Quan Hoành Phong kéo va li, sải bước tới lối kiểm tra an ninh, Chu Thư Đồng theo sát phía sau, không ngừng gặng hỏi: "Thầy Quan, thầy thực sự cứ thế rời khỏi chi đội sao?"
Quan Hoành Phong đứng lại, thở dài vừa bất lực lại vừa có chút mất kiên nhẫn, quay đầu đáp: "Câu này cô hỏi nhiều lần lắm rồi, tôi cũng trả lời cô quá nhiều lần rồi."
Chu Thư Đồng ấp úng nói: "Nhưng... chi đội cần thầy."
Quan Hoành Phong mỉm cười: "Từ lúc tôi vào nghề đến giờ, chi đội thay đổi không biết bao nhiêu lãnh đạo rồi, cũng chẳng thấy ai rời đi là không phá được án. Cô về đi."
Ông tiếp tục sải bước, Chu Thư Đồng ở phía sau đuổi theo không rời: "Dù là vậy, em... chúng em vẫn cần tiếp tục học hỏi từ thầy mà."
Quan Hoành Phong lần này không dừng lại cũng không quay đầu, vừa đi vừa nói: "Nếu muốn học, cứ theo Chu Tuần hoặc bố cô, chỉ cần để tâm là học được thôi."
Chu Thư Đồng sốt sắng: "Vậy nếu, nếu là em cần thầy ở lại thì sao?"
Quan Hoành Phong dường như khựng lại một chút, bước chân hơi ngập ngừng, nhưng không đáp lại bất cứ điều gì, cứ thế đi thẳng vào lối kiểm tra an ninh mà không hề ngoảnh đầu. Chu Thư Đồng nhìn bóng lưng ông, thần sắc u sầu.
Trong phòng chăm sóc đặc biệt bệnh viện Trường Phong, Kim Sơn đã mất đi con mắt trái nằm hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh, xung quanh giường bệnh bố trí đủ loại thiết bị duy trì sự sống và máy móc theo dõi. Ở cửa phòng bệnh, Lưu Trường Vĩnh đứng từ xa quan sát tình trạng của Kim Sơn, quay đầu hỏi bác sĩ điều trị: "Anh ta còn bao lâu nữa mới tỉnh lại?"
Bác sĩ nói: "Khó nói lắm. Ba năm ngày? Một hai tuần? Giây tiếp theo hay mười năm sau? Vụ nổ khiến rất nhiều mảnh kim loại găm vào cơ thể hắn, trong đó có hai mảnh, một mảnh làm tổn thương đốt sống cổ, mảnh kia xuyên qua hộp sọ làm tổn thương thùy não. Nếu thể chất hắn không cường tráng như vậy thì khó mà chống đỡ nổi qua cuộc phẫu thuật, giờ còn dấu hiệu sinh tồn đã là kỳ tích rồi."
Lưu Trường Vĩnh gật đầu: "Tên này ít nhất có liên quan trực tiếp tới vụ giao dịch hơn hai trăm khẩu súng và ba vụ mưu sát, coi như là tội hắn đáng phải chịu... Nhưng hễ hắn tỉnh lại, lập tức báo cho tôi, tôi cần thẩm vấn hắn càng sớm càng tốt."
Lưu Trường Vĩnh bước ra khỏi phòng bệnh, cảnh sát hình sự trực ở cửa lập tức đứng dậy. Lưu Trường Vĩnh gật đầu với anh ta, định bước ra ngoài thì bác sĩ đuổi theo: "Đúng rồi, Đội trưởng Lưu..." Lưu Trường Vĩnh quay đầu, bác sĩ chỉ vào giường bệnh của Kim Sơn, chỉ thấy tay Kim Sơn vẫn đang đeo còng, đầu kia của còng khóa vào thanh vịn kim loại của giường bệnh.
Bác sĩ có chút khó xử nói: "Tình trạng này của hắn, dù có tỉnh lại cũng không thể nào có bất kỳ khả năng hành động nào, có cần thiết phải đeo còng không? Khi hộ lý giúp hắn thay quần áo sẽ rất phiền phức. Vả lại để bệnh nhân khác hoặc người nhà thấy cũng không hay lắm."
Lưu Trường Vĩnh khẽ lắc đầu: "Cứ tạm vậy đi, tôi không muốn hắn liên quan đến vụ mưu sát thứ tư."
Ông quay đầu vỗ vai viên cảnh sát hình sự đang trực, nói: "Vất vả cho cậu rồi, cậu cứ trông cho hắn sớm tỉnh lại đi."
Lưu Trường Vĩnh trở lại chi đội, đi một vòng tầng một tầng hai, không thấy bóng dáng Quan Hoành Phong đâu, nghe ngóng một chút mới biết ở Trường Xuân có một buổi tọa đàm đào tạo cao cấp về kỹ thuật trinh sát, Quan Hoành Phong đã đến đó giảng bài.
Ông theo bản năng cảm thấy có vấn đề. Khẩu súng bỗng dưng nổ nòng, Chu Tuần bí hiểm, cộng thêm Diệp Phương Chu luôn ẩn hiện, tất cả đều rất có vấn đề - trong này có chuyện, có quá nhiều chuyện ông không biết. Chu Tuần rõ ràng đang điều tra, Quan Hoành Phong cũng đang điều tra.
Giờ đây tâm trí họ rõ ràng đều bị những chuyện này làm cho rối loạn, thế là công việc thẩm vấn đám đàn em của Kim Sơn cũng đổ lên đầu ông.
Đám đàn em này không tiếp xúc nhiều thứ, Kim Sơn rõ ràng không phải chuyện gì cũng nói với chúng. Nguồn súng chúng nói không rõ ràng, Diệp Phương Chu không ai nhận diện được, Kỷ Kiệt thì có người nhận ra, nhưng họ chỉ biết gã là một tay môi giới, xui xẻo bị đại ca giết, còn lại hỏi gì cũng không biết.
Hỏi đến cùng, có một thằng đàn em thật sự không còn gì để khai, lại vắt óc suy nghĩ muốn thể hiện, gãi đầu nói: "Nhưng lúc gã họ Kỷ này vào cửa, anh Kim bảo cháu thu điện thoại của gã, sau đó người chết rồi, thì... thì không trả lại."
Lưu Trường Vĩnh nghe xong, "xoạch" một cái đứng phắt dậy khỏi ghế, thằng đàn em giật mình, Lưu Trường Vĩnh túm lấy cổ áo nó: "Chiếc điện thoại đó đâu?"
Trường Xuân, khách sạn Á Thái. Quan Hoành Phong trở về phòng, đặt túi xuống, cởi áo khoác, đi vào phòng vệ sinh, rửa mặt, thở phào một hơi đầy vẻ mệt mỏi - lúc này, điện thoại đầu giường reo. Quan Hoành Phong nhấc máy lẻ trong phòng vệ sinh lên, nghe máy. Quan Hoành Vũ ở đầu dây bên kia cười đùa cợt: "Nghe cả buổi, bài giảng của anh là đặc sắc nhất."
Quan Hoành Phong có chút câm nín: "Gan cậu to thật đấy, đến lớp đào tạo kỹ thuật trinh sát cũng dám trà trộn vào."
Quan Hoành Vũ ở đầu dây bên kia cười nói: "Cái giảng đường đó lạnh như hầm băng ấy, ai cũng quấn kín mít, ai mà nhận ra em. Nhưng nói thật, anh giảng đúng là hay, khi nào về có cơ hội thì mở lớp kèm riêng cho em nhé!"
Quan Hoành Phong thoáng lộ ra một nụ cười ngượng ngùng, cầm điện thoại không dây quay lại bên giường ngồi xuống: "Cậu tội gì phải mạo hiểm chạy đường xa xôi như vậy theo tới đây..."
Quan Hoành Vũ có chút lo lắng nói: "Cảm giác toàn bộ sự việc càng lúc càng không ổn, anh chạy tới theo sát manh mối Lâm Gia Nhân cung cấp em không phản đối, nhưng tại sao không nói cho Chu Tuần?"
Quan Hoành Phong im lặng một lát, đáp: "Tên môi giới tình báo mà Gia Nhân nhắc tới, cả hắc đạo lẫn bạch đạo đều rất quan tâm. Nếu Chu Tuần biết, dù hắn không đích thân tới thì cũng sẽ phái cảnh sát hình sự khác theo sát. Có người mặc cảnh phục ra mặt, hỏi gì cũng không tiện. Vả lại, nếu là một mình tôi, chắc chắn phải hành động lén lút. Cộng thêm cậu vào thì còn phải bàn giao, xung quanh có người của đội cũng không tiện, đúng không."
Quan Hoành Vũ nói: "Ý anh là tiệm rượu ở khu Nhị Đạo đó? Để em thay anh đi!"
Quan Hoành Phong cười: "Đừng có làm như tôi mất khả năng tự chăm sóc bản thân vậy, còn lâu mới tối."
Chiều hôm đó, khoa vật chứng cục thành phố. Cảnh sát trực ban dẫn Lưu Trường Vĩnh đi đến trước một giá vật chứng, nhìn vào tờ đăng ký trong tay: "Từ Z07920 đến 08044 đều là vật chứng của vụ án này." Lưu Trường Vĩnh ghé sát vào xem vật chứng, hỏi: "Điện thoại đều để ở thùng nào?" Cảnh sát trực ban lật tờ đăng ký xem qua, kéo một cái thùng từ trên giá xuống, bên trong để hơn hai mươi chiếc điện thoại. Lưu Trường Vĩnh nhận lấy tờ đăng ký, nhìn vào thùng điện thoại đó, phát hiện phần lớn đều là loại điện thoại đời cũ, chức năng đơn giản, chỉ có thể nghe gọi, loại mà Mạnh Trọng Mưu và Kim Sơn phát cho thuộc hạ để bảo mật. Ông đối chiếu danh mục rồi chọn lọc điện thoại một lượt, nhíu mày: "Sao không có điện thoại của Kỷ Kiệt?" Cảnh sát trực ban nghe xong chớp chớp mắt, dường như hoàn toàn không biết cái tên Kỷ Kiệt này, nói: "Tất cả vật chứng đều ở trên tờ đăng ký rồi." Lưu Trường Vĩnh cúi đầu, xem lại hai lần, phát hiện quả thực không có điện thoại của Kỷ Kiệt, ông dùng tay lật từng dòng, tìm thấy điện thoại của Kim Sơn, lấy điện thoại của Kim Sơn ra khỏi thùng, là một chiếc BlackBerry.
Ông mở chiếc BlackBerry này ra, vừa tra cứu ghi chép cuộc gọi, vừa lấy điện thoại ra gọi: "Alo? Tiểu Triệu à? Ồ... gọi Tiểu Cao nghe máy." Trong lúc chờ Tiểu Cao nghe máy, có mấy dãy số thu hút sự chú ý của ông, động tác lật ghi chép cuộc gọi chậm lại. Ông dùng điện thoại của Kim Sơn gọi thử từng số một, áp vào tai bên kia nghe, lần nào nghe thấy cũng là "Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy". Lúc này, giọng Tiểu Cao vang lên từ điện thoại của Lưu Trường Vĩnh: "Đội trưởng Lưu, anh tìm tôi?" Lưu Trường Vĩnh hạ thấp giọng: "Tôi cần cậu bí mật giúp tôi tra một số điện thoại." Tiểu Cao bên kia dường như nghi hoặc một chút, rồi đáp: "Vâng, số nào ạ? Anh nói đi." Lưu Trường Vĩnh nói: "Cậu chờ một chút..." Ông để điện thoại của mình sang một bên, tiếp tục dùng điện thoại của Kim Sơn bấm vào ghi chép cuộc gọi để gọi, sau khi gọi thêm hai số nữa, ông nghe thấy có một số sau khi gọi thì âm thông báo là "Xin lỗi, số thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được".
Lòng ông chợt run lên, lật ngược lại nhìn số đó, cầm lại điện thoại của mình: "13426049636." Trong điện thoại, Tiểu Cao đáp một tiếng. Một lát sau, cậu ta hạ giọng nói: "Đội trưởng Lưu, chủ thuê bao này tên là Kỷ Kiệt, chẳng phải là người trước đó..." Lưu Trường Vĩnh nói: "Tôi hỏi cậu, nếu số này đã không còn tồn tại nữa, thì có thể thực hiện định vị tam giác không?" Tiểu Cao suy nghĩ một chút, nói: "Kỹ thuật hiện tại rất khó thực hiện." Lưu Trường Vĩnh hạ giọng: "Được rồi, điều hết ghi chép cuộc gọi của số này trong một tháng gần đây cho tôi." Tiểu Cao nhanh chóng thao tác, một lúc sau, đọc ra một loạt thời gian và số điện thoại. Lưu Trường Vĩnh chăm chú lắng nghe, nghe thấy một trong số các ghi chép, đột nhiên ngắt lời cậu ta: "Thời gian này, là ngày Kỷ Kiệt bị hại à?"
Tiểu Cao bên kia đưa ra câu trả lời khẳng định. Lưu Trường Vĩnh trịnh trọng ghi lại dãy số, cầm trong tay xem một lúc, trầm ngâm nói: "0431, mã vùng này là ở đâu?"
Buổi chiều, khu Nhị Đạo. Quan Hoành Phong đi vào tiệm rượu, ánh mắt sắc bén đảo quanh một vòng. Những người ngồi uống rượu rải rác trong tiệm thấy vết sẹo trên mặt ông, ánh mắt đều trở nên không mấy thân thiện. Ông chủ ngồi cạnh quầy thu ngân liếc nhìn ông một cái, hơi nhíu mày. Quan Hoành Phong sải bước tới trước, lên tiếng hỏi: "Ông chủ, có người tên Phác Sâm, là khách quen ở chỗ các ông nhỉ?" Ông chủ không đáp, nhướng mắt lên, đẩy một tờ thực đơn đơn sơ trên quầy về phía ông: "Muốn dùng gì?" Quan Hoành Phong không thèm nhìn thực đơn, rút thẳng hai trăm tệ đặt lên quầy: "Cho tôi biết, làm sao tìm được Phác Sâm này? Coi như tôi mời ông." Ông chủ nhìn số tiền, sắc mặt trở nên u ám, đứng dậy từ sau quầy.
Quan Hoành Phong vẻ mặt chính nghĩa nhìn ông chủ, hoàn toàn không biết trong đám khách uống rượu phía sau đã có vài kẻ ánh mắt lộ hung quang, tay lần ra sau lưng, ai nấy đều rục rịch. Ông chủ thấy tình thế không ổn, giả vờ không vui, quát lớn: "Lão Phác từ lâu đã không đến quán nhà tôi uống rượu nữa, muốn tìm lão thì lên chỗ Hậu Tam Gia Tử ấy!" Quan Hoành Phong cũng nhận ra thái độ ông chủ có gì đó kỳ lạ, ông ngẩn ra, hạ giọng nói một câu: "Cảm ơn."
Quan Hoành Phong quay người định đi thì bị đối phương túm lấy tay áo, ông kinh ngạc quay đầu lại, ông chủ nhét thẳng hai trăm tệ trên bàn vào túi ông: "Chỗ tôi chỉ bán rượu! Giả bộ đại gia cái gì, cút ngay!"
Quan Hoành Phong hơi lúng túng, nhưng nhìn bộ dạng tức giận đùng đùng của ông chủ, cũng không nói gì thêm, quay người ra khỏi tiệm rượu.
Hậu Tam Gia Tử cách đây một đoạn, ông lượn lờ quanh khu vực đó, tìm được một công ty cho thuê xe, chọn lựa một hồi, thuê được một chiếc xe tải nhỏ. Nhân viên đi theo phía sau dặn dò: "Đi Hậu Tam Gia Tử đường khó đi lắm, vừa có tuyết xong, đi chậm thôi. Nhớ kỹ, một ngày năm mươi tệ, qua 10 giờ tối tính là ngày hôm sau đấy." Quan Hoành Phong liên tục xua tay, ra hiệu cho đối phương yên tâm. Ông lên xe, vặn chìa khóa mấy lần mới nổ được máy, vất vả sang số cho xe chạy.
Người nhân viên đó thấy vậy, còn chạy theo bên cạnh xe hô lớn: "Để nguội lâu rồi, dầu không phun lên được đâu, đạp thêm vài cái côn vào, đạp sâu vào đấy..." Xe chạy khỏi sân của công ty cho thuê xe, Quan Hoành Phong vừa lái xe vừa gọi điện thoại. Quan Hoành Vũ nhanh chóng bắt máy, giọng điệu nhẹ nhàng: "Nhanh thế. Tìm được Phác Sâm chưa?" Quan Hoành Phong hạ giọng: "Hắn không có ở địa điểm Gia Nhân cung cấp, ông chủ ở đó nói, muốn tìm Phác Sâm phải đến Hậu Tam Gia Tử, hình như là một ngôi làng cách trung tâm thành phố vài chục cây số về phía Đông Bắc, tôi vừa thuê một chiếc xe, định qua đó xem sao." Quan Hoành Vũ ở đầu dây bên kia "ây ây" lên: "Anh đợi đã. Loại người không đáng tin nào chỉ cho anh địa điểm đó mà anh cũng bị lừa đi thế à. Đội trưởng chi đội như anh trước đây làm việc kiểu gì thế, nguồn tin có đáng tin không? Chỗ đó rộng bao nhiêu? Bao nhiêu hộ dân? Đường có dễ đi không? GPS có định vị được không? Anh hai mắt mù tịt mà chạy tới đó, uổng công vô ích đã đành, nhỡ gặp nguy hiểm thì làm thế nào?" Quan Hoành Phong hiếm khi bị người ta càm ràm, rất không quen nói: "Được rồi được rồi, hai ta ở đây đều là người lạ đất khách quê người, dù có manh mối gì thì cũng phải tìm hiểu xem sao. Tôi đang trên đường rồi, có tình huống gì sẽ liên lạc." Quan Hoành Vũ bên kia vẫn còn lải nhải, ông đã trực tiếp cúp điện thoại.
"Cái gì? Đi Trường Xuân?" Máy bay chuẩn bị cất cánh, tiếp viên hàng không đang kiểm tra dây an toàn của hành khách, Lưu Trường Vĩnh cầm điện thoại, chậm rãi giải thích với Chu Tuần ở đầu dây bên kia: "Tôi tìm thấy một số máy bàn ở Trường Xuân từ ghi chép cuộc gọi của Kỷ Kiệt. Tôi liên hệ với đặc tình ở Cát Lâm tìm hiểu một chút, số điện thoại này là của một tiệm rượu nát ở khu Nhị Đạo, Trường Xuân, mà tiệm rượu đó nổi tiếng khắp ba tỉnh Đông Bắc. Nghe nói ở ba tỉnh Đông Bắc có một tay môi giới tình báo nổi tiếng, tên là Phác Sâm, người này nổi tiếng trung lập, cứng nhắc, thông tin đáng tin cậy, giá thông tin của hắn luôn là giá chốt - một vạn tệ. Bản thân hắn không bao giờ tham gia bất kỳ hình thức giao dịch phi pháp nào, cho nên cả hắc đạo lẫn bạch đạo đều rất có uy tín. Người mua đứng sau Kỷ Kiệt không ngoài dự đoán chính là Phác Sâm cung cấp. Phác Sâm này không bao giờ dùng điện thoại di động, nhưng mỗi ngày đều xuất hiện cố định tại tiệm rượu đó. Tôi định đi gặp hắn." Lúc này, một tiếp viên hàng không đi tới, khẽ nhắc ông tắt điện thoại, Lưu Trường Vĩnh vội vàng nói câu "đến nơi rồi liên lạc", rồi tắt máy.
Quan Hoành Phong đang lái xe thì điện thoại reo, ông bắt máy, tín hiệu rất tệ, giọng Chu Tuần truyền đến đứt quãng: "Lão Quan... Lưu Trường... qua... hai tiếng... anh..." Quan Hoành Phong lớn tiếng nói: "Alo? Alo? Đợi đã, tín hiệu chỗ này kém lắm." Ông cúi đầu nhìn điện thoại, phát hiện hầu như không còn tín hiệu nữa. Đợi khi ngẩng đầu lên, một chiếc xe tải chở gỗ lao tới bấm còi inh ỏi. Ông giật mình, vội đánh lái tránh chiếc xe tải, bánh sau bên phải không may trượt khỏi lề đường. Thân xe nghiêng ngả, ông đạp mạnh ga, bánh trước không ngừng trượt trên mặt đường băng tuyết, xe vẫn không thể kiểm soát, lao xuống dốc lề đường.
Chu Tuần gọi mấy tiếng "alo" vào điện thoại, thấy điện thoại đã ngắt, bèn gọi lại lần nữa, điện thoại vang lên "Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng". Hắn nhìn điện thoại, nhíu mày suy nghĩ. Lúc này, Tiểu Uông từ xe cảnh sát bước ra, tay cầm chai nước khoáng, nói với hắn: "Đội trưởng Chu, lại đây rửa tay đi!" Chu Tuần ngước nhìn cậu ta, nhét điện thoại vào túi, đi tới.
Quan Hoành Vũ sau cuộc điện thoại đó, trong lòng vẫn thấy không yên, lòng vòng một hồi, vẫn đến tiệm rượu trước đó. Anh đi đến cửa, đúng lúc ông chủ từ trong tiệm rượu bước ra, cầm một thanh sắt khều lửa vòng ra sau nhà, cắm mấy viên than tổ ong từ bên tường, vừa xoay người lại, thấy Quan Hoành Vũ đứng phía sau, ngẩn ra, tưởng là Quan Hoành Phong, mất kiên nhẫn nói: "Cậu thanh niên sao không biết điều thế, bảo cậu cút rồi thì biết đường mà rút lui đi! Nhất định phải quậy đục nước ở quán nhà tôi mới chịu à?"
Quan Hoành Vũ suy ngẫm lời ông chủ, miệng thăm dò lẩm bẩm: "Hậu Tam Gia Tử..."
Ông chủ không vui nhìn sang chỗ khác: "Lão Phác ở đâu, tôi nói không tính. Tôi chỉ bán rượu."
Quan Hoành Vũ lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta: "Phác Sâm rốt cuộc có ở Hậu Tam Gia Tử không?"
Ông chủ cười nhạo: "Nếu không có, cậu định làm gì?"
Quan Hoành Vũ tiến lên nửa bước: "Có hay không không quan trọng, nhưng nếu ông không trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi, thì mau bỏ đống than xuống." Ông chủ nhìn cây sắt có móc than, rồi nhìn Quan Hoành Vũ, có chút khó hiểu.
Quan Hoành Vũ âm u nói tiếp: "Ông sẽ dùng đến thanh sắt trong tay đấy." Ông chủ cũng nhìn anh, cười lạnh: "Tao cứ trêu ngươi đấy, làm gì được nào?" Quan Hoành Vũ đạt được đáp án mình muốn, trong lòng kinh hãi, không nói gì thêm, quay người rời đi.
Ông chủ phía sau, xách thanh sắt than tổ ong, vừa đi về vừa chửi bới lẩm bẩm: "Chỉ được cái mã này mà dám đứng đây oang oang với tao..." Quan Hoành Vũ không bận tâm nhiều đến vậy, vừa đi vừa lấy điện thoại bắt đầu gọi cho Quan Hoành Phong. Trong điện thoại lặp đi lặp lại "Xin lỗi, số thuê bao quý khách vừa gọi không nằm trong vùng phủ sóng", mãi vẫn không ai bắt máy.
Lúc này, khách sạn Á Thái Trường Xuân. Lưu Trường Vĩnh xuống xe taxi, ngẩng đầu nhìn cửa khách sạn. Một luồng gió lạnh thổi qua, Lưu Trường Vĩnh co cổ lại, bước nhanh vào khách sạn. Đại sảnh khá ấm áp, ông thở phào một hơi, lấy điện thoại ra, gọi cho Quan Hoành Phong, điện thoại truyền đến "Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được". Ông hơi ngạc nhiên, suy nghĩ một chút, đi đến quầy lễ tân khách sạn, sau khi trình giấy tờ cho nhân viên phục vụ, nói: "Tôi đã gọi điện trước đó rồi, khách họ Quan đến từ Tân Cảng ở chỗ các bạn, đúng không. Đó là đồng nghiệp của tôi, anh ấy ở phòng nào?"
Nhân viên phục vụ tra thông tin đăng ký trên máy tính, nói: "5206."
Lưu Trường Vĩnh nói: "Tôi không liên lạc được với anh ấy, có thể gọi điện vào phòng anh ấy không?"
Nhân viên phục vụ nói: "Ồ, anh Quan ra ngoài rồi."
Lưu Trường Vĩnh nhíu mày: "Khi nào?"
Nhân viên phục vụ nhớ lại một chút: "Cũng khá lâu rồi, anh ấy nhờ chúng tôi tra giúp công ty cho thuê xe gần đây."
Lưu Trường Vĩnh nghe xong, truy vấn: "Anh ấy đi một mình?"
Nhân viên phục vụ gật đầu, nói: "Khách vào ở cũng chỉ có mình anh ấy. Ông có cần để lại lời nhắn không?"
Lưu Trường Vĩnh suy ngẫm một lát, gật đầu định rời đi, nhìn ra cảnh băng tuyết bên ngoài cửa, thở dài, quay người nói với nhân viên phục vụ: "Phiền cô gọi giúp tôi một chiếc taxi..."
Taxi đỗ trước cửa tiệm rượu, Lưu Trường Vĩnh lấy ba trăm tệ đưa cho tài xế, đồng thời đưa giấy tờ cho tài xế xem, nói: "Bác tài, đỗ ở đây chờ tôi nhé, tôi bao xe của bác." Tài xế quay đầu nhìn giấy tờ, rồi nhìn tiền, không nói gì, nhận tiền.
Lưu Trường Vĩnh xuống xe đi vào tiệm rượu, tiệm rượu tuy diện tích không lớn, bày biện đơn sơ, nhưng rất ấm áp, bên trong ngồi rải rác bảy tám người, ông chủ ngồi sau quầy, dưới chân còn vần một chậu than. Lưu Trường Vĩnh chú ý tới trên quầy để một chiếc máy bàn màu đen đời cũ, ông vừa đi vừa cởi áo khoác, đi tới trước quầy, ông chủ nhướng mắt, nhìn ông, lười biếng nói: "Muốn dùng gì?"
Lưu Trường Vĩnh kéo cái ghế, ngồi xuống đối diện quầy, như thể tự nói với mình: "Đã đến rồi, dùng một chút vậy!"
Ông chủ cười cười, từ nồi đặt trên lò bên cạnh vớt ra một chiếc cốc sứ nhỏ, dùng khăn trên quầy lau đáy cốc, đặt chén rượu này lên quầy, đẩy về phía Lưu Trường Vĩnh: "Uống một hớp cho ấm người trước đã."
Sau đó, ông ta lại kéo cái rổ nhỏ đựng lạc trên quầy đến trước mặt Lưu Trường Vĩnh nói: "Cái này không lấy tiền, dưa muối và tép tỏi một tệ một đĩa." Lưu Trường Vĩnh mỉm cười gật đầu, cầm chén rượu uống một hớp. Rượu rất gắt, ông nhíu mày hít mũi, ông chủ cười với ông: "Tự ủ đấy, hơi nặng, phải không?" Lưu Trường Vĩnh dụi mắt, lấy điện thoại ra bấm số. Ngay lập tức, chiếc máy bàn màu đen trên quầy reo lên. Sắc mặt ông chủ hơi biến đổi, nhìn chằm chằm Lưu Trường Vĩnh một lúc, chậm rãi đi sang phía bên kia quầy, nghe điện thoại. Lưu Trường Vĩnh hạ giọng nói vào điện thoại: "Ông chủ, tìm Phác Sâm." Ông chủ sa sầm mặt. "Không có ở đây." Nói xong, ông ta chậm rãi cúp điện thoại, đi trở lại đối diện Lưu Trường Vĩnh, cân nhắc hỏi: "Cậu với thằng nhóc có vết sẹo trên mặt là cùng một bọn à?"
Lưu Trường Vĩnh hơi ngẩn ra, rồi cười hiền lành: "Cũng đúng, mà cũng không đúng. Cần nói thì tán gẫu, không cần nói thì tôi uống rượu của tôi." Ông chủ ngồi xuống, lấy tay áo lau quầy hai cái, cũng cười: "Người có chút tuổi tác, đúng là biết ý hơn bọn trẻ." Sau đó, ông ta lại lấy ra một chén rượu, tự rót cho mình, vừa uống vừa nói với Lưu Trường Vĩnh: "Lão Phác uống rượu nhà tôi phải gần hai mươi năm rồi... thời đó còn là cha tôi quản quán này! Thời đó lão Phác mới ly hôn, nghèo túng, cha tôi thường xuyên bán chịu rượu cho lão. Người đến quán nhà tôi uống rượu đều là hạng hạ lưu, chẳng có tài cán gì, nhưng ai nấy đều biết mấy tin tức vỉa hè ngoài bốn phương. Anh bảo lão Phác này cũng thật bản lĩnh, chỉ mình lão có thể nghe ra câu nào trong đám ma men này nói là thật, câu nào là giả. Dần dần có người bắt đầu phát hiện tin tức từ lão Phác càng lúc càng chính xác, tin tức hỏi được từ chỗ lão, chắc chắn là chuẩn xác, nên ai cũng muốn tìm lão hỏi chuyện. Từ miễn phí đến thu phí, từ tiền rượu năm tệ tám tệ đến một tin tức vạn tệ, lão Phác cứ thế mà lăn lộn ra. Vì bản lĩnh này của lão mà quán nhà tôi mới duy trì được đến giờ."
Lưu Trường Vĩnh gật đầu, vừa nhấp từng ngụm nhỏ rượu trong chén, vừa đùa nói: "Được gia đình ông chăm sóc hai đời, mỗi phi vụ của lão không nên trích phần trăm cho ông à?" Ông chủ nghiêm mặt: "Tôi quý con người lão Phác, biết điều, chỉ bán tin tức, không dính dáng vào chuyện gì, cho nên mình cũng phải biết điều, chỉ thu tiền rượu, không dính vào chuyện lão bán tin tức." Ông dừng lại một lát, cũng đổi sang giọng điệu đùa cợt: "Vả lại anh biết không? Chỉ nhờ kể chuyện của lão cho hạng người như các anh nghe, tôi đã bán được bao nhiêu vò rượu rồi..." Lưu Trường Vĩnh nhíu mày hỏi: "Lão bao lâu không đến rồi?"
Ông chủ thở dài: "Chắc được một tuần rồi. Những năm này, ngoài lúc ốm đau ra, ngày nào lão cũng tới, chỉ là, lần này thời gian ốm đúng là hơi lâu. Tôi định mấy ngày tới chọn ngày đóng quán sớm đi thăm lão đây." Lưu Trường Vĩnh nghe xong nhướng mày: "Ồ? Ông biết lão ở đâu?" Ông chủ cười: "Chỗ lão Phác ở ai cũng biết, ngay đối diện nhà máy gạch Trường Thanh, Đào Gia Oa Bảo, có một tòa nhà hai tầng xây sát đường, lão ở tầng hai, sau khi lên cầu thang là cửa thứ hai bên tay trái."
Lưu Trường Vĩnh cảm thấy khá ngạc nhiên, hỏi: "Với thân phận như lão, ai cũng biết lão ở đâu, sẽ không nguy hiểm sao?" Ông chủ nhếch miệng: "Anh cứ yên tâm một trăm phần trăm đi! Anh có biết có bao nhiêu người nhờ tin tức của lão Phác mà cơm no áo ấm không? Giới giang hồ từ lâu đã có lời đồn, ai dám làm hại tính mạng lão Phác, chính là đối đầu với toàn bộ ba tỉnh Đông Bắc."
Chợ đầu mối người qua lại tấp nập. Quan Hoành Vũ len lỏi trong dòng người, giọng vùng Đông Bắc không chuẩn lắm, không ngừng hỏi khắp nơi: "Anh ơi, chị ơi, có phải người từ Hậu Tam Gia Tử đến không, có phải sắp về Hậu Tam Gia Tử không?" Lượn lờ một vòng lớn, cuối cùng có một gã đàn ông quay đầu nhìn anh: "Làm gì đấy?" Quan Hoành Vũ mừng rỡ, lấy năm mươi tệ và một chai rượu nhét vào tay gã, vô cùng chân thành nói: "Cho đi nhờ xe."
Xe ba gác nông nghiệp chạy trên đường nhỏ, Quan Hoành Vũ ngồi ở thùng xe phía sau, dù rét đến run cầm cập vẫn quan sát tình hình hai bên đường. Khi đi qua một đoạn đường, bên lề đường có vết lốp xe rõ ràng đâm xuống dốc. Anh vội vã vỗ vỗ vào lớp vỏ sắt của cabin, xe ba gác dừng lại. Quan Hoành Vũ nhảy xuống xe, qua lớp kính hét lớn với người trong cabin: "Đợi một chút! Tôi quay lại ngay." Người trong cabin một tay giữ vô lăng một tay cầm chai rượu đưa lên miệng, vẻ mặt say túy lúy, cũng chẳng rõ có nghe rõ lời anh không. Quan Hoành Vũ không màng nhiều thế, chạy đến lề đường, quỳ xuống đất ngó đầu nhìn xuống dốc tuyết, loáng thoáng nhận ra dưới chân dốc đứng có một chiếc xe tải nhỏ đâm vào đống tuyết, bên cạnh xe còn nằm một người. Anh lấy điện thoại ra xem, phát hiện chỗ này không có sóng, vội đứng dậy chạy về phía xe ba gác nông nghiệp, vừa chạy vừa hét với người trong xe: "Có người lái xe trượt xuống dưới dốc rồi! Mau..."
Chưa đợi anh nói xong, chiếc xe ba gác nông nghiệp đã nổ máy chạy mất.
Quan Hoành Vũ đứng trong tuyết ngẩn người một hồi, thấp giọng chửi thề một câu, chạy trở lại lề đường, nhìn xuống dưới lần nữa, sau đó đứng dậy, sửa sang lại quần áo, trượt theo dốc tuyết xuống. Quan Hoành Phong tỉnh lại thì thấy mình đã ngồi trong xe. Ông xoa đầu, nghĩ mãi không ra sao mình lại lên được, đang lúc nghi hoặc thì cửa cabin mở ra, Quan Hoành Vũ thò đầu vào: "Tỉnh rồi à? Hay thật đấy, người ngợm không bị thương gì mà cứ nằm ngoài xe, em mà đến muộn tí nữa là anh thành tượng băng rồi."
Quan Hoành Phong hơi ngồi dậy, lúc này mới nhận ra xe đã nổ máy, bên trong xe trở nên rất ấm áp.
Quan Hoành Vũ đóng cửa xe, đi vòng nửa vòng, ngồi vào ghế phụ lái: "Nước chống đông gần như chảy sạch rồi, không biết xe này còn chạy được bao lâu, nhưng em vừa kiểm tra, trục bánh trước cũng gãy rồi, lái chắc chắn không được. Chỗ này lại không có sóng điện thoại. Anh xem hai anh em mình là chờ trời sáng cùng đi ra ngoài, hay là em ra ngoài tìm cứu hộ?"
Quan Hoành Phong cử động tay chân hơi cứng đờ, lau mặt: "Trước khi xảy ra chuyện Chu Tuần gọi cho anh, tuy tín hiệu không tốt, nhưng ấn tượng là hình như nó bảo Lưu Trường Vĩnh cũng qua đây."
Quan Hoành Vũ nghe xong sững sờ: "Lưu Trường Vĩnh, hắn qua đây góp vui cái gì?"
Quan Hoành Phong lắc đầu: "Không biết, điện thoại ngắt rồi. Nhưng Lưu Trường Vĩnh nếu đến Trường Xuân, chắc chắn sẽ tìm cách liên lạc với anh, tốt nhất chúng ta nên về trước khi trời tối. Hậu Tam Gia Tử bên kia, có thể tìm chỗ khác..."
"Được rồi, anh nghỉ ngơi đi." Quan Hoành Vũ vội vã vỗ vai ông ngắt lời, "Hậu Tam Gia Tử anh đừng nghĩ tới nữa, đó là ông chủ tiệm rượu nói bừa để đuổi anh đi đấy."
Anh lau hơi nước trên kính xe, chỉ vào dốc tuyết họ trượt xuống, hỏi: "Dốc này anh leo lên được không?"
Quan Hoành Phong nhoài người nhìn, phát hiện dốc tuyết đó rất đứng, hơn nữa cũng chẳng có thảm thực vật khô héo nào để bám vào, lắc đầu.
Quan Hoành Vũ mở cửa xe: "Vậy hai ta phải tranh thủ đi dọc thung lũng ra ngoài. Còn vài tiếng nữa là trời tối, chỗ này không thể ở lại thêm được."
Quan Hoành Phong gật đầu, theo anh xuống xe, đi được vài bước lại quay đầu nhìn chiếc xe tải nhỏ và dốc tuyết họ trượt xuống, do dự hỏi: "Nếu không có anh, tự cậu có leo lên được không?"
Quan Hoành Vũ đang lấy hộp dụng cụ từ trong xe ra, vừa đặt hộp xuống đất xem, vừa trợn mắt với Quan Hoành Phong: "Đùa gì thế, dốc đứng thế này ai leo lên nổi chứ!"
Hai người đi dọc đường núi, bước thấp bước cao, Quan Hoành Phong vừa đi vừa ngắm cảnh xung quanh, cảm thán: "Làm hình sự bao nhiêu năm, cả nước hầu như đi khắp rồi. Mà đừng nói, đúng là lần đầu đến Trường Xuân."
Quan Hoành Vũ cười: "À, em nhớ bố mình không phải sinh năm 48 ở đây à?" Anh đột nhiên nghiêm túc, hạ giọng: "Anh, anh hiếu thảo hơn em. Thật đấy, thực ra từ mười năm trước khi bố bệnh nặng luôn là anh gánh vác cái nhà này."
Quan Hoành Phong hơi lắc đầu, cúi đầu nói: "Chỉ là cách của hai ta không giống nhau thôi."
Quan Hoành Vũ nhướng mày: "Nói cũng đúng. Cái bất hiếu có ba, không con nối dõi là lớn nhất, em thì sắp làm bố rồi, anh vẫn là gã độc thân già, ha ha." Quan Hoành Phong bất lực lại buồn cười lắc đầu.
Hai người đi thêm một lúc, trời bắt đầu tối. Quan Hoành Vũ gọi dừng, lấy cái xẻng xúc băng từ hộp dụng cụ, đào một cái hố ở một vị trí dốc tuyết, hạ giọng dặn dò: "Còn một hai tiếng nữa là trời tối hẳn. Anh sang bên kia nhặt ít cành cây, sợ là chúng ta phải ở ngoài một đêm rồi."
Quan Hoành Phong muốn nói gì đó, nhưng lại không có ý kiến, đành quay người đi nhặt cành cây.
Quan Hoành Vũ ở phía sau gọi ông lại, chỉ vào hộp dụng cụ: "Mang theo cưa tay. Nếu gặp sói, đừng hoảng, đừng tránh ánh mắt, cũng đừng quay lưng chạy trốn."
Anh không nói thì thôi, vừa nói, mặt Quan Hoành Phong tái mét, ông nhìn cái cưa nhỏ trong tay: "Gặp thật, thứ này... có tác dụng?"
Quan Hoành Vũ quay đầu liếc ông một cái, cười, an ủi: "Đừng lo, không thần thánh thế đâu. Đối với sói, hai ta đều là những vị khách không mời mà đến với thân hình to lớn, ai sợ ai còn chưa biết được."
Quan Hoành Phong thấp thỏm bất an đi ra ngoài, quay đầu lại hỏi Quan Hoành Vũ: "Nhưng cậu... một mình... nhỡ đụng phải chúng..."
Quan Hoành Vũ không chút bận tâm chớp mắt với ông: "Vậy tối em mời anh ăn thịt sói."
Cũng tầm này, Lưu Trường Vĩnh đã tới nhà máy gạch Trường Thanh mà ông chủ quán rượu nhắc tới. Nơi này coi là hẻo lánh, ông men theo cầu thang lên tầng hai, đứng trên hành lang tầng hai nhìn ra ngoài, chỉ thấy xung quanh toàn là cảnh tượng khu ổ chuột, hiện lên vẻ tiêu điều trong ngày tuyết u ám. Lưu Trường Vĩnh nhíu mày, đi đến cửa nhà Phác Sâm, gõ cửa, không ai trả lời. Ông gõ mấy lần nữa, áp tai vào cửa sắt nghe, trong phòng không có động tĩnh, tai và mặt mình suýt chút nữa bị đóng băng trên cửa. Trong lòng ông thấy khó hiểu, một tay xoa mặt, đưa tay thử xoay tay nắm cửa, cửa thế mà mở ra.
Lưu Trường Vĩnh sững sờ, cẩn thận đẩy cửa, đứng ở cửa hô một câu: "Có ai không? Phác Sâm?"
Trong phòng tối om, không có tiếng trả lời. Ông bước vào cửa, men theo tường mò mẫm hồi lâu, không tìm thấy công tắc đèn, chỉ mò được một sợi dây. Lưu Trường Vĩnh khẽ kéo, nhận ra là dây đèn, kéo một cái, đèn sáng.
Lưu Trường Vĩnh lúc này mới nhìn rõ, nhà của Phác Sâm chỉ là căn phòng nhỏ mười mấy mét vuông. Một chiếc giường đơn, hai cái tủ nhỏ, vị trí gần cửa có một cái lò, nhưng không đốt lửa. Trên lò để một cái ca trà, nước bên trong đã đóng thành cục đá.
Lưu Trường Vĩnh tiện tay đóng cửa, nhìn một cái, phát hiện trên cửa hoàn toàn không có khóa, chỉ có một cái chốt đơn giản ở phía trong. Có nghĩa là, chỉ khi chủ nhà ở nhà mới có thể chốt cửa này từ bên trong, nếu chủ nhà không có ở nhà, cửa phòng là không hề phòng thủ. Lưu Trường Vĩnh cẩn thận vừa đi vừa kiểm tra trong phòng, phát hiện chỗ ở của Phác Sâm không có vật gì quý giá, chân giường và gầm giường chất rất nhiều vỏ chai rượu. Trong tủ nhỏ cũng chủ yếu là quần áo giữ ấm và chăn đệm. Trên tường đầu giường, dán một tấm ảnh, rõ ràng là ảnh chụp chung cả gia đình ba người trước khi Phác Sâm ly hôn.
Lưu Trường Vĩnh khẽ bóc tấm ảnh trên đầu giường, cất vào trong lòng, lại đảo mắt nhìn quanh phòng, phát hiện cũng không tìm thấy manh mối hữu ích nào, liền quay người đi ra ngoài.
Ông tắt đèn, đóng cửa, lại quan sát tay nắm cửa, muốn xem có dấu vết phá cửa không. Sau đó nhận ra cánh cửa này đến khóa còn không có, không cần phá cửa. Tự cười giễu mình một tiếng, đứng thẳng người, thấy trong đống rác rưởi chất ở lối đi cửa có một túi ni lông, ông thò tay vào túi ni lông bốc một nắm, phát hiện là hạt kê có vỏ. Ông ngẩn người, đưa hạt kê lên trước mắt xem, suy nghĩ một lát, ném hạt kê lại vào túi, lại vội vã đẩy cửa vào phòng của Phác Sâm.
Lưu Trường Vĩnh bật đèn, vừa quan sát xung quanh phòng, vừa lục lọi. Cuối cùng, dưới đống chăn đệm và quần áo bày bừa bãi trên giường, tìm thấy một con chim nhỏ họ vẹt màu vàng, là một con vẹt mã não (Cockatiel). Con vẹt rõ ràng vừa lạnh vừa đói, co rúm trong chăn đệm yếu ớt mở mắt nhìn con người đột nhiên xuất hiện trước mặt.
Lưu Trường Vĩnh ngẩn người, nâng nó lên, lại đi quanh phòng một vòng, vẫn không thu hoạch được gì.
Ông trở về khách sạn, không vội về phòng, ngồi vào ghế sô pha ở đại sảnh tầng một, trên đầu giối đứng con vẹt mã não. Con chim nhỏ rõ ràng đã hồi phục tinh thần, đang ăn hạt kê có vỏ trong lòng bàn tay phải của Lưu Trường Vĩnh. Ông nhìn con chim nhỏ ăn uống, trên mặt hiếm hoi lộ ra nụ cười, một lát sau, nhớ tới điều gì đó, bắt đầu gọi điện cho Quan Hoành Phong - vẫn không ai bắt máy.
Ông cầm điện thoại, suy nghĩ một chút, chỉ có thể gọi lại cho Chu Tuần. Chu Tuần bắt máy rất nhanh: "Ông đang ở đâu đấy?"
Lưu Trường Vĩnh cười: "Trường Xuân. Tôi đang ở khách sạn Đội trưởng Quan ở, nhưng tôi vẫn chưa gặp anh ấy. Sau khi đến đây, tôi đã đi thăm dò chuyện Phác Sâm, tiệm rượu mà hắn hay lui tới nói, hắn đã một tuần không xuất hiện rồi. Tôi tới nhà hắn tìm, cũng không có ai."
Chu Tuần dường như thở dài: "Ông đấy, cứ nhất định phải làm chuyện vô ích. Giờ yên tâm rồi chứ?"
Lưu Trường Vĩnh cười khổ: "Ông tin hay không, tôi vẫn thấy chuyện này chỗ nào cũng lộ vẻ quái gở, đợi Đội trưởng Quan về tôi muốn bàn bạc với anh ấy... Nhưng, hôm nay tôi gọi điện cho Đội trưởng Quan, hình như luôn không nằm trong vùng phủ sóng."
Phía Chu Tuần đột nhiên truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của Tiểu Uông, Chu Tuần chửi thề một tiếng.
Lưu Trường Vĩnh sững sờ, ngay sau đó, Chu Tuần nói với tốc độ cực nhanh trong điện thoại: "Người ta nhỡ đâu đi gặp người tình cũ... mỗi ông là rỗi hơi, ông quản Đội trưởng Quan làm gì! Xong việc thì về sớm đi!"
Lưu Trường Vĩnh nghi hoặc hỏi: "Chỗ ông làm sao thế?"
"Đang nói chuyện với ông không để ý, quẹt phải chiếc Charade!" Chu Tuần bực bội nói, "Tôi nghi dạo này mình bị sao Thái Tuế chiếu! Lái xe nào xe đó gặp chuyện!"
Chu Tuần bên kia cúp điện thoại, Lưu Trường Vĩnh suy tư một lát, nhốt con vẹt mã não trên đùi vào một cái lồng nhỏ, đút lồng vào lòng, đi đến quầy lễ tân khách sạn, hạ giọng hỏi: "Vẫn là vị khách họ Quan đó, các bạn tra giúp anh ấy là thuê xe ở công ty nào? Có tiện hỏi giúp tôi không?"
Sau khi thu thập xong thông tin, ông không vội đến chỗ cho thuê xe, mà tiện đường quay lại tiệm rượu lúc trước.
Con vẹt mã não màu vàng nhảy nhót trên quầy, mổ những hạt kê có vỏ rơi vãi trên bàn, ông chủ quán rượu ngồi sau quầy, nghi hoặc nhìn tiểu tử này, hạ giọng nói: "Lão Phác dù có việc ra ngoài, cũng không bao giờ vứt 'Tiểu Trang' ở nhà."
Lưu Trường Vĩnh nắm chén rượu ấm áp, nhìn ông chủ nói: "Con chim này tên là 'Tiểu Trang' à?"
Ông chủ gật đầu: "Hình như là tên con trai lão, lão nuôi nó cũng được mấy năm rồi, trước giờ luôn cùng ăn cùng ngủ, không bao giờ rời thân. Có lần một bà lão mua tin tức từ chỗ lão nhưng không trả nổi tiền, nên tặng cặp chim này cho lão, nhưng một con không quá hai ngày đã chết, nên lão đặc biệt chăm sóc con còn lại, không bao giờ rời thân... Nhà lão trong ngoài đều xem qua rồi? Liệu có phải là..."
Lưu Trường Vĩnh lắc đầu: "Tôi không thấy có dấu vết xô xát gì, nhưng nhà hắn đến khóa cửa cũng không có, dường như cũng không cần dùng vũ lực gì có thể xông vào. À đúng rồi, vì ai cũng biết hắn là người mở miệng đáng vạn kim, sao lại ở..."
Ông chủ cười: "Sao anh không hỏi lão lắm tiền thế, sao còn đến nhà tôi uống rượu? Haizz... lão Phác trọng tình nghĩa, làm người cũng biết điều, sau khi ly hôn vợ con lão đi Canada rồi, mấy năm nay lão cứ gửi tiền sang đó chu cấp, bản thân cơ bản không có chi tiêu gì."
Lưu Trường Vĩnh nghe xong, suy tư một lát, rút năm mươi tệ đặt lên quầy: "Một hai ngày tới, tạm thời chăm sóc giúp tôi con... gọi là Tiểu Trang đúng không?"
Ông chủ gật đầu, đẩy năm mươi tệ quay lại, nói: "Tôi chỉ thu tiền rượu."
Lưu Trường Vĩnh không chạm vào tiền, cười nói: "Cứ gửi tạm ở quầy, tôi sẽ còn quay lại."
Ông đứng dậy đi ra ngoài, ông chủ gọi ông lại từ phía sau: "Tại sao anh lại sốt sắng tìm lão thế? Lão Phác chưa chắc đã biết chuyện anh muốn hỏi."
"Chuyện này không liên quan đến tin tức." Lưu Trường Vĩnh hạ giọng, "Một người sống sờ sờ thế này, không thể tự dưng mà biến mất, phải không?"
Ông chủ hơi mỉa mai lắc đầu: "Mỗi năm mùa đông đến một trận tuyết lớn, luôn có vài người cứ thế mà biến mất. Đợi đến xuân sang, có người sẽ tự xuất hiện, có người sẽ được tìm thấy, cũng luôn có vài người không tìm thấy."
Lưu Trường Vĩnh nhìn "Tiểu Trang" trên quầy, khẽ nói: "Nếu là thế, thì không ai làm gì được. Nhưng nếu lão cũng như con chim này, đang thoi thóp nằm ở một góc nào đó, tôi muốn tranh thủ lúc còn kịp, đưa tay giúp một chút." Gió lạnh bên ngoài thổi rít, ông quấn chặt áo, không chút do dự lao vào trong gió tuyết.
Người đầu tiên ông nghĩ tới là giao dịch tiền bạc, nơi đầu tiên đi đến chính là ngân hàng gần đó.
Giám đốc ngân hàng nhận hai tờ giấy từ tay một nhân viên, xem qua rồi đưa cho Lưu Trường Vĩnh, hơi khó xử: "Làm vậy thật sự vi phạm quy định đấy, lúc quay về anh nhất định phải bổ sung thư giới thiệu cho tôi đấy."
Lưu Trường Vĩnh gật đầu, nhận hai tờ giấy đó, bên trên là sao kê chuyển tiền ra nước ngoài của Phác Sâm. Ông lật tờ chứng từ xem, phát hiện Phác Sâm cơ bản mỗi tháng đều chuyển mấy vạn nhân dân tệ vào một tài khoản nước ngoài, lòng chấn động, hỏi: "Tài khoản đối phương là ở đâu?"
Giám đốc ngân hàng nói: "Vancouver."
Lưu Trường Vĩnh không nói gì, tiếp tục nhìn xuống, cho đến khi thấy khoản cuối cùng xảy ra cách đây một tuần, mà khoản chuyển này là hai triệu nhân dân tệ. Ông gõ gõ vào con số hai triệu trên chứng từ, suy nghĩ một lúc, ngẩng đầu nói với giám đốc ngân hàng: "Tôi cần xem băng ghi hình giám sát."
Băng ghi hình nhanh chóng được trích xuất, Phác Sâm tầm năm mươi tuổi đang ngồi trước quầy dịch vụ ngân hàng, làm thủ tục chuyển tiền.
Lưu Trường Vĩnh chăm chú quan sát tư thế ngồi của Phác Sâm, không nhìn ra lão có biểu hiện căng thẳng hay bất an gì. Lúc này, giám đốc ngân hàng dẫn một giao dịch viên đi vào phòng giám sát: "Đây chính là giao dịch viên làm thủ tục cho Phác Sâm ngày hôm đó."
Lưu Trường Vĩnh quay đầu nhìn giao dịch viên ngân hàng đó, chỉ vào Phác Sâm trong băng ghi hình hỏi: "Người này khi làm thủ tục hôm đó, có biểu hiện gì kỳ lạ không?"
Giao dịch viên ngân hàng cố gắng nhớ lại một hồi, lắc đầu nói: "Không có, chỉ là vì số tiền khá lớn, hơn nữa lại là chuyển khoản liên ngân hàng ra nước ngoài, nên thời gian làm thủ tục hơi lâu một chút. Khách hàng có thể đợi hơi mất kiên nhẫn, tôi nhớ là lão có ăn hai viên kẹo trái cây miễn phí để bên ngoài, uống một cốc nước, à đúng rồi, lúc đi còn vô ý bỏ quên một cái bật lửa dùng một lần đang nghịch trên tay ở cửa sổ."
Lưu Trường Vĩnh suy nghĩ: "Bật lửa? Giờ đâu rồi?"
Yêu cầu này hơi kỳ lạ, giao dịch viên ngân hàng sững sờ, theo phản xạ nói: "Theo quy định giao cho quản lý nghiệp vụ trực ban rồi. Tuy là một cái bật lửa dùng một lần, nhưng chúng tôi có quy định, bất kỳ vật dụng nào khách để quên đều phải giao cho quản lý nghiệp vụ bảo quản... Thứ nhỏ nhặt này thường khách sẽ không quay lại tìm đâu nhỉ?"
Lưu Trường Vĩnh quay đầu nhìn băng ghi hình, chú ý tới trong giám sát, Phác Sâm quả thực đang nghịch một cái bật lửa dùng một lần màu đỏ vàng xen kẽ, màu sắc sặc sỡ trên tay. Ông chỉ vào màn hình giám sát, nói: "Chính là cái bật lửa này sao?"
Giao dịch viên nhìn vào màn hình giám sát, gật đầu nói: "Đúng, là bật lửa dùng một lần của Bình Nhưỡng Quán. Tôi ấn tượng khá sâu. Nhưng khách hàng làm thủ tục chuyển khoản hai triệu một lần, có khả năng đi tiêu dùng ở những nơi như Bình Nhưỡng Quán cũng rất bình thường."
Lưu Trường Vĩnh lặp lại: "Bình Nhưỡng Quán? Nơi nào?"
Giám đốc ngân hàng tiếp lời: "Ồ, thực ra Bình Nhưỡng Quán ở ba tỉnh Đông Bắc chúng ta khá phổ biến, là truyền thống lâu đời của hợp tác thương mại Trung - Triều - coi là câu lạc bộ cao cấp! Nhân viên phục vụ toàn là con cái cán bộ cao cấp bên Triều Tiên. Trường Xuân chỗ này hơn một năm trước cũng mở một cái. Tôi chưa tới bao giờ, nhưng nghe nói mức tiêu dùng không thấp, hơn nữa còn là chế độ hội viên."
Lưu Trường Vĩnh tự lẩm bẩm: "Tiêu dùng không thấp?"
Ông chợt nhận ra điều gì, quay đầu nhìn Phác Sâm trong màn hình giám sát, nói: "Tìm cái bật lửa đó ra cho tôi."
Trời cuối cùng cũng tối hẳn, đống lửa ở cửa hang chiếu sáng hang tuyết rất rõ. Quan Hoành Vũ vừa thêm củi vào đống lửa, vừa lấy thanh Snickers ném cho Quan Hoành Phong.
Quan Hoành Phong nhận lấy thanh Snickers cười ngượng ngùng: "Không ngờ ở chỗ này, anh lại trở thành đồ bỏ đi."
Quan Hoành Vũ cũng cười: "Ở đây chẳng có tội phạm, cũng chẳng có án mạng, chắc chắn chẳng có gì đáng để anh phát huy. Vả lại, đừng bi quan thế, khoảng cách đường chim bay từ đây đến thế giới văn minh không xa đâu. Chỉ cần vòng qua ngọn núi chết tiệt này là có nồi lẩu dưa muối thịt lợn nóng hổi đang chờ ta rồi."
Quan Hoành Phong do dự: "Nhưng Lưu Trường Vĩnh..."
Quan Hoành Vũ xua tay: "Đừng cân nhắc nhiều thế đã, dù Lưu Trường Vĩnh thật sự đã đến Trường Xuân, đợi sau khi chúng ta ra ngoài, tự nhiên có cách đối phó."
Quan Hoành Phong nhìn bóng lưng cậu trước đống lửa, thở dài, nói: "Nói thật, nếu không có cái cục nợ là anh, cậu sớm đã ra ngoài rồi nhỉ?"
Quan Hoành Vũ sững sờ, cũng rất cảm khái: "Đây cũng một năm rồi, thật khó nói hai ta ai là cục nợ của ai."
Quan Hoành Phong giãn mày, bẻ thanh Snickers trong tay làm hai nửa, đưa cho Quan Hoành Vũ một nửa. Quan Hoành Vũ nhận lấy, vừa gặm vừa nói: "Ơ? Hình như nửa của anh to hơn thì phải..."
Gió bên ngoài vẫn rất lớn, trong hang cũng chẳng ấm áp gì, nhưng không biết tại sao, hai người đều cảm thấy tình huống hiện tại, cũng không đến nỗi tệ quá - dường như dù đến bước đường nào, đều có người đứng cùng với mình.