Vương Tiểu Thạch trở lại rồi.
Người này vừa xuất hiện, chín mươi chín phần trăm các thế lực công khai hay ngầm trong thành đều biết đến y, và trong chín mươi chín phần trăm những người này, đại đa số đều nể phục, kính trọng y.
Dẫu sao, giang hồ dù có hiểm ác đến đâu, lòng người dù có xấu xa thế nào, hảo hán vẫn luôn kính trọng anh hùng, đặc biệt là những kẻ trọng nghĩa khí, hành hiệp trượng nghĩa.
Anh hùng?
Tô Thanh khẽ cười, nụ cười mang chút khinh miệt, chút châm biếm, chút coi thường.
Anh hùng thường đoản mệnh, người chưa chết, liệu có tính là anh hùng?
Mà giống như Bạch Sầu Phi chết sớm như vậy, cũng đâu phải anh hùng.
Còn Tô Mộng Chẩm và Lôi Tổn cũng chỉ là kiêu hùng mà thôi.
Vậy Vương Tiểu Thạch thì sao?
Tô Thanh có lẽ rất thưởng thức phẩm tính của y, nhưng tuyệt đối không cho rằng y là anh hùng.
Kể từ lúc y rời kinh thành, đây đã là năm thứ chín rồi.
Người này tuy chưa từng xuất hiện ở kinh thành, nhưng phong thái không hề giảm sút, ngược lại còn ngày càng vang dội, danh tiếng gần như đã lấn át cả hai người kết nghĩa huynh đệ, những kẻ đã trở thành tông sư một đời kia.
Cuộc gặp mặt hôm nay.
Biết đâu đấy, lại là một cục diện hoàn toàn mới.
Tô Thanh đang nhìn Vương Tiểu Thạch, Vương Tiểu Thạch cũng đang nhìn hắn, y hơi nâng vành ô, tỉ mỉ quan sát, như thể muốn nhìn thấu từ đầu đến cuối, nhưng thần sắc trên gương mặt y lại khá tùy ý, ngáp một cái, mang theo ý cười nhàn nhạt ôn hòa, vô cùng thong dong.
Đây là một người vô cùng trẻ tuổi và tuấn tú.
Mưa rất lớn, mưa giăng kín lối, mang theo nỗi sầu muộn miên man, nhưng ngay khi y xuất hiện, bầu trời như bừng sáng, cơn mưa như ngừng rơi, mây mù tan hết, quét sạch không còn dấu vết.
Trên người y có một khí chất độc đáo, thứ khí phách hiệp nghĩa mà chẳng ai có thể bắt chước.
Độc đáo đến mức rất nhiều người vây quanh y, đi theo phía sau y, trong đó có "Đao Nam Thần" của Ngũ Phương Thần Sát, còn có "Dương Vô Tà", còn có Thụ Đại Phu, cùng một số lão thần của Kim Phong Tế Vũ Lâu.
Xem ra, Dương Vô Tà rốt cuộc vẫn chỉ trung thành với Tô Mộng Chẩm mà thôi.
Trong tài liệu của Hồng Lâu, hình ảnh Vương Tiểu Thạch mà Tô Thanh nhìn thấy là một bức chân dung có phần non nớt, nhưng Vương Tiểu Thạch hiện tại, tuy vẫn còn trẻ, nhưng ánh mắt đã lộ vẻ tang thương, mặc dù đôi mắt y vẫn sáng rõ, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn khó lòng nhận ra, mái tóc trên đầu cũng đã thưa thớt đi trông thấy.
Y chưa đầy ba mươi, nhưng đã như một ông lão nhìn thấu thế sự, trải qua bao thăng trầm.
Nhưng trên người y tuyệt đối không có lấy một chút vẻ già nua.
Vương Tiểu Thạch, vĩnh viễn là người yêu cuộc sống, trân trọng sinh mạng, trân trọng mạng sống của người khác, và cả mạng sống của chính mình.
Y phục của y rất sạch sẽ, gọn gàng đến mức không tìm thấy một nếp nhăn, khí định thần nhàn, như thể những năm tháng trốn chạy lưu lạc vừa qua chỉ là một chuyến hành trình, không hề thấy chút dấu vết của cảnh "ăn gió nằm sương", bôn ba lận đận nào.
Thậm chí những giọt mưa bắn lên, cũng như cố tình tránh né người này, y sạch sẽ đến mức không dính lấy một hạt bụi, không vương lấy một chút bùn đất.
Trên thế gian này.
Có ánh sáng thì có bóng tối, có đen thì có trắng, có kẻ xấu, đương nhiên cũng có người tốt, mà Vương Tiểu Thạch, dường như là người mang đến ánh sáng, y gần như chứa đựng tất cả những phẩm tính tốt đẹp nhất mà một người nên có.
Y chỉ mới bước về phía này, đoàn người vốn dĩ nhỏ bé phía sau y thế mà lại nhanh chóng biến thành một dòng lũ.
Còn những kẻ may mắn chưa chết dưới tiếng đàn kia, cũng như nhìn thấy hy vọng sống, từng người một đều bước ra, Vương Tiểu Thạch đứng ở phía Đông, còn những người này thì đứng ở ba con phố Nam, Tây, Bắc, bao vây "Tam Hợp Lâu" vào giữa, cũng bao vây luôn cả Tô Thanh.
Tô Thanh chỉ lười biếng ngáp một cái, cái ngáp làm khóe mắt hắn suýt chút nữa rơi lệ, hắn thong thả cười nói: "Thanh thế lớn thật."
Lôi Mị nheo mắt cười quyến rũ, nụ cười làm lòng người phải rung động, nàng ta nói: "Thanh thế lớn thì đã sao? Thế của dòng lũ dù lớn đến đâu, chẳng phải cũng phải đổi dòng khi gặp núi sao, huống chi, thứ trước mặt họ, lại là ngọn núi cao vút, sừng sững chạm mây, cuối cùng, cũng chẳng qua chỉ là châu chấu đá xe mà thôi!"
Tô Thanh cũng cười.
"Được thôi, vậy thì để cho họ thấy, thế nào gọi là núi cao!"
Hắn vừa dứt lời, Vương Tiểu Thạch đã đến dưới lầu.
"Tô lâu chủ?"
Tiếng gọi Tô lâu chủ này, gần như làm Vương Tiểu Thạch muốn rơi lệ.
Vật còn đó nhưng người xưa đã không còn.
"Tam Hợp Lâu" vẫn là Tam Hợp Lâu, nhưng người huynh đệ từng vào sinh ra tử, kết nghĩa kim lan với y ngày trước, nay chỉ còn lại một mình y.
Sau đó, y nhìn thấy người mặc thanh y ở trên lầu cao nhất, đang đứng đón gió nhìn xuống khẽ gật đầu đáp lời: "Chính là ta, mời lên lầu!"
Vương Tiểu Thạch lên lầu.
Y vừa lên, phía sau theo lên rất nhiều người, những người còn lại thì đứng dưới mưa đối đầu với "Một trăm linh tám công án".
Tô Thanh liếc nhìn Dương Vô Tà và Đao Nam Thần phía sau Vương Tiểu Thạch, rồi ánh mắt dừng lại trên người Vương Tiểu Thạch. "Xem ra ngươi đã âm thầm tập hợp lại một thế lực, không tệ, bao năm trốn chạy bôn ba, cuối cùng cũng khiến ngươi hiểu được rất nhiều điều!"
Nhưng ngay sau đó hắn lại nói: "Đáng tiếc, ngươi hiểu quá muộn rồi!"
Vương Tiểu Thạch vốn đang kinh ngạc trước phong thái phi phàm của người trước mắt, đang cảm thấy đối phương thật thâm sâu khó lường, chợt nghe câu này, liền im lặng.
"Họ Tô kia, hôm nay chúng ta cũng không nói nhảm với ngươi nữa, ngươi chỉ cần trả lời một việc, đó là, Tô Mộng Chẩm rốt cuộc có phải do ngươi giết không?"
Y chưa kịp nói, phía sau y bỗng lao ra một người, kẻ này vừa lạnh lùng quát lớn, vừa lướt chân xoay chuyển, thân pháp kỳ ảo, quả là hiếm thấy, chỉ một thoáng đã vọt tới, vậy mà lại nhắm vào cây đàn dài đặt trên án kỷ.
"Chiếu Đảm? Hừ, loại người như ngươi, mà cũng xứng để đặt cái tên 'Gan mật tương chiếu' này sao?"
Đó cũng là một người trẻ tuổi, dáng vẻ thư sinh, vừa nhìn thấy hai chữ trên đầu đàn liền gào lên.
"Đừng!"
Vương Tiểu Thạch thấy hắn định đưa tay ra, vội vàng ngăn cản.
Tô Thanh vốn chưa thèm để ý đến hắn, nhưng nghe hắn nói vậy, ánh mắt hơi liếc xéo, bàn tay lật ngược, chỉ thấy một giọt nước tròn trịa trong mành nước chảy xuống từ mái hiên bỗng nhiên như bị một luồng lực vô hình hút lấy bay ngang vào, rơi trên ngón giữa của Tô Thanh, hắn búng tay một cái.
"Vút!"
Giọt nước đã mang theo kình phong đáng sợ đánh về phía gã thư sinh kia.
"Bành!"
Nhưng bên cạnh bỗng nhiên có một viên đá trắng nhỏ xíu chặn ngang, thế như tên bắn, kình khí rít gào, vô cùng sắc bén.
Giọt nước và viên đá trắng chạm nhau giữa không trung.
Lập tức nổ tung thành một màn sương nước.
Gã thư sinh hồn vía lên mây, mặt cắt không còn giọt máu vội vàng né sang một bên.
Mí mắt Tô Thanh hơi run.
"Thương Tâm Tiểu Tiễn?"
Giữa không trung chỉ có sương nước, hoàn toàn không có bột đá.
Đó lại là đá do kình khí ngưng tụ thành.
Hơn nữa, còn có cả ý tiễn.
"Nếu Thương Tâm Tiểu Tiễn mà ngươi chỉ luyện đến trình độ này, thì hôm nay, nói không chừng ngươi và đám huynh đệ này của ngươi đều phải chết!"
Tô Thanh thản nhiên lên tiếng, khiến người ta không đoán ra được hắn là đang nghiêm túc, hay chỉ tùy miệng nói, sát cơ chưa rõ.
Nhưng những người kia đều thấy tim thắt lại, như lâm đại địch, căng thẳng và sợ hãi nắm chặt binh khí của mình.
Dẫu sao người trước mắt này, nói cười giết người, từ lâu đã là chuyện ai cũng biết, chẳng ai biết hắn khi nào sẽ ra tay, chỉ một câu nói thôi, đã khiến tất cả mọi người toát mồ hôi lạnh, không dám thở mạnh.
Nhưng đúng lúc này.
Vương Tiểu Thạch sững người, Dương Vô Tà cũng sững người, những người đối diện gần như tất cả đều sững sờ.
Bởi vì, một mũi kiếm lạnh lẽo sáng loáng, đột nhiên đâm từ sau lưng Tô Thanh vào, xuyên từ trước ngực hắn ra, cứ như thể, Tô Thanh cũng đã sững người vậy.
Hắn cúi đầu nhìn, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi rồi quay đầu lại.
Chỉ nghe thấy một tràng tiếng cười khúc khích.
Còn có cả tiếng ngân linh.
Một bóng y phục đỏ thắm, đang xinh đẹp đứng dưới mái hiên.
"Lôi Mị, ngươi dám phản bội ta?"