Dư Hàng vốn dĩ muốn đi tàu hỏa về cùng với Khương Tiểu.
Nhưng chuyện của bọn họ với nhà kia vẫn chưa hoàn toàn bàn bạc xong xuôi.
Dư Chấn Thanh và Tịch Quốc Hữu đều muốn giữ bọn họ ở lại nhà thêm hai ngày, cho nên Khương Tiểu đã một mình về trước.
Hôm đó, Bạch lão không nói hai lời, trực tiếp bỏ ra mười ngàn tệ mua chiếc cốc kia của cô. Ngày hôm sau, tại tòa nhà cũ của Bạch gia, Bạch lão đã mời cô cùng Đường lão và Đường Thanh dùng bữa.
Biết cô cũng quen biết Đường lão, lại nghe Đường lão nhắc tới trà điểm nhà cô làm, Bạch lão liền để lại số điện thoại cho cô, đặt một lần hai mươi hộp trà điểm, hơn nữa còn hy vọng khi trà điểm làm xong, chính tay cô sẽ đem tới.
Khương Tiểu hiểu rõ ý của ông ta.
Cô nói rằng nhà mình đã nhận không ít đơn đặt hàng trà điểm, đợi làm xong hai mươi hộp của ông chắc cũng phải mất mười ngày.
Bạch lão hy vọng mười ngày sau cô tự mình đem tới, nghĩ cũng là vì muốn thử nghiệm xem mười ngày sau khi ông dùng chiếc cốc đó thì sẽ có hiệu quả gì.
Khương Tiểu đồng ý.
Vì hai mươi hộp trà điểm, thực ra cô cũng sẵn lòng chạy một chuyến.
Hơn nữa, ở thành phố J còn mấy địa điểm mang đậm hơi thở lịch sử mà cô rất muốn tới xem.
Chuyến đi thành phố J lần này, thu hoạch của cô khá lớn, cuối cùng cũng bán được chiếc cốc đầu tiên.
Chiếc cốc làm xong đã gần một năm, giờ cô mới bắt đầu mở hàng.
Về đến nhà, Khương Tiểu liền cảm thấy không khí không ổn cho lắm.
Khương Tùng Hải mở cửa cho cô, thấy cô trở về tuy vui mừng nhưng lại muốn nói rồi lại thôi.
"Tiểu Tiểu về rồi à?" Cát Lục Đào lau khóe mắt.
Khương Tiểu cảm thấy thắt lòng một cái.
"Sao vậy ạ? Ông ngoại, bà ngoại, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"
Khương Tùng Hải thở dài một tiếng, đóng cửa lại rồi nói với cô: "Chậu lan trong phòng con mất rồi."
"Mất rồi ạ?"
Phản ứng đầu tiên của Khương Tiểu là nhà có trộm.
Cô vô cùng căng thẳng nhìn hai người, hỏi: "Ông ngoại, bà ngoại, hai người không sao chứ?"
"Không sao, chúng ta không sao." Khương Tùng Hải vội nói: "Những thứ khác vẫn còn, chỉ có mỗi chậu hoa là mất thôi."
Khương Tiểu đặt túi xuống, đi vào trong phòng, nhìn quanh một lượt, lập tức phát hiện ngoài chậu lan kia biến mất, chiếc vỏ gối cô vừa vẽ xong "An dưỡng phù đồ", chuẩn bị để thay giặt cũng không cánh mà bay.
Vỏ gối của cô là bà ngoại tự tay khâu cho, một cái đã lồng vào gối đang dùng, một cái đã vẽ "An dưỡng phù đồ", lúc vẽ xong còn để trên chiếc ghế bên cạnh cho khô, bây giờ cũng không thấy đâu nữa.
Thứ đồ như vậy đương nhiên cô sẽ không bỏ sót.
Trong toàn bộ căn phòng chỉ thiếu mỗi chậu lan và chiếc vỏ gối đó.
Nếu là trộm, thì tên trộm này cũng quá kỳ lạ rồi nhỉ?
Trộm chậu lan thì không nói, còn trộm cả vỏ gối?
Chẳng lẽ tên đó biết vỏ gối của cô rất đặc biệt hay sao?
Cô quay lại phòng khách, lại thấy Cát Lục Đào đang lau nước mắt, lập tức hỏi: "Có phải có người đã tới đây không?"
Sắc mặt Khương Tùng Hải không tốt lắm, gật đầu nói: "Hôm qua bác cả và bác dâu con dẫn theo Thải Kiều tới đây."
Trước đó phòng của Khương Tiểu luôn đóng cửa, họ cũng không để ý, đợi đến vừa nãy, Cát Lục Đào muốn vào lau nhà cho cô, vừa mở cửa ra mới phát hiện trong phòng không còn hương hoa, lúc này mới phát hiện chậu lan biến mất.
Còn chuyện vỏ gối thì họ lại không biết.
Trong nhà này cũng không có người nào khác tới, nghĩ lại sự bất thường của Tống Hỷ Vân ngày hôm qua, thì còn gì mà không rõ ràng nữa chứ?
Khương Tùng Hải kể lại chuyện ngày hôm qua, Khương Tiểu tức đến mức đầu muốn bốc khói.
Cô thực sự không ngờ đã tới huyện thành rồi, vậy mà vẫn không tránh khỏi những người nhà họ Khương này!
"Con đi tìm bà ta." Khương Tiểu nói xong liền muốn đi ra ngoài.
Cát Lục Đào vội giữ cô lại: "Tiểu Tiểu à, con biết họ ở đâu sao? Hơn nữa, cũng chỉ là một chậu hoa thôi, hay là thôi đi..."