừu Lê Bạch lúc này mới phản ứng lại vừa rồi mình đã đồng ý chuyện gì.
Mặt cô lập tức nóng bừng lên, không nhịn được đấm anh một cái.
"Anh ăn nói bậy bạ gì đấy!"
"Tiên sinh, không phải cô Cừu có mang sủi cảo đến sao?" Giọng nói của Minh Thiên từ ngoài cửa vọng vào, "Nếu không ăn thì chắc sắp nguội rồi ạ? Nếu ngài không ăn, có thể cho tôi và Đại Phi ca ăn được không?"