Chìm Nổi 2 - Loạn Thế Giai Nhân Nơi Công Sở

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
My Way (Con đường riêng) - Nỗi đau trưởng thành là một giai đoạn tất yếu của đời người

❊ ❊ ❊

"Bật máy 24 giờ?" Kiều Lỵ sững sờ, điều này có ý nghĩa gì? Hai mươi bảy năm cuộc đời, cô chưa từng nghe những lời ấm áp như vậy từ miệng một người khác giới. Lục Phàm nói: "Em về trước đi, rửa mặt, trấn tĩnh cảm xúc lại."

"Vâng." Kiều Lỵ cúi đầu, từng bước một bước xuống. Lục Phàm nhìn bóng cô khuất dần ở góc cầu thang, thở dài một hơi thật dài. Cảm giác trong lòng vẫn rất khó chịu, anh muốn một điếu xì gà, hoặc một ly rượu vang, anh muốn đổ người lên ghế sofa, chẳng nghĩ ngợi gì, đánh một giấc thật ngon. Anh lặng lẽ đứng ở cửa cầu thang, không biết qua bao lâu mới chậm rãi đi xuống, quay lại trước cửa công ty.

Vào khu vực kinh doanh, nhân viên bộ phận kinh doanh thấy anh liền đứng cả dậy, anh liếc nhìn chỗ ngồi của Kiều Lỵ, người không có ở đó, trên bàn cũng không có máy tính, cô trốn ở đâu đó, hay đã rời công ty rồi?

"Tổng giám đốc Lục, anh thực sự muốn đi sao?" một nhân viên kinh doanh hỏi.

"Dự án thầu của Tinh Thông là một dự án lớn của công ty, tôi đi hỗ trợ cũng là việc nên làm."

"Nhậm chức giám đốc phía Trung Quốc, anh là điều chuyển nội bộ công ty, hay là..."

"Đã là giám đốc phía Trung Quốc, đương nhiên là được Tập đoàn Tinh Thông thuê," Lục Phàm cười cười, "Tôi sắp rời công ty rồi."

"Nhưng mà," một nhân viên kinh doanh nhìn anh, cuối cùng không nhịn được nói ra, "Anh coi như là rời doanh nghiệp nước ngoài, đi làm cho quốc doanh rồi."

"Doanh nghiệp nhà nước rất tốt," Lục Phàm nói, "Mấy năm nay khí thế doanh nghiệp nhà nước rất mạnh, tương lai chưa biết chừng lại là một hướng đi."

"Nói hay lắm," Bạch Trọng hô lên một tiếng, rồi chìa tay về phía Lục Phàm, "Chúc mừng Tổng giám đốc Lục nhé!"

Lục Phàm mỉm cười, nắm nhẹ tay anh ta, "Chẳng có gì đáng chúc mừng cả, đều là vì công ty thôi."

"Dự án lớn, giám đốc lớn," Bạch Trọng nói, "Dù sao cũng hơn làm tổng giám đốc."

Đám nhân viên kinh doanh im lặng không đáp, có người thấy Bạch Trọng chẳng hiểu mô tê gì, có người lại thấy anh ta nói cũng có lý, còn có người thì nghĩ, đơn hàng bảy trăm triệu vừa ký xong, ai chạy được đều đã chạy, trong đơn hàng này rốt cuộc có ám muội gì?... Lúc này, Lục Phàm vỗ vỗ tay, "Tranh thủ mọi người đều ở đây, tôi tuyên bố một tin tốt, ngày mai là hai mươi tư, đêm Giáng sinh, tôi mời mọi người đi ăn. Ai muốn đến thì đăng ký."

"Thật ạ, Tổng giám đốc Lục?" Tracy không biết đứng ở ngoài đám đông từ bao giờ, "Bộ phận Marketing chúng em có đến được không?"

"Không vấn đề gì." Lục Phàm nói. Anh lại liếc về chỗ ngồi của Kiều Lỵ, vẫn không có ai. Để cô ấy bình tâm lại cũng tốt. "Mọi người đi làm việc đi, tôi sẽ gửi địa điểm tối mai cho mọi người."

Mọi người nghe vậy đều tản ra, người làm việc thì làm việc, người bàn tán riêng thì đi nói chuyện riêng. Lục Phàm quay đầu, quay về văn phòng, còn chưa kịp tới cửa thì đã thấy Xa Nhã Ni.

"Chào." Lục Phàm thắt lòng lại. Anh cảm thấy mình hơi có lỗi với Kiều Lỵ, nhưng anh không cho rằng mình nợ Xa Nhã Ni điều gì, thế nhưng mỗi khi nhìn thấy Xa Nhã Ni, anh lại có cảm giác như mình nợ cô ấy.

"Chào," Xa Nhã Ni nói, "Tối mai mời khách à?"

"Đúng vậy," Lục Phàm nói, "Cô tới chứ?"

"Anh muốn mời tôi sao?"

"Tại sao không chứ?"

Xa Nhã Ni gật đầu, cười một cái, "Tôi tới."

Tối hôm sau, bộ phận kinh doanh và Marketing của Sais Trung Quốc đi đông đảo hơn mười người, cùng nhau đến một khách sạn lớn. Lục Phàm mua hai mươi vé ăn ở đây, vừa ăn vừa xem biểu diễn được. Những tiết mục khác là phụ, thu hút nhất chính là màn tấu hài của Quách Đức Cương. Ngoài Bạch Trọng, Tôn Nặc, Xa Nhã Ni, Tracy... ra, Địch Vân Hải cũng tới. Mọi người tiễn Lục Phàm thì thôi, thấy Vân Hải, sự thân thiết ấy lại tăng thêm ba phần. Tracy nói: "Jack, anh tới là tiễn Frank, hay là tụ họp với đồng nghiệp cũ đây?"

"Cả hai, cả hai," Vân Hải cười hì hì nói, "Hiếm khi thấy mọi người đông đủ, cố tình qua góp vui, đằng nào cũng là Frank bỏ tiền, tôi không tới là phí."

Mọi người cười ha ha. Vân Hải lại nói: "Tối nay còn có tấu hài của Quách Đức Cương," anh giơ tay lên cao, bắt chước lời trong bài tấu, "Địch Vân Hải, anh là một người vĩ đại."

Mọi người cười càng dữ dội hơn. Lục Phàm ngồi một bên, im lặng không nói. Anh không có bản lĩnh của Vân Hải, có thể nhanh chóng làm tất cả mọi người cười và ấm lòng, nhưng anh rất thích cảm giác này. Anh lấy điện thoại ra, liếc nhìn, không có tin nhắn của Kiều Lỵ, ngay cả tin nhắn chúc mừng cũng không có, không biết bây giờ cô thế nào rồi.

Bạch Trọng cầm chai rượu lên, "Rượu này được đấy, Tổng giám đốc Lục, anh lên tiếng đi, tối nay rượu này uống thế nào?"

"Hôm nay là lễ," Lục Phàm không muốn bận tâm nữa, "Mọi người cứ thoải mái uống, uống được bao nhiêu thì uống, vui là được."

"Được!" Bạch Trọng lập tức bắt đầu rót rượu, "Mọi người nghe đây nhé, đây là Tổng giám đốc Lục nói đấy, anh em với nhau thì phải uống cho đã." Nói xong câu này, anh ta bắt đầu hối hận, sao lại mang từ "anh em" ra? Lúc anh ta rót rượu cho Vân Hải, Vân Hải cười ha ha nhận lấy chai rượu, "Quản lý Bạch, có anh em ở đây, sao dám làm phiền đến ngài?"

Mọi người cùng cười rộ lên. Bạch Trọng nghĩ thầm, sớm nghe nói công ty có một người siêu tốt bụng là Địch Vân Hải, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền, là người hòa nhã. Vân Hải rót cho Lục Phàm hơn nửa ly, Lục Phàm nói: "Đã rót thì rót đầy."

Vân Hải nhìn anh một cái, nghĩ thầm hôm nay cậu là nhân vật chính, mọi người đều sẽ tìm cậu uống rượu, cậu còn đòi uống nữa, chẳng phải là gây chuyện sao. Anh rót đầy ly cho Lục Phàm, tiếp đó lại rót cho Xa Nhã Ni. Xa Nhã Ni lặng lẽ nhìn Vân Hải, Vân Hải rót rất chậm, đợi cô kêu dừng, nhưng đợi đến khi rượu rót đầy, Xa Nhã Ni cũng không nói một tiếng nào. Cuối cùng, cô tặng Vân Hải hai chữ: "Cảm ơn."

Vân Hải thấy tối nay có chút khác lạ, nghĩ thầm mình vẫn nên uống ít thôi, giữ thế cục cho Lục Phàm. Lúc này tiệc đã chính thức bắt đầu, người các bàn đều bắt đầu uống. Đám nhân viên kinh doanh có người muốn cho Lục Phàm uống nhiều một chút; có người nghe nói Lục Phàm dù ít khi nâng ly nhưng tửu lượng cực tốt, muốn nhân cơ hội thử xem anh uống được bao nhiêu; cũng có người thuần túy là hùa theo, cho vui vẻ. Cứ ly này qua ly khác, chưa đầy nửa tiếng, Lục Phàm đã cạn hơn ba mươi ly, đừng nói là Vân Hải, ngay cả một hai nhân viên kinh doanh khác cũng thấy lo lắng rồi. Còn Bạch Trọng lại vô cùng bất ngờ, anh ta không ngờ tửu lượng Lục Phàm tốt như vậy, thế là hứng rượu dâng cao, không ngừng kéo Lục Phàm uống, lại tìm đủ mọi lý do, kích động các quý cô đang ngồi mời rượu Lục Phàm.

Rượu uống càng nhiều, mặt Lục Phàm càng trắng bệch, dưới ánh đèn mờ ảo của khách sạn, càng lộ rõ màu da trắng bệch, không thấy một tia huyết sắc. Vân Hải thấy tình hình không ổn, vươn tay chặn mọi người lại, "Tôi có một yêu cầu, xin mọi người nhất định phải đồng ý với tôi."

Mọi người sững sờ, "Cái gì chứ, nói đi nói đi!"

"Sắp tới Quách Đức Cương biểu diễn rồi, mọi người có thể không uống rượu, không nói chuyện, để tôi yên tĩnh nghe đoạn tấu hài được không? Tôi là fan cứng đấy."

Mọi người đều cười, có người cũng biết, anh ta là đang đỡ rượu cho Lục Phàm. Bạch Trọng lúc này đã uống hơn nửa cân rượu trắng, lưỡi bắt đầu líu lại, "Kh-không... không vấn đề gì, anh em muốn nghe tấu hài, hôm nào tôi mua vé, mời riêng cậu nghe." Lời anh ta còn chưa nói dứt, cả hội trường đã bùng nổ một tràng pháo tay cùng tiếng cười.

Quách Đức Cương tròn tròn mập mạp bước lên đài, dưới đài lập tức vang lên tiếng "Ê——", nghe như tiếng la ó, thực ra là hoan hô. Bài tấu nói: Một người để trải nghiệm cảm giác làm người giàu, nghiến răng bước vào một khách sạn lớn, gọi một đĩa cơm chiên vi cá tám mươi đồng. Sau khi cơm chiên lên, anh ta không ăn được vi cá, liền tìm đầu bếp tới, đầu bếp cúi đầu: Tôi tên là Vi Cá!

Dưới đài tiếng "Ê" một mảnh, tiếng vỗ tay một mảnh, tiếng cười một mảnh. Đám người Sais Trung Quốc cười đến nghiêng ngả. Vân Hải khẽ kéo Lục Phàm, ghé vào tai anh hỏi khẽ: "Annie sao không tới?"

Lục Phàm cười khổ một tiếng, nói bên tai Vân Hải: "Cô ấy đang giận, cảm thấy chúng ta liên kết lừa cô ấy."

Vân Hải sững sờ, "Cô ấy nghĩ vậy sao?"

"Để mặc cô ấy đi," Lục Phàm nói, "Qua năm mới rồi tính."

Vân Hải gật đầu, tiếp tục nghe tấu hài. Lục Phàm nâng ly rượu uống thêm một ngụm, Jack sao lại quan tâm tới Kiều Lỵ như vậy? Giờ mọi người đều đang nghe tấu hài, anh ta lại quan tâm tới Kiều Lỵ... Anh hướng ánh mắt về phía sân khấu. Bài tấu trên sân khấu đang đem những bất đắc dĩ của cuộc sống kể thành từng câu chuyện cười, mà người dưới đài, chính vì hiểu được nỗi bất đắc dĩ này, mới có thể cười ha hả. Lục Phàm nhìn các đồng nghiệp nam nữ cụng ly, hớn hở vui mừng, bất giác một nỗi mông lung. Cuộc sống như vậy rốt cuộc có ý nghĩa gì? Đột nhiên, Vân Hải kéo anh lại, "Frank, em gái tôi tìm tôi, tôi phải về."

"Bây giờ?" Lục Phàm cười ha hả, "Jack, có hẹn với mỹ nữ à?"

"Thực sự là em gái tôi, cô ấy gọi mấy cuộc điện thoại rồi."

"Đi đi, đi đi!" Lục Phàm hoàn toàn không tin lời ma quỷ của anh ta, "Mỹ nữ hẹn cậu thì cứ ở lại mà bồi cô ấy!" Người ngồi bên cạnh nghe thấy đều cười ha hả. Tracy trêu chọc nói: "Jack, chưa tới mười hai giờ mà đã vội vàng chạy về rồi sao?"

Vân Hải nhìn Lục Phàm, một mặt không biết em gái và em rể xảy ra chuyện gì, gọi điện tới vừa khóc vừa kể; mặt khác, anh rất lo cho Lục Phàm, thấy trạng thái hôm nay của anh có chút không ổn, liền nói: "Frank, cậu cẩn thận một chút, đừng uống nhiều quá, có việc thì gọi điện."

"Được rồi được rồi, cậu đi đi."

Vân Hải lại kéo một nhân viên kinh doanh không uống rượu, dặn dò anh ta trông chừng Lục Phàm, sau khi tiệc tối kết thúc, lái xe của Lục Phàm đưa anh về. Nhân viên kinh doanh hứa chắc nịch, Vân Hải lúc này mới rời tiệc mà đi. Lục Phàm nhìn bóng lưng Vân Hải, trong lòng động đậy, chẳng lẽ là Kiều Lỵ tìm anh ta? Trước kia ở công ty cũng vậy, Kiều Lỵ có chuyện gì đều tìm Vân Hải. Cô giống như một con nhím toàn thân đầy gai, chỉ có cắm vào cái túi bông Vân Hải này mới không có tác dụng. Lục Phàm thấy hơi ngột ngạt, một luồng rượu trào dâng, anh cầm ly lên, "Hôm nay là lễ, mọi người đều phải uống cho vui, tôi kính các bạn."

Mọi người cùng hô tốt, đều uống một ly. "Nói thật," Tôn Nặc nói, "Thực ra hôm nay đáng lẽ là ngày đoàn viên gia đình, nhưng nhà tôi ở Hồng Kông, nên hôm nay được đón lễ cùng mọi người, tôi rất vui. Tổng giám đốc Lục, tuy anh sắp rời đi, nhưng tôi vẫn cảm ơn anh đã mời tôi tới đón lễ, tôi kính anh một ly."

"Nói hay lắm," cơn rượu của Lục Phàm càng nặng hơn, "Hôm nay là ngày đoàn viên gia đình, nhưng bố mẹ tôi đều không ở Bắc Kinh, nên các bạn chính là người thân của tôi ở Bắc Kinh." Anh nâng ly, bắt đầu kính từng người một. Mọi người nghe vậy đều không khỏi có chút bi thương, vài đồng nghiệp có nhà ở nơi khác càng có nhiều cảm xúc. Mọi người đều lặng lẽ uống. Lúc này trên đài bắt đầu hát, mọi người cũng không nghe rõ người khác nói gì, đầy khán phòng là tiếng ca tiếng nhạc, nhưng không khí của bàn này lại lạnh nhạt xuống.

Lục Phàm thấy bi thương khó hiểu, tự mình gắp thức ăn, uống rượu. Đột nhiên, một bàn tay từ bên cạnh vòng qua, nắm lấy tay anh. Anh hơi quay đầu, liền thấy Xa Nhã Ni. Xa Nhã Ni mặt đỏ bừng, tóc tai bù xù, đôi mắt dịu dàng nhìn anh. Xa Nhã Ni áp sát người vào Lục Phàm, thì thầm bên tai anh: "Tôi là người không có nhà, cảm ơn anh đã mời tôi đón lễ!"

Lục Phàm nhớ tới Xa Nhã Ni là trẻ mồ côi, lòng mềm đi, dùng sức nắm chặt tay Xa Nhã Ni. Sau đó, mọi người lại uống thêm gần một tiếng, chơi đến khi tiết mục kết thúc mới giải tán. Trong mấy chục phút này, tay phải của Xa Nhã Ni chưa từng rời khỏi tay trái của Lục Phàm. Lục Phàm cũng không biết tại sao, rất thích được cô nắm như vậy, cảm thấy có một nguồn sức mạnh dịu dàng không ngừng truyền tới anh. Có lẽ một người cô đơn, hai người sẽ không còn cô đơn nữa.

Đêm khuya, một nhóm người loạng choạng đi ra từ khách sạn, ai có nhà thì tự về nhà. Tracy ở hơi xa, Tôn Nặc gọi taxi đưa cô về. Nhân viên kinh doanh không uống rượu kia dù được Vân Hải ủy thác chăm sóc Lục Phàm, nhưng nhìn thấy cảnh thân mật của Lục Phàm và Xa Nhã Ni, làm sao tiện đề cập chuyện lái xe thay cho Lục Phàm, liền gọi thẳng một chiếc taxi rồi chạy mất. Lục Phàm nhìn Xa Nhã Ni, "Tôi đưa cô về nhé?"

Xa Nhã Ni mỉm cười nhẹ, không nói gì, cô đi theo Lục Phàm về phía bãi đỗ xe. Mấy chiếc xe lần lượt rời bãi đỗ, xe của Lục Phàm đỗ khá sâu bên trong, hai người càng đi càng xa, chìm vào đêm đông Bắc Kinh. Tay Xa Nhã Ni khẽ vươn tới bên cạnh Lục Phàm, nắm lấy anh. Lục Phàm cảm thấy tay cô vừa lạnh vừa gầy vừa mềm, vội vã dùng tay bao lấy ngón tay cô, để cô ấm hơn một chút. Xa Nhã Ni khẽ áp sát vào anh, tựa đầu khẽ vào vai anh. Có lẽ cô mặc quá mỏng, Lục Phàm thấy cô run cầm cập, dường như lạnh lắm. Lòng anh lại mềm đi, vươn tay ôm lấy eo Xa Nhã Ni, để cô áp gần vào lồng ngực mình. Tuy ngăn cách bởi lớp áo khoác, anh vẫn có thể cảm nhận được vòng eo Xa Nhã Ni mảnh khảnh, mềm như không. Tim anh bỗng chốc đập mạnh lên, toàn thân đều có cảm giác như bốc hỏa.

Anh quay đầu lại, những sợi tóc mềm mại của Xa Nhã Ni ở ngay bên má anh, đôi mắt mông lung sau khi uống rượu nhìn càng mông lung hơn, hai cánh môi mang theo son bóng, khẽ hé mở, tỏa ra ánh sáng quyến rũ dưới màn đêm.

Cho dù anh là thép trăm luyện, cũng sẽ hóa thành sự dịu dàng quấn lấy ngón tay. Lục Phàm ngay lập tức hiểu câu này rốt cuộc có ý nghĩa gì. Anh không nhịn được hôn xuống ánh sáng quyến rũ đó. Đôi môi mềm mại, lạnh lẽo, tuy nhiên phản ứng của con người lại nóng bỏng. Xa Nhã Ni khẽ rên một tiếng, nửa dựa vào lòng anh. Lục Phàm cảm thấy răng cô mở ra, một chiếc lưỡi mềm mại quấn lấy anh, đầu lưỡi linh hoạt và nhiệt tình, khiến anh không thể không đáp lại mãnh liệt. Sự đáp lại này, thực sự buông thả, thực sự sảng khoái, thực sự rất yêu, thực sự rất vô tư... Anh ôm lấy cô, lưỡi cô mềm, eo cô mềm, ngón tay cũng mềm. Anh muốn cô: Ngay bây giờ! Ngay lập tức!

Có tiếng rung, lại còn dán chặt vào túi quần anh, một lần, hai lần, ba lần... Lục Phàm tỉnh lại, một tay ôm lấy Xa Nhã Ni, tay kia lấy điện thoại ra, "Alô?!"

"Frank, cậu không sao chứ?"

"Jack, chết tiệt!!" Lục Phàm nhìn quanh bãi đỗ xe, trong đêm tối, từng chiếc ô tô lấp lánh đỗ trên một khoảng sân trống, làm nổi bật hơi thở của cuộc sống hiện đại. Anh dần dần bị giọng nói của Vân Hải kéo về thực tại, "Có việc gì à?"

"Không có gì, tôi sợ cậu uống nhiều, tối nay cậu uống quá nhiều rượu rồi."

"Cảm ơn cậu, cậu thế nào rồi?"

"Hai vợ chồng cãi nhau," Vân Hải dở khóc dở cười, "Cũng chẳng vì việc gì, tôi về nói cho họ một hồi, giờ lại làm hòa rồi, đang ra ngoài ăn đêm."

"Ồ."

"Cậu tự lái xe à?"

"Không vấn đề gì."

"Tôi chẳng bảo ai đó lái thay cậu sao? Người đó đâu, một mình chạy trước rồi à?"

Lục Phàm cười, "Tôi không cần ai chăm sóc, tôi đang định đưa Miranda về."

Vân Hải sững sờ, "Đưa Miranda về? Ồ, vậy cậu cẩn thận chút."

"Không vấn đề gì." Lục Phàm gác máy, khẽ dìu Xa Nhã Ni, "Đi thôi, tôi đưa cô về nhà."

Xa Nhã Ni lên xe, cuộn mình ở ghế phụ lái, giống như một con mèo lớn bị thương. Lục Phàm bật hết sưởi, lại cởi áo khoác của mình ra, đắp lên người cô. Có lẽ cô uống quá nhiều rượu, đợi đến khi Lục Phàm lái đến cửa khu chung cư cô ở, cô đã ngủ thiếp đi. Lục Phàm đỗ xe xong, quay đầu nhìn cô, chỉ thấy mái tóc dài rối bời che khuất khuôn mặt cô, làn da trắng nõn mịn màng dưới ánh đèn xe chiếu rọi, càng lộ rõ vẻ tinh tế. Anh không nhịn được vươn tay, khẽ vén tóc cho cô. Xa Nhã Ni tỉnh dậy, mơ mơ màng màng hỏi: "Đến đâu rồi?"

"Đến nhà cô rồi."

Xa Nhã Ni ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi nhìn anh, "Lên ngồi chút không?"

Lục Phàm khẽ hít một hơi, anh biết rất rõ, chỉ cần anh lên thì sẽ không xuống nữa. Anh đấu tranh vài giây giữa dục vọng và lý trí, nhìn cô, "Ni Ni, anh không thể lên."

Xa Nhã Ni cười nhạt vô tư, "Tùy anh."

Cô quay người định xuống xe, Lục Phàm nói: "Anh không có ý đó, anh thấy cứ thế mà lên, rất không tôn trọng cô."

Xa Nhã Ni quay đầu lại, bi thương nhìn anh, "Vậy sao?"

"Phải." Lục Phàm nói, "Nếu bây giờ anh lên, anh và Phó Quốc Đào chẳng có gì khác biệt."

"Hừ," Xa Nhã Ni cười lạnh một tiếng, "Frank, anh không cần nói mình thanh cao thế nào, anh sợ rước họa vào thân thì cứ sợ đi, không cần tìm lý do." Cô liếc nhìn Lục Phàm, "Nói cho cùng, anh là đàn ông, đàn ông nói không, xem xét mãi mãi là hiện thực."

"Anh không có ý đó," Lục Phàm nói, "Anh sắp rời công ty rồi, anh sẽ đi làm ở Thạch Gia Trang, anh hy vọng chúng ta có thể có một quá trình."

"Quá trình?" Xa Nhã Ni có chút không thể tin nổi, "Ý anh là, anh, muốn yêu đương với tôi?"

Lục Phàm cảm thấy mình giải thích không rõ, anh nói thẳng, "Anh không thích tình một đêm."

Xa Nhã Ni nhìn anh, bây giờ, cô đã hiểu ra chút ít, người đàn ông này muốn làm rõ, rốt cuộc là do dục vọng, hay do thích mới muốn ở bên cô. Anh nói không sai, anh không hợp với tình một đêm, anh đã qua cái tuổi chơi bời rồi, không còn tâm trạng đó nữa. Nhưng, người vợ cũ nổi tiếng kia của anh, làm sao mà chinh phục được anh?! Là cô Xa Nhã Ni không đủ điên cuồng, hay nói cách khác, anh yêu người phụ nữ đó ngay từ cái nhìn đầu tiên, yêu đến phát điên?

Nhìn ra được, anh thích cô, nhưng cô không muốn cưỡng ép anh, càng không muốn quyến rũ anh. Nếu cô sẵn sàng đánh cược lớn hơn một chút, có lẽ cô có thể thu phục người đàn ông tốt này. Xa Nhã Ni mỉm cười, "Frank, tôi đi đây, ngủ ngon."

"Ngoài trời lạnh lắm," Lục Phàm nói, "Tự cẩn thận."

Xa Nhã Ni nhìn anh, đột nhiên vươn người qua, hôn nhẹ lên môi anh, "Ngủ ngon."

Lục Phàm tim đập thình thịch, khẽ nói: "Ngủ ngon."

Cùng lúc đó, Kiều Lỵ và Chu Hùng rời một hoạt động ở Quốc Mậu. Hai người dọc theo vành đai ba tản bộ về phía đông.

"Lạnh không?" Chu Hùng hỏi.

"Không lạnh," Kiều Lỵ quấn khăn choàng ngoài áo khoác chặt hơn một chút, "Còn anh?"

"Tôi không lạnh," Chu Hùng khoác áo bông đen, cười nói, "Vừa rồi ở trong đó thực sự rất nóng."

"Đúng vậy," Kiều Lỵ khẽ thở ra một hơi, hơi thở đó lập tức biến thành màu trắng, tan biến dưới ánh đèn đường. Cô cười khúc khích, "Đã lâu lắm rồi em không đi dạo muộn thế này."

"Ồ?" Chu Hùng nói, "Em còn thích đi dạo nửa đêm à?"

"Em đâu phải là ma!" Kiều Lỵ cười nói, "Em chỉ là nhớ tới thời đại học, có một lần cùng mấy bạn học không ngủ được, nửa đêm chạy ra đường đi bộ. Giờ tính ra, đã qua mấy năm rồi."

"Đúng vậy," Chu Hùng nói, "Hồi anh học đại học, có một lần đêm đó đói không ngủ được, nửa đêm trèo dậy tìm đồ ăn, kết quả tìm thế nào cũng không thấy."

"Không thể nào chứ?"

"Đó là năm nào nhỉ?" Chu Hùng nghĩ một chút, "Năm chín bảy? Chín tám? Lúc đó KFC, McDonald's đều chưa có loại 24 giờ, cuối cùng tìm được một quán mì, ăn một bát mì. bát mì đó thực sự ngon, giờ nghĩ lại vẫn thấy mỹ vị."

"Vẫn là lúc đi học tốt," Kiều Lỵ nói, "Lúc đó thực sự nhẹ nhàng."

"Sao nào," Chu Hùng hỏi tỉ mỉ, "Đơn hàng bảy trăm triệu ký rồi, không thấy nhẹ nhàng à?"

"Đừng nhắc nữa," Kiều Lỵ nói, "Vì việc này, em suýt chút nữa cãi nhau với Frank."

"Tại sao?" Chu Hùng nhíu mày.

Kiều Lỵ nói về việc nghi ngờ Tinh Thông Điện Tử có vấn đề, Steve tìm cô nói chuyện, Âu Dương Quý, Vân Hải, Lục Phàm lần lượt rút khỏi dự án, vân vân tiền căn hậu quả. Chu Hùng nghe xong im lặng không nói. Kiều Lỵ cuối cùng nói: "Tuy nhiên, Frank đảm bảo dự án này không có vấn đề, em vẫn nên tin anh ấy, dù sao, anh ấy là sếp đầu tiên của em từ khi em làm kinh doanh."

"Em nghĩ vậy cũng đúng," Chu Hùng nói, "Tuy nhiên..."

"Tuy nhiên cái gì?"

"Thường thì đơn hàng lớn như vậy để đảm bảo trong sạch là rất khó. Ban đầu anh nghĩ, em chỉ là nhân viên kinh doanh tuyến đầu, phía sau cần mấy tầng quản lý phê duyệt, có vài việc em căn bản không tiếp cận được, nên, sẽ không có vấn đề quá lớn. Nhưng nếu đơn hàng chỉ ở tầng của em và Hà Thừa Phong, ít nhiều khiến người ta không yên tâm."

Kiều Lỵ dừng bước, "Tại sao?"

Chu Hùng ấp úng, "Việc này nói thế nào nhỉ, tuy nhiên, em cũng không cần quá lo lắng, chỉ cần rất nhiều việc em thực sự không tham gia, anh nghĩ không đến mức có nguy hiểm gì."

"Hy vọng là vậy," Kiều Lỵ lắc đầu, "Giao vận mệnh của mình vào tay người khác, đây chẳng phải rất hoang đường sao?"

Chu Hùng mỉm cười, "Công việc vĩnh viễn sẽ có phiền não, em không cần quá lo lắng đâu."

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đi về hướng khu chung cư Kiều Lỵ ở. Câu chuyện càng nói càng nhiều, nhưng họ đều không nhắc lại Tinh Thông Điện Tử nữa. Đi được gần một tiếng, Kiều Lỵ tới cửa khu chung cư. Chu Hùng hỏi: "Tối mai có sắp xếp gì không?"

"Tạm thời chưa có."

"Ngày mai anh phải đi công tác, có lẽ phải qua năm mới mới về được."

"Đi đâu?"

"Thượng Hải."

Kiều Lỵ gật đầu. Chu Hùng nói: "Đợi anh về, mời em đi ăn cơm."

"Được ạ."

"Vậy tạm biệt."

"Tạm biệt." Kiều Lỵ nói xong, quay người đi về phía chung cư.

Chu Hùng nhìn bóng lưng cô, trong lòng có nỗi lo lắng không nói nên lời. Tại sao Vân Hải không nói cho anh biết, Lục Phàm cũng phải rút khỏi dự án? Còn nữa, người phê duyệt chỉ có mỗi một mình Hà Thừa Phong. Dự án thầu Tinh Thông lớn như vậy, tiếp đó lại là cải tạo kỹ thuật bảy trăm triệu, dựa vào sự đảm bảo của Lục Phàm, không đủ để Chu Hùng tin tưởng. Đơn hàng này sẽ là phi vụ gì, chứ không phải giao dịch, Chu Hùng thấy điều này căn bản là nói bậy, lừa mấy người mới bước vào nghề như Kiều Lỵ thì được. May mắn là, anh đã kịp thời rút khỏi dự án này, nếu không tư vấn riêng có khi cũng sẽ "tư vấn" ra vấn đề. Nghe giọng điệu của Kiều Lỵ, cô ấy dường như biết rất ít, như vậy là tốt nhất, chuyện kiểu này, biết càng ít càng tốt, tốt nhất là không tham gia.

Cô đã ký đơn, thì phải chịu trách nhiệm đến cùng, việc này rất phiền phức. Chu Hùng vừa đi về vừa chậm rãi nghĩ, giờ nhắc nhở cô ấy quá nhiều, ngược lại không tốt, áp lực của cô ấy đã rất lớn rồi, chi bằng để cô ấy làm thêm một thời gian, xem tình hình biến chuyển thế nào, rồi hãy tính tiếp.

Kiều Lỵ về nhà, thu dọn xong xuôi thì nằm lên giường. Bây giờ đã là hai giờ rưỡi sáng, tốt, chỉ còn ba bốn tiếng nữa là trời sáng. Mấy ngày nay cô mất ngủ triền miên, đêm nào cũng mở mắt đến tận bình minh. Cho đến tận bây giờ, cô vẫn chưa nói cho bố chuyện ký đơn hàng, chỉ vội vàng gọi cho mẹ một cuộc điện thoại, chúc bà và bố lễ vui vẻ. Cô chưa ngây thơ tới mức tin rằng đơn hàng bảy trăm triệu hoàn toàn trong sạch, nhưng cô tin vào sự đảm bảo của Lục Phàm. Thế nhưng sự đảm bảo của anh có thể trở thành sự thật hay không, cô lại hoàn toàn không nắm chắc.

Thế giới này xảy ra vấn đề, hay là cô có vấn đề? Hơn một năm qua, những chuyện đã trải qua, đủ thứ cứ khuấy động trong lòng cô, cô rất khó chịu đựng một kết quả mà mình không biết câu trả lời. Giống như cô đã nói, cô giao vận mệnh của mình ra, đây là sự giày vò lớn biết bao. Cô thậm chí không biết mình phải đi về đâu. Mấy ngày nay, cô cố gắng bận rộn nhất có thể, nhưng tâm trạng lại luôn dậm chân ở đáy vực. Cô thậm chí không muốn đi làm, không muốn gặp những đồng nghiệp quen thuộc. Chỉ khi tới đêm, tâm trạng cô mới tốt hơn một chút.

Cô nhìn điện thoại, trong đó có rất nhiều tin nhắn chúc mừng của mọi người gửi tới, có Lục Phàm, Vân Hải, thậm chí cả Hà Thừa Phong, Vương Quý Lâm, Âu Dương Quý, nhưng cô không trả lời một ai.

Mỗi người chúng ta đều sẽ trải qua một nỗi đau như vậy trong đời: Không biết là ai đã làm tổn thương chúng ta, nhưng chúng ta lại chịu tổn thương sâu sắc; không biết mình đã làm tổn thương ai, nhưng chúng ta dám chắc, nhất định đã từng làm tổn thương người khác. Chúng ta rất mê mang, nhưng lại không có câu trả lời. Chúng ta rất bàng hoàng, nhưng lại không có phương hướng.

Nếu chúng ta kéo dài một hoặc vài năm bị mắc kẹt trong cảm xúc như thế này, y học gọi là trầm cảm; nhưng nếu một người cả đời chưa từng gặp phải nỗi đau này, thì chúng ta chỉ có thể nói, người này chưa trưởng thành.

Nỗi đau trưởng thành là một giai đoạn tất yếu của đời người, giống như tằm phải phá kén, nhộng phải hóa bướm. Chúng ta luôn phải học cách chịu đựng điều gì, trút bỏ điều gì, phân tách điều gì, mới có thể hiểu rõ xã hội, hiểu rõ chính mình. Giống như Kiều Lỵ bây giờ, cô biết, hoàn cảnh của mình đã không phải là một vài câu nói, hay ai đó chỉ điểm vài đường là có thể giải quyết được. Bố từng nói với cô: Con chỉ ở trên con thuyền của chính mình, điều này không chỉ áp dụng trong sự nghiệp, mà còn áp dụng trong cuộc sống. Tìm ra con đường của riêng mình, tìm ra cách mình hiểu sự vật, tìm ra cây cầu hòa giải, cân bằng với chính mình... Trong phòng Kiều Lỵ chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ, cô gái hai mươi bảy tuổi này, hay người phụ nữ hai mươi bảy tuổi này, đang lắng đọng trong hàng loạt mâu thuẫn, mê mang, đau đớn. Cô muốn tìm cái gì? Bản thân cô cũng không biết. Nhưng nếu không tìm được thứ đó, cô không thể nhúc nhích được một bước nào.

Kiều Lỵ lặng lẽ giãy giụa trong nỗi đau trưởng thành, đến gần sáng mới lơ mơ ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Kiều Lỵ tới công ty vào buổi trưa. Trong công ty tràn ngập không khí lễ hội. Cô bận rộn một lát, đi đến phòng trà, muốn tìm chút gì ăn, vào xem mới phát hiện tủ lạnh đã mất rồi, những thứ nước ngọt, đậu nành, sữa chua vốn được cung cấp miễn phí bên trong đều không còn, bày ra trước mắt cô chỉ có một máy pha cà phê, và một máy bán hàng tự động, bên trên dán rõ giá tiền của các loại đồ uống. Một nhân viên bảo hành đang nhét tiền vào, chỉ nghe tiếng "cạch" một cái, rơi xuống một lon nước ngọt.

Kiều Lỵ đứng nhìn anh ta thao tác, anh ta giơ lon nước ngọt lên, "Trên đời không còn nước ngọt miễn phí nữa rồi."

"Hôm nay mới đổi à?" Kiều Lỵ cười hỏi.

Nhân viên bảo hành gật đầu. Kiều Lỵ nói: "Lễ thật vui vẻ nhỉ."

"Đúng vậy," nhân viên bảo hành nói, "Tuy nhiên người khác lo lắng, cô không cần lo, cô có một trăm bảy mươi triệu làm vốn lót cơ mà."

Kiều Lỵ cười khổ một tiếng, "Bỏ tiền mua nước ngọt, không bằng uống cà phê miễn phí."

"Cô nếm thử cái vị cà phê đó đi." Nhân viên bảo hành lắc đầu, "Không có tiền thì cái gì cũng không linh."

Kiều Lỵ lắc đầu, pha một cốc cà phê, vẫn thấy rất đói, nhưng chẳng có gì ăn, chỉ đành xuống lầu mua. Cô bưng cà phê đi ra cửa, Lục Phàm tình cờ đi vào.

"Chào." Lục Phàm chào một tiếng.

"Chào," Kiều Lỵ nói, "Sếp."

"Tôi không phải sếp nữa rồi," Lục Phàm cười một tiếng, "Lễ vui vẻ."

"Anh cũng vậy."

"Hôm qua chơi vui không?"

"Khá tốt, cùng một người bạn tham gia một hoạt động, còn các anh, chơi có vui không?"

"Không tệ."

Lục Phàm lách qua người cô, cảm thấy hơi gượng gạo, Kiều Lỵ cũng thấy không biết nên nói gì. Lúc này điện thoại Lục Phàm reo, là Vân Hải gọi tới, anh vội vàng bắt máy.

"Frank," Vân Hải nói, "Báo cho cậu một tin tốt."

"Việc gì?"

"Tổng giám đốc Hà giới thiệu, đơn hàng cung cấp kỹ thuật ngoài cho một công ty đã thành rồi."

"Thật sao?"

"Thật, hợp đồng đã scan gửi vào email cậu rồi, cậu xem mau đi."

"Được." Lục Phàm gác máy. Anh quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Kiều Lỵ không biết đã rời đi từ lúc nào. Lúc này, điện thoại lại reo, là Hà Thừa Phong, "Frank, báo cho cậu một tin tốt và một tin xấu."

"Tin tốt gì?"

"Dự án thầu Tinh Thông đã chính thức treo bảng, cậu mau chóng bàn giao công việc trong tay đi, cố gắng sau năm mới là tới Thạch Gia Trang báo danh."

"Nhanh vậy, việc tốt! Còn tin xấu?"

"VP mới của chúng ta ngày kia xuất phát từ Mỹ, hai mươi tám tới Bắc Kinh."

"Ha ha," Lục Phàm cười lạnh, "Ông ta tới cũng không chậm đâu nhỉ."

"Cậu giúp tôi thông báo cho tất cả nhân viên kinh doanh, cứ nói tối mai tôi mời mọi người ăn cơm, làm một bữa tụ họp, đến lúc đó cậu cũng tham gia."

"Được."

Lục Phàm gác máy. Anh không thể phân tâm được nữa, phía Thạch Gia Trang còn rất nhiều việc phải làm, một doanh nghiệp quốc doanh lớn, trăm thứ ngổn ngang, tuy có nguồn vốn và dự án ban đầu, nhưng không có đội ngũ, không có lực lượng kỹ thuật cứng, mọi thứ đều cần bắt đầu từ con số không. Anh quay về văn phòng, lập tức kiểm tra email của Vân Hải, rồi sắp xếp công việc còn lại trong tay. Bận rộn tới tận bảy giờ tối, lúc này anh mới gửi email thông báo cho tất cả nhân viên kinh doanh, báo họ tối mai tụ họp.

Tối hai mươi sáu, Hà Thừa Phong mở tiệc chiêu đãi tất cả nhân viên kinh doanh ở Bắc Kinh tại một hội sở.

Bữa cơm lần này không giống những lần trước, không có VP phụ trách kinh doanh, không có giám đốc kinh doanh, cấp bậc lớn nhất chỉ là vài giám đốc kinh doanh: Bạch Trọng, Linda v.v., Lục Phàm chỉ ngồi bên cạnh bồi ngồi tượng trưng. Trong bộ phận kinh doanh có nhiều nhân viên thường ngày hiếm khi có cơ hội ở gần Hà Thừa Phong, mọi người cũng biết, một là bữa cơm này là bữa cơm gắn kết trước khi VP mới tới, là để giữ đội ngũ này tiếp tục gắn kết quanh Hà Thừa Phong, hai là Âu Dương Quý, Lục Phàm, Địch Vân Hải đều đi rồi, công ty giờ không cho phép tuyển người bừa bãi, đây cũng gần như một cuộc phỏng vấn của Hà Thừa Phong, xem thử những người khác ai có thể trở thành cánh tay mới của ông. Cho nên, mọi người tuy ngồi quanh bàn tròn lớn trong phòng riêng nhà hàng, nhưng không khí không như trước, nói là tụ họp, chi bằng nói giống một cuộc họp bộ phận hơn.

Hà Thừa Phong mỉm cười nhìn mọi người, "Tôi khởi nghiệp bằng nghề kinh doanh, từng làm nhân viên kinh doanh, giám đốc kinh doanh, từng làm VP phụ trách kinh doanh, cho đến sau này, trở thành Tổng giám đốc điều hành khu vực Đại Trung Hoa. Bữa tiệc hôm nay, tôi thấy rất thú vị, không có VP và giám đốc, chỉ có giám đốc kinh doanh và nhân viên kinh doanh. Các bạn đừng coi tôi là Tổng giám đốc, cứ coi như một nhân viên kinh doanh già là được."

Mọi người cười ha ha. "Năm ngoái khi tôi mới tới Sais Trung Quốc, bộ phận kinh doanh từ giám đốc đến quản lý, đi mất không ít người. Những người ngồi ở đây hôm nay, không phải là người đến công ty trong năm nay, thì là người đã kề vai sát cánh chiến đấu cùng tôi trong năm nay. Hiện tại, vì dự án, VP và giám đốc của tôi đều phải tới Thạch Gia Trang làm việc. Tôi muốn nói với mọi người, với tư cách là Tổng giám đốc điều hành khu vực Đại Trung Hoa của Sais Trung Quốc, tôi đảm bảo với các bạn, dù không có VP và giám đốc, tôi cũng sẽ dốc toàn lực hỗ trợ các bạn, nỗ lực vì những con số sau này."

Mọi người nghe vậy đều thắt lòng lại, thầm nghĩ không có VP và giám đốc là sao? Nghe nói tháng sau người tới nơi rồi.

"Thứ hai," Hà Thừa Phong nói tiếp, "Hiện tại tình hình kinh tế không lạc quan, ngành IT cắt giảm nhân sự rất nghiêm trọng, Sais toàn cầu muốn cắt giảm năm trăm người. Bộ phận kinh doanh chúng ta có hai suất."

Mọi người lập tức kinh hãi, thầm nghĩ Sais Trung Quốc muốn cắt giảm nhân sự, việc này không ổn, bộ phận kinh doanh tổng cộng có mười tám người, chẳng phải chín người mất một sao?!

"Hai người này là ai, hiện tại tôi còn chưa biết," Hà Thừa Phong nói, "Tôi sẽ xem biểu hiện cùng nỗ lực của các bạn. Nếu mọi người làm việc đều rất nỗ lực, tôi sẽ kiến nghị lên trụ sở. Nhưng nếu có người làm không tốt, thực sự nên rời công ty, với tư cách Tổng giám đốc điều hành khu vực Đại Trung Hoa, tôi cũng sẽ không nương tay."

"Thứ ba, hiện tại bộ phận kinh doanh có hai vị trí trống, một là VP phụ trách kinh doanh, một là giám đốc kinh doanh khu vực phía Bắc. Tôi nói trước với mọi người, nhân sự VP mới đã xác định rồi, là người phụ trách chi nhánh Singapore cũ của công ty Sais. Ông ấy là người Singapore, học bằng cấp ở Mỹ, kinh nghiệm làm việc phong phú, lại là lần đầu tiên tới Trung Quốc đại lục làm việc, tôi hy vọng mọi người có thể phối hợp với ông ấy, làm tốt con số của bộ phận kinh doanh. Mọi người nhớ kỹ, làm kinh doanh, con số là quan trọng nhất."

"Về phần giám đốc kinh doanh, tôi muốn nghe ý kiến của VP mới. Ý công ty là, tốt nhất có thể thăng tiến nội bộ, như vậy có thể tiêu hóa được một vị trí. Tôi muốn nói là, bất kể là ai chịu trách nhiệm, là tuyển từ bên ngoài hay tiêu hóa nội bộ, tôi hy vọng mọi người đều nỗ lực thật tốt, dù thế nào, chúng ta là một đội ngũ. Mọi người hiểu chứ?"

Mọi người lần lượt gật đầu, cơ bản đều hiểu ý của Hà Thừa Phong. Bạch Trọng nghĩ thầm: Hà Thừa Phong nói vậy đã quá rõ ràng rồi, vị trí của Âu Dương Quý là hết hy vọng, vị trí của Lục Phàm rõ ràng ông muốn thăng tiến từ trong số những người đang ngồi đây; Linda thì không có tâm trí, Tôn Nặc lại do Steve giới thiệu vào công ty, tính toán tới tính toán lui, chẳng phải là mình sao?

Hà Thừa Phong lại nhìn đám nhân viên kinh doanh trẻ tuổi, "Tôi biết các bạn đang nghĩ gì, các bạn đang nghĩ vị trí của Âu Dương Quý và Lục Phàm không liên quan tới các bạn. Nhưng có câu nói rất hay, binh không muốn làm tướng, không phải là binh tốt. Tuy các bạn có thể không thăng tiến lên vị trí cao thế này trong một lần, nhưng giám đốc thăng tiến, các bạn mới có cơ hội lên giám đốc. Các bạn có lẽ sẽ nói, làm giám đốc không thú vị, làm nhân viên kinh doanh kiếm tiền là được rồi. Nhưng khi làm giám đốc kinh doanh, có kinh nghiệm quản lý, mới có thể làm giám đốc, mới có thể từng bước thăng tiến, mới có thể làm Tổng giám đốc điều hành khu vực Đại Trung Hoa."

Lời ông còn chưa dứt, một nhân viên kinh doanh trẻ vỗ tay một cái, mọi người sững sờ, tiếp đó đều giơ tay, vỗ tay theo. Tôn Nặc lần đầu tham gia bữa tiệc do Hà Thừa Phong chủ trì, thấy phong thái và cách nói chuyện của ông vượt xa Steve. Cậu ta thầm nghĩ: Dựa vào tài năng của mình, nếu Tổng giám đốc Steve có thể ngấm ngầm giúp thêm một chút, mình cũng có thể thăng lên giám đốc. Còn Kiều Lỵ chỉ theo mọi người vỗ tay. Một năm qua, cô đã quen nhìn Hà Thừa Phong, Âu Dương Quý, Lục Phàm cổ động lòng người bằng cách thức như vậy, đừng nói đám nhân viên kinh doanh trước mắt này, đến cả hàng ngàn công nhân Tinh Thông Điện Tử, chẳng phải cũng vì lời nói của họ mà kích động vạn phần sao?

"Annie, em đang nghĩ gì vậy?" một nữ nhân viên kinh doanh khẽ chạm vào cô.

"Không có gì," Kiều Lỵ cười một cái, "Em đang nghĩ về quả chuối."

"Chuối?" Nữ nhân viên kinh doanh sững sờ.

"Công cụ điều khiển voi." Kiều Lỵ mỉm cười, giải thích bừa một câu, không nói thêm nữa.

Bữa cơm này tuy có chút nghiêm túc, nhưng không khí cực kỳ nhiệt liệt. Sau khi bữa tối kết thúc, mọi người đi ra cửa nhà hàng, Hà Thừa Phong nhìn mọi người, "Linda có xe phu nhân đón, Frank, Bạch Trọng, Martin, các cậu đều có xe. Annie, em và tôi tiện đường, tôi đưa em một đoạn."

"Cảm ơn Tổng giám đốc Hà." Kiều Lỵ nhìn Lục Phàm một cái, Lục Phàm cũng nhìn lại cô. Hai người không nói gì cả. Kiều Lỵ theo Hà Thừa Phong tới bãi đỗ xe, lên xe dành riêng cho Tổng giám đốc. Hà Thừa Phong đột nhiên hỏi: "Hộp xì gà tôi tặng em còn không?"

"Còn, em để nó trên bàn làm việc của em." Kiều Lỵ cười cười nói, "Bên ngoài có bọc một hộp quà."

Hà Thừa Phong mỉm cười, "Em bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi bảy."

"Năm đó Tổng giám đốc Uông Dương của SK (SiltconKilo) theo tôi, chỉ mới ba mươi hai tuổi, là giám đốc kinh doanh." Hà Thừa Phong cảm khái nói, "Người này, bình tĩnh trầm ổn, túc trí đa mưu. Em xem năm nay cậu ấy mới bốn mươi ba tuổi, đã là Tổng giám đốc khu vực Đại Trung Hoa của SK (SiltconKilo). Tuy năm đó tôi rất nâng đỡ cậu ấy, nhưng sự thành công của cậu ấy và sự nỗ lực, tài năng của cậu ấy đều có liên quan."

"Ba năm tới, nghiệp vụ của Tinh Thông Điện Tử cần em thực thi từng bước một, mà Tinh Thông ngoại thầu, cũng cần Sais Trung Quốc tiếp tục hỗ trợ." Ông nhìn Kiều Lỵ, "Đội ngũ Tinh Thông Điện Tử này, nguyên bản có em, Jack, Frank, Tổng giám đốc Âu, giờ đi mất ba người, chỉ còn lại hai chúng ta, một đầu một cuối, một già một trẻ. Nhưng, chúng ta không phải là tàn binh bại tướng, mà là một đầy kinh nghiệm, một trẻ trung đầy hứa hẹn, chúng ta phải làm tốt dự án này, không thể để ba kẻ trung lập kia xem trò cười của chúng ta."

Kiều Lỵ tuy biết rõ lời này không gì khác ngoài một chuỗi chuối này tới chuỗi chuối khác, tròng cô vào dự án Tinh Thông, nhưng vẫn không nhịn được cười, "Tổng giám đốc Hà, ông yên tâm, em sẽ nỗ lực."

"Tôi hy vọng em tin tưởng tôi. Tôi cũng tin tưởng em," Hà Thừa Phong nói, "Em nhớ kỹ, chúng ta là một đội ngũ."

Kiều Lỵ sững sờ, câu này nghe quen thật đấy! Cô gật đầu. Hà Thừa Phong lại nói: "Thực thi một đơn hàng bảy trăm triệu không dễ dàng, em có bất cứ vấn đề gì, đều có thể tìm tôi bất cứ lúc nào."

"Vâng ạ." Kiều Lỵ vội vàng nói.

"Ở công ty, tôi là Tổng giám đốc của em," Hà Thừa Phong cười ha hả nói, "Tuy nhiên, tôi đã sắp nghỉ hưu rồi, em có thể coi tôi là thầy của em. Tôi hy vọng khi tôi rời ngành IT, sẽ đào tạo cho Trung Quốc đại lục thêm một nhân tài trẻ tuổi."

Kiều Lỵ sững sờ, bất kể lý do Hà Thừa Phong nói những lời này là gì, nhưng ít nhất, cô có thể phán đoán ra, với địa vị của Hà Thừa Phong hiện tại, căn bản không cần dùng cách này để lôi kéo cô. Vị Tổng giám đốc khu vực Đại Trung Hoa này thực sự đánh giá cao cô. Cô cảm động, "Cảm ơn Tổng giám đốc Hà!"

"Hôm nào có cơ hội, tôi kể cho em nghe câu chuyện của tôi." Hà Thừa Phong nói, "Tôi từ những năm tám mươi tới Trung Quốc đến hôm nay, ngành IT đã xảy ra thay đổi long trời lở đất, tôi có thể kể cho em nghe câu chuyện của Sais Trung Quốc, câu chuyện của SK (SiltconKilo), câu chuyện của Trình Dật Quần, câu chuyện của Uông Dương. Đương nhiên rồi, sự trưởng thành của mỗi thế hệ đều không giống nhau, nhưng nghe những câu chuyện này, có lẽ sẽ có chút giúp ích cho em."

"Vậy thì tốt quá," Kiều Lỵ nói, "Những câu chuyện đó chắc chắn rất đặc sắc nhỉ?"

"Đặc sắc là chắc chắn," Hà Thừa Phong nói, "Tuy nhiên, lịch sử trưởng thành ba mươi năm từ con số không của ngành IT Trung Quốc, một từ 'đặc sắc', thực sự không thể khái quát hết được đâu."

Ngày 28 tháng 12 năm 2008, nhân viên Sais Trung Quốc nhận được email Hà Thừa Phong gửi. Đây là một email giới thiệu với mọi người về VP mới của Sais Trung Quốc: Lý Tuấn Siêu, tên tiếng Anh là Mike, người Singapore... MBA Đại học Chicago Mỹ, người phụ trách chi nhánh Sais tại Singapore... Sở thích: Bóng đá, ẩm thực...

Đây đã là một câu trả lời không chút hồi hộp. Âu Dương Quý, Lục Phàm, Địch Vân Hải đều lần lượt rút khỏi bộ phận kinh doanh, việc nhậm chức của VP mới, một mặt dự báo đội ngũ Sais Trung Quốc vừa ổn định lại đối mặt với biến động mới; mặt khác, tin đồn công ty sắp cắt giảm nhân sự và VP mới nhậm chức là để tiêu hóa vị trí nội bộ, đều khiến nhân viên càng thêm lo lắng.

"Sắp năm mới rồi," buổi trưa, Tần Hồng cùng Kiều Lỵ đi ăn ở nhà ăn, Tần Hồng lo lắng âu sầu, "Một chút cảm giác lễ hội cũng không có."

"Sao vậy?"

"Công ty của Benny muốn cắt giảm nhân sự, còn chưa biết thế nào nữa."

"Anh ấy không phải mới đi sao?" Kiều Lỵ ngạc nhiên hỏi.

"Anh ấy thực sự không nên đi," Tần Hồng nói, "Nếu ở lại công ty, đơn hàng bảy trăm triệu này anh ấy chắc chắn phải theo, theo cái này mấy năm cũng sẽ không có chuyện gì."

"Cũng khó nói," Kiều Lỵ nói, "Công ty không qua thì đuổi chúng ta, tìm người khác làm thôi."

"Có thành tích trong tay vẫn hơn là không có," Tần Hồng nói, "Tìm người mới thay thì phiền lắm. Anh ấy mà thất nghiệp, tìm việc mới lại không dễ."

"Không khoa trương vậy đâu," Kiều Lỵ nói, "Hơn nữa, nhà anh ấy ở Bắc Kinh, tốt hơn nhiều so với người từ nơi khác tới."

Tần Hồng lặng lẽ ăn cơm, không nói một lời. Kiều Lỵ không khỏi hỏi: "Cậu lo cho anh ấy?"

"Annie, cậu nói xem chương trình của tớ liệu có vấn đề không?"

"Cái gì?" Kiều Lỵ không hiểu rõ.

"Cậu xem, bạn trai tớ thiết kế ban đầu, phải là người Bắc Kinh, công việc ổn định, tính chất công việc không phức tạp, tuổi tác tương đương, nhân phẩm tốt, tính tình tốt," Tần Hồng liệt kê từng mục, "Sáu điều này, điều nào cũng đạt chuẩn, không dễ dàng gì đúng không?"

Kiều Lỵ gật đầu.

"Nhưng giờ tớ thấy, hình như cũng chẳng có ý nghĩa gì."

"Tại sao?"

"Rất khó nói rõ," Tần Hồng nói, "Tớ mới tới Sais, Benny ngày nào cũng mang bữa sáng cho tớ, khiến tớ thấy anh ấy khá ổn, nhưng giờ tình hình kinh tế không tốt, anh ấy cứ suốt ngày gọi điện than vãn với tớ, tớ thấy có lẽ chương trình cần sửa sửa một chút."

"Anh ấy vẫn mang bữa sáng cho cậu?" Kiều Lỵ cười, "Anh ấy được thật đấy."

"Tớ thấy đàn ông phải có năng lực chịu áp lực, sau này xã hội biến động, anh ấy mới có thể gánh vác trách nhiệm gia đình." Tần Hồng nói, "Nếu thêm điều này vào phía sau: có năng lực ứng phó với sự thay đổi của cuộc sống, tớ thấy anh ấy kém một chút."

"Anh ấy chỉ là tâm trạng không tốt," Kiều Lỵ nói, "Đợi mọi việc thuận lợi, tự nhiên sẽ ổn thôi."

Tần Hồng lắc đầu, "Cậu không biết đâu, tối qua bọn tớ cãi nhau vài câu, anh ấy thế mà nói, nếu không phải anh ấy đi ra, đơn hàng bảy trăm triệu căn bản không đến lượt tớ theo. Tớ thấy người đàn ông này quá hẹp hòi."

"Có phải thái độ cậu không tốt không?" Kiều Lỵ cười nói, "Anh ấy giờ đang trong tình thế khó khăn mà, cậu nhường anh ấy một chút."

"Tớ cũng nói không rõ," Tần Hồng giơ đũa, "Tớ thấy là tư duy thiết kế chương trình có vấn đề."

"Vậy cậu muốn thế nào?" Kiều Lỵ làm động tác cắt cổ, "Cậu sẽ không định phá bỏ xây lại đấy chứ?"

"Nếu tư duy thiết kế chương trình có vấn đề, vậy tớ có viết hàng triệu dòng, cuối cùng vẫn không có kết quả, vẫn phải làm lại từ đầu." Tần Hồng bình tĩnh nhìn cô, "Đã là vậy, thì tại sao bây giờ không thiết kế lại?"

"Kathy," Kiều Lỵ thực sự không thể hiểu nổi, "Viết chương trình là viết chương trình, cậu bây giờ là đang yêu đương, người trong cuộc yêu là phải giúp đỡ lẫn nhau, hỗ trợ lẫn nhau, hai người phải biết đồng cam cộng khổ chứ."

Tần Hồng khó tin nhìn cô, "Cậu học khối văn à?"

"Không, tớ học quản lý."

"Vậy sao cậu nói chuyện thiếu logic thế?" Tần Hồng kiên nhẫn nói, "Tớ nói, không phải vấn đề có thể đồng cam cộng khổ với anh ấy hay không, tớ nói, là tiêu chuẩn chọn người của tớ trong vấn đề yêu đương và hôn nhân xuất hiện vấn đề. Nếu anh ấy có năng lực chịu áp lực, tớ cũng có thể đồng hành cùng anh ấy. Nhưng nếu anh ấy không có năng lực này, tớ tại sao phải đồng hành cùng anh ấy?"

Kiều Lỵ có chút hiểu ra, "Ý cậu là, cậu không thích tính cách của anh ấy?"

"Có lẽ vậy," Tần Hồng nói, "Dù sao tớ cũng phải thiết kế lại, đợi tớ thiết kế xong, xem anh ấy có hợp chuẩn không."

"Vậy nếu cậu thiết kế xong," Kiều Lỵ cười nói, "Khủng hoảng tài chính cũng qua rồi, cậu tính sao? Thiết kế lại một bộ chương trình thời kỳ bình ổn?"

"Ý kiến này của cậu rất có tính xây dựng," Tần Hồng nói, "Tớ phải xem xét tất cả các thời kỳ vào trong đó."

"Kathy, tớ sắp ngất rồi," Kiều Lỵ chỉ chỉ tim, "Cậu yêu đương, hỏi trái tim là được rồi."

"Hỏi tim? Để làm gì?"

"Tim đập nè, đỏ mặt nè!" Kiều Lỵ nói, "Thế là đủ rồi."

Tần Hồng nhìn cô, "Thời trung học cậu không từng chuyền giấy viết thư à? Đại học không yêu đương à? Này, sẽ không phải đến giờ cậu vẫn chưa từng yêu ai chứ?"

"Sao có thể chứ."

"Thế thì được," Tần Hồng nói, "Đỏ mặt tim đập là trò trẻ con thôi, chúng ta là người trưởng thành, mục đích yêu đương của người trưởng thành là kết hôn. Kết hôn là phải có trách nhiệm, trách nhiệm kinh tế, trách nhiệm nuôi dạy con cái, trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ..."

"Rồi rồi rồi," Kiều Lỵ giơ tay đầu hàng, "Cậu nói không sai chút nào, nhưng tình yêu không phải như thế."

"Tình yêu là như thế nào?"

Kiều Lỵ nhất thời nghẹn lời, phải rồi, tình yêu là như thế nào? Đỏ mặt tim đập, cô từng có cảm giác đó không? Đó là khi nào? Là lần đầu tiên thấy Lục Phàm ở văn phòng; là khi họ cùng đi dạo ở Thạch Gia Trang; là lúc cô đứng ở cầu thang, nghe anh nói "Điện thoại mở 24/24"...

"Cậu nói đi, tình yêu là như thế nào?" Tần Hồng hỏi lại. Kiều Lỵ bừng tỉnh, vội trấn an cảm xúc. Quỷ thật, bàn về tình yêu với Tần Hồng, sao mình lại nghĩ tới Lục Phàm? Anh là sếp cô, không, là sếp cũ. Kiều Lỵ ăn đại một miếng thức ăn, "Tình yêu là thế nào tớ cũng không biết, tớ chỉ biết sắp có VP mới đến, công việc năm sau vẫn chưa biết ra sao đây."

"Đằng nào chúng ta cũng có bảy trăm triệu mà," Tần Hồng cười, "Sợ cái gì?"

"Không biết nữa," Kiều Lỵ nói, "Tớ cứ lo lo. Nhưng xem sơ yếu lý lịch của vị VP mới này, có vẻ khá hợp ý với sếp Hà và mấy người họ, đều được giáo dục ở Mỹ, chắc phong cách làm việc sẽ khác với sếp Âu."

"Nhưng tớ lại thích kiểu như sếp Âu."

"Tại sao?"

"Cậu không thấy anh ta rất đàn ông à?"

"Trời đất, cậu nói Âu Dương Quý à?" Kiều Lỵ cười nhỏ hỏi.

"Đúng rồi, tớ vừa đến công ty đã nghe kể về câu chuyện của anh ta, luận điệu vừa hồng vừa chuyên kia của anh ta trong giới IT nổi tiếng quá chừng. Còn nữa, lần trước chúng ta đi Thạch Gia Trang, tớ thấy anh ta thực sự rất lợi hại, đàn ông đôi khi cần những thứ này."

"Tớ thì không thấy thế." Kiều Lỵ nhớ lại lần đầu tiên đi công tác cùng Âu Dương Quý, tài xế của anh ta đưa cho cô địa chỉ và số điện thoại của Phương Vệ Quân, "Có những người, rất phức tạp."

"Thế vẫn hơn là không có năng lực," Tần Hồng nói, "Đúng rồi, tớ thêm mục này vào chương trình mới, khí chất đàn ông."

"Tớ không nói chuyện với cậu nữa," Kiều Lỵ cười bất lực, "Cứ nói nữa là Benny bị cậu đá bay lúc nào không hay đấy."

"Tớ cũng chưa chắc đã đá anh ta," Tần Hồng nói, "Trước khi chương trình mới chưa thiết kế xong, chương trình cũ vẫn cần phải sử dụng."

"OK," Kiều Lỵ nhìn cô, "Tớ hiểu rồi, hóa ra con người thật sự có thể giống máy tính, cậu chính là một chiếc máy tính chính hiệu."

"Cảm ơn," Tần Hồng không vội không giận, cười nói, "Cách nhìn nhận này của cậu rất hay, tớ thích."

Lúc này, điện thoại Kiều Lỵ đổ chuông, cô cầm lên nhìn, không ngờ lại là Chiêm Đức Minh, "Hi, George."

"Annie, Tết Dương lịch ở đâu?"

"Bắc Kinh."

"Có kế hoạch gì không?"

"Không có."

"Trưa mùng một ra ngoài ăn cơm đi, tôi mời."

"Sếp Chiêm, khách khí thế?"

"Tất nhiên rồi, mời sếp Kiều mà," Chiêm Đức Minh cười ha hả nói, "Mười hai giờ, tôi qua đón cô."

"Được." Kiều Lỵ cúp điện thoại.

Tần Hồng nhìn cô, "Đây là nam chính số mấy rồi?"

"Làm gì có nam chính nào," Kiều Lỵ nói, "Khách hàng của Tân Tín, hẹn ăn bữa cơm thôi."

"Thế cũng tốt, chẳng phải Linda cứ bán hàng rồi cuối cùng tự bán chính mình đi đó sao?"

"Kathy," Kiều Lỵ bật cười, "Cậu đừng đùa lung tung."

"Cái người đi xem Olympic lần trước thế nào rồi?"

"Vẫn vậy, ăn bữa cơm, tán gẫu vài câu."

Tần Hồng nhìn cô, "Hôm nào thiết kế cho cậu một chương trình, cậu sẽ không vấn đề gì nữa."

"Chương trình? Chương trình gì? Tớ có vấn đề gì?"

"Chương trình người tình quốc dân," Tần Hồng cười nói, "Mặc kệ anh ta là nam chính số mấy, nhìn thấy cậu là đổ gục hết."

Kiều Lỵ cười khì khì, "Cậu cứ nói bậy đi, cậu mà biên ra được loại chương trình này, cậu phát tài to rồi, Bill Gates cũng không bằng cậu đâu."

"Thế còn phải nói," Tần Hồng nói, "Gái ế trên ba mươi tuổi ở Trung Quốc, ai ai cũng mua một bộ, riêng bản tiếng Trung thôi là tớ phát tài rồi."

Kiều Lỵ nhìn cô, "Cậu thử nghiệm trên người mình trước đi, xem có hiệu quả không."

"Tớ thử rồi."

"Ở đâu?"

Tần Hồng chớp chớp mắt, "Theo thống kê, chuốt mascara lên lông mi, rồi tăng tần suất chớp mắt, sẽ khiến tim đàn ông đập nhanh hơn, nên bây giờ ngày nào tớ cũng dùng."

Kiều Lỵ cười ngặt nghẽo, "Được rồi được rồi, đại sư chương trình, chúng ta mau lên thôi, chiều còn một đống việc, thật sự phục cậu luôn."

Thoắt cái đã đến Tết Dương lịch, Kiều Lỵ chẳng có tâm trạng đón lễ. Áp lực của bảy trăm triệu quá lớn, Chu Hùng lại đang đi công tác ở Thượng Hải. Triệu chứng mất ngủ của cô không hề thuyên giảm, cô mở mắt nằm từ mười hai giờ đêm ngày cuối cùng của năm 2008 đến bốn giờ sáng ngày đầu tiên của năm 2009, lúc này mới miễn cưỡng thiếp đi.

Ting ting! Ting ting! Không biết trôi qua bao lâu, cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô lật người xuống giường, lao tới bên máy điện thoại, "Alo?"

"Dậy chưa con?" Mẹ Kiều nói ở đầu dây bên kia, "Hôm nay mùng 1 tháng 1, ngày đầu tiên của năm mới."

Kiều Lỵ nhìn thời gian, tám giờ sáng, trời ạ, cô mới ngủ được ba tiếng. "Mẹ, chúc mừng năm mới." Cô nói giọng phờ phạc.

"Con vẫn chưa dậy à?" Mẹ Kiều ngạc nhiên nói: "Chẳng phải con không bao giờ ngủ nướng sao?"

"Hôm qua ngủ muộn ạ." Kiều Lỵ không mở nổi mắt.

"Con làm thêm à?"

"Vâng." Kiều Lỵ không nói mình bị mất ngủ, buột miệng nói, "Làm thêm."

"Con mau đi ngủ tiếp đi, ừm, đợi chút nhé, bố con muốn nói chuyện với con." Bà đưa điện thoại cho Lão Kiều. "Alo, năm mới phải có khí thế mới, dù hôm qua con có làm thêm đến mấy giờ, cũng phải dậy sớm, vực dậy tinh thần." Lão Kiều nói.

"Vâng." Kiều Lỵ nghe vậy trong lòng xao động... năm mới phải có khí thế mới...

"Dù hôm qua con có vất vả thế nào, hôm qua đã qua rồi, hôm nay phải vui vẻ đón lễ," Lão Kiều hỏi, "Bắc Kinh thời tiết tốt không?"

Kiều Lỵ kéo rèm cửa, bầu trời ngày đông quang đãng khiến tâm trạng cô phấn chấn hẳn lên, "Tốt ạ, nắng đẹp lắm."

"Thế thì tốt," Lão Kiều nói, "Bố mẹ lát nữa ra ngoài, con tự chăm sóc bản thân cho tốt, năm 2009 rồi, con hai mươi tám tuổi, lớn rồi đấy."

"Ôi, bố," Kiều Lỵ cười nói, "Bố nói cứ như con không phải hai mươi tám, mà là mười tám tuổi ấy. Con không phải lớn rồi, con là gái ế rồi."

"Đừng nói bậy," Lão Kiều nói, "Chúc con năm 2009 thuận buồm xuôi gió."

"Cảm ơn bố, cũng chúc bố mẹ năm mới vui vẻ."

Cô cúp điện thoại, không khỏi thấy hơi hổ thẹn, hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, sao có thể để bố mẹ là người đầu tiên hỏi thăm mình vào sáng sớm chứ? Lẽ ra mình phải dậy sớm hỏi thăm họ mới đúng. Nghĩ đến đây, cô đi vào phòng vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh, vực dậy tinh thần. Sau đó bắt đầu dọn dẹp phòng ốc, quét dọn vệ sinh. Lúc này, tin nhắn reo lên, cô cầm lên xem, là Chu Hùng, "Đang bận công việc ở Thượng Hải, chúc em năm mới vui vẻ." Cô mỉm cười, trả lời một tin nhắn: "Chúc mừng lễ vui vẻ."

Mười giờ rưỡi sáng, Kiều Lỵ đã dọn dẹp nhà cửa sạch bong. Dọn dẹp xong, cô bắt đầu chải chuốt bản thân, tắm rửa, trang điểm, đến mười hai giờ, cô đã ăn mặc chỉnh tề, đeo túi đứng trước cổng khu chung cư. Xe của Chiêm Đức Minh cũng đến đúng giờ. Nhìn thấy cô, anh ta không nhịn được huýt sáo một tiếng. Kiều Lỵ lên xe, cười nói: "Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ," Chiêm Đức Minh nói, "Một năm không gặp, xinh đẹp hơn rồi."

"Một năm không gặp cái gì chứ?" Kiều Lỵ bật cười.

"Hôm qua là 2008, hôm nay là 2009, không phải một năm không gặp thì là gì?"

"Cũng đúng." Kiều Lỵ hít sâu một hơi, "Thời tiết hôm nay đẹp thật."

"Đúng thế, có người ký được đơn hàng bảy trăm triệu, tất nhiên cảm thấy thời tiết đẹp rồi."

Kiều Lỵ sững sờ, "Sao anh biết?"

"Cô nương, cô ký được bảy trăm triệu thì sao có thể không ai biết?"

"Không ngờ tới," Kiều Lỵ không biết mình nên vui hay nên buồn, "Bảy trăm triệu ảnh hưởng lớn thật."

"Đương nhiên rồi," Chiêm Đức Minh lái xe lên đường vành đai ba, hòa vào dòng xe cộ tấp nập, "Cô nói xem, tôi nên chúc mừng cô, hay nên rơi lệ vì cô?"

"Chúc mừng tôi cũng được, phê bình tôi cũng được," Kiều Lỵ nói, "Tôi đã ký đơn hàng rồi, chơi một ván lớn rồi."

"Đơn hàng thì ký rồi, nhưng chưa chơi lớn đâu," Chiêm Đức Minh cười một tiếng, "Đây chẳng là gì cả, ngôi miếu nào mà chẳng chôn vài oan hồn? Rất nhiều người chết một cách không rõ ràng, cô vẫn còn tốt, chết một cách minh bạch."

"George," Kiều Lỵ vừa giận vừa buồn cười, "Anh đang chúc mừng hay là đang dậu đổ bìm leo đấy?"

"Thế tôi phải làm sao đây?" Chiêm Đức Minh nói, "Tôi đã bảo cô hết lần này đến lần khác, đơn hàng bảy trăm triệu không sạch sẽ, hoặc là rút, hoặc là đánh cược, cô đã chọn đánh cược, tôi chỉ có thể nói vậy thôi."

"Nhưng mà," Kiều Lỵ chậm rãi nói, "Frank đảm bảo đơn hàng này đằng sau không có giao dịch, chỉ là một vụ làm ăn, hợp lý hợp pháp."

"Ôi chao ôi," Chiêm Đức Minh nói, "Hóa ra cô là loại người này! Này, sếp của cô bảo cô đi chết, cô có đi nhảy cầu vành đai ba không?! Anh ta đảm bảo với cô, anh ta lấy cái gì để đảm bảo với cô? Anh ta có thể đảm bảo, sao anh ta không tự ký? Tại sao Âu Dương Quý và Di Vân Hải trong công ty cô không ký? Tiền thưởng đâu có ít."

Kiều Lỵ biết mình không thuyết phục được anh ta, im lặng không nói. Chiêm Đức Minh nói: "Tôi thấy Frank cũng chẳng ở lại được mấy ngày nữa đâu."

"Anh ấy đã từ chức rồi."

"Khi nào?"

"Vài ngày trước."

Chiêm Đức Minh nhếch miệng cười, "Được đấy, anh ta có nói đi đâu không?"

"Giám đốc phía Trung Quốc của mảng gia công Tinh Thông, hiện tại anh ấy được tập đoàn Tinh Thông tuyển dụng."

Chiêm Đức Minh huýt sáo một tiếng, "Lợi hại!"

"Ý anh là sao?"

"Đám người Tinh Thông Điện Tử đó, một không hiểu kỹ thuật, hai không hiểu vận hành vốn, Âu Dương Quý công ty cô qua đó, giờ Frank cũng qua đó, Sai Si Trung Quốc lại do Hà Thừa Phong nắm giữ, tôi thấy Tinh Thông Điện Tử sửa đi sửa lại, là vì mấy người này mà sửa đấy!"

"Anh có ý gì?"

"Họ một tay nắm dự án Mỹ, một tay nắm doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc, cải tổ, niêm yết, hốt bạc lớn rồi còn gì!"

Kiều Lỵ khẽ cắn môi dưới, vài giây sau mới nói: "Ít nhất đây không tính là giao dịch quá đáng."

"Thế này mà chưa tính?" Chiêm Đức Minh nói, "Đủ để ra tòa rồi đấy."

"Đây là suy đoán của anh," Kiều Lỵ nói, "Nếu sếp Âu và Frank không qua đó, mảng gia công Tinh Thông có làm tốt được không? Hơn nữa, Di Vân Hải không tham gia."

"Jack?" Chiêm Đức Minh cười lạnh một tiếng, "Cậu ta đi đâu rồi?"

"Anh ấy nói muốn tự khởi nghiệp."

"Khởi nghiệp?" Chiêm Đức Minh nói, "Cậu ta khởi nghiệp chẳng phải là chuẩn bị cho mảng gia công Tinh Thông sao? Annie, cô nghĩ kỹ xem, mảng gia công Tinh Thông có nghiệp vụ của công ty Sai Si, ngân hàng chính quyền địa phương chắc chắn sẽ ủng hộ, ai có thể cung cấp nguyên liệu và dịch vụ kỹ thuật lâu dài cho nó, đó chính là một vụ làm ăn lãi chắc chắn."

"Thật sao?"

"Cô nói xem?"

"Nhưng," Kiều Lỵ suy nghĩ một lát, "Tôi lại thà rằng là như vậy, như thế ít nhất yếu tố giao dịch sẽ ít đi một chút."

"Chà!" Chiêm Đức Minh nói, "Hóa ra trên đời này thật sự có kẻ ngốc, tôi còn tưởng cô rất tinh ranh chứ. Tôi khuyên cô bắt đầu từ bây giờ, ngày nào cũng cầu nguyện đi, việc làm ăn của mảng gia công Tinh Thông đều sạch sẽ, minh bạch, bất kể họ niêm yết hay làm dịch vụ kỹ thuật, đều không bị người ta nhòm ngó. Bằng không, cô gặp rắc rối to đấy."

"Nhưng dự án này, tôi chỉ là nhân viên kinh doanh," Kiều Lỵ nói, "Là đích thân Hà Thừa Phong phê duyệt."

"Phải đấy, ông ta phê duyệt, nhưng cô lấy gì so với người ta?" Chiêm Đức Minh nói, "Ông ta là người Mỹ, cô là người Trung Quốc, ông ta già rồi, trong nhà có tiền, xã hội có quan hệ, sắp nghỉ hưu còn muốn đánh cược một ván lớn, dù bị phát hiện, cùng lắm người ta ở lại nước ngoài, không về Trung Quốc là xong. Còn cô? Cô là người ở đâu?"

"Hàng Châu."

"Ồ, cô một nhân viên kinh doanh nhỏ của công ty nước ngoài ở Hàng Châu, xảy ra chuyện thì đi đâu? Xuất ngoại? Định cư? Sợ là đến lúc đó, cô đến cả công việc ở công ty nước ngoài cũng không giữ nổi, công ty nước ngoài nào dám dùng cô?"

Kiều Lỵ không nói gì. Chiêm Đức Minh lại nói: "Tôi cũng từng thấy nhân viên kinh doanh ký xong đơn hàng rồi định cư, nhưng người ta là kiếm đủ rồi, kiếm đậm rồi! Annie, cô thành thật nói với tôi, đến bây giờ, cô kiếm được bao nhiêu tiền?"

"Nghiệp vụ còn chưa triển khai," Kiều Lỵ nói, "Vốn còn chưa vào, tôi lấy đâu ra tiền?"

"Thế cơ à, đổi lại là tôi, bắt tôi gánh rủi ro lớn thế này, ít nhất phải kiếm được vài trăm nghìn tiêu xài, còn lại họ muốn làm gì thì làm, cũng phải tham gia vào trong đó, mọi người chia nhau chút lợi ích."

"Tôi không muốn những đồng tiền này," Kiều Lỵ lạnh lùng nói, "Tôi chỉ lấy những gì tôi đáng được hưởng."

"Thế nào gọi là đáng?" Giọng Chiêm Đức Minh lạnh hơn, "Họ chơi ván này xong rút hết ra kiếm tiền lớn, thì gọi là đáng à?"

"Họ rút cái gì? Ngoài Jack ra, chẳng phải đều ở công ty Sai Si, hoặc là ở Thạch Gia Trang sao?"

"Ha ha!" Chiêm Đức Minh nói, "Âu Dương Quý đã không làm kinh doanh nữa, Jack khởi nghiệp, Frank sang doanh nghiệp nhà nước, họ không chỉ rời khỏi Sai Si Trung Quốc, thậm chí rời khỏi công ty nước ngoài. Toàn bộ dự án, chỉ còn lại cô và Hà Thừa Phong." Nói đến đây, anh ta lại cười ha hả, "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô cũng không thiệt, vào nghề một năm, ký được đơn hàng bảy trăm triệu, vẻ vang đấy."

Kiều Lỵ không hé răng. Lời của Chiêm Đức Minh, câu nào cũng trúng điểm yếu, cô thực sự không biết nói gì. Chiêm Đức Minh lại nói: "Hy vọng cô có cái mệnh này, có thể thực hiện xong dự án mà không xảy ra chuyện gì, thế thì cô thực sự gặp vận may rồi."

"Có phải trong mắt những nhân viên kinh doanh lão luyện như các anh," Kiều Lỵ hỏi, "Tôi đặc biệt nực cười không?"

"Không," Chiêm Đức Minh nói, "Chúng tôi đều thấy cô rất dũng cảm, nhưng cảm thấy cô thiệt thòi, không lấy được số tiền đáng lẽ mình được hưởng."

"Nếu là anh, anh làm thế nào?"

Chiêm Đức Minh quay đầu, nhìn cô một cái, "Cô thực sự muốn biết?"

Kiều Lỵ gật đầu.

"Đơn hàng bảy trăm triệu này không đi qua đại lý đúng không?"

"Đúng."

"Phía sau còn phải thực hiện nhiều lần, cô có dự án bảy trăm triệu trong tay, còn sợ không kiếm được tiền?" Chiêm Đức Minh nói, "Đằng nào Hà Thừa Phong bọn họ cũng phải dựa vào cô, cô tự nghĩ cách đi. Đến lúc đó họ kiếm phần của họ, cô kiếm phần của cô, mọi người nước sông không phạm nước giếng, tôi nghĩ, họ cũng không dám làm gì cô đâu."

Kiều Lỵ cảm thấy lời anh ta có ẩn ý, khẽ quay đầu, liếc nhìn biểu cảm của anh ta. Chiêm Đức Minh rút từ trong túi ra một điếu thuốc, tách một tiếng châm lửa, "Sao, hiểu rồi chứ?"

"Hèn gì ngày đầu năm mới mời tôi đi ăn," Kiều Lỵ nói, "Anh không phải muốn bàn chuyện làm ăn với tôi đấy chứ?"

"Trong tay cô bây giờ đang có đơn hàng bảy trăm triệu," Chiêm Đức Minh nói, "Vừa đúng ngày đầu năm mới lại nhận lời ăn cơm của tôi, thế nào cũng có thể xem xem có gì hợp tác được không."

"Đơn hàng là phải do bộ phận hậu mãi thực hiện." Kiều Lỵ nói.

"Cái này thì cô không hiểu rồi," Chiêm Đức Minh nhả ra một làn khói, "Tôi mới là người nắm rõ cửa ngõ."

"Lần trước khi tôi hỏi anh," Kiều Lỵ ngạc nhiên, "Tại sao anh không nói?"

"Tôi làm sao biết bọn họ rút ra hết cả," Chiêm Đức Minh mỉm cười, "Chỉ còn lại một mình cô và Hà Thừa Phong, hơn nữa đơn hàng lớn thế này, các người lại không tìm đại lý. Annie, chuyện này còn lâu mới kết thúc. Cô đã ký rồi, thì đừng hối hận, tương lai có cơ hội phát tài, mọi người cùng nhau kiếm tiền. Cô không cần quan tâm đến lời Lục Phàm, anh ta nói đúng, không ảnh hưởng đến việc cô kiếm tiền; nói không đúng, cô kiếm được tiền rồi thì làm gì chẳng được? Dù có muốn định cư cũng được."

"Nói như vậy," Kiều Lỵ cười lạnh một tiếng, "Tôi còn ký được một con cừu béo."

"Có phải cừu béo hay không là ở cách cô chọn." Chiêm Đức Minh nói, "Tôi là người có một đặc điểm, tôi là kẻ tiểu nhân chân chính, không làm quân tử giả tạo, làm việc với tôi, cô cứ yên tâm."

"Tôi thấy ra rồi," Kiều Lỵ cười nói, "Anh đúng là biết tự khen mình."

"Cô yên tâm, tuy tôi muốn mượn việc làm ăn của cô để phát tài, nhưng nếu cô không muốn, tôi cũng không ép. Tôi chỉ cho cô một con đường nữa."

"Đường gì?"

"Cô nói với Lục Phàm cô cũng không muốn làm ở Sai Si Trung Quốc nữa, đi theo anh ta sang Tinh Thông."

"Thôi bỏ đi," Kiều Lỵ cười nói, "Thế thì thực sự bị trói chặt trên một con thuyền rồi."

"Cô ở Sai Si Trung Quốc chẳng phải cũng bị trói trên một con thuyền sao? Haizz, Frank đúng là nhẫn tâm thật."

"Anh ấy không giống như anh nói," Kiều Lỵ nói, "Anh ấy từng nói, có vấn đề bất cứ lúc nào cũng có thể tìm anh ấy."

"Thật à?" Chiêm Đức Minh liếc Kiều Lỵ, thấy trên mặt cô dập dềnh một tia ấm áp, không khỏi cười ha hả, "Annie, cô thích Frank à?"

"Đừng nói bậy," Kiều Lỵ giật mình, "Sao tôi có thể thích anh ấy chứ?!"

"Cô cẩn thận đấy," Chiêm Đức Minh nói, "Frank cũng coi như là một đại gia độc thân, cô gái nhắm vào anh ta rất nhiều; dựa vào vóc dáng khuôn mặt của cô, cộng thêm thủ đoạn không nhập lưu của cô, muốn hạ gục anh ta, cô còn kém xa lắm."

"Ai thèm hạ gục anh ấy chứ?" Kiều Lỵ nói, "Chó không nhả ra được ngà voi."

Chiêm Đức Minh nháy mắt với Kiều Lỵ, "Cô thực sự không có hứng thú? Có cần tôi giúp cô, hạ gục ông chú dịu dàng này không?"

Kiều Lỵ bật cười, "Ai là ông chú dịu dàng? Anh đúng là biết nói nhảm. Vì làm ăn mà ngày đầu năm mới hẹn tôi đi ăn, bạn gái anh đâu? Không quan tâm người ta nữa à?"

"Tôi chia tay cô ấy rồi." Chiêm Đức Minh nói.

"Tại sao?"

"Cô ấy chê tôi kiếm tiền quá ít," Chiêm Đức Minh nói vẻ vô tư, "Gặp được một doanh nhân tư nhân, thế là lao vào vòng tay người ta luôn."

"Hóa ra là vậy," Kiều Lỵ cười nói, "Hóa ra anh bị người ta đá à."

"Đúng thế," Chiêm Đức Minh nói, "Ra đời lăn lộn, sớm muộn gì cũng phải trả nợ thôi. Trả cô ấy hay trả ai cũng như nhau. Tôi là người chưa bao giờ tham lam, từ ngày đầu tiên tôi đá phụ nữ, tôi đã chuẩn bị tinh thần bị phụ nữ đá rồi."

"Anh đúng là biết tự biết mình."

"Đây gọi là thực tế," Chiêm Đức Minh nói, "Có ước mơ, nhưng không nằm mơ."

Kiều Lỵ không nói gì. Có ước mơ nhưng không nằm mơ, đây cũng coi là một kiểu nhân sinh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, hai bên đường là những tòa cao ốc mọc lên san sát và những ô cửa sổ dày đặc, phía trước là dòng xe cộ tấp nập, thành phố này, trông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, đây chính là thế giới nhỉ, được tạo thành từ rất nhiều người, rất nhiều ngôi nhà, rất nhiều xe cộ. Có lẽ không phải lỗi của Lục Phàm, cũng không phải lỗi của mình, càng không phải lỗi của công ty. Thế giới vốn dĩ đa nguyên, cô đã muốn làm nhân viên kinh doanh, thì phải chấp nhận sự bất công của thế giới. Lục Phàm là sếp cô, tất nhiên sẽ giấu giếm cô vài điều, mà đã ở chốn công sở, thì phải tìm cách tự bảo vệ mình. Tinh Thông Điện Tử hôm nay có lẽ trong sạch, nhưng tương lai khó nói, đừng nói đến sự cám dỗ mà Hà Thừa Phong, Lục Phàm và Vân Hải đang phải đối mặt, chẳng phải hôm nay cô cũng gặp phải vấn đề tương tự sao? Không phải ai cũng có ước mơ, nhưng ai cũng có dục vọng. Cô muốn sửa lại lời của Chiêm Đức Minh, có ước mơ, thì nhất định phải đối mặt với thực tế. Cô đột nhiên hỏi Chiêm Đức Minh: "Anh đã nghe qua một câu nói chưa?"

"Câu gì?"

"Bạn chỉ ở trên con thuyền của chính mình."

"Câu này là ai nói?" Chiêm Đức Minh hừ một tiếng, "Đủ tàn nhẫn!"

Kiều Lỵ mở hé cửa sổ một khe nhỏ, gió mùa đông từ bên ngoài thổi vào, tinh thần cô phấn chấn hẳn lên, không kìm được thầm thề trong lòng: Bất kể đơn hàng bảy trăm triệu lớn là như thế nào, tôi vẫn là tôi, không gì có thể lay chuyển.

Xe nhanh chóng đến nhà hàng. Chiêm Đức Minh không nhắc lại chuyện bảy trăm triệu nữa, nhưng chủ đề hai người trò chuyện, đều là các ví dụ về gia công của các công ty. Vô tri vô giác, đã là ba giờ chiều. Chiêm Đức Minh đưa Kiều Lỵ về nhà. Sau khi Kiều Lỵ về đến nhà, không lập tức lên lầu, mà đi đến vườn hoa khu chung cư, lấy điện thoại ra, gọi một cuộc gọi về nhà ở Hàng Châu. Người nghe điện thoại chính là bố cô, Lão Kiều.

"Bố, con muốn nói với bố một chuyện." Kiều Lỵ bình tĩnh nói.

"Chuyện gì?"

"Con đã ký đơn hàng bảy trăm triệu của Tinh Thông Điện Tử rồi."

"Cái gì?" Lão Kiều thấy hơi chóng mặt, "Con ký đơn hàng lớn đó à?"

"Đơn hàng bảy trăm triệu."

"Khi nào?"

"Mới ký cách đây không lâu."

"Ồ."

"Con không nói cho bố kịp thời."

"Đúng thế."

"Bố, bố nghe con nói," Kiều Lỵ nói, "Bố không cần quá lo lắng, cho đến thời điểm hiện tại, đơn hàng này ở cấp độ của con, là hợp pháp hợp lý. Con hy vọng bố biết, con có thể tự chăm sóc bản thân tốt, con đã quyết định làm kinh doanh, thì sẽ đi tốt con đường này. Bất kể con đường này có gì, đều là lựa chọn của con."

Lão Kiều im lặng không nói, hồi lâu thở dài một tiếng, "Con là con gái của bố, con đấy, không đâm đầu vào tường không quay đầu mà."

"Bố," Kiều Lỵ khẽ cười, "Thực ra trước khi gọi cuộc điện thoại này cho bố, con đã thông suốt rất nhiều vấn đề. Đời người có những việc, nếu con muốn tiến thêm một bước, thì phải trả giá. Tuy con là một quân cờ, nhưng trong ván cờ này, con có giá trị của con. Con không cho rằng mình sẽ bị người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay, con có thể tự bảo vệ mình tốt."

"Bảy trăm triệu," giọng Lão Kiều vô cùng nặng nề, "Sao con cũng nên thương lượng với bố một tiếng chứ."

"Bố," Kiều Lỵ nói, "Quân cờ cũng có ý chí của quân cờ, con là tự do. Con không nói cho bố, chính là muốn dựa vào sức mình để làm việc."

"Bố hiểu rồi," Lão Kiều chậm rãi ngồi xuống ghế sofa, "Con cũng sắp ba mươi rồi, bố chỉ có thể chúc mừng con."

"Cảm ơn bố."

"Con nhớ kỹ," Lão Kiều nói, "Cùng lắm thì con từ chức về Hàng Châu, Hàng Châu cũng rất tốt."

Kiều Lỵ cười cười, cô nghĩ, nếu cô nói cho bố biết, chuyện này thực sự có vấn đề, e rằng đến Hàng Châu cũng không về được, thế thì bố không biết sẽ lo lắng đến mức nào.

"Con thực sự không lo lắng vài năm tới con sẽ gánh chịu hậu quả gì sao?" Lão Kiều hỏi.

"Lo, nhưng con không muốn từ bỏ," Kiều Lỵ nói, "Con không muốn nhận thua, hơn nữa tình hình kinh tế hiện tại không tốt, con không tiến thì chỉ có lùi, con không muốn lùi."

Lão Kiều không nói gì, hồi lâu mới nói ra một câu: "2009 rồi, hy vọng con cũng tiến thêm một bước trong chuyện tình cảm."

Kiều Lỵ cười, "Con sẽ."

Cô cúp điện thoại, chậm rãi đi về phía căn hộ. Cạnh vườn hoa có một gia đình đang chiếu phim, do âm thanh quá lớn, cửa sổ lại mở, Kiều Lỵ nghe ra, đó hình như là ca khúc chủ đề của bộ phim "Yến Vĩ Điệp". Cô không biết tên bài hát đó, nhưng cô nghe ra giai điệu và lời bài hát: I did it my way (Tôi làm theo cách của tôi)...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thôi Mạn Lợi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.