Không biết Giang Tiêu sinh đẻ thế nào mà đứa con nào cũng đáng yêu như vậy.
Bà Cừu nhìn Giang Tiêu, lại nhìn sang con gái mình. Giang Tiêu phảng phất có nét giống cậu nhỏ của cô ấy đôi chút, Thôi Chân Quý quả thật có ngoại hình rất đẹp, con gái bà cũng không kém, cho nên nếu bọn họ có con, nhất định cũng sẽ đáng yêu như ba đứa trẻ này chứ nhỉ?
Bà Cừu thực sự sốt ruột rồi, chỉ mong Cừu Lê Bạch mau chóng kết hôn với Thôi Chân Quý, sinh một đứa nhóc mập mạp.
Thế nhưng Thôi Chân Quý đã bao lâu rồi không về kinh thành?
Bà hỏi Lê Bạch, con bé lại bảo thỉnh thoảng vẫn thư từ, đôi khi còn gọi điện thoại.
Nếu bọn họ vẫn còn là chàng trai cô gái trẻ tuổi thì đây chẳng phải vấn đề gì, đằng này đều đã lớn tuổi rồi. Thôi Chân Quý đã ngoài ba mươi, chẳng lẽ thực sự không muốn làm cha?
Cho nên lần này bà Cừu đến thăm Giang Tiêu và con của cô, một mục đích khác chính là muốn nhờ Giang Tiêu giúp đỡ.
Bà đã nhìn ra, chuyện của Thôi Chân Quý thì Thôi minh đốc và bà Thôi không thể can thiệp hay làm chủ được, ngược lại Giang Tiêu với tư cách là vãn bối lại có khả năng nói được vào.
Bà Thôi bế Nhị Bảo, ngồi cùng họ trong đình, để ngón tay cho Nhị Bảo nắm lấy, thỉnh thoảng lại khẽ đung đưa vài cái, bà đã vô cùng mãn nguyện với cuộc sống hiện tại này.
Trước đây bà không thể chăm sóc trẻ con, giờ bệnh tim đã khỏi, cuối cùng cũng có thể bế các bé, thật sự rất mãn nguyện.
"Phải đó, đều giống mẹ chúng, rất ngoan ngoãn." Bà Thôi nói.
Bà vừa dứt lời, Mạnh Tiểu Bảo liền cười khanh khách một tràng, trông vô cùng khoái chí.
"Phụt."
Cừu Lê Bạch cứ cảm thấy tràng cười khoái chí này của Mạnh Tiểu Bảo đến thật là trùng hợp.
Giang Tiêu ngoan ngoãn?
Ngay cả người không thân thiết với Giang Tiêu như cô còn cảm thấy câu nói này thật sự có chút trái lương tâm.
Danh tiếng của Giang Tiêu trong giới nhỏ ở kinh thành này thật sự chẳng liên quan gì đến từ ngoan ngoãn cả.
Nhất là đám Cao Vĩ từng bị cô "xử đẹp", chẳng biết ở bên ngoài đồn đại Giang Tiêu thế nào, nói cô hung hãn man rợ, hở chút là đấm đá người khác, đáng sợ vô cùng.
Còn bảo chỉ có ác bá vương như Mạnh Tích Niên mới trị được Giang Tiêu, bảo họ là một đôi trời sinh—— một lũ người ác.
Trước đây khi chưa quen biết Giang Tiêu, bà Cừu thực ra cũng hơi tin vào mấy lời đồn đó. Nhưng sau khi gặp Giang Tiêu rồi thì biết lời đồn cũng chẳng đúng lắm.
Nhưng dù Giang Tiêu không giống như lời đồn, thì cũng thật sự không liên quan gì đến từ ngoan ngoãn.
Cho nên giờ bà Thôi dùng từ này để khen Giang Tiêu, họ đều cảm thấy thật sự buồn cười.
Nhưng họ còn chưa cười thì con gái ruột của Giang Tiêu đã cười thành như vậy rồi.
Vốn dĩ họ định nhịn cười vì dù sao cũng không lịch sự lắm, nhưng giờ bị Mạnh Tiểu Bảo cười như vậy, họ thực sự không nhịn nổi nữa, đều không kiềm được mà cười theo Mạnh Tiểu Bảo.
Giang Tiêu thấy Mạnh Tiểu Bảo khua đôi bàn tay mập mạp cười không ngừng được, bèn hậm hực đi tới, cúi người đưa tay nhéo một cái vào má con bé.
"Đồ tiểu quỷ, mẹ biết chắc chắn con đang nói mẹ không ngoan đúng không?"
Mạnh Tiểu Bảo càng cười khoái chí hơn.
Cừu Lê Bạch cũng cười theo, ánh mắt và khóe miệng tràn đầy ý cười không thể ngăn nổi.
"Tiểu Bảo đúng là một quả cầu vui vẻ, nhìn con bé cười, tâm trạng tồi tệ gì cũng tan biến hết."
Bà Thôi nhìn qua, ân cần hỏi: "Lê Bạch có chuyện gì không vui sao?"
Bà Cừu vừa nghe câu này, liền lập tức nắm lấy cơ hội nói ra.
"Con bé này chắc cũng đang nhớ Chân Quý, Tiểu Tiểu à, cậu nhỏ của cháu gần đây rất bận sao?"
Bà vừa mở lời, Giang Tiêu đã biết ngay mục đích của bà ngày hôm nay rồi.