Cô lại lấy ra một ít, bà ngoại là người không giữ được tâm sự, cho nên cũng chẳng hề chú ý đến số lượng.
Số thịt gà rừng này, tất nhiên là cô lấy từ trong không gian ra.
"Như vậy đấy."
Mạnh Tích Niên quả thực sắp đói lả rồi, bát cháo này lại vô cùng thơm ngon, anh ăn sạch bốn bát liền. Cũng may Khương Tiêu vốn đã dự đoán được anh sẽ ăn rất nhiều nên đã chuẩn bị một hộp cơm rất lớn.
Trong lúc anh đang ăn cháo, cô lấy những thứ mình mang tới từ trong ba lô ra, cốc súc miệng, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, giày bông.
Đôi giày bông này cũng là do Cát Lục Đào tự tay làm, lúc bà làm cho Khương Tiêu đều thuận tiện nghĩ đến Mạnh Tích Niên, nên cũng làm cho anh một đôi.
Còn nữa là......
Đồ lót bằng bông.
Lúc lấy ra, mặt Khương Tiêu lại nóng bừng.
Mạnh Tích Niên liếc nhìn một cái, tức thì trên trán cũng hiện lên mấy vạch đen, có chút không dám tin nói: "Em đến cả...... đồ lót cũng mua cho anh sao?"
Khương Tiêu mặt đỏ bừng, lườm anh một cái: "Em mua cái này cho anh làm gì? Đây là bà ngoại làm đấy!"
Đồ lót của Khương Tùng Hải đều là do Cát Lục Đào làm, cũng không biết Cát Lục Đào nghĩ thế nào, trước kia lúc Mạnh Tích Niên còn ở đây bà không có ý nghĩ này, một năm nay Mạnh Tích Niên không có ở đây, lúc bà muốn làm đồ lót cho Khương Tùng Hải thì cũng làm luôn cho Mạnh Tích Niên, làm xong còn lấy ra cho anh cất đi.
Cát Lục Đào đã nói với cô như thế này, Mạnh Tích Niên sống không dễ dàng, mẹ ruột không còn, cha ruột cũng không quan tâm đến anh mấy, bản thân anh lại bận rộn huấn luyện, cuộc sống chắc chắn là vừa mệt vừa khổ. Giúp được gì cho anh thì cứ cố gắng giúp, cũng có thể khiến anh có cảm giác được gia đình yêu thương.
Dẫu sao cũng là vị hôn phu của con mà Tiểu Tiêu, rượu đính hôn hai nhà cũng đã uống cả rồi.
Bây giờ nhớ lại, Khương Tiêu vẫn nhớ kỹ câu nói bà hay treo bên miệng này không sót một chữ.
Khương Tiêu lại không hề biết, chính vì trước kia Dư Hàng thường xuyên tới tìm cô, nhìn trông có vẻ vô cùng nhiệt tình, bà và Khương Tùng Hải âm thầm lo lắng đến bạc cả đầu, sợ cô thích Dư Hàng mà quên mất Mạnh Tích Niên, cho nên mới nghĩ trăm phương ngàn kế giúp Mạnh Tích Niên tạo sự hiện diện trước mặt cô.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Khương Tiêu, trong mắt Mạnh Tích Niên trào dâng ý cười, nói: "Cảm ơn bà ngoại. Tuy nhiên, Khương Tiểu Tiểu à, em tốt nhất cũng nên học hỏi tay nghề từ bà ngoại đi, sau này anh muốn mặc đồ do chính tay em khâu."
Khương Tiêu thiếu chút nữa là muốn vò đầu bứt tai.
Mạnh bá đạo, anh tính thế này là phạm quy phải không?
Nhất định là tính! Đây là phạm quy nghiêm trọng đấy!
Trước kia vốn dĩ vẫn còn ổn, sao rời đi một năm rồi quay lại, anh lại biết cách thả thính cô như vậy!
Cô cắn cắn môi dưới, quyết định không thèm để ý tới anh.
Thế nhưng, nhìn thấy động tác này của cô, trong đầu Mạnh Tích Niên lại chợt lóe lên điều gì đó.
Ánh mắt anh tức thì trầm xuống.
"Tiểu Tiêu, lúc anh hôn mê em có cho anh uống nước đúng không?"
Điểm này anh rất khẳng định.
Bởi vì trước đó cổ họng anh khản đặc, vì sốt cao, cổ họng như muốn bốc khói vậy. Nhưng sau khi tỉnh lại anh lại phát hiện ngoại trừ việc cổ họng hơi khản một chút ra thì không hề có bất kỳ cảm giác khó chịu nào khác.
Nếu như không có ai cho anh uống nước, sao có thể như vậy được?
Thế nhưng anh hiểu bản thân mình, lúc anh hôn mê muốn đút cho anh uống nước thuận lợi quả thực là một việc khó như lên trời.
Khương Tiêu không hề đoán sai, cô từng trải qua huấn luyện tương ứng.
Đến rồi đến rồi, cô đã biết không dễ dàng lừa được anh mà!
Khương Tiêu suýt chút nữa muốn chuồn.
"Phải không?" Mạnh Tích Niên lại truy vấn thêm một câu.
Khương Tiêu đành phải gật gật đầu.
"Em đút à?"
"Ừ......"
"Đút bằng cách nào?" Mạnh Tích Niên tiếp tục truy vấn.
Khương Tiêu xoay người làm bộ đang bận rộn thu dọn, cũng không nhìn anh, giọng điệu rất bình thường: "Thì bóp miệng anh ra rồi đổ vào thôi."