Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24311 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7608
Đơn Đặt Hàng Nhiều Như Vậy

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên gật đầu đáp: "Không sai."

Giang Tiêu nhất thời cũng thấy buồn cười, không còn lời nào để nói.

"Dư Hải Vân đó, anh từng gặp chưa?"

Mạnh Tích Niên nhướn mày: "Sao anh có thể gặp được? Trước kia chưa từng gặp bao giờ, lần này tới nơi thì cô ta đã bị người ta bắt đi mất rồi, càng không có cơ hội gặp mặt. Tuy nhiên, nhìn bộ dạng Diệc Hi khi nhắc đến cô ta, thì ít nhất Dư Hải Vân này cũng có vài điểm khiến cậu ta rất tán thưởng, có lẽ không phải là cùng loại người với Dư Hồng đâu."

"Cậu ấy không phải bảo anh giúp tìm Dư Hải Vân sao? Vậy sao anh còn chưa đi nhanh lên, còn quay về đây làm gì?"

"Về nhờ em giúp chứ sao, tiện thể giải thích với em luôn. Tìm Dư Hải Vân, anh phải dùng Tầm Tung Phù Đồ, nên cần quay về giải thích tình hình với em một chút, nếu không đến lúc đó em lại bảo anh dùng Tầm Tung Phù Đồ để đi tìm một cô gái trẻ, thì anh giải thích thế nào cho rõ đây."

Giang Tiêu không nhịn được mà bật cười.

Anh ấy thật đúng là, nói chuyện cứ nghiêm chỉnh như thế đấy.

Thế nhưng, Mạnh Tích Niên thực sự rất nghiêm túc.

Dùng đến thứ như Tầm Tung Phù Đồ để tìm người, thì người này dù xét từ phương diện nào đi nữa chắc chắn đều rất quan trọng. Hiện tại đây không phải là nhiệm vụ của anh, không liên quan gì đến anh, nhưng anh muốn dùng nó, thì phải giải thích rõ ràng với Giang Tiêu trước, anh cảm thấy đây là điều cơ bản.

"Được rồi được rồi, em đồng ý, anh đi mau đi." Giang Tiêu lại đưa cho anh hai lá Tầm Tung Phù Đồ.

"Thuốc của Diệc Hi thì sao?"

"Bây giờ cũng có thể đưa cho anh, nhưng em nghĩ hay là em cứ chế mấy loại thuốc uống đó thành thuốc viên đi, đến lúc đó cậu ấy cứ thế nuốt xuống là được, không cần phải để lại bã thuốc. Trong số dược liệu đó có hai vị là dược liệu quý hiếm, nhỡ đâu có người lấy bã thuốc đi nghiên cứu thì sao. Lát nữa em chuyển cho anh."

"Được."

"Phải rồi, còn một vị Giang bác sĩ nữa..." Mạnh Tích Niên lại kể cho Giang Tiêu nghe về chuyện của vị Giang bác sĩ kia.

Giang Tiêu vừa nghe xong liền lấy ngay một lọ Thiên Kim Khư Ba Cao đưa cho anh.

"Trước tiên cứ cầm một lọ đi, anh bảo với ông ấy, nếu sẹo của hai đứa trẻ kia quá nghiêm trọng, một lọ không đủ thì đến lúc đó cứ để ông ấy tìm Diệc Hi, bảo Diệc Hi nhắn lại với chúng ta một tiếng là được."

Mạnh Tích Niên nhận lấy đồ vật, lại dùng Thiên Lý Phù Đồ rời đi.

Sau khi anh đi rồi, Giang Tiêu nghĩ đến lọ Thiên Kim Khư Ba Cao kia, liền vội vàng gọi một cuộc điện thoại cho Nhân Chi Đường để hỏi về tình hình đơn hàng.

Tiểu y đồ bên kia vừa nghe thấy là cô, vừa nghe cô hỏi đến chuyện này, suýt chút nữa thì cảm động đến phát khóc.

"Ôi chao sư tỷ, Mạnh phu nhân, nữ thần của em ơi, cuối cùng chị cũng nhớ ra là còn việc này sao?" Tiểu y đồ đó cảm thấy mình thực sự sắp trào nước mắt rồi, "Chị có biết số lượng chúng em đã đăng ký và nhận tiền cọc là bao nhiêu lọ không?"

Giang Tiêu bỗng thấy hơi chột dạ.

Cô thực sự là cứ hay quên mất lọ Thiên Kim Khư Ba Cao này. Có lẽ là do việc quá nhiều, thật sự là quá nhiều, cô luôn ném chuyện này ra sau đầu.

"Đơn hàng có bao nhiêu?" Cô hỏi.

"Bảy mươi mốt lọ rồi ạ!"

"Nhận được nhiều vậy rồi sao?"

"Bây giờ chúng em đều đã lập hẳn một trang web rồi, còn có cả hòm thư nữa, người muốn đặt Thiên Kim Khư Ba Cao này đều phải gửi kèm ảnh chụp vết sẹo và thông tin của bệnh nhân. Chúng em đã sàng lọc qua một số người có vẻ cần thiết hơn mới nhận tiền cọc của họ. Nghĩa là, không phải ai tìm đến mua bọn em cũng nhận tiền cọc đâu, nếu không thì chắc bây giờ còn nhiều hơn nữa."

Đã lập cả trang web rồi sao?

"Trang web chuyên bán Thiên Kim Khư Ba Cao này à?"

"Đương nhiên không phải rồi, đó là trang web của Nhân Chi Đường chúng ta, Thiên Kim Khư Ba Cao tất nhiên chỉ là tiện thể treo lên đó thôi. Nhưng bây giờ trên đó, Thiên Kim Khư Ba Cao của chị là đắt hàng nhất, hơn nữa cũng là khó mua nhất. Lát nữa em gửi địa chỉ web cho chị, hay là chị lên đó xem bình luận thử xem?" Tiểu y đồ nói, "Trên đó có không ít người đang mắng chị đâu đấy."

Cậu ta nói với giọng hơi có chút hả hê.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8116
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.