Chỉ Về Nhà Để Ngủ

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cuộc đối thoại thứ ba: hãy cho phép mình buồn để chờ những niềm vui thật đẹp - ***

❊ ❊ ❊

Người ta thường phải trải qua một khoảng thời gian nhất định mới có thể thẩm thấu được nỗi đau tinh thần, hiểu được những điều mà trước đó họ không thể.

Khi bạn nói với một người: “Em/Anh xứng đáng với điều tốt hơn, với người tốt hơn.” thì kết quả là nghe nó thật sáo rỗng, thậm chí khiến cho đối phương nổi giận. Họ cảm thấy bị phản bội niềm tin.

Có điều, đến khi họ thực sự gặp được người tốt hơn và một hạnh phúc đúng với mong cầu hơn, họ mới thực sự hiểu ý nghĩa trong câu nói đó là thật, cho dù người đã nói những điều ấy có thật sự nghĩ vậy hay không. Cũng giống như suy nghĩ rời bỏ cuộc sống, suy nghĩ chủ động rời khỏi một mối quan hệ thường đến từ việc người ta hiểu rằng: Nếu không thể giải quyết vấn đề, hãy giải quyết người tạo ra vấn đề. Và nếu họ cảm thấy họ chính là người gây ra phần lớn vấn đề, họ muốn rời đi. Họ không muốn cố gắng nữa hoặc họ nghĩ điều đó là không thể.

Tôi nghĩ những suy nghĩ đó rất thực tế, và rồi người ta sẽ cùng thích ứng trọn vẹn với những biến số xảy ra. Khả năng thích ứng đó thú vị tới độ con người thường cảm thấy choáng khi nghĩ về chính mình của 10 năm về trước. Ta chỉ nhìn rõ sự thay đổi của chính mình khi đặt nó trong một quãng chuyển dịch của thời gian đủ lớn. Khi ấy chúng ta nhận ra thứ mình cảm thấy luôn chỉ là thời điểm, và nó đẹp đẽ hay khủng khiếp cũng vì nó chỉ tồn tại ở thời điểm ấy trọn vẹn nhất.

Cũng vì thế, ta hiểu rằng mình không cần phải cảm thấy tốt ở tất cả mọi lúc. Sẽ có những lúc cuộc đời thật tồi tệ, và bạn có quyền cảm thấy tồi tệ ở thời điểm đó, cũng chỉ nên ở thời điểm đó mà thôi. Có nhiều thứ chỉ là bậc thang dẫn tới một điều tuyệt vời và không phải mọi bậc thang trên thế giới này đều nhất thiết phải đẹp.

Những bước cuối cùng dẫn lên đỉnh Fansipan cũng chỉ là những bậc thang đá gồ ghề, trước những thung lũng rộng lớn nơi dãy núi Himalaya hùng vĩ của Ladakh cũng chỉ là một hành trình bụi bặm, những bậc đá vỡ nứt là thứ cuối cùng tôi thấy trước khi bước ra sông Hằng vĩ đại tại Varanasi. Trước những điều kỳ diệu trên thế giới này, hầu hết chỉ là vài mảnh vụn của thời gian.

Cuộc đối thoại thứ ba, chúng ta đều trò chuyện với chính mình, trong những ngày tồi tệ nhất. Những đêm ấy, người ta phải cố đi tìm ý nghĩa tồn tại, đặt câu hỏi về bản chất của hạnh phúc, về kết thúc của một hành trình. Những đêm ấy rồi sẽ quyết định con người mà ta sẽ trở thành.

Chúng ta thực chất không cần phải cảm thấy tốt mọi lúc mọi nơi. Thứ chúng ta cần là lùi lại một chút, và nhìn về phía trước.

Hãy cho phép mình buồn để chờ những niềm vui thật đẹp.

Image

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.