Chỉ Về Nhà Để Ngủ

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quả bóng bay hạnh phúc - ***

❊ ❊ ❊

Nhiều người cho rằng chia sẻ, tâm sự đồng nghĩa với sự thở than, chán nản.

Suốt những năm tháng tư vấn tâm lí cho độc giả qua trang báo, sau này là qua từng cuốn sách, các buổi ra mắt, đàm thoại văn học, nói chuyện trên radio, làm diễn giả, và có lẽ nhiều nhất là nói chuyện trực tiếp, tôi thấu hiểu sự sợ hãi bộc lộ bản thân là thế nào. Họ đều âm thầm cố gắng tự nuốt những cảm xúc tiêu cực vào, bởi không muốn bị coi là yếu đuối, thừa thãi, phiền phức. Họ sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng và thương hại của người khác khi phải thẩm thấu “năng lượng tiêu cực” từ những điều mà họ chuẩn bị nói ra.

Quan trọng hơn, phần lớn chúng ta thực sự tin rằng đó là cách đúng để sống trong cuộc đời: Rằng cứ nén lại, tiếp tục, có mấy ai hiểu được mình đâu, không thể cứ thế mà vụn vỡ.

Người ta tung hô sự mạnh mẽ và cả tính cam chịu, mà quên mất rằng đau khổ hay yếu đuối cũng là những cảm giác bắt buộc của con người, đặc biệt là những người mang trong mình sự thấu cảm sâu sắc. Những người ấy khi vỡ, sẽ là một sự đổ vỡ âm thầm. Không phải ai tan nát xong cũng sẽ tự tử, có những người chỉ đơn giản là vô hồn sống tiếp, mất đi sự bao dung và chân thành trong mình. Họ hiểu rằng quá nhạy cảm sẽ mang tới những dằn vặt chỉ có bản thân mình gánh chịu.

Đè nén cảm xúc có cần thiết không?

Có.

Bởi ở nhiều hoàn cảnh, nó giúp chúng ta trông không quá “ngu ngốc” trong mắt thiên hạ. Bạn hãy nghĩ xem, nếu bạn lên mạng và nhìn thấy ai đó đăng tấm ảnh bàn tay cầm một nắm thuốc giảm đau hay một vốc thuốc ngủ, bạn sẽ làm gì? Bấm like? Đặt một lời bình luận hỏi thăm? Hay cứ thế mà lướt qua?

Liệu bạn có nhắn tin cho họ để hỏi: Liệu tôi có thể giúp gì? Tôi có thể làm gì để bạn cảm thấy bớt tệ hơn?

Thực chất, quá ít người trong số chúng ta làm vậy, bởi nỗi sợ phiền phức thường trực, rằng nếu người ta trả lời thì mình cũng chẳng biết phải làm gì tiếp, hoặc nó sẽ tốn thời gian và công sức của bản thân cho nỗi buồn của kẻ khác. Và cũng bởi ta tin rằng nếu cứ kệ đi, thì tự họ rồi sẽ nuốt những phiền muộn ấy vào, sẽ tìm thấy một niềm vui mới, cũng chỉ là cảm xúc thôi mà.

Có điều, nó giống như thứ thuốc giảm đau ngắn hạn, chầm chậm bóp nghẹt những cảm xúc rực rỡ nhất của ta về cuộc sống. Nó khiến chúng ta sợ mình quá vui, hoặc quá buồn, và rồi luôn ở một lưng chừng cảm xúc chênh vênh.

Trở thành một người sống trọn vẹn với cảm xúc của mình, hay trở thành một chiếc xe tăng lạnh lùng băng qua dòng đời, cán hết tất cả những gì cản đường; quyết định là ở bạn. Không có điều nào thực sự tốt hay xấu hơn điều nào, ở từng cá thể thì cùng một cách tư duy vẫn sẽ mang tới những kết quả khác nhau.

Nhưng kết nối đích thực trong cuộc đời này thường đến từ những khoảnh khắc đen tối nhất như vậy. Người ta vẫn nói rằng có mười người bạn trong một năm thì không khó, nhưng có một người bạn mười năm thì chẳng hề đơn giản. Bởi trong “mười năm” ấy, chắc chắn bạn phải cùng người ta trải qua cả nụ cười và nước mắt, cả hạnh phúc và nỗi thất vọng. Nếu bạn chỉ ở cạnh lúc người ta vui, thì khi “tới lượt” bạn buồn, họ nào có lý do gì để ở lại?

Nhiều người trong chúng ta cho rằng điều ấy không quan trọng, bởi ta nghĩ mình có thể tự tìm kiếm hạnh phúc mà chẳng cần bàn tay nào giúp sức. Câu ngạn ngữ nói về việc “nếu muốn đi nhanh thì hãy đi một mình, còn muốn đi xa thì hãy đi cùng bạn bè” liệu có đúng không?

Một chia sẻ thú vị gần đây đã mang tới liên tưởng tuyệt vời về khái niệm hạnh phúc. Vị giáo sư phát cho mỗi sinh viên một quả bóng bay, bảo họ hãy viết tên mình lên đó và thả vào một căn phòng. Khi tất cả đã làm xong, ông nói mọi người hãy bước vào căn phòng ngập tràn hàng trăm quả bóng bay ấy và tìm quả có tên mình.

Có người mất vài phút đã lắc đầu ngao ngán bước ra và có kẻ kiên trì tìm cả tiếng nhưng rồi cũng đành bỏ cuộc. Điều đó không dễ dàng như các sinh viên tưởng, và kết quả là chẳng ai trong số họ tìm thấy quả bóng của mình. Khi ấy giáo sư nói giờ mỗi người hãy nhặt bừa một quả bóng và bước ra, sau đó tìm người có tên trong quả bóng đó để trao cho họ. Và chỉ sau một lúc, không quá khó khăn, tất cả đều trao quả bóng mình lấy ra cho người có tên trên đó, và nhận lại quả bóng của riêng mình với chính xác tên họ trên đó.

Nếu nghĩ về hạnh phúc theo cách đó, thì có lẽ bạn sẽ hiểu rằng giúp đỡ người khác chính là cách dễ dàng nhất, là cách “nhanh nhất” để bạn có thể tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

Phần lớn người ta thường cố gắng để mạnh hơn, để chẳng phải dựa vào ai. Cũng có những người không để tâm tới mạnh yếu, họ cố gắng để sống thật với chính mình, và dùng sự chân thật ấy để chia sẻ, để lắng nghe và thấu hiểu những điều vốn chẳng ai có thể nói cùng ai trọn vẹn. Họ cố gắng nhặt lấy những hạnh phúc bất kỳ và trao tới người mà nó thuộc về. Họ quan tâm tới tất cả những khổ đau vô hình ấy, không phải bởi sự đa sầu đa cảm, mà bởi họ hiểu điều ấy quan trọng thế nào, bởi chính họ cũng đã từng mệt mỏi gục xuống nơi căn phòng ấy, tuyệt vọng ngước nhìn hàng trăm quả bóng phía trên nhưng chẳng thể thấy nổi hạnh phúc của riêng mình.

Trong ca khúc “One More Light”, Chester Bennington đã hát lên những điều tôi sẽ không bao giờ quên. Ngay cả khi anh đã tự tử, thì những lời ca ấy vẫn sẽ là ngọn lửa dẫn lối cho những trái tim cô đơn khác lặng lẽ bước tiếp trong cuộc sống này, với niềm tin rằng mình không đơn độc.

“Who cares if one more light goes out?

In a sky of a million stars

It flickers, flickers

Who cares when someone's time runs out?

If a moment is all we are

Were quicker, quicker

Who cares if one more light goes out?

Well, I do.”

Trích: One more light – Linkin Park.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.