Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24238 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7636
Có Phải Là Đang Ghen Không?

❊ ❊ ❊

Tại chỗ xem mắt luôn à?

Mạnh Tích Niên trêu chọc liếc Ngụy Diệc Hi một cái.

Ngữ khí của Dư Hải Vân khi nói câu này, thật sự là có chút chua chát đầy vị ghen tuông ở trong đó mà.

"Thế này đi, tôi về trước đây, tôi chỉ qua xem thế nào thôi. Sáng mai tôi mang đồ ăn sáng qua cho cậu, nhân tiện chào tạm biệt cậu luôn. Vốn dĩ định nói với cậu chuyện tối nay gặp Dư tiểu thư, nhưng giờ Dư tiểu thư đã tự mình tới rồi, vậy cứ để cô ấy nói với cậu đi."

Hắn cảm thấy mình vẫn nên biết điều một chút, tạo nhiều cơ hội cho Ngụy Diệc Hi hơn, bằng không hai năm nữa có khi đến cả Ngụy Lạnh Lùng cũng phải bắt đầu lo lắng cho chuyện chung thân đại sự của Ngụy Diệc Hi rồi.

"Mạnh Tích Niên."

Ngụy Diệc Hi mang theo chút cảnh cáo gọi Mạnh Tích Niên một tiếng.

Mạnh Tích Niên đâu có sợ hắn? Trực tiếp phất phất tay xoay người rời đi.

Cửa lại đóng vào.

Dư Hải Vân kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước giường bệnh của Ngụy Diệc Hi, mắt nhìn chằm chằm vào hắn, "Đội trưởng Ngụy, anh sẽ không phải là sợ tôi đấy chứ?"

Ngụy Diệc Hi bất lực, "Tôi sợ cô cái gì?"

"Vậy anh căng thẳng cái gì? Sợ ở chung phòng với tôi, người khác sẽ hiểu lầm?"

Ngụy Diệc Hi không tiếp lời cô, đánh giá cô một cái. Bây giờ Dư Hải Vân đã thay lên bộ đồ bệnh nhân của bệnh viện, nhưng kiểu quần áo này khoác lên người cô vậy mà vẫn đẹp——

Ngụy Diệc Hi hoàn hồn, thu lại chút suy nghĩ hơi bay bổng của mình.

"Cô không sao chứ?" Hắn hỏi cô một câu.

Dư Hải Vân lắc đầu, "Không sao, tôi tới bệnh viện cũng là vì đám người đó sợ tôi chạy mất, nên đã bắt tôi uống một loại thuốc, uống vào là toàn thân không còn chút sức lực nào. Họ nhốt tôi trong cabin, thời gian tiệc tùng nên cũng chẳng rảnh đoái hoài gì tới tôi, sau đó Mạnh minh quan đã qua cứu tôi. Đội trưởng Ngụy, tôi nói cho anh nghe nè, loại thuốc Mạnh minh quan cho tôi uống lợi hại lắm nha, tôi uống chưa được bao lâu là lập tức có sức lực rồi, thần kỳ thật đấy."

Ngụy Diệc Hi nhíu mày, đến mức phải để Mạnh Tích Niên cho cô uống thuốc, lúc đó chắc hẳn là rất căng thẳng và nguy hiểm.

"Giang Tiêu bái sư quốc y thánh thủ Trần Bảo Tham lão tiên sinh ở kinh thành, thuốc của Tích Niên đều là do cô ấy bào chế, thuốc của cô ấy đương nhiên là rất tốt."

"Phải không? Tôi cũng từng nghe nói qua, hơn nữa tôi từng thấy ảnh của Mạnh phu nhân trên mạng, thực sự rất đẹp nha, cô ấy và Mạnh minh quan vô cùng xứng đôi."

"Ừm. Ngoài chuyện này ra, đám người đó thực sự không làm gì cô sao?" Ngụy Diệc Hi nhìn Dư Hải Vân, hắn bắt được một tia biến sắc và thân hình hơi co rụt lại của Dư Hải Vân, tuy rằng cô lập tức khôi phục bình thường, nhưng Ngụy Diệc Hi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

"Không có mà. Tôi đã nói là họ còn chưa có cơ hội đoái hoài gì tới tôi, Mạnh minh quan đã tìm được tôi rồi mà." Dư Hải Vân tiến lại gần hắn, "Tôi nghe nói, là anh cầu xin Mạnh minh quan đi tìm tôi sao? Có phải anh rất lo lắng cho tôi, nên cảm thấy để người khác đi tìm tôi đều không yên tâm, cho nên mới cầu xin Mạnh minh quan đích thân đi tìm tôi đúng không?"

Cô thực sự cảm thấy mình rất khó được tìm thấy nhanh như vậy, biển rộng mênh mông, dù cho thực sự có thể tìm thấy cô, thì có lẽ cũng phải là chuyện của hai ba ngày sau rồi, lúc đó cô còn khá tuyệt vọng, nhưng không ngờ Mạnh Tích Niên lại tìm được cô nhanh đến thế.

Khi biết là Ngụy Diệc Hi đã đặc biệt cầu xin Mạnh Tích Niên, để hắn đích thân đi tìm mình, trái tim Dư Hải Vân đập thình thịch liên hồi.

Ngụy Diệc Hi lúc này lại không muốn trả lời những điều này, hắn nắm chặt lấy cổ tay cô, "Cô đang nói dối đúng không? Họ đã làm gì cô?"

Dư Hải Vân cúi đầu nhìn bàn tay hắn đang nắm lấy mình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8116
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.