“A Kình, khi con rời đi cùng mấy người đó, có đánh nhau không?”
“Không có, bọn họ chỉ nói với con một câu, bảo là bọn họ chuẩn bị đi tìm Đại Bảo, Nhị Bảo. Lúc đó con thấy thần sắc của họ không đúng lắm khi nói câu này, sợ họ đi tìm Đại Bảo, Nhị Bảo gây phiền phức nên muốn đi theo hỏi cho rõ ràng, nhưng con vừa đuổi theo thì họ đã ba chân bốn cẳng chạy mất. Con cảm thấy không ổn liền lập tức quay lại, không ngờ Tiểu Tâm đã đánh nhau với tên đó rồi.”
“Người kia rõ ràng đã thua con rồi, thấy anh Kình trở lại liền chạy mất, làm như là bị anh Kình dọa chạy vậy. Thật ra là hắn thua con đấy, biết không?” Mạnh Tiểu Bảo rất để ý điểm này.
Giang Tiêu không nhịn được nói, “Được được được, con rất lợi hại, là con đánh đuổi, được chưa? Nhưng Mạnh Lung Tâm, con bây giờ còn nhỏ, chưa thể đánh giá chính xác sự chênh lệch thực lực giữa đối thủ và mình, vậy nên con nghĩ mình làm thế là đúng sao?”
Mạnh Tiểu Bảo cúi đầu, xoay xoay ngón tay, “Con biết mà, con biết con làm vậy là không đúng, lúc đó đáng lẽ con nên chạy mới phải.”
“Đúng vậy, bây giờ con còn nhỏ, đối phương lại lớn hơn con, lại còn là con trai, con nên bảo vệ bản thân mình trước, chứ không phải trực tiếp đánh nhau với người ta! Con tưởng đánh thắng là xong sao, nhỡ vết thương trên mặt con nghiêm trọng, không chữa khỏi được thì sao? Cho dù đánh thắng, con bị hủy dung thì phải làm thế nào?” Giang Tiêu vẫn rất đau lòng vì vết thương trên mặt Mạnh Tiểu Bảo.
“Mẹ, con biết rồi mà, anh Kình đã nói với con rồi, sau này con sẽ không như vậy nữa đâu.” Mạnh Tiểu Bảo tiếp tục xoay ngón tay.
“A Kình, con nói xem, mục đích của đám người đó làm vậy là gì?”
Mạnh Tích Niên hỏi Hoắc Kình, đồng thời trừng mắt nhìn Đại Bảo, Nhị Bảo một cái, “Mang đồ về cất đi!”
Hai anh em liền cúi đầu mang đồ đi cất.
“Là Mạc Sa.” Hoắc Kình nói.
Cậu nói khẳng định như vậy khiến Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên đều sững sờ, “Tại sao lại khẳng định là có liên quan đến Mạc Sa?”
“Bởi vì hôm nay mùi trên người Mạc Sa lại có chút thay đổi,” Hoắc Kình nhìn Giang Tiêu, “Sư mẫu, trước kia con đã nói với người rồi, ngày ở nhà họ Hoắc, con đã cảm thấy mùi trên người Mạc Sa có chút thay đổi, một lát sau lại bình thường.”
Giang Tiêu gật đầu, nhớ ra rồi, trước đây Hoắc Kình quả thật có nói với cô chuyện này.
“Hôm nay con ngửi thấy mùi trên người Mạc Sa lại có sự thay đổi. Trước đó không có mùi hôi gì, nhưng hôm nay lại có một chút, tuy không quá rõ ràng nhưng so với trước đây thì vẫn có sự khác biệt. Sau khi mấy người kia chạy mất, con kéo Tiểu Tâm định đi, từ xa thấy Mạc Sa đứng một mình dưới gốc cây nhìn chúng con. Lúc đó con cảm thấy hơi bất ổn, nên cố ý dẫn Tiểu Tâm đi đến bên cạnh cô ta.”
Mạnh Tiểu Bảo mở to đôi mắt nhìn cậu, “Hóa ra lúc đó anh Kình là muốn ngửi mùi trên người chị ta à.”
Cô bé còn tưởng Hoắc Kình vì thấy Mạc Sa nên mới muốn qua nói chuyện với cô ta cơ đấy.
Lúc đó cô bé còn hơi không vui nữa.
Hoắc Kình gật đầu, lại tiếp tục nói, “Thấy chúng con đi lại gần, mùi hôi trên người Mạc Sa mơ hồ trở nên nồng hơn, cho nên con nghĩ chuyện này có liên quan đến cô ta.”
Dẫu sao cậu cũng còn nhỏ, nhất thời không cách nào giải thích rõ ràng sự việc được.
Nhưng cậu cũng coi như là do Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu nuôi lớn, nên hai người nhìn nhau, suy nghĩ một chút liền đại khái hiểu được ý của cậu.