Rất nhanh, Hoắc Phẩm Tư đã đến phòng họp nhỏ, đi tới bên cạnh Mạnh Tích Niên, hạ giọng nói với anh hai câu.
Mạnh Tích Niên nhếch môi, liếc nhìn Diêu Minh Quan.
"Tích Niên, bỏ đi, nể mặt ông ta một chút, lúc này mà nói ra thì ông ta sẽ rất khó xử, sau này nhất định sẽ ghi hận cậu." Hoắc Phẩm Tư hạ giọng khuyên nhủ Mạnh Tích Niên.
Mạnh Tích Niên cười lạnh một tiếng.
"Nể mặt? Ghi hận?"
Từ trước đến nay cậu có sợ ai ghi hận mình bao giờ đâu?
Hơn nữa, hạng người như Diêu Minh Quan, dù cậu có nể mặt ông ta lúc này, thì đối phương chắc cũng đã bắt đầu ghi hận cậu từ lâu rồi.
Vậy cậu còn phải nể mặt làm gì nữa?
Mạnh Tích Niên hoàn toàn không quan tâm đến lời của Hoắc Phẩm Tư, trực tiếp nhìn về phía Diêu Minh Quan, giọng nói rất rõ ràng hỏi: "Chuyện khẩn cấp mà Diêu Minh Quan vừa nói, chuyện mà ông sợ cuộc họp mười lăm phút của tôi sẽ làm ảnh hưởng đến cục diện ấy, chính là chuyện muốn đến tiệm hoa lấy bó hoa đã đặt, để đi đón con trai ông - Diêu Tại Nhân ở sân bay sao?"
Mọi người đã vào phòng họp, đều đang ngồi vào chỗ, lúc này nghe thấy câu nói của Mạnh Tích Niên, động tác tức thì cứng đờ, theo bản năng đều nhìn về phía Diêu Minh Quan.
Sắc mặt Diêu Minh Quan đã có chút đen sạm, Mạnh Tích Niên lại bồi thêm một câu: "Đúng rồi, nghe nói lần này Diêu Tại Nhân thi đấu thua rồi? Nhưng cũng may, đội của Hà Chiến thắng, giành vinh quang về cho chúng ta, Diêu Minh Quan vừa hay đã nhắc nhở tôi, lát nữa tôi có nên bảo người ở tiệm hoa gói thêm vài bó, rồi sai người mang đến tặng cho Hà Chiến hay không."
Con trai ông ta thi đấu thua thì thôi, còn bày đặt mua hoa đi đón máy bay. Chuyện này vốn cũng không sao, nhưng vấn đề là Diêu Tại Nhân thua, thì các người ghi hận Hà Chiến thắng cuộc để làm gì? Thật đúng là nực cười.
Hơn nữa lúc họ trở về chắc chắn là cùng một chuyến bay, Hà Chiến cũng ở đó, Diêu Minh Quan mang hoa đi đón Diêu Tại Nhân, cậu không tin là ông ta không nhân tiện hạ thấp Hà Chiến một câu.
Đi đón máy bay thì cứ đón thôi, chắc là muốn giúp con trai lấy lại thể diện, nhưng cứ nhất quyết nói với cậu là có chuyện quan trọng, còn chụp cái mũ ảnh hưởng đến cục diện lên đầu cậu, cậu không thích thế.
Vậy thì đừng trách cậu ra tay dìm trước một bước.
Diêu Minh Quan bị Mạnh Tích Niên nói cho mặt xanh mét rồi lại trắng bệch, ông ta lớn hơn Mạnh Tích Niên tận hai mươi mấy tuổi, bị dìm hàng trước mặt bao nhiêu người như thế, sao ông ta chịu nổi?
"Chát!"
Ông ta đập bàn đứng phắt dậy, quát Mạnh Tích Niên: "Mạnh Tích Niên, cậu đừng có mà quá đáng!"
"Đó là do Diêu Minh Quan chưa từng thấy chuyện gì quá đáng hơn thôi. Nhưng mà, bây giờ ông có thể thấy rồi đấy, giờ xin mời Diêu Minh Quan nói xem, tại sao lại dẫn bà Dư Hồng người của vùng biển đến khu một ở Kinh đô để tố cáo Ngụy Diệc Hi?"
"Mạnh Minh Quan quả nhiên là muốn ra mặt cho Ngụy Diệc Hi." Diêu Minh Quan cười lạnh: "Sao nào, chúng ta đâu có điều lệ nào quy định người khác không được đến đây tố cáo chứ? Ai phạm lỗi thì phải chịu trách nhiệm, chẳng lẽ chỉ vì Ngụy Diệc Hi là bạn tốt, là anh em tốt của Mạnh Minh Quan, mà cậu lại bao che cho cậu ta một cách công tư bất phân như thế sao?"
Mạnh Tích Niên nghe xong lời ông ta, chẳng những không giận mà còn cười. Cậu thong thả ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, hai chân dài gác lên mặt bàn, đôi bốt đen đung đưa qua lại, đầy vẻ bất cần đời.
Trong lúc họp mà dám giữ tư thế này, e là chỉ có mình cậu ta.
Nhìn Diêu Minh Quan đang sầm mặt, Mạnh Tích Niên lên tiếng.
"Thứ nhất, mách lẻo thì được, bên vùng biển có người chuyên tiếp nhận, còn người nào lặn lội đường xa, vượt cấp chạy tới đây thì không được."
"Thứ hai, tổ điều tra còn chưa xuất phát, sự việc còn chưa qua điều tra, mà đã trực tiếp kết luận Ngụy Diệc Hi phạm lỗi, thì không được."