Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24311 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7668
Hắn Thật Quá Đáng Sợ

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu đứng trong không gian không hề cử động, cứ mặc kệ hắn "nhìn" như vậy, nhưng ánh mắt cô đã lệch đi, không đối diện với mắt hắn. Nếu lỡ chạm phải ánh mắt hắn, cô cũng không biết Du Thiên Châu liệu có sự nhạy bén giống như Mạnh Tích Niên hay không.

Dẫu sao Du Thiên Châu cũng là người khiến cô cảm thấy có chút kỳ quặc, cho nên Giang Tiêu vẫn không dám mạo hiểm.

Hơn nữa, Du Thiên Châu quả thực đã đứng tại chỗ một hồi lâu. Nếu không cảm nhận được điều gì, hắn đã nhìn xong rồi, trong phòng rõ ràng không có một bóng người, tại sao hắn còn chưa chịu rời đi?

Trước đó khi bị Mạnh Tích Niên đẩy vào, Giang Tiêu cũng không để ý kỹ căn phòng này dùng để làm gì, chỉ chú ý thấy không có người mà thôi. Lúc này cô mới nhìn quanh bốn phía, thấy đây là nơi có tủ đặt ở ba mặt tường, tựa như phòng tư liệu, ở giữa còn có hai chiếc bàn làm việc kê sát nhau, nhưng trên đó chất đầy đồ đạc, trông không giống có người ngồi làm việc.

Dù sao thì căn phòng này trông cũng không giống nơi có thể giấu người, vốn dĩ vừa nhìn là thấy ngay. Thế nhưng Du Thiên Châu đã nhìn lâu như vậy mà vẫn chưa chịu rời đi, chẳng phải điều này rất kỳ lạ sao?

Cô vừa nhìn thoáng qua, Du Thiên Châu lúc này mới cử động. Hắn xoay người mở cửa, bước ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.

Giang Tiêu nghe thấy tiếng bước chân hắn dần dần xa đi.

Thế nhưng cô vẫn không quá tin tưởng Du Thiên Châu, vì vậy vẫn ở yên trong không gian, chưa dám đi ra.

Lại nói về Mạnh Tích Niên, anh đi tìm Sở Thanh Phong. Sau khi nghe lời anh, Sở Thanh Phong ngẩn ra một lúc: "Du Thiên Châu trở về rồi sao? Sao tôi không biết? Chẳng lẽ lại trùng hợp thế, đúng lúc các người tới thì hắn liền trở về? Dù sao thì tôi vẫn chưa thấy hắn quay lại."

"Tóm lại, anh mau chóng kiểm tra kết quả những thứ tôi nhờ anh kiểm tra đi, nhưng những kết quả này không được để bất cứ ai biết, đặc biệt là Du Thiên Châu. Đồ đạc anh phải cất giữ và xử lý cho tốt."

"Biết rồi, biết rồi, anh thực sự coi tôi không đáng tin đến thế sao? Tôi sẽ chú ý."

"Tôi ra ngoài trước đây."

Mạnh Tích Niên bước ra ngoài, đột nhiên cảm thấy không ổn, anh rảo bước tới căn phòng mà Giang Tiêu vừa ở. Anh vừa định giơ tay đẩy cửa, nhưng ngay trước khoảnh khắc giơ tay ra thì bỗng nhiên dừng lại, xoay người thong thả bước đi.

Ở trong phòng, Giang Tiêu nghe thấy tiếng bước chân Mạnh Tích Niên dừng lại trước cửa thì tim cũng đập thình thịch. Cô vừa nghĩ tới một vấn đề, Du Thiên Châu liệu có phải dù đã đi xa nhưng vẫn đang đứng ở nơi không xa nhìn về phía này không?

Nếu hắn vẫn luôn dõi theo, không nhìn thấy cô đi vào, trước đó cũng đã vào kiểm tra rồi, trong phòng không có ai, nhưng bây giờ cô đột nhiên đi ra, chẳng phải rất kỳ lạ sao?

Cho nên lúc này cô không dám đi ra, để đề phòng vạn nhất.

Thế nhưng sau khi nghe thấy tiếng Mạnh Tích Niên lại gần, cô lại lo lắng Mạnh Tích Niên đẩy cửa gọi mình, như vậy cũng sẽ lộ tẩy.

May mắn là Mạnh Tích Niên thực sự rất tinh tế, không hề gõ cửa, cũng không gọi cô ở trước cửa, mà cứ coi như không biết cô ở đây, trực tiếp bỏ đi.

Giang Tiêu suy nghĩ một hồi, trong lòng lại thắt lại.

Sở dĩ Mạnh Tích Niên không gọi cô, cũng không đẩy cửa, liệu có phải chính là vì phát hiện ra Du Thiên Châu đang theo dõi ở gần đây không?

Nếu thật là như vậy, thì người tên Du Thiên Châu này quả thực quá đáng sợ.

Tuy nhiên lúc này cô không thể ở trong không gian được nữa, vì Mạnh Tích Niên rất có khả năng sẽ đi ra ngoài viết thư cho cô.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8167
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.