Tiếng "bịch" vang lên, Mạnh Tích Niên lại đá ngã thêm một tên tay sai nữa. Lần này, anh nghe ra sự căng thẳng và vội vã ẩn chứa trong âm thanh phát ra từ tàu tuần tra.
Tim anh đập thịch một cái, nhìn về phía mũi tàu, chỉ thấy bầu trời trên vùng biển phía trước đen kịt, chẳng thể nhìn rõ con sóng trên mặt biển lớn tới mức nào.
Nhưng anh biết các thành viên đội tuần tra không hề đùa giỡn, vào lúc này, tuyệt đối không ai lại đem chuyện như vậy ra để hù dọa người trên tàu.
Vùng biển chết trước đó anh cũng đã nghe Tiểu Bạch nhắc qua, tuy không biết rốt cuộc nó đáng sợ tới mức nào, nhưng giờ nghe thấy vẻ lo lắng trong tiếng hô hoán kia, Mạnh Tích Niên cũng nhận định rằng, lúc này anh không thể cứ mãi tìm Tiểu Mộng nữa, mà phải chiếm lấy buồng lái, cho tàu quay đầu, không thể tiếp tục đi về phía trước.
Mà đám nam nữ trên tàu vốn đang chìm đắm trong tửu sắc, say sưa ngà ngà cũng nghe thấy nội dung truyền tin từ tàu tuần tra, ai nấy đều trở nên căng thẳng và sợ hãi.
Họ đều nhìn về phía trước, gió ngày càng mạnh.
Con tàu mà họ đang đi lúc này lại đang xé gió rẽ sóng lao vun vút về phía trước. Những con sóng khổng lồ đánh ập tới, con tàu chao đảo dữ dội, một vài người phụ nữ bắt đầu thét lên.
"Á! Tôi muốn quay về!"
"Quay đầu, mau quay đầu lại đi!"
Họ không sợ bị các thành viên của Liên minh bắt giữ, họ càng sợ việc phải đi vào vùng biển chết hơn.
Cho nên bây giờ, hãy mau để họ quay về đi!
"Hu hu, đáng sợ quá, mẹ ơi con không muốn chết đâu!" Có người bắt đầu sợ hãi mà khóc òa lên.
Trong chốc lát, trên tàu loạn cả lên.
Một tên tay sai nhào tới chỗ Mạnh Tích Niên, cánh tay định siết chặt lấy cổ anh, Mạnh Tích Niên nhanh chóng né tránh, chạy vọt lên hai bước, một chân đạp lên lan can, thân hình bật dậy, giữa không trung xoay người một vòng mạnh mẽ, giáng thẳng cú đá vào đầu tên tay sai.
Tiếng "bịch" vang lên.
Tên tay sai ngã nhào xuống đất.
Có vài người phụ nữ nhìn thấy cảnh này, sau khi ngẩn người ra một chút liền chạy về phía Mạnh Tích Niên.
"Anh có phải người của Liên minh không? Cứu chúng tôi, cứu chúng tôi quay về đi, chúng tôi không muốn ở lại trên con tàu này nữa."
"Mang chúng tôi đi đi."
Mạnh Tích Niên lạnh lùng nói: "Ở nguyên tại chỗ, đừng có nhúc nhích!"
Nói xong, anh liền nhảy lên lan can, hai tay bám vào mép trên, cả người vọt lên tầng hai, nhanh chóng xác định vị trí buồng lái rồi chạy về phía đó.
Rất nhanh, ở một góc hành lang, anh nhìn thấy một tên tay sai đang nằm dưới đất, chắc là đã bị ai đó đánh ngất xỉu.
Đã có người tới buồng lái rồi sao?
Trực thăng đã bay tới ngay phía trên con tàu, các thành viên Liên minh từ thang dây trèo xuống, nhảy lên tàu.
"Mạnh minh quan!"
Mạnh Tích Niên nghe thấy tiếng họ, thò đầu nhìn về phía boong tàu phía trước, lập tức ra hiệu cho họ vài động tác. Có viện binh tới là tốt rồi.
Anh ra hiệu cho họ đi bắt người, còn bản thân mình thì có thể chuyên tâm tới buồng lái.
Bốn thành viên vừa tới lập tức chặn lại đám tay sai đang định xông tới bắt Mạnh Tích Niên.
Bên ngoài đánh nhau hỗn loạn, Mạnh Tích Niên lao tới trước cửa buồng lái, vừa định xông vào thì nghe thấy tiếng đánh đấm "bình bịch" bên trong.
"Con đàn bà thối tha, muốn chết hả!" Một gã đàn ông hung dữ chửi bới.
"Vứt nó xuống biển cho cá ăn đi!"
"Xinh đẹp thế này, cho cá ăn thì phí quá, giữ lại, sau này chơi."
"Bổn cô nương không trị chết được bọn bây thì thôi!"
Một giọng nữ vang lên, sau đó lại là một trận đánh đấm, tiếp ngay đó, mạch điện nào đó xảy ra sự cố, tia điện xẹt xẹt vài tiếng, bên trong có ánh lửa lóe lên.
Mạnh Tích Niên xông vào, vừa vặn nhìn thấy bốn gã đàn ông đang vây đánh một người phụ nữ trẻ. Mà khi nhìn rõ người phụ nữ đó —
Tiểu Mộng.