Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

Trên vài héc-ta đất trông ra sông Potomac ở ngay phía nam khu đất Mount Vernon Estate của George Washington là một nhà thờ đá nhỏ thuộc thế kỉ thứ 18 có tên gọi Bishop’s Gate. Trong suốt cuộc chiến tranh cách mạng, giám mục của giáo phái Anh sống tại Bishop’s Gate là một bề tôi trung thành trực tính, người đã che giấu và giúp đỡ các gián điệp của Anh, hậu quả là đã dẫn đến cuộc tấn công của đội quân thuộc địa vào nhà thờ và gây ra tổn thất lớn.

Bishop’s Gate nằm trong hoang tàn đổ nát cho đến tận năm 1882, khi Cục tình báo Hải quân, hay ONI, được thành lập nhằm tìm kiếm và báo cáo về sự phát triển ồ ạt và nhanh chóng của công nghệ tiên tiến của hải quân các nước tiên tiến nhất thế giới. Một vài trung tâm đào tạo đặc vụ của ONI được dựng lên dọc vùng ven biển phía đông để hướng dẫn các tùy viên hải quân và sĩ quan quân đội thu thập các thông tin về công nghệ của nước ngoài và những tiến bộ hải quân của họ.

Vì là một vị trí cô lập, trọng yếu nằm không xa Washington DC, Bishop’s Gate đã được bí mật tái thiết và hỗ trợ tài chính để trở thành một trong những trường đào tạo sĩ quan đầu tiên của ONI.

Là cơ quan tình báo hoạt động lâu đời nhất của đất nước, cuối cùng ONI cũng phát triển nhanh hơn cả địa điểm Bishop’s Gate. Vì thế nhà thờ có nhiều gốc cây nhưng quý phái cùng ngôi nhà bằng đá của mục sư bị hạ xuống làm nơi lưu trữ những tài liệu đã bị lộ. Rõ ràng vận mệnh của Bishop’s Gate chẳng có gì đặc biệt cả. Khi đọc lá thư, Harvath nhận ra Hải quân thường bị giao cho những cơ sở vật chất bị bỏ xó, không đáp ứng nhu cầu hiện tại, nhưng có thể lúc nào đó trong tương lai lại rất cần đến. Số bất động sản “nằm tách biệt” này, cũng như rất nhiều tòa nhà có tính lịch sử như Bishop’Gate có thể chỉ nằm đó trong một thời gian ngắn, hoặc mãi mãi. Không kể đến việc số bất động sản này sẽ được dùng lại như thế nào, trong khi vẫn nằm trong quyền hạn của Hải quân, Hải quân buộc phải bảo vệ và bảo tồn tầm quan trọng mang tính lịch sử cũng như duy trì tính nguyên vẹn của chúng.

Hầu hết số bất động sản của Hải quân có thể dùng làm nhà ở đều được dùng cho những kẻ đào ngũ cấp cao và những nhân vật chính trị quan trọng khác mà chính phủ Mỹ thấy cần phải có trách nhiệm với họ. Trong trường hợp của Harvath, Cục trưởng Cục Hải quân, cựu sĩ quan ONI, hiển nhiên rất vui khi thấy một người Mỹ xuất chúng được giao phó số bất động sản này. Thực tế rằng Harvath là một cựu Người nhái Hải quân Hoa Kỳ có lẽ không ảnh hưởng xấu đến vị trí của anh trong mắt vị cục trưởng này.

Tổng thể của Bishop’s Gate - nhà thờ và nhà ở của mục sư hiện là một ngôi nhà xinh xắn, nhà ngoài hiện là một gara và toàn bộ khu đất trải dài được chuyển nhượng cho Harvath trong hợp đồng kéo dài 99 năm của chính phủ cùng mức giá thuê để làm tin là 1 đô la Mỹnăm. Đổi lại Harvath phải duy trì được giá trị lịch sử của khu nhà và rời khỏi đó trong vòng 24 giờ nếu được Hải quân Mỹ thông báo dù có nguyên nhân kèm theo hay không.

Đã hơn 50 năm trôi qua kể từ khi Hải quân sử dụng Bishop’Gate làm nơi chứa tài liệu, nhưng Harvath vẫn sững sờ khi được đề nghị sử dụng nó. Không tính cả gara, duy nhất ngôi nhà - bao gồm cả nhà thờ và nhà ở của mục sư có diện tích sử dụng lên đến hơn 1200 mét vuông, và những gì Harvath phải làm là đảm bảo cỏ được cắt xén, cộng với số tiền thuê 1 đô la được trả đúng hẹn. Anh không thể không tự hỏi anh sẽ làm gì với số tiền thuê thực sự không phải trả kia nếu chấp nhận lời đề nghị của tổng thống.

Tất nhiên phần thực tế trong con người Harvath sẽ tái đầu tư khoản trời cho vào các lĩnh vực có thể, nhưng phần kia lại muốn mua một chiếc du thuyền, và giờ anh đã có cơ hội sống ngay trên Potomac, có vẻ như không phải là một mục tiêu vô lý.

Anh dành thời gian còn lại trong ngày vừa lang thang khắp khu nhà và khám phá kiến trúc của nhà thờ cũ, vừa quyết định. Mặc dù không phải là con người của tín ngưỡng, nhưng anh hi vọng đâu đó trên đường anh đi tham quan sẽ có dấu hiệu hiện ra. Và chính tại gác mái của căn nhà mục sư sống, anh đã tìm thấy - dấu hiệu theo đúng nghĩa đen.

Trên một miếng gỗ chạm khắc tuyệt đẹp là khẩu hiệu của các nhà truyền giáo người Anh. Nó phù hợp một cách kì lạ với sự nghiệp mà Harvath đã quyết định tiếp tục đến cùng: TRANSIENS ADIUVA NOS - Ta bôn ba nước ngoài để cứu giúp.

Lúc đó, Harvath biết anh đã về đến nhà. Còn nữa, anh không cần bưu điện Emily để thông báo rằng từ chối một món quà, bất cứ món quà nào của Tổng thống nước Mỹ không chỉ bất lịch sự, mà còn là một quyết định tồi tệ cho sự nghiệp của một nhân viên liên bang.

Mặc dù anh vẫn dè dặt khi nhận một phần thưởng hậu hĩnh như thế, nhưng quả thật Bishop’s Gate đã choán lấy Harvath và thật xấu hổ nếu để nó thêm một ngày nữa không có người ở.

Với sự giúp đỡ của vài người bạn, kể cả Kevin McCauliff, Harvath đã thuê một chiếc xe tải và dành ngày chủ nhật tiếp theo chuyển đồ đạc từ căn hộ nhỏ ở Alexandria tới Bishop’s Gate.

Trong khi bạn bè rất ngạc nhiên trước may mắn của anh, họ đều nhất trí rằng Harvath còn phải sửa sang nơi này rất nhiều. Gordon Avigliano, bạn anh còn đùa rằng theo anh ta, Hải quân đã có một vụ thoả thuận hay hơn rất nhiều. Giờ họ không chỉ có Harvath gác đêm cho mình, mà còn được trả thêm tiền thuê. Cho dù chỉ là 1 đôlanăm cũng được. Dù sao thì cũng chẳng có ai tin lời Harvath.

Khi những cốc bia cuối cùng được uống cạn và mọi thứ đã được ăn hết, chỉ trừ những hộp bánh pizza, Harvath lịch sự cho các bạn 5 phút để ra về trước khi anh dọa thả chó. Tất cả cùng phá lên cười, và cuối cùng mọi người cũng ra về, anh muốn họ hứa sẽ quay lại để giúp anh cải tạo ngôi nhà. Còn rất nhiều việc phải làm.

Sau khi tắm nhanh, anh mặc quần jeans và chiếc sơ mi Polo lên người rồi nhảy lên xe tới sân bay. Trước đó, anh đã quyết định gọi Tracy Hastings hỏi xem cô có muốn tới ở vài ngày với anh tại nơi ở mới không.

Hastings rất hồi hộp, và đã đặt một trong những chiếc vé cuối cùng trong chuyến bay đêm đó. Họ tạt vào cửa hàng bán thức ăn mang tên A La Lucia ở Alexandria và có một bữa ăn tối theo kiểu pic-nic ở ngay trước lò sưởi tại nhà mục sư.

Sáng hôm sau, Tracy cứ để Harvath tiếp tục ngủ. Anh đã quá mệt mỏi trong nhiệm vụ vừa qua, cũng như việc chuyển nhà, và vẫn đang cần hồi phục vết thương khi anh lâm nạn ở New York. Công bằng mà nói, cô chưa bao giờ nhẹ nhàng với anh như vậy. Khỉ thật, họ đã rất tốt với nhau.

Với nụ cười trên khuôn mặt và một tách cà phê trên tay, Tracy mở cửa bước ra ngoài. Đó là một buổi sáng mùa hè rực rỡ, cô hít một hơi thật sâu và cố xác định những mùi hương ngọt ngào đang ùa đến với cô từ mọi phía. Cô đang ở rất xa Manhattan, và được ở đây cùng Scot là niềm vui chưa từng có của cô. Nếu cuộc đời cho phép, cô sẽ ở lại đây mãi mãi, không bao giờ rời xa.

Lúc cúi xuống nhặt bông hoa bị gió cuốn qua nhà ở của mục sư, cô nhận ra một chiếc giỏ đan bằng liễu gai ai đó để lại. Một dải ruy băng bằng sa-tanh được buộc bên trên và cô nghe thấy tiếng sột soạt ở bên trong.

Nhấc nắp đậy chiếc giỏ ra, Tracy phát hiện thấy một con chó màu trắng rất đẹp. Cùng với nó là cuốn sách về giống chó Cáp-ca và lời nhắn. Bế con chó vào lòng, cô đọc tấm thiệp bằng giấy cứng. Cảm ơn vì đã cứu Argos. Tôi mãi mãi mang ơn anh. Một người bạn.

Tracy không biết ai đã để lại tờ giấy nhắn, nhưng cô đoán có thể Scot biết. Dù thế nào nhất định anh sẽ thích con chó này. Cô biết thế. Đã đến lúc cuộc sống của họ tràn ngập những điều tốt đẹp.

Nâng con chó lên cằm, Tracy quay lưng để bước vào nhà, nhưng trước khi cô qua được ngưỡng cửa thì một viên đạn có tên cô trên đó xé tán cây lao đến.

Tháo khẩu súng ra, tên sát thủ trong quá khứ của Scot tự hào vì biết rằng đây mới chỉ là sự khởi đầu cho nỗi đau và cuộc báo thù sắp diễn ra theo cách của Harvath. Harvath sẽ hiểu được là anh ta chưa bao giờ chôn vùi được ai trừ phi chắc chắn chúng đã chết.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.