Có ánh sáng thì có bóng tối, có vui sướng thì có ưu phiền.
Lão Tử gánh vác lấy một mặt kia, thì Bồ Tát bắt buộc phải gánh vác mặt này. Trên con đường mà Bồ Tát chưa hề biết tới, đầy rẫy ác linh và khổ nạn, mà thần thú vì là thần thú, cho nên cũng đành phải rời xa người mà đi.
Bồ Tát cô độc, khất thực đi dọc theo dòng sông khô cạn và nơi hoang dã, trong cơn đói cồn cào, người đã gặp một con hổ còn đói khát hơn cả mình. Mà con hổ cái đang đói đến mức sắp chết này, trước khi chết, vẫn muốn cho ba con hổ con của nó bú lần cuối. Thế nhưng vì quá đói mà hổ cái không còn sữa, khi nó bị đám hổ con cắn đau, lại gào lên đứng dậy, nhìn bầu trời, nhìn vùng hoang dã không có lấy một thứ gì, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên thân những chú hổ nhỏ của chính mình.
Hổ đói cuối cùng quyết định, nó muốn sống, thì chỉ có thể ăn thịt chính những đứa con mình sinh ra.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc hổ đói muốn ăn thịt hổ con do mình sinh ra, thì lại rốt cuộc không đành lòng, cuối cùng lại nhả hổ con từ trong miệng mình ra.
Thế là, hổ đói ngất đi, mà lũ hổ con cũng đói đến ngất lịm bên cạnh hổ mẹ.
Bồ Tát đi tới. Sau khi người đứng lại trước bốn con hổ, một mẹ ba con đang hôn mê, quyết định sẽ xả thân cứu hổ. Thế là, Bồ Tát bước tới ngồi xuống bên cạnh hổ, đưa cánh tay của mình vào trong miệng hổ. Mà lúc này, con hổ mở mắt, khẽ há miệng, nhưng rốt cuộc đã đói đến mức ngay cả sức để cắn Bồ Tát một cái cũng chẳng còn.
Bồ Tát thấy vậy, liền tìm một chiếc gai nhọn, đâm vào cánh tay mình cho chảy máu, để máu tươi của mình nhỏ vào trong miệng hổ. Hổ được máu vào miệng, liền tỉnh lại hoàn toàn, có được sức lực, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm Bồ Tát.
Bồ Tát nhắm mắt, nằm dưới miệng hổ. Hổ bắt đầu há miệng ăn thịt Bồ Tát, rồi nhả ra một đống xương trắng của Bồ Tát...
Mà Bồ Tát lại tỉnh dậy từ trong đống xương trắng, trên gương mặt lóe lên ánh sáng rực rỡ tựa như mặt trời mọc. Người đã đạt được một lần tái sinh từ trong đống xương trắng của miệng hổ.