Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 9006 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 811
Bán Nó Đi

❊ ❊ ❊

Nàng nhìn quanh bốn phía, không phát hiện ra thứ gì phù hợp khác, nhưng lại nhìn thấy một cái vỏ gối mới. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu, nàng lập tức bỏ chậu lan kia vào trong vỏ gối, rồi ôm chặt lấy nó, lén lút mở cửa đi ra ngoài.

Trong phòng khách, Khương Tùng Hải đang nghe Khương Bảo Quốc kể lể nỗi khổ.

Ý của Khương Bảo Quốc cũng là muốn họ thu nhận Tống Hỷ Vân và Khương Thái Kiều vài ngày, ông ta còn nói mình có thể nộp tiền ăn.

Còn Khương Thái Kiều đang ở trên sân thượng, nhìn thấy giàn hoa hồng đã leo kín nửa bức tường, nhìn những luống rau xanh tươi mơn mởn, rồi nhìn lại nơi mình đang ở, cảm thấy đây mới là nơi ở thích hợp.

Nơi ở hiện tại ngay cả người từ nông thôn lên như cô cũng không chịu nổi nữa rồi.

Một nguyên nhân khác là cô đã nhìn ra, cha cô chắc chắn có vấn đề, nhưng mẹ cô cứ bám lấy ông ta không buông cũng không được, hai người họ cãi nhau suốt ngày, cãi đến mức cô muốn phát điên lên.

Có lẽ, chuyển đến đây ở trước mới có thu hoạch?

Có lẽ, anh Dư Hàng sẽ thường xuyên đến đây tìm chị Tiêu Tiêu?

“Vợ Bảo Quốc, con đi đâu thế?” Cát Lục Đào đi vào, vừa đúng lúc thấy Tống Hỷ Vân mở cửa muốn đi ra ngoài.

“Con xuống dưới một lát, lên ngay ạ!” Tống Hỷ Vân lập tức lao ra ngoài cửa.

Vừa nãy nửa người nàng đã ra ngoài, cánh cửa che khuất nên Cát Lục Đào không nhìn thấy thứ nàng đang ôm. Tuy có chút nghi hoặc nhưng bà cũng không nghĩ nhiều.

Tống Hỷ Vân vội vã xuống lầu, chạy ra bên đường.

Bên đường trồng một vài loại cây cảnh, nàng giấu chậu lan kia vào một bụi cây rậm rạp, nhìn quanh bốn phía rồi lại vội vã chạy ngược về.

“Ôi chao, Bảo Quốc, không còn sớm nữa, chúng ta về thôi, đừng làm phiền nhị thúc nhị thẩm nữa.” Vừa vào cửa, nàng đã lớn tiếng kêu lên, cũng gọi Khương Thái Kiều bảo con bé nhanh chóng vào đi.

Tất cả mọi người đều bị nàng làm cho ngơ ngác.

Theo lý mà nói, đáng lẽ nàng phải không muốn đi mới đúng chứ?

Ít nhất cũng phải ăn chực một bữa.

Thế nhưng nàng chịu đi, Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào lại là cầu còn không được, vội vàng tiễn người ra cửa.

“Tôi hỏi cô có phải điên rồi không? Tôi còn chưa nói xong chuyện với nhị thúc đấy!” Vừa ra khỏi cửa, Khương Bảo Quốc đã sa sầm mặt mày quát nàng một câu.

“Em hơi khó chịu, lần sau đến là được chứ gì, dù sao chúng ta cũng biết chỗ rồi.” Tống Hỷ Vân thúc giục ông ta rời đi, đi được một đoạn lại vỗ đùi một cái: “Em để quên đồ ở nhà nhị thúc rồi, ông dẫn Thái Kiều về trước đi!”

Nói xong, nàng xoay người lại chạy ngược về.

Khương Bảo Quốc trầm mặt nói với Khương Thái Kiều: “Mẹ con cả ngày không đứng đắn, con tuyệt đối không được học theo bà ấy!”

Khương Thái Kiều gật đầu: “Cha, con biết rồi. Vậy sau này con có thể luôn đi theo cha không?”

Câu nói này của cô khiến Khương Bảo Quốc vốn đã hơi chột dạ khựng lại, ông ta hơi khó chịu, trầm giọng nói: “Nói bậy bạ gì thế, bây giờ chẳng phải đang đi theo cha sao?”

Khương Thái Kiều không nói gì.

Tống Hỷ Vân quay lại lấy chậu lan kia, mùi hương hoa chui vào mũi khiến nàng cảm thấy đắm say.

“Chà chà, trách không được người ta nói hoa lan đáng giá, mùi hương này đúng là thơm thật.” Nàng lẩm bẩm, ôm hoa vội vàng đi tìm mấy người kia.

Nàng buộc cái vỏ gối chặt chẽ, chỉ sợ mùi hương của hoa bay ra ngoài.

Mấy người kia cũng là người làm cùng nhà máy với Khương Bảo Quốc, bình thường tan làm không có việc gì thì hay ngồi uống nước ngọt tán gẫu ở một quán ăn ven đường.

Tống Hỷ Vân hỏi địa chỉ của ông lão kia, không chút suy nghĩ liền chạy tới đó.

Sống ở huyện thành này đã được vài ngày, giờ lòng nàng cũng không còn thấp thỏm nữa, ít nhiều cũng đã quen với nơi này rồi.

Gõ cửa nhà người ta, nàng lập tức ngửi thấy một mùi hương hoa thoang thoảng.

Tống Hỷ Vân mừng thầm, xem ra là tìm đúng chỗ rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:775
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.