Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 105

❊ ❊ ❊

NHÀ TRẮNG

WASHINGTON, DC

“Thế còn gã Lùn?” Harvath hỏi khi cuộc họp sắp kết thúc. “Vai trò của hắn trong chuyện này là thế nào?” Tổng thống nhìn vị giám đốc mới bổ nhiệm của cơ quan tình báo, Kenneth Wilson và nói “Anh có muốn trả lời câu hỏi này không?”

Wilson gật đầu và hắng giọng nói “Thực ra chúng tôi biết rất ít về người đàn ông anh gặp ở Gibraltar, nhưng dựa theo mô tả của anh, và đặc biệt là về hai con chó của gã, chúng tôi tin gã là kẻ được biết đến với cái tên Gã Lùn”.

“Gã Lùn?”

“Lời đồn đại về sự tồn tại của gã đã lan truyền trong giới tình báo kể từ trước khi bức tường Béc-lin sụp đổ.

Người ta nói rằng gã chuyên mua bán các thông tin cực kì nhạy cảm. Theo chúng tôi, gã chính là kẻ đã mua chuộc Joseph Stanton để có thông tin về những địa điểm trong chương trình Athena ở thành phố New York”.

“Điều gì khiến ông nghĩ thế?”

“Sau khi những nơi đó được đảm bảo an ninh, một cuộc rà soát kĩ lưỡng đã được tiến hành để tìm ra bất kì dấu hiệu nào cho thấy những thông tin tình báo đang được thu thập và phân tích đã bị thoả hiệp từ trước”.

“Và có không?” Harvath hỏi.

“Rất đáng kể. Mọi thông tin NSA có trên máy chủ về những địa điểm đó đã biến mất”.

Lúc này chẳng gì có thể khiến Harvath ngạc nhiên.

Lấy một thiết bị nhỏ làm bằng silic từ trong túi ra, Wilson giơ nó lên và nói “Chúng tôi tìm thấy phần còn sót lại của những thiết bị giống thế này ở các địa điểm. Có thể chúng đã được lập trình để chuyển các dữ liệu của máy chủ sang một địa điểm ở xa trong khi các máy chủ vẫn có vẻ như đang thực hiện các chức năng một cách bình thường”.

“Đó là lí do tại sao không một người nào của NSA nghi ngờ điều gì và chẳng có lời cảnh báo nào cả”.

“Chính xác. Giải thích hợp lí nhất của chúng tôi là gã Lùn đã bán cho Al-Qaeda thông tin về địa điểm giam giữ Mohammed đổi lại chúng chọc thủng các địa điểm trong chương trình Athena và đặt những thiết bị này giúp gã, những thiết bị sẽ tự hủy sau khi các dữ liệu đã được chuyển xong và đó là lí do chúng tôi tìm thấy phần còn sót lại.

“Chúng tôi cũng tin rằng gã Lùn đã bắt liên lạc với người nào đó trong Cơ quan tình báo của Bộ Quốc phòng, kẻ đã tiết lộ nơi chúng ta giam giữ Mohammed bin Mohammed, số những người biết thông tin rất ít, vì thế chúng tôi hi vọng sẽ sớm có kết quả”.

Giám đốc Wilson tiếp tục nói nhưng Harvath không nghe thêm điều gì nữa. Sau khi giết Abdul Ali và Mohammed bin Mohammed, anh tưởng đã hoàn thành lời hứa với Bob Herrington, nhưng giờ còn một cái tên nữa anh phải loại ra khỏi danh sách - gã Lùn.

Khi Wilson nói xong, tổng thống hỏi Scot có còn câu hỏi nào nữa không. Đây đúng là một sự hiếm hoi. Vì không phải lúc nào anh cũng được chia sẻ bí mật của bức tranh tình báo tổng thể, có rất nhiều trường hợp anh đã không nắm hết được tầm ảnh hưởng những thành công của nhiệm vụ mình thực hiện. Đôi lúc, anh cũng được phép biết những thông tin mà lẽ ra với một người như anh không được phép biết. Trước kia, khi họ tỏ những cử chỉ hào hiệp này, anh đã có thể quên, dù chỉ một phút, sự thất vọng của anh về giới chính trị Washington. Ngày hôm nay hóa ra là một ngày như thế.

Tổng thống không nhất thiết phải tập hợp những nhân vật hàng đầu của mình lại để dành một tiếng rưỡi giải thích rõ ràng và trả lời mọi câu hỏi của Harvath, nhưng ông đã làm vậy, và Harvath rất biết ơn. Và anh đã hỏi một câu cuối cùng. “Thế Amanda sao rồi?”

Rutledge mỉm cười và nói “Cô ấy khá hơn rồi, cảm ơn anh”.

“Rách phổi là nghiêm trọng lắm đấy”.

Tổng thống gật đầu. “Tôi nghĩ cái chết của những người bạn nó và rất nhiều đặc vụ trong vụ việc này đã khiến nó khó bình phục hơn bất cứ chuyện gì”.

“Chắc chắn rồi” Harvath đáp lại.

“Tôi sẽ nói với nó là anh hỏi thăm”.

“Cảm ơn tổng thống”.

Luôn không thoải mái với việc tổng thống thay mặt đất nước khen ngợi những nỗ lực của anh một cách thái quá, Scot cảm ơn ông vì đã rất thẳng thắn và đã dành thời gian cho anh rồi chuẩn bị đứng lên.

“Nếu anh không thấy phiền, tôi muốn anh ở lại thêm vài phút nữa”. Tổng thống Rutledge vừa nói vừa xin lỗi những người còn lại trong Phòng Bầu Dục.

Khi họ đi hết, tổng thống lôi chiếc phong bì trên bàn ra và đưa cho Harvath.

“Gì thế này?”

“Scot, anh là tài sản quý giá của quốc gia”.

Harvath cố xen ngang, nhưng tổng thống đã ngăn anh lại. “Tôi thấy chúng tôi cần làm nhiều hơn thế nữa để cảm ơn anh”.

“Tôi không làm những việc đó để lấy lời cảm ơn, thưa tổng thống”.

“Tôi biết, và tôi cũng biết anh không làm thế vì tiền. Chắc chắn có nhiều nơi sẽ trả anh số tiền còn cao hơn thế cho những thông tin anh có được”.

Harvath không chắc, nhưng anh có nghi ngờ rằng tổng thống biết gần đây anh đang đi tìm việc khác. Anh đã liên lạc lại với bạn bè ở Valhalla tại Colorado và cho họ biết anh sẽ tiếp tục công việc hiện tại.

“Sao?” Rutledge nói, đưa Scot trở về thực tại.

Nhìn xuống, Harvath nhận ra tổng thống đang nói tới chiếc phong bì anh cầm trên tay.

“Còn với hợp đồng thuê nhà đã kí, chúng ta cần chỉnh sửa lại để thể hiện rõ anh là người trông nom”. Rutledge nói thêm.

Harvath nhìn lên và nói “Xin lỗi, người trông nom á? Tôi không hiểu”.

“Hai ngày trước, tôi đã nói chuyện với Cục trưởng Cục Hải quân. Anh có quen với Cơ quan bảo tồn của Hải quân không?”

“Không, thưa ngài. Không thể nói là tôi quen được”.

Đúng lúc ấy, Chánh văn phòng của phủ tổng thống, Charles Anderson, gõ cửa và thò đầu vào căn phòng Bầu Dục. Sau khi chào hỏi nhanh với Scot, ông ta trỏ tay vào đồng hồ ngụ ý với Rutledge rằng họ cần phải đi.

Tổng thống chỉ vào chiếc phong bì và nói “Toàn bộ thông tin nằm trong này. Hãy nghỉ ngơi vài ngày và cho tôi biết suy nghĩ của anh”.

Không biết thật sự phải cảm ơn người đàn ông này vì điều gì, Harvath bắt tay tổng thống, nhét chiếc phong bì vào trong túi áo ngực và rời khỏi phòng Bầu Dục. Khi ra đến ngoài, anh mở phong bì ra và đọc nội dung bên trong. Mới lướt qua nửa trang đầu, Harvath không tin nổi vào mắt mình.

Rời khỏi Nhà Trắng, anh xuống đại lộ Pennsylvania tới chỗ đậu chiếc TrailBlazer và lái xe thẳng tới Hạt Fairfax, Virginia. Anh phải tận mắt chứng kiến mới được.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.