"Vẫn là nên dưỡng thương cho tốt đi, đừng nghĩ nhiều như vậy nữa." Dương Chí Tề thở dài một tiếng, nói: "Cũng may cậu còn trẻ, ba năm sau cũng mới hai mươi bốn tuổi! Đến lúc đó lại..."
Nói đến đây, Dương Chí Tề cũng cảm thấy có chút khó chịu.
Kỳ trước, bị hãm hại, mất đi cơ hội.
Kỳ này, bị thương, bị người ta cố ý đẩy ngày sớm lên, không cách nào tham gia.
Kỳ sau...
Ông thế nào cũng không có lòng tin.
Mạnh Triều Quân rõ ràng vẫn còn ở trong đường lối này, cũng không biết là bị làm sao, vì con trai ruột của mình tranh thủ một chút cũng không được sao?
Mạnh lão đã lui về rồi, một khi lui về, quyền lực liền nhỏ hơn phân nửa, người khác vừa nhìn thấy ngay cả con trai ông ấy cũng chẳng hề cố gắng gì, thì càng sẽ không phí tâm tư đi giúp Mạnh Tích Niên.
Có thể nói, bao nhiêu năm nay, Mạnh Tích Niên thật sự là dựa vào bản lĩnh của chính mình để liều mạng.
Đây lại không phải là một môi trường công bằng, bởi vì luôn có người muốn giẫm đạp, ép buộc cậu ấy.
Quá ưu tú, tính tình lại bướng bỉnh, từ nhỏ đến lớn đắc tội với đám người trong đại viện kia, bọn họ cũng không phải là người có lòng dạ rộng rãi gì, tóm lại có thể vì chuyện nhỏ hồi nhỏ mà giẫm đạp cậu ấy cả đời.
Nhất là nhà họ Cao.
"Người nhà họ Phương lần này ngược lại lại hát đối với nhà họ Cao, nhưng cũng không thể cản nổi nhà họ Cao đang thế lớn dần. Tôi đang nghĩ, cậu có muốn nói với cha cậu một tiếng, xem có thể tìm đến nhà họ Phương không, nhà họ Mạnh và nhà họ Phương liên thủ, sau này biết đâu còn có thể chống lại một chút..."
Dương Chí Tề nói một tràng, lại thấy Mạnh Tích Niên vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm, không khỏi khựng lại một chút.
"Mạnh Tích Niên! Cậu có nghe tôi nói gì không? Lần này không tham gia được cũng không phải chuyện gì to tát..."
"Không cần thiết." Mạnh Tích Niên đột nhiên nói.
"Cái gì?"
"Liên thủ với nhà họ Phương, không cần thiết." Mạnh Tích Niên điều khiển xe lăn quay người lại, giọng điệu có chút lạnh lùng nói: "Nhà họ Phương với chúng ta vốn dĩ đã là đạo bất đồng bất tương vi mưu. Còn về Phương Kiến Nghiệp, tốt nhất là hắn đừng lăn đến trước mặt tôi nữa, bằng không, tôi vẫn đánh như thường."
Cậu vốn dĩ từ nhỏ đã chướng mắt Cao Vĩ và Phương Kiến Nghiệp, chỉ là hai người đó cứ luôn đâm sầm vào trước mặt cậu để gây sự chú ý.
"Thằng nhóc cậu..."
Lúc thế này rồi, còn nghĩ đến việc đấm Phương Kiến Nghiệp nữa à?
Mạnh Tích Niên nói: "Phái xe đưa tôi về đi, đến giờ cơm trưa rồi."
Dương Chí Tề: "..."
Bây giờ là lúc để bận tâm đến cơm trưa sao?
"Buổi trưa ở lại đây ăn cùng tôi! Ăn xong chúng ta lại bàn về thương thế của cậu! Nhà ăn hôm nay nấu thịt bò đấy!"
"Có nấu thịt rồng tôi cũng không ăn, ở đây có vợ tôi sao?" Giọng nói lạnh lùng của Mạnh Tích Niên truyền đến, làm Dương Chí Tề tức đến mức suýt chút nữa cầm ống cắm bút ném vào sau gáy cậu.
"Cậu là nghiêm túc đấy à? Chẳng phải nói vị hôn thê nhỏ của cậu còn chưa lớn sao? Thế mà đã gọi là vợ rồi?"
Mạnh Tích Niên khựng lại, nghiến răng nghiến lợi.
Câu "còn chưa lớn" này đã chọc trúng chỗ đau của cậu.
"Dù cô ấy chưa lớn, cũng là vợ tôi, ông quản được sao?"
"Thằng nhóc thối, cút đi cho tôi!"
Khương Tiểu cũng đã nghe Mạnh lão kể xong chuyện về cuộc thi đấu Binh Vương này, vừa nghe thấy ba năm trước Mạnh Tích Niên từng đăng ký tham gia, rồi danh sách còn bị gạch tên, cô liền im lặng không nói gì.
Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào cũng đang ngồi bên cạnh uống trà hoàng kim nghe Mạnh lão kể những chuyện này.
Họ lại không nghĩ nhiều như vậy, tâm tư chỉ là suy nghĩ của những người già quê mùa bình thường.
"Lần này không tham gia thì lần sau lại đăng ký là được," Khương Tùng Hải nói: "Vẫn là dưỡng thương quan trọng hơn, Tích Niên bị thương chân, dù sao cũng phải dưỡng cho tốt."
Cát Lục Đào cũng vội vàng gật đầu, có chút lo lắng nói: "Cái Binh Vương này, chẳng phải là phải đánh nhau sao? Không được đi! Ngộ nhỡ lại bị người ta đá vào chân thì làm thế nào? Chúng ta không tham gia."