Lúc nhìn kĩ hơn, Harvath nhận ra thứ anh nhìn thấy không phải chó sói, mà là hai con chó rất to. Chúng giống với loại chó anh đã từng thấy quân đội Nga sử dụng. Có vẻ như cả hai con đều đeo một loại xích nào đó. Và Harvath biết nơi nào có chó thường sẽ có chủ nhân, mặc dù ngay lúc đó anh chưa nhìn thấy.
Anh quan sát lũ chó nhẹ nhàng trườn về phía trước - rõ ràng chúng đang hết sức cố gắng để không bị phát hiện. Harvath đang ngạc nhiên về tính kỉ luật của chúng thì anh nhìn thấy người chủ. Chỉ một cái thoáng qua, và khi một con chó quay lại, anh đã hiểu ra tất cả. Thật ngạc nhiên. So với ưu thế của Harvath, người đàn ông cao tối đa trong khoảng từ 75 cm đến 1m. Bầy chó cao hơn hẳn anh ta.
Harvath tập trung vào khẩu súng kì lạ người đàn ông mang theo. Cứ như nó được làm bằng polime dạng nhựa và hợp kim. Rõ ràng nó được làm để phù hợp với vóc dáng nhỏ xíu của người lùn này. Nhưng anh ta là ai và anh ta muốn gì ở Mohammed bin Mohammed? Liệu có phải những người Mohammed hợp tác trong lĩnh vực hạt nhân đang cố chơi trò hai mặt với hắn?
Nhảy qua bức tường thấp ở đầu kia của hiên nhà, Harvath núp xuống khi Mohammed bin Mohammed bước ra ngoài, hai tay hai li rượu, không hề hay biết mối nguy đang theo gót hắn từ trong biệt thự đi ra.
Đưa một li cốc-tai cho vị khách, Mohammed chuẩn bị nằm xuống cạnh cậu ta trên chiếc ghế dài thì đột nhiên hắn nghe thấy tiếng gầm gừ kinh hoàng từ phía sau. Quay người lại, hắn thấy một gã Lùn bé xíu và đi hai bên là hai con chó hung tợn mà hắn chưa từng thấy trong đời. Cảnh tượng sốc đến mức chiếc cốc to trên tay hắn rơi tuột khỏi tay và vỡ tan trên hiên nhà lát gạch.
“Mày là ai?” Mohammed hỏi. “Mày muốn gì?”
Gã Lùn ra dấu cho cậu thanh niên đứng dậy khỏi chiếc ghế dài và tránh xa vị chủ nhà của anh ta ra. Mohammed ngạc nhiên khi thấy cậu thanh niên răm rắp nghe theo. Hắn càng bối rối hơn khi cậu thanh niên tiến lại gần gã Lùn, chìa tay ra và được gã lùn cho vài tờ giấy bạc trước khi nhanh chóng rời khỏi ngôi biệt thự.
Theo lệnh của gã Lùn, hai con chó thôi không gầm gừ.
“Mày là ai?” Mohammed nhắc lại. “Mày muốn gì?” Gã Lùn mỉm cười. “Ông không nhớ tôi, đúng không?” “Tất nhiên là không. Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau. Tao chẳng biết mày là ai cả”.
“Có thể ông không nhớ tôi, nhưng chắc chắn ông nhớ Biển Đen. Có một nhà thổ gần thị trấn Sochi”.
Chút sắc mặt còn lại trên khuôn mặt tên trùm Al-Qaeda giờ đã tan biến. Có thể nào chính là gã Lùn? Nếu là thế thì có, hắn có nhớ ra gã. Hắn cũng nhớ ra cái nhà thổ đó. Mohammed muốn một cậu thanh niên trẻ trung chứ không phải một gã Lùn, nhưng mụ đàn bà và chồng mụ ta nói gã Lùn là món hàng tốt nhất, hắn quyết định thà có còn hơn không và hắn đã làm tình với gã. Sau đó, hắn cảm thấy căm ghét mình vì đã đánh sinh vật nhỏ bé đó gần chết. Nếu không vì ý nghĩ thoáng qua về một con điếm, kẻ đã mang lại cho gã hơi thở cuộc sống và ấn vào ngực gã cho đến khi tim gã đập trở lại, gã sẽ chẳng bao giờ quay trở lại với cuộc đời.
“Tao đã phải trả một cái giá cực đắt cho sai lầm đó”, Mohammed đáp. “Sự im lặng của bà chủ không hề rẻ chút nào”.
“Có thể ông trả tiền cho chúng, nhưng ông chẳng bao giờ trả tiền cho tôi”, gã Lùn trả lời. “Tôi đã dành một phần cuộc đời để đi tìm ông. Khi người Mỹ bắt giữ ông, tôi đã chuẩn bị để ông chết rục xương, nhưng rồi ông trốn thoát. Thế nên tối nay, tôi sẽ lấy lại những gì ông nợ tôi, cả vốn lẫn lãi”.
“Sao mày biết tao bị người Mỹ bắt giữ?”
“Vì hắn chính là kẻ đã tống ông vào tù”, Abdul Ali vừa nói vừa bước ra khỏi bóng tối của ngôi biệt thự.
Hiếm khi nào như thế, ngay cả hai con chó cũng không phát hiện ra tên sát thủ đang đến gần. Giờ chúng bắt đầu sủa cả Mohammed bin Mohammed và Abdul Ali.
“Bảo chúng câm ngay”, tên sát thủ chĩa khẩu Beretta giảm thanh vào gã Lùn nói. “Và bỏ vũ khí xuống”.
Khi gã Lùn do dự, Ali chĩa khẩu súng vào con chó Cáp-ca và siết cò.
Gã Lùn cảm nhận rất rõ viên đạn cứ như nó xuyên thủng tim gã. Gã muốn bật khóc, nhưng vẫn giữ bình tĩnh và ra hiệu cho con còn lại không sủa nữa. Sau đó, gã bỏ vũ khí xuống.
Từ chỗ núp, Harvath có thể nhìn rất rõ khuôn mặt của kẻ mới nhập cuộc và nhận ra hắn. Hắn chính là kẻ trong cuốn băng CCTV về tòa nhà Li Bi. Hắn không chỉ giúp Mohammed bin Mohammed trốn thoát, mà còn chịu trách nhiệm về cái chết của các nhân viên Cơ quan an ninh quốc gia, những người lính thủy đánh bộ và tất cả các nạn nhân khác của những vụ tấn công khủng bố vào New York. Với Harvath, quan trọng hơn cả là chính tên đàn ông này, kẻ CIA gọi là Abdul Ali đã giao vũ khí cho Mohammed bin Mohammed và giúp hắn giết Bob Herrington.
Harvath đã chờ từ rất lâu cơ hội săn đuổi Ali nhưng giờ gã đàn ông này lại xuất hiện ngay trước mắt anh. Lời hứa của anh với Bob vào cái đêm anh ấy bị sát hại sẽ được thực hiện dễ dàng hơn anh tưởng.
Với thiết bị giảm thanh gắn với khẩu súng, Harvath nâng khẩu H&K lên và nhắm vào mục tiêu quan trọng nhất - kẻ duy nhất có súng trên tay. Mặc dù cái chết của Ali không kéo dài và đau đớn như anh mong muốn, nhưng hoàn cảnh buộc phải thế. Hít một hơi thật sâu, anh siết cò và nhìn não Ali phọt ra nửa đầu bên kia. Phát đạn ấy đã gây ra sự huyên náo.
Mohammed bin Mohammed ném thân hình đồ sộ xuống sàn và bắt đầu bò vào trong biệt thự càng nhanh càng tốt. Để buộc hắn giảm tốc độ lại, Harvath bắn vào mỗi bắp chân một phát đạn.
Khi tên trùm Al-Qaeda hét lên đau đớn, Harvath chuyển khẩu súng từ tay trái sang tay phải, tìm kiếm gã Lùn nhưng gã đã thình lình biến mất. Cuối cùng, anh cũng tìm thấy.
Với khẩu súng kì lạ trên vai, người đàn ông nhỏ bé đã leo lên con chó hộ vệ và túm lấy dây xích trên cổ con vật chuẩn bị phóng đi cứ như nó là giống thuần chủng.
Lần cuối cùng Harvath nhìn thấy cả hai là khi con vật nhanh nhẹn nhảy vọt qua bức tường cao ở đầu kia của hiên nhà và biến mất dạng. Trong khi chẳng có lí do gì để giết người đàn ông và con chó, trong đầu anh lại xuất hiện một loạt câu hỏi cần lời giải đáp - những câu hỏi anh chắc chắn Mohammed bin Mohammed sẽ không sẵn lòng trả lời. Mặt khác, Harvath cũng chẳng có tâm trạng để hỏi. Anh chỉ có tâm trạng trả thù.