Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

Khang cuộn tròn tờ giấy trong tay và tự tin bước ra khỏi toà. Đằng sau anh, Thúy như người mất hồn, nhưng cô đã đeo kính đen vào mắt để mọi người khó quan sát hơn. Khang biết Thúy rất bản lĩnh, kiêu hãnh. Cô sẽ không để mình tồi tệ dưới mắt mọi người. Ra đến đường, Thúy chặn anh lại:

- Bây giờ anh đã thoát nợ rồi phải không? Tôi có được ngày hôm nay là do anh ban tặng. Tôi không bỏ qua chuyện này đâu.

Vỹ Khang nhíu mày nhìn cô, đôi mắt Thúy đau đớn lẫn căm thù:

- Anh cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, ngoại tình trong tư tưởng còn đáng sợ hơn nhiều. Anh đểu lắm!

Vỹ Khang bình thản nhìn cô:

- Em về đi!

Thúy mím môi nhìn theo Khang, cô còn chưa trấn tĩnh thì một chiếc xe đã tấp kế bên. Sang bước xuống:

- Lên xe đi, anh đưa về.

Thúy quay lại nhìn anh dửng dưng như kẻ thù:

- Anh cút đi!

Nói rồi cô vẫy chiếc tắc xi và leo lên. Sang đứng bất lực nhìn theo rồi quyết định đến nhà cô. Anh cố ý chạy chậm để chờ Thúy vào nhà xong. Sang được phép lên phòng cô vì mẹ của Thúy hiểu tình cảm của anh từ lâu.

- Em không sao chứ?

Thúy ngồi bật dậy nhìn anh toé lửa:

- Ai cho anh vào đây? Đi ra ngay!

Sang nhìn cô im lìm:

- Anh hỏi một câu thôi. Cái thai đó của anh phải không?

Thúy quắc mắc nhìn Sang:

- Tôi sẽ phá nó. Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi là quen biết anh. Anh đi đi!

Nói rồi cô bật khóc nức nở. Sang mím môi như cố dằn, cuối cùng không chịu được, anh bước đến ôm cô vào lòng:

- Hãy cho anh cơ hội, Thúy. Đứa bé không thể không có cha. Anh yêu em và anh tin mình sẽ mang hạnh phúc đến cho hai mẹ con.

Thúy bất chợt đẩy Sang ra và nhìn thẳng vào mắt anh:

- Có phải anh cố ý để tôi có thai không?

Sang hơi nheo mắt, có lẽ người hiểu anh nhất chỉ có Thúy. Không biết có phải vì thế mà anh yêu cô đến điên đảo hay không? Sang nói nhẹ nhàng:

- Anh yêu em, anh sẽ chứng minh cho em thấy chỉ có anh là duy nhất mang hạnh phúc đến cho em, kể cả Khang cũng không thể làm được điều đó vì không ai yêu em bằng anh.

- Anh bỉ ổi lắm!

- Có thể, nhưng cũng vì quá yêu em. Anh sẽ chờ em, bao lâu cũng được.

- Hãy để tôi yên! Tôi hận anh lắm, anh đã giết chết cuộc đời tôi.

Cô vừa nói vừa khóc và đấm vào ngực Sang một cách tức tưởi. Sang đứng yên, mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Anh hiểu mình phải hết sức kiên nhẫn để có được cô và quan trọng là con của hai người. Chỉ cần nghĩ đến điều đó, Sang đã có đủ tự tin để chờ đợi hạnh phúc mà mình luôn mơ ước.

Tin về cuộc ly dị của Khang và Thúy mọi người đều biết và là lời bàn tán của dư luận. Sự nổi tiếng của Thúy làm anh thật sự mệt mỏi. Không ngờ có lúc Khang lại rơi vào trường hợp như thế này. Nếu nói không bị sốc thì là nói dối. Vỹ Khang ngán ngẫm khi mọi người cứ nhìn mình như một tên sở khanh, đểu cáng. Tự nhiên trở thành trung tâm của sự chú ý và lời ra tiếng vào của dư luận, anh muốn điên lên được. Lúc trước, một phần anh không thẳng tay với Thúy là vì điều này, rốt cuộc cũng không tránh khỏi, nhất là có những cứ điện thoại gọi đến nhà mắng anh không tiếc lời. Không ngờ Thúy có những người ái mộ sùng bái và điên khùng đến vậy.

Hôm nay vừa bước ra khỏi công ty đi về phía xe thì một chiếc xe mô tô đã chạy thẳng vào anh, làm Khang phải nhảy lên lề để tránh, tay anh chảy máu vì một vết trầy sướt khá sâu. Cậu nhóc dừng lại, nhìn anh nói:

- Đồ đểu!

Nói rồi nó lái xe đi. Khang giận phừng lên khi nghĩ lại là những người điên khùng vì Thúy. Vừa lúc đó Ngọc cũng bước ra, cô hoảng hốt khi thấy tay Khang đầy máu:

- Anh không sao chứ?

Khang khoát tay:

- Không có gì.

- Mấy người đó đúng là điên khùng. Sao họ quá khích vậy chứ?

Hiểu Ngọc bắt Khang trở vào công ty, cô thận trọng băng bó lại cho Khang. Một lúc thì đã xong, nhưng máu vẫn rỉ ra:

- Anh phải đến bệnh viện và thay băng mỗi ngày mới được.

- Chỉ có một chút mà phải đi bệnh viện. Tôi không sao. Cảm ơn cô.

Ngọc nhìn Khang im lìm, cô cũng quen biết khá nhiều nên mơ hồ biết được lý do ly dị của Khang và càng cảm phục anh hơn khi anh đã che chở cho Thúy như vậy. Đúng lý ra Thúy nên nói điều gì đó để xoa dịu dư luận, đằng này cô lại luôn bày tỏ sự đau khổ, oan ức của mình. Vì vậy hỏi tại sao những người ái mộ cô không phẫn nộ Khang.

- Anh nên gặp Thúy nói chuyện rõ ràng, cứ để thế này thì làm sao chịu nổi.

Vỹ Khang khoát tay:

- Tôi không tin ai dám làm gì mình. Thời gian sẽ lắng thôi, dư luận là vậy mà.

Ngọc khẽ cười, cô buột miệng:

- Anh cao thương lắm!

Khang nhìn Ngọc im lìm, anh không nói gì mà quay nhìn ra cửa sổ:

- Cô về chưa? Để tôi đưa về.

Hiểu Ngọc theo Khang ra về. Vừa dừng xe trước cổng nhà thì gặp Hân. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy Khang đưa chị mình về. Hiểu Ngọc bước xuống:

- Cảm ơn anh. Nhưng hãy nghe lời tôi anh phải đến bệnh viện, vết thương khá sâu đó.

Vỹ Khang mỉm cười, anh thản nhiên chào hai chị em rồi cho xe chạy đi. Hiểu Hân hơi quay chỗ khác khi Khang chạy lướt qua. Cuối cùng cô theo Ngọc vào nhà:

- Em đi đâu vậy?

- Đến nhà nhỏ Uyên chơi.

Hiểu Ngọc định nói gì đó nhưng thôi, cô lặng lẽ lên phòng mình. Hân nhìn theo chị hoang mang nhưng không muốn hỏi. Lát sau Ngọc vào phòng đưa cho cô điện thoại:

- Của Bình gọi em.

Hân cầm lấy. Ngọc đứng yên một bên khoanh tay nhìn em:

- Alô.

- Em đang làm gì vậy?

- Không làm gì cả.

Bình khẽ cười:

- Anh phải tiếp khách nên không đến được, đừng buồn nghe cưng.

Hân bối rối đưa mắt nhìn Ngọc, cô dịu giọng:

- Đâu có gì. Anh cứ lo công việc đi, đừng bận tâm đến em.

- Em không mong anh sao?

- Đâu có.

- Anh nhớ em lắm.

Hân thoáng đỏ mặt khi thấy chị Ngọc nhìn.

- Em cúp nha. Anh làm việc đi.

Tiếng Bình khẽ thở dài. Hân thấy nao nao, cô nhỏ giọng:

- Nếu về sớm thì ghé em nhé, nhưng em sẽ không chờ đâu.

Bình khẽ cười:

- Anh sẽ cố gắng. Anh cúp nha!

Hân gác máy đặt lên bàn.

- Bình yêu em quá nhỉ!

Hân mỉm cười gật đầu:

- Em bằng lòng những gì mình đang có. Bình rất tốt chị ạ.

Hiểu Ngọc ngồi xuống đối diện với em rồi nói như vô tình:

- Lúc nãy Khang bị một thằng nhóc đâm xe vào, cũng may là tránh kịp.

Hân mở lớn mắt, cô thoáng rùng mình:

- Sao lại như vậy? Rồi Khang có sao không?

- Không sao, chỉ bị trầy nhẹ thôi. Đúng là mấy người điên khùng, chỉ tội nghiệp Khang thôi.

Hân chớp mắt ngồi yên. Ngọc thầm quan sát cô.

- Nói thật đi, khi biết Khang đã ly dị, em có nghĩ gì không?

Hân quay nhìn nơi khác, giọng cô rời rạc:

- Hoàn toàn không. Em chỉ bất ngờ chứ không nghĩ gì khác.

Hiểu Ngọc khẽ thở dài:

- Chị xin lỗi, đúng ra chị không nên hỏi như thế.

- Em hiểu chị mà. Nhưng em nói thật, nếu có nghĩ, em cũng không cho phép mình có lỗi với Bình.

Hiểu Ngọc không nói gì, cô biết không nên khơi gợi quá khứ làm gì, điều đó thật không hay chút nào. Hiểu Ngọc đứng lên:

- Em nghỉ đi, chị về phòng. Đưa điện thoại cho chị.

Hân đưa cho Ngọc máy điện thoại. Đợi Ngọc ra ngoài xong, Hân nằm chuồi xuống giường, cô không muốn bị chi phối nữa.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.