Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 9006 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 839
Là Tuổi Chó À?

❊ ❊ ❊

Khương Tiểu không cử động, cô sợ làm chạm vào vết thương trên người anh.

“Tiểu Tiểu, trong một năm qua, em có thích cậu nam sinh nào trong trường không?”

Cô bất chợt nghe thấy Mạnh Tích Niên hỏi.

Mặt Khương Tiểu đen lại.

“Nam sinh trong trường không gọi là nam sinh nhỏ, giống như mấy anh lớp 11, 12 ấy, cũng chẳng kém anh mấy tuổi đâu.” Cô không vui nói: “Chỉ là bọn họ thanh xuân phơi phới, đầy nắng và đẹp trai, còn anh thì trông đứng tuổi, giờ râu chưa cạo nhìn còn sắp ba mươi đến nơi rồi...”

Lời cô còn chưa dứt, vai cô chợt nhói lên.

Mạnh Tích Niên cắn một cái lên vai cô.

Thực ra không đau lắm, anh chỉ khẽ cắn. Nhưng Khương Tiểu hoàn toàn không ngờ anh lại có hành động như vậy, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.

“Mạnh ác bá, anh là tuổi chó à!” Cô kêu lên một tiếng.

Mạnh Tích Niên buông cô ra, ánh mắt sâu thẳm, trong màu đen u tối lấp lánh những tia sáng.

Anh nhìn cô, vẻ mặt hơi có chút tủi thân.

Khương Tiểu nghiến răng, trừng anh: “Anh cắn em làm gì?” Ấu trĩ không cơ chứ? Vô sỉ không cơ chứ? Lớn hơn cô bảy tuổi đấy! Lớn hơn cô bảy tuổi đấy!

Ngực Mạnh Tích Niên bí bách, nhìn cô, giọng hơi khàn: “Khương Tiểu Tiểu, đừng quên, chúng ta đã đính hôn rồi.”

“Thì sao nào?” Khương Tiểu trừng anh: “Đính hôn rồi thì không được nói thật à?”

“Em chắc chắn là mình nói thật? Em thích mấy cậu... nam sinh thanh xuân phơi phới đó?” Mạnh Tích Niên nghiến răng.

Lồng ngực chua chát như muốn nổ tung.

Loại cảm giác này anh thật sự chưa từng nếm qua.

“Em qua năm mới có mười lăm tuổi.” Khương Tiểu đột nhiên nói. Cô bất chợt hiểu ra tâm ý của anh, người đàn ông này...

Mạnh Tích Niên nhất thời thất bại.

À, mười lăm...

Vậy anh là hy vọng cô sớm yêu đương, hay là hy vọng cô chưa khai sáng đây?

Nhưng nhìn đôi mắt láu lỉnh linh động kia của Khương Tiểu, anh đầy lòng bất lực, lại thấy yêu vô cùng, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài, đưa tay véo véo má cô, nói: “Khương Tiểu Tiểu, sớm muộn gì anh cũng chết trong tay em.”

Khương Tiểu gạt tay anh ra, phồng má lên.

Cô không biết dáng vẻ này của mình đáng yêu đến mức nào.

“Còn nói bậy nữa là cháo nguội hết đấy.” Cô hừ nhẹ một tiếng, xoay người mở hộp cơm giữ nhiệt, tim đập thình thịch, gần như là chạy trốn khỏi ánh mắt nồng nhiệt của anh.

Trên hộp cơm có vẽ một ký hiệu phù chú ngưng đọng, cho nên việc nói cháo sắp nguội là hoàn toàn không thể, đây vốn dĩ đã là hộp giữ nhiệt, cộng thêm lá bùa kia, vừa mở ra vẫn nóng hôi hổi, hương thơm nức mũi như lúc mới múc vào.

Trong cháo cô đã cho thêm vài giọt nước linh tuyền.

Mạnh Tích Niên đã tỉnh táo lại rồi, với sự tinh ý và thông minh của anh, nếu chỉ cho anh uống nước linh tuyền thôi, chắc chắn anh sẽ nhận ra sự đặc biệt của thứ nước đó.

Thực ra trong lòng Khương Tiểu đã đoán chừng, không biết anh đã phát hiện ra việc sốt của mình hạ quá nhanh, cơ thể hồi phục quá nhanh hay chưa.

Nhưng anh không hỏi, cô tuyệt đối sẽ không tự chui đầu vào rọ mà nhắc với anh chuyện này.

“Cháo này là em nấu hay bà ngoại nấu?”

Vừa nghĩ xong, liền nghe thấy Mạnh Tích Niên lên tiếng.

Tim Khương Tiểu hẫng một nhịp: “Bà ngoại nấu!”

Lúc cô về thì bà ngoại đã đang nấu cháo rồi, chẳng qua là cô nhân lúc giữa chừng đã chạy qua cho thêm chút nước linh tuyền thôi.

Cô múc cháo, đưa cho Mạnh Tích Niên.

Mạnh Tích Niên nhận lấy, chỉ ăn một miếng liền nhìn cô.

“Sao, sao thế?” Tim Khương Tiểu lại hẫng một nhịp.

Mạnh Tích Niên nói: “Khương Tiểu Tiểu, sao anh cảm thấy cháo này có một mùi... thơm đặc biệt vậy?”

“Cháo gà rừng mà, nên thơm hơn thôi.”

“Gà rừng ở đâu ra?”

Trán Khương Tiểu toát mồ hôi, có vẻ cô trả lời nhanh quá rồi: “Thì, trước đây dượng bắt được trên núi, rồi muối lại, gửi tới đó.”

Từ Lâm Giang bọn họ đúng là có gửi, nhưng những thứ họ gửi thực ra nên ăn hết sạch từ lâu rồi mới phải.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:775
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.