Giang Tiêu biết con gái của Hoa Tố Hân chắc chắn sẽ tìm đến gây phiền phức cho Thôi Chân Quý, nhưng khi thật sự nghe được chuyện này, cô vẫn cảm thấy rất tức giận.
Rõ ràng đó là ý của chính Hoa Tố Hân, cô tin rằng Thôi Chân Quý không thể nào dòm ngó tài sản của Hoa Tố Hân, anh cũng chẳng nói gì với bà ấy, thế nhưng giờ đây tất cả mọi người có lẽ đều đã hiểu lầm anh.
Cô cũng hiểu Thôi Chân Quý, anh không phải kiểu người vì muốn dĩ hòa vi quý mà giao đồ ra ngoài. Anh sẽ coi những thứ đó là sự ký thác và quà tặng của Hoa Tố Hân, đã là bà ấy cho thì anh sẽ nhận, hơn nữa còn giữ gìn cẩn thận.
Cho nên, trong mắt người nhà họ Hoa, chắc chắn anh sẽ là kẻ vắt chày ra nước, nửa điểm cũng không muốn giao ra cho hai chị em Như Âm, Như Hiệp.
Điều này có lẽ sẽ càng khiến đối phương phẫn nộ hơn.
Giờ chỉ hy vọng cậu Cừu có thể giúp được một chút, đừng để anh rơi vào tình cảnh quá cô lập không ai giúp đỡ.
"Minh Thiên, người bạn ở khu Liên Minh mà Tích Niên nói với cậu út, cậu cũng ghi nhớ đi. Nếu có chỗ nào cần đến người đó, cậu nhớ phải linh hoạt một chút mà đi tìm người ta giúp đỡ. Đừng sợ nợ ân tình của người ta, nếu có nợ ân tình, đến lúc đó tôi sẽ trả, biết chưa?"
"Vâng, tiểu thư, tôi biết rồi, cô yên tâm ạ."
Minh Thiên cảm thấy Giang Tiêu đối với Thôi Chân Quý thật sự là rất rất tốt, cũng khó trách tiên sinh lại cưng chiều cô ấy như vậy.
Sau khi cúp điện thoại, Minh Thiên suy nghĩ một chút rồi đi tìm Thôi Chân Quý.
"Tiên sinh, người nhà họ Hoa trước kia vốn chẳng mấy khi quản chuyện của Như Âm, Như Hiệp, nhưng lần này lại đều đứng về phía họ với tư thế công bằng và bảo vệ kẻ yếu. Bây giờ chúng ta vẫn thiếu người, chỉ sợ đến lúc đó xảy ra xung đột thì cục diện sẽ không kiểm soát nổi. Để đề phòng vạn nhất, chúng ta có nên mời người của Liên Minh qua trấn áp hiện trường không ạ?"
Ngày kia Thôi Chân Quý phải đàm phán chính thức với Như Âm, Như Hiệp tại sân viện của Hoa Tố Hân. Đến lúc đó, bên phía nhà họ Hoa chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến chống lưng cho hai chị em họ. Chưa nói đến họ, chỉ riêng Như Hiệp đã mang theo không ít người đến rồi, Như Hiệp cũng không phải hạng dễ đối phó, đến lúc đó chỉ sợ là thật sự sẽ xảy ra xung đột.
Nói thật, trường hợp này nếu có tiểu thư ở đây thì tốt quá.
Minh Thiên rất thích nhìn cảnh Giang Tiêu không nói hai lời liền trực tiếp động thủ.
Còn đối với Thôi Chân Quý, anh thật sự không tiện động thủ với phụ nữ.
Nhưng giờ Giang Tiêu không có ở đây, nhỡ Như Hiệp thật sự làm càn, chỉ sợ đến lúc đó cục diện không thể kiểm soát.
Chuyện khác thì không sao, nhưng nếu gương mặt hoàn hảo như vậy của tiên sinh nhà họ mà bị cào một vết thương thì đúng là không được.
"Không cần."
Thôi Chân Quý không chút do dự mà đáp ngay.
"Nhưng Như Hiệp có vẻ thật sự không phải người biết lý lẽ đâu ạ, tiên sinh, ngài không sợ đến lúc đó cô ta trực tiếp cho người đập phá cái sân viện này của dì sao?"
Minh Thiên cũng hiểu Thôi Chân Quý, biết anh sẽ quan tâm điều gì.
Quả nhiên, vừa nghe thấy vậy Thôi Chân Quý liền nhíu mày.
Hoa Tố Hân người đã không còn, nhưng sân viện này anh nhất định phải bảo vệ thật tốt.
Với cái tính cách đó của Vương Như Hiệp, đến lúc đàm phán không vừa ý, rất có thể cô ta sẽ trực tiếp đập phá đồ đạc.
Chồng và ba người con trai của Vương Như Hiệp cũng đều có tính cách giống cô ta, đến lúc đó cả nhà họ mà ra tay, anh thật sự sợ làm hỏng sân viện.
Còn có gia chủ họ Hoa và Chu Uất Thâm đều sẽ nhúng tay vào chuyện này, đến lúc đó sẽ biến thành như thế nào cũng không biết, cho nên vẫn cứ là phải đề phòng vạn nhất.
"Phía Liên Minh là bạn của Tích Niên..."
Lời anh còn chưa nói xong, Minh Thiên liền lập tức đưa Giang Tiêu ra.
"Tiểu thư nói đừng sợ nợ ân tình, sau này cô ấy sẽ đi trả ân tình là được ạ."
Thôi Chân Quý sững sờ một chút, rồi bật cười thành tiếng.
"Con bé này. Được, cậu đi đi."
Minh Thiên lập tức đáp lời rồi chạy ra ngoài.