Khương Tiểu chỉ cười cười không nói gì.
“Vào đi, mọi người đang đợi cháu đấy. Đúng rồi, Chử Lượng cháu cũng quen biết đúng không?”
“Quen ạ, đã gặp vài lần rồi.”
Trần Ấn trên tay còn xách một cái túi, vừa vào cửa thấy Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào liền vội vàng chào hỏi, sau đó đưa cái túi kia cho Cát Lục Đào.
“Bà ngoại, đây là khăn quàng cổ len thủ công cháu mua lúc đi thảo nguyên, rất ấm áp, bà và ông ngoại mỗi người một chiếc ạ.”
Cát Lục Đào có chút lúng túng, “Người đến là tốt rồi, sao còn mang quà cáp làm gì? Không cần đâu không cần đâu, đừng khách khí như vậy.”
Hơn nữa, sao cậu ta cũng gọi ông ngoại bà ngoại theo nó? Điều này khiến Cát Lục Đào cảm thấy hơi không quen.
“Sắp đến Tết rồi còn đến làm phiền hai bác, là cháu cảm thấy ngại mới phải, nếu ông ngoại bà ngoại không nhận, cháu cũng chẳng dám ở lại ăn lẩu nữa.”
“Bà ngoại, vậy bà nhận đi ạ.” Khương Tiểu vừa nói vừa giơ chiếc hộp trong tay lên, “Cháu cũng có quà mà, cháu đều nhận cả rồi.”
Lúc này Cát Lục Đào mới liên tục nói cảm ơn rồi nhận lấy.
“Nhưng mà, Trần Ấn, lát nữa cháu đáp lễ, anh cũng phải nhận đấy nhé.” Khương Tiểu quay đầu nói với Trần Ấn.
Trần Ấn không hề khách sáo, “Chị dâu tặng, tôi chắc chắn là không nói hai lời sẽ nhận ngay.” Cậu ta lại nhìn về phía Chử Lượng, “Anh Lượng, tôi không chuẩn bị quà cho anh đâu, anh đừng có nhìn tôi với ánh mắt trông đợi như thế.”
Chử Lượng đen mặt: “Không tặng thì thôi, không cần phải nói ra, để cho tôi yên lặng đau lòng một lát không được sao?”
Mọi người nhịn không được mà bật cười.
Tiếng cười vang ra ngoài, cộng thêm ánh đèn, khiến đêm gần Tết này càng thêm ấm áp.
Trong một con hẻm bên ngoài, một bóng dáng cao gầy chậm rãi đi qua, dường như vì hơi lạnh mà kéo cao cổ áo.
Cổ áo khoác che khuất cằm và mũi của anh.
Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt lộ ra ngoài đầy những tơ máu, có thể thấy rõ đây là người đã thiếu ngủ trong một thời gian dài.
Anh nghe thấy tiếng cười từ trong nhà, bước chân hơi khựng lại.
Thế nhưng, nguy hiểm không biết đang ẩn nấp nơi nào khiến anh ngay cả dũng khí để quay đầu nhìn thêm một cái cũng không có.
Rõ ràng anh biết, cô nhóc đó vừa rồi đang đứng ở trong cánh cửa khép hờ kia.
Nhưng anh chỉ vội vã lướt qua một cái, chỉ nhìn thấy đôi chân đang đi dép bông của cô.
Loại dép bông đó là do bà ngoại tự tay khâu đúng không?
Anh nhớ trong thư cô từng nhắc đến, bảo đó là thiết kế của cô, vẽ ra bản vẽ là bà ngoại có thể làm được.
Nghĩ đến đây, trong lòng anh bốc lên một ngọn lửa đầy bực dọc.
Chia cách một năm, nhung nhớ một năm, người đã ngay trước mắt, vậy mà anh lại ngay cả nhìn dáng vẻ của cô một cái cũng không được.
Không biết cô có cao lên nhiều không.
Không biết ngũ quan non nớt lúc trước của cô có trưởng thành lên nhiều không.
Anh thực sự không kìm lòng được muốn nhìn cô, nhưng lại sợ rằng mình nhìn một cái đầu tiên sẽ muốn nhìn cái thứ hai, nhìn cái thứ hai rồi sẽ không thể rời mắt được nữa.
Nếu anh dừng lại ở nơi đó lâu hơn một chút, rất có thể sẽ bị hai con ác thú đáng chết kia phát hiện, bọn chúng bám theo anh nhiều ngày như vậy, chẳng phải là muốn tìm ra điểm yếu của anh để bóp nghẹt cổ họng anh mà hành hạ anh sao?
Cơn đau buốt xương truyền đến từ bắp chân, thế nhưng, mỗi bước đi của Mạnh Tích Niên đều vô cùng vững chãi.
Thậm chí, nhìn anh vẫn có thể lờ mờ nhận ra một loại khí thế sắc bén khiến người ta kinh sợ, làm người ta cảm thấy người này không dễ chọc, nếu lại gần một chút rất có thể sẽ bị anh vặn gãy cổ như chơi.
Anh đã lảng vảng quanh khu vực này hai ngày rồi, hôm nay cuối cùng cũng thấy cô đến, nghe thấy tiếng cô, cũng đã đến lúc anh phải tìm một nơi để giải quyết gọn gàng hai kẻ kia rồi.