Chìm Nổi 2 - Loạn Thế Giai Nhân Nơi Công Sở

Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Rắc rối phức tạp, tất cả đều là ẩn số

❊ ❊ ❊

Kiều Lỵ lên kế hoạch cho ngày lễ Thanh Minh rất đơn giản: dọn dẹp nhà cửa, làm phương án cho khách hàng; đồng thời nhận lời ăn món Thái với Chiêm Đức Minh. Chiêm Đức Minh mới mê mẩn một cô nhân viên bán nhà, nhưng cô này lại về quê dịp lễ, hắn không muốn rảnh rỗi một mình nên hẹn Kiều Lỵ.

Chiêm Đức Minh đã quen nhìn dáng vẻ cao quý kiều diễm của người đẹp, đối diện với Kiều Lỵ không phấn son, không khỏi cảm thấy mất hứng. Ăn được nửa chừng, Chiêm Đức Minh không nhịn được nói: "Annie, nói một câu không nên nói, cô cũng không còn trẻ nữa, nên ăn diện một chút."

Kiều Lỵ nhìn lại mình: quần jeans, áo len, áo khoác gió dáng ngắn, hỏi: "Có vấn đề gì sao?"

"Vấn đề lớn lắm," Chiêm Đức Minh nói, "tôi coi cô là bạn mới nói đấy, cô nhìn xem, ra ngoài ăn cơm, trên mặt phải trang điểm, tay của cô cũng phải đi chăm sóc, cắt tỉa móng tay cho đẹp; còn quần áo nữa, cô không cao, mặc váy mới đẹp, quần jeans tuy tốt nhưng lại quá giống sinh viên."

Kiều Lỵ bật cười. Cô chợt nhớ đến A Sĩ Lợi mà Phương Mẫn giới thiệu năm ngoái, gã đàn ông Thượng Hải tinh tế đến mức cuối cùng tiền ăn cũng phải share 50/50. Cô chớp mắt, hỏi: "Điều này quan trọng lắm sao?"

"Quan trọng," Chiêm Đức Minh suýt nữa vỗ đùi, "đối với đàn ông mà nói, đặc biệt quan trọng."

"Còn gì nữa?"

"Cô phải quyến rũ một chút." Chiêm Đức Minh cười ha ha, kể từ khi nghe tin Steve giành quyền lực từ bộ phận kinh doanh nhờ chuyện định giá, thái độ của hắn đối với Kiều Lỵ đã thay đổi. Hắn nghĩ ngợi: "Phải học hỏi Linda, phải biết làm nũng."

Kiều Lỵ cười lớn. Chiêm Đức Minh nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô, cảm thấy cô cũng có phong vị riêng, tự thành một phái, không nhịn được hỏi: "Cô nói thật với tôi đi, cô từng có ý đồ gì với tôi không?"

Kiều Lỵ há miệng, suýt cắn phải lưỡi, "George," cô ấp úng nói, "anh sẽ không nghĩ là tôi..."

"Thôi thôi," Chiêm Đức Minh xua tay, "tôi biết cô chỉ toàn tâm toàn ý vào công việc. Nhưng trước kia Steve giúp cô, tôi còn tưởng cô giống như Linda, sau này mới biết nguyên do. Cô ấy à, còn non quá!"

Mặt Kiều Lỵ đỏ bừng. Chiêm Đức Minh cười lạnh một tiếng, "Tôi cứ tưởng cô đã hiến thân để thu phục hắn, hóa ra là bị người ta lợi dụng, báo được mối thù. Cô cũng không thiệt, lãi không được một đơn hàng. Phải rồi, sếp của cô không nhận ra gì sao?"

"Nhận ra rồi," Kiều Lỵ cảm thán cười cười, "nhưng anh ấy không nói gì, chỉ bảo chuyện này không thể hoàn toàn trách em."

"Sếp của cô không tệ," Chiêm Đức Minh ăn một miếng thức ăn, vừa nhai vừa nói, "thương trường như chiến trường, đàn ông chơi bời thì được, phụ nữ không cần phải liều mạng, nghe tôi khuyên một câu, mau tìm người đàn ông tốt mà gả đi. Dáng vẻ này của cô cũng tạm, học cách ăn diện một chút, muốn câu đại gia thì hết cửa, tìm người biết cùng sống qua ngày, để cô không đi làm cũng không chết đói, chắc là không vấn đề gì."

Kiều Lỵ lại cười, "Còn anh thì sao? Anh nghĩ thế nào?"

"Tôi á?!" Chiêm Đức Minh nhìn cô, "Tôi chắc chắn không tìm người như cô, thân thế thu nhập như tôi, kiểu gì cũng phải tìm một đại mỹ nữ, quan trọng là phải trẻ." Hắn chớp mắt, "Không được quá hai mươi lăm."

"Xì," Kiều Lỵ cười, "tầm thường! Anh có đối tượng rồi phải không?"

"Có một, điều kiện không tệ."

"Anh tính nghiêm túc đấy à?"

"Cũng chưa hẳn, cứ đi từng bước thôi."

Kiều Lỵ khẽ thở dài, "Anh nhìn không giống người tốt, nhưng thực ra lại khá tốt."

"Tôi á?!" Chiêm Đức Minh làm bộ sắp ngất, "Tôi chắc chắn không phải người tốt! Nhưng cô là người tốt, nhớ kỹ, gả chồng phải sớm, những thứ khác đều là lời vô ích."

Kiều Lỵ mang theo hai câu tổng kết "phụ nữ phải biết ăn diện" và "gả chồng phải sớm" về nhà. Thời gian thấm thoắt một năm, cô cho rằng năm tháng không để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt mình, sao đến chỗ người khác lại thành hồng thủy mãnh thú thế này? Ăn diện thế nào mới gọi là ăn diện? Cô cảm thấy mình vẫn ổn. Còn về "gả chồng phải sớm", cô vẫn tán đồng ý kiến của cha, hôn nhân bắt đầu bằng việc kết hôn, nhưng bản thân việc kết hôn không phải là mục đích.

Kiều Lỵ chờ "Gấu túi" trên mạng. Trước kia không biết đó là Chu Hùng, cô tìm anh rất tự nhiên, trút bầu tâm sự về những phiền muộn trong công việc và cuộc sống. Giờ đã biết rồi, ngược lại không biết phải liên lạc thế nào, đôi khi nói chuyện cũng thấy là lạ, cộng thêm thời gian này cả hai đều bận, nên ít trò chuyện hẳn.

Buổi tối, Gấu túi online. Kiều Lỵ vui mừng, vội chào hỏi anh.

"Lễ vui vẻ," Chu Hùng viết, "ngày lễ này không biết có chúc mừng được không?"

"Ha ha," Kiều Lỵ viết, "ngày Thanh Minh, sao chúc người ta vui vẻ được?"

"Lễ lạt thế nào?"

"Bận túi bụi. Còn anh?"

"Làm phương án," Chu Hùng viết, "phương án làm mãi không xong, dạo này quá bận, cộng thêm việc phải giúp bạn bè, nên càng bận hơn."

Kiều Lỵ sững người, "Giúp việc gì vậy?"

"Một vụ án cải cách."

"Ồ, đến bước nào rồi?"

"Haizz, cũng chưa đến bước nào, đang liên hệ với cả hai bên."

"Liên hệ với cả hai bên nghĩa là sao?"

"Nói ra thì dài dòng," Chu Hùng viết, "phải rồi, đơn hàng của cô cũng liên quan đến cải cách đúng không?"

"Ồ đúng," tim Kiều Lỵ đập thình thịch, vội lảng sang chuyện khác, "của em không phức tạp, chủ yếu là vì em chẳng biết gì cả."

"Bây giờ đâu đâu cũng cải cách," Chu Hùng nói, "đúng là cần phải hiểu biết chút ít kiến thức về mảng này."

Kiều Lỵ không đáp, gửi một mặt cười. Chu Hùng chợt hỏi: "Không phải cô nói, chốt được đơn sẽ mời tôi ăn móng gấu sao, thế nào rồi?"

Lòng Kiều Lỵ thắt lại. Bản thân mình và Chu Hùng, gặp hay không gặp?! Thực ra cô hơi muốn gặp, ấn tượng đầu tiên Chu Hùng để lại cho cô rất tốt, nhưng nếu gặp rồi, cô sẽ không thể biết được tin tức như thế này nữa. Dựa vào kinh nghiệm trò chuyện hơn một năm qua, cô biết Chu Hùng là người làm việc nghiêm túc, chắc chắn sẽ không tiết lộ tin tức một cách riêng tư.

"Này, nhắc đến mời cơm là im bặt rồi, móng gấu không đắt đâu mà, ha." Chu Hùng gõ một dòng chữ.

Kiều Lỵ không biết trả lời thế nào, điện thoại reo, cô cầm lên xem, là Lục Phàm. Cô vội gửi một tấm ảnh điện thoại, cho thấy mình đang bận nghe điện thoại.

"Sếp." Cô bắt máy. Giọng trầm thấp của Lục Phàm vang lên, "Annie, thu dọn hành lý đi, ngày mai chúng ta đi Thạch Gia Trang, tôi lái xe đến đón cô."

"Không phải nói là ngày kia sao?"

"Tôi có việc, phải đi sớm hơn chút," Lục Phàm ho khẽ mấy tiếng, dường như vô cùng mệt mỏi. Kiều Lỵ hỏi: "Sếp, anh không khỏe ạ?"

"Tôi không sao, mai gặp."

Kiều Lỵ cúp máy, ngẩn người ra, lúc này mới phát hiện Chu Hùng gửi một dòng: "Tối mai tôi không có việc gì, hay là tôi mời cô ăn móng gấu nhé, thế nào?"

Kiều Lỵ cười khổ, tất cả đều là ý trời. Cô hồi đáp một dòng: "Vừa nhận được điện thoại, ngày mai đi công tác."

"Thật hay giả đấy?" Chu Hùng gõ một mặt cười thật lớn, "Cứ nhắc đến ăn móng gấu là đi công tác?"

"Thật," Kiều Lỵ cười, gõ một dòng chữ, "em mới không nhỏ mọn thế đâu."

"Vậy đợi cô về nhé," Chu Hùng viết, "ngày Quốc tế Lao động thế nào?"

"Không biết lúc đó có đi công tác nữa không," Kiều Lỵ viết, "anh thích thứ gì?"

"Sao thế?"

"Em đi công tác gửi quà cho anh nhé, bưu thiếp thì sao?"

"Thôi đi," Chu Hùng viết, "cô có biết địa chỉ của tôi đâu."

Kiều Lỵ cười, tự trách mình hồ đồ quá, cô vội viết: "Em mua trước để dành, lúc nào mời anh ăn cơm thì mang theo."

"Tôi thích Trư Bát Giới," Chu Hùng viết, "thật thà trung hậu, bản lĩnh cũng không nhỏ."

"Choáng, lấy đâu ra Trư Bát Giới để bán chứ?"

"Cũng đúng," Chu Hùng viết, "hay là cô sớm mời tôi ăn móng gấu đi."

"Được được được," Kiều Lỵ viết, "nhất định, nhất định."

Hai người tán gẫu linh tinh, trò chuyện đến tận khuya mới nghỉ. Sáng hôm sau, Kiều Lỵ thu dọn hành lý, gọi điện về nhà, lại gọi cho Phương Mẫn. Phương Mẫn đang ở nhà dưỡng thai, không có việc gì làm, ôm điện thoại tán gẫu nửa ngày. Một giờ chiều, cô xách hành lý đến cổng khu chung cư, lúc này mới nhớ ra, đã quên hỏi Lục Phàm đi công tác mấy ngày.

Đi công tác nhiều lần rồi, dường như cũng thành chuyện bình thường, một ngày cũng vậy, mấy ngày cũng thế, không quan trọng nữa.

Xe của Lục Phàm đến đúng giờ, Kiều Lỵ lên xe, hai người chào hỏi xong, không nói gì thêm, cứ thế lao vun vút về phía Thạch Gia Trang. Lên đường cao tốc, Kiều Lỵ hỏi: "Tại sao hôm nay lại đi?"

"Tiểu Trần gọi điện thoại cho tôi, báo với tôi rằng cố vấn của Trung Á Vĩnh Thông hôm nay đến Thạch Gia Trang, ngày mai họ có cuộc họp với Trung Á Vĩnh Thông, hy vọng chúng ta có thể dự thính."

"Thật ạ?" Kiều Lỵ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, "Chúng ta vội vã đến hôm nay, là để gặp cố vấn của Trung Á Vĩnh Thông?"

Lục Phàm gật đầu. Một lát sau, Kiều Lỵ hỏi: "Sếp, Tinh Thông sắp xếp cho chúng ta gặp hai nhà môi giới chứng khoán này, liệu có sắp xếp cho SK (Silicon Kilo) gặp không?"

"Có."

"Tại sao đều không cảm thấy sự hiện diện của họ?"

Lục Phàm quay đầu, liếc nhìn cô một cái, "Ai?"

"Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh," Kiều Lỵ nói, "trước Tết cảm giác họ bám chúng ta rất sát, từng bước ép sát, giờ gần như không cảm thấy nữa."

"Nếu cô muốn đánh bại một người, phải nhanh hơn hắn," Lục Phàm nói, "nhưng trước Tết họ giành đi trước một bước, ngược lại tự chuốc lấy thiệt thòi. Lần này, họ muốn từng bước bám theo."

"Từng bước bám theo?"

"Vương Quý Lâm sắp xếp cho chúng ta gặp nhà môi giới nào, cũng sẽ sắp xếp cho họ gặp, nhưng giờ phải làm thế nào thì ai cũng không nắm chắc, cách tốt nhất chính là từng bước bám theo."

"Vậy tại sao chúng ta không làm thế?"

"Chúng ta không có thời gian," Lục Phàm lạnh lùng nói, "số liệu kinh doanh của SK (Silicon Kilo) vẫn luôn tốt, trụ sở không gây áp lực." Anh nhìn Kiều Lỵ, "Các nghiệp vụ khác của cô vẫn đang theo đuổi chứ?"

"Vẫn ạ," Kiều Lỵ nói, "vừa làm xong phương án."

"Cố gắng lên," Lục Phàm nói, "công việc kinh doanh làm thuận rồi, không ngoài vấn đề có nỗ lực hay không."

"Vâng ạ."

"Sau khi Miranda đến," Lục Phàm đột ngột hỏi, "cô cảm thấy thế nào?"

"Miranda?" Kiều Lỵ nhìn Lục Phàm, thần sắc anh bình thường, giống như đang nói về một đồng nghiệp. Kiều Lỵ nghĩ ngợi rồi bật cười, "Cô ấy đến cũng tốt, chỉ là bộ phận thị trường phát sinh thêm bao nhiêu việc."

Lục Phàm cũng cười, anh ho khẽ một tiếng, "Đừng có tâm lý hả hê, đều là vì công việc cả."

"Người khác thì vẫn ổn, Rebecca đang bận rộn chuyện cưới xin, rất vất vả."

Lục Phàm thở dài, xoay vô lăng, "Đây đều là sự hao tổn nội bộ của công ty, thuần túy là lãng phí tài nguyên, nhưng không làm thế cũng không được."

Kiều Lỵ gật đầu. Lục Phàm lại nói: "Chuyện Tinh Thông Điện Tử, chỉ có thể trao đổi với tôi, hoặc Jack, cô hiểu không?"

"Hiểu ạ." Kiều Lỵ không khỏi ngạc nhiên, chẳng phải Xa Nhã Ni là người do họ tìm đến sao? Tại sao từ Vân Hải đến Lục Phàm, đều nhắc nhở cô phải giữ bí mật chuyện Tinh Thông Điện Tử với cô ấy, là vì mối quan hệ giữa cô ấy và Phó Quốc Đào sao?

Lục Phàm không nói gì nữa, Kiều Lỵ lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh, hồi lâu mới hỏi: "Tổng giám đốc Âu dạo này bận gì vậy, mãi không thấy."

"Ông ấy đi Mỹ và Đài Loan rồi, có mấy đơn hàng cần xử lý, còn cả chuyện của BTT nữa."

"BTT có tiến triển gì chưa?"

"Năm ngoái Phó Quốc Đào chịu thiệt ở Tinh Thông, một phần nguyên nhân là do Linda kéo chân sau ở dự án BTT, năm nay Tinh Thông tạm hoãn, hắn trút hết cơn giận lên BTT, cô đừng nhìn Linda cười cười nói nói, cô ấy và Phó Quốc Đào đấu nhau rất khốc liệt, Tổng giám đốc Âu cũng đang ủng hộ cô ấy."

"Thì ra là vậy," Kiều Lỵ thở dài, "vậy thì nhờ cả vào Linda rồi."

"Đội ngũ chính là như vậy, có người phải hy sinh, có người phải đạt được. Linda không giành được Tinh Thông Điện Tử, lại bị phái đi chiến đấu gian khổ ở BTT, đó chính là sự hy sinh của cô ấy. Cho nên cả Tổng giám đốc Âu, cả tôi, chúng tôi đều toàn lực ủng hộ, nếu cô ấy có thể hạ được BTT, cũng là một đơn hàng lớn."

"Hy vọng cô ấy thuận lợi."

"Đây cũng là lý do chúng ta phải nhanh, Tinh Thông chỉ cần cho chúng ta một chút tin tức, liền phải thổi nó thành sóng lớn, như vậy, cũng sẽ làm lay chuyển tinh lực của Phó Quốc Đào trên dự án BTT."

"Phó Quốc Đào một tay nắm hai vụ án lớn?" Kiều Lỵ có chút khó hiểu, "Chẳng phải rất thiệt thòi sao? Tại sao anh ta không phái người đi đánh BTT, rồi giao Tinh Thông cho Bạc Tiểu Ninh? Bạc Tiểu Ninh có kinh nghiệm hơn em."

"BTT là khách hàng lâu đời nhất của hắn, Tinh Thông Điện Tử lại là một đơn hàng lớn, hắn đã có chi phí hai trăm năm mươi vạn đô la rồi," Lục Phàm nói, "Phó Quốc Đào dùng người, thường trọng tài năng không trọng nhân phẩm, cho nên, cấp dưới của hắn có thể làm việc, nhưng lại không nhận được sự tin tưởng của hắn. Nhìn bề ngoài, hắn thích dùng người, thực tế lại thích đích thân làm, đây là tật xấu của hắn."

"Sếp, nhân phẩm và tài năng cái nào quan trọng hơn ạ?"

"Nhân phẩm rất quan trọng, đây là một loại giá trị quan, cuối cùng chính là văn hóa của đội ngũ," Lục Phàm nói, "cho nên Phó Quốc Đào sẽ không giao BTT ra. Hắn dùng người, không xây dựng trên cơ sở sự tin tưởng."

"Dùng người không nghi ngờ, nghi ngờ không dùng người!"

Lục Phàm gật đầu. Kiều Lỵ nhìn anh, chợt cười, "Sếp, anh giao Tinh Thông cho em, chắc không phải vì nhân phẩm của em tốt đấy chứ?"

Lục Phàm quay đầu, liếc nhìn cô, thấy cô cười rạng rỡ, lòng không khỏi ấm áp, "Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau," anh nhìn thẳng về phía trước, "cô bỏ tiền mua một tờ báo, lại mua nửa tờ, biết rõ bị lừa, nhưng vẫn mang lòng thiện ý."

Kiều Lỵ sững sờ, cô không ngờ Lục Phàm đang nhắm mắt dưỡng thần trên xe lúc đó, thực ra đang quan sát mình. Chọn một nhân viên kinh doanh ở cấp độ bia đỡ đạn, không ai phù hợp hơn cô, điều khiến cô ngạc nhiên là, trong đó cũng có cả sự tốt đẹp và thiện ý. Cơ duyên nghề nghiệp của cô với đơn hàng bảy trăm triệu, hóa ra bắt nguồn từ một tờ báo và sự lương thiện trị giá một tệ. Kiều Lỵ không khỏi nói: "Đó chỉ là một chuyện nhỏ."

"Trung Quốc có một thành ngữ, gọi là nhìn gì biết nấy," Lục Phàm cười, "Tiếng Trung của tôi thật tệ."

"Nhìn vi biết trước (Thấy nhỏ biết lớn)."

"Đúng, là ý này," Lục Phàm nói, "tất nhiên rồi, điều này không thể đại diện cho tất cả."

"Sao ạ?"

"Nếu biến một đồng thành một triệu, có lẽ cô sẽ không như vậy; nếu biến thành một trăm triệu, có lẽ cô sẽ là một bộ mặt khác, nhưng, cô có chuẩn mực làm người cơ bản, chuẩn mực này sẽ chi phối cô."

"Nếu một người chỉ có nhân phẩm hoặc tài năng, anh chọn cái nào?"

"Nhân phẩm."

"Thật ạ?"

"Đúng!" Lục Phàm nói, "Giống như một sản phẩm không có chất lượng, chỉ có một đống tính năng, cô có mua không?"

Kiều Lỵ hoàn toàn hiểu ra, cô mỉm cười, không làm phiền Lục Phàm nữa. Lục Phàm cũng không nói thêm gì, xe chạy thẳng đến khách sạn Tinh Thông tại Thạch Gia Trang.

Hai người ổn định chỗ ở, Kiều Lỵ gọi cho Tiểu Trần một cú điện thoại. Tiểu Trần nhiệt tình nói: "Hai người đến rồi ạ? Xin lỗi nhé, vì cố vấn của Trung Á Vĩnh Thông cũng ở đây, nên tối nay có lẽ tôi phải tiếp họ."

"Không sao ạ," Kiều Lỵ cười cười, "trùng hợp thế, họ cũng ở Tinh Thông?"

"Họ ở phòng 602, chúng tôi hẹn rồi. Cố vấn Từ của Trung Á Vĩnh Thông không thích đông người, nên không hẹn hai người."

"Không sao," Kiều Lỵ nói, "chúng tôi tự lo liệu ạ." Cô cúp máy, nói lại tình hình với Lục Phàm, "Có cần em gọi cho phòng 602 không?"

Lục Phàm nghĩ ngợi, "Gọi."

Kiều Lỵ bấm số phòng 602, giọng một người đàn ông trẻ truyền đến. Kiều Lỵ hỏi: "Ông Từ Lượng có đó không ạ?"

"Chờ chút." Một lúc sau, một giọng nam hơi khàn vang lên, "Ai đấy?"

"Chào ông Từ ạ, tôi là nhân viên kinh doanh của Sài Tư Trung Quốc, họ Kiều, tên là Kiều Lỵ."

"Kiều Lỵ?!" Từ Lượng ngập ngừng một chút, "Chào cô."

"Tôi và sếp của tôi là Lục Phàm đang đi công tác tại Tinh Thông Điện Tử, nghe thư ký Trần nói ông ở phòng 602, không biết lát nữa ông có thời gian không ạ? Tôi nghĩ, chúng ta có thể gặp mặt chính thức để làm quen chút."

"Cái này..."

"Ban đầu thư ký Trần nói hẹn chúng tôi cùng ăn tối với ông," Kiều Lỵ nghe ông ta do dự, vội nói, "kết quả chúng tôi có việc đột xuất, nên muốn làm quen với ông ngay bây giờ, ông có tiện không ạ?"

Từ Lượng suy nghĩ hai giây, "Tiện."

"Chúng ta ra quán cà phê nhé?"

"Hay thế này đi, chúng ta ra sảnh tầng một, nửa tiếng nữa."

Kiều Lỵ đặt điện thoại xuống, Lục Phàm gật đầu. Hai người xuống sảnh tầng dưới, một lúc sau, Từ Lượng và người đàn ông trẻ kia cũng đến. Bốn người giới thiệu qua lại, Từ Lượng là cố vấn tài chính của Trung Á Vĩnh Thông, người trẻ tuổi kia cũng họ Từ, tên là Từ Vệ, đang đi theo ông ta thực tập.

Từ Lượng nhìn danh thiếp của Lục Phàm và Kiều Lỵ, "Đại danh của hai vị tôi đều nghe qua, ngưỡng mộ đã lâu."

"Tổng giám đốc Từ khách sáo rồi," Lục Phàm nói, "rất vui được làm quen với ông."

"Nghe nói cuộc họp ngày mai hai vị cũng tham gia."

"Đúng vậy," Lục Phàm nói.

"Hai vị là chuyên gia cải tạo kỹ thuật của Tinh Thông Điện Tử, chúng tôi chỉ là cố vấn tài chính," Từ Lượng nói một cách công việc, "theo lý mà nói, công việc của chúng ta không liên quan đến nhau, nhưng nhiệm vụ cải cách của Tinh Thông tương đối gấp gáp, lại liên quan đến phương hướng phát triển sau cải cách, nên cũng hy vọng hai vị góp ý nhiều hơn."

"Vâng," Lục Phàm nói, "việc cải cách Tinh Thông kéo dài lâu như vậy, đúng là nên nhanh lên."

Từ Lượng gật đầu, không nói gì thêm.

"Tổng giám đốc Từ," Lục Phàm hỏi, "phương án của các ông và Liên Âu, Tinh Thông nghiêng về bên nào?"

"Cái này khó nói lắm," Từ Lượng nói, "chúng tôi chỉ làm tốt việc của mình thôi, còn khách hàng lựa chọn thế nào, chúng tôi không thể chi phối."

Lục Phàm gật đầu, "Phương án của các ông nếu có cần về mặt kỹ thuật, có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào."

Từ Lượng nhìn anh, "Tổng giám đốc Lục, nếu Tinh Thông Điện Tử có thể sớm xác định bên cải tạo kỹ thuật, thì sẽ có ích cho phương án cải cách của chúng tôi. Tôi nghĩ ngược lại cũng vậy, nếu Tinh Thông Điện Tử sớm cải cách thành công, cũng sẽ có ích cho việc cải tạo kỹ thuật của các vị. Hiện giờ cả hai phương án đều không chắc chắn, quả thật là tiến thoái lưỡng nan."

Lục Phàm thăm dò hỏi: "Ông có bao giờ nghĩ đến việc kết hợp hai phương án lại không?"

"Điều này không hợp quy tắc," Từ Lượng lắc đầu, "cũng liên quan đến vấn đề pháp lý." Ông ta liếc nhìn Lục Phàm, rồi lại nhìn Kiều Lỵ, "Ý định của hai vị tôi rất rõ, nhưng, tôi chỉ thích làm tốt việc trong tay mình, còn Tinh Thông Điện Tử rốt cuộc chọn thế nào, vẫn phải tôn trọng ý kiến của Tinh Thông."

Lục Phàm gật đầu, đưa tay ra, "Tổng giám đốc Từ, rất vui được làm quen với ông, sau này tôi gặp vấn đề về cải cách, còn hy vọng được thỉnh giáo ông nhiều hơn."

"Thỉnh giáo thì không dám, chúng ta học hỏi lẫn nhau," Từ Lượng chậm rãi nói, "không có việc gì nữa tôi xin phép lên trước, ngày mai gặp lại ở cuộc họp."

Bốn người đứng dậy, Lục Phàm và Kiều Lỵ tiễn Từ Lượng và trợ lý Từ Vệ. Lục Phàm im lặng không nói, Kiều Lỵ nhỏ giọng hỏi: "Sếp, Trung Á Vĩnh Thông từ chối hợp tác ạ?"

"Không, ông ta không phải từ chối," Lục Phàm nói, "ông ta là kiểu người tương đối cẩn trọng."

"Vậy Liên Âu Quốc tế..."

"Tình hình mỗi công ty mỗi khác," Lục Phàm nói, "tìm chỗ ăn đã, tối nghỉ ngơi sớm, ngày mai còn phải họp."

Sáng hôm sau, Kiều Lỵ và Lục Phàm đến phòng họp Tinh Thông Điện Tử. Vương Quý Lâm, Phương Vệ Quân, thư ký Trần đều có mặt, còn có mấy thành viên đảng ủy, một vị bí thư kỷ luật, một chủ tịch công đoàn. Một lát sau Từ Lượng và Từ Vệ đến, mọi người giới thiệu, trò chuyện, vừa mới ngồi xuống, lại có hai người bước vào phòng họp.

Kiều Lỵ sững sờ, vội nhìn Lục Phàm, Lục Phàm mặt không cảm xúc. Lúc này, Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh cũng nhìn thấy họ, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc. Phó Quốc Đào nhìn chằm chằm Lục Phàm, nhếch mép, cười như không cười, "Tổng giám đốc Lục, Annie, hân hạnh."

Kiều Lỵ vội cười nói: "Tổng giám đốc Phó, quản lý Bạc, hai người khỏe ạ."

Lục Phàm đứng dậy, trên mặt lộ nụ cười, "Tổng giám đốc Phó, dạo này công việc bận rộn lắm sao? Lâu thế rồi, ngay cả một lời chào cũng không có."

"Thương vụ nào sánh được với vụ này," Phó Quốc Đào cười nói, "đấy thôi, chúng ta lại chạm mặt nhau rồi."

"Chạm mặt thì tốt," Lục Phàm cười nói, "anh hùng trùng kiến lược đồng (ý tưởng lớn gặp nhau)."

Phó Quốc Đào cười ha hả, Bạc Tiểu Ninh, Kiều Lỵ cũng cười theo. Bốn người một đoàn thân thiết, trong lòng đều thầm kinh ngạc với sự sắp xếp của Vương Quý Lâm. Phó Quốc Đào và Lục Phàm không tiện nói gì, Kiều Lỵ không dám nói gì, Bạc Tiểu Ninh hơi không nhịn được, "Xưởng trưởng Vương, hôm nay chỗ ông đúng là cao bằng mãn tọa (khách quý đầy nhà) ạ."

"Mời ngồi mời ngồi," Vương Quý Lâm vui vẻ nói với Từ Lượng, "Cố vấn Từ, tôi đã mời cả hai tư vấn kỹ thuật của hai công ty IT lớn đến, mọi người đều đến nghe ông giảng bài đây."

Lời Vương Quý Lâm vừa thốt ra, Lục Phàm và Phó Quốc Đào đều sững người, chẳng lẽ Vương Quý Lâm muốn nói với họ rằng, ông nghiêng về phương án của Trung Á Vĩnh Thông?

"Mọi người đã đến đông đủ," thư ký Trần nói, "chúng ta trước hết mời xưởng trưởng Vương nói vài câu nhé."

"Tôi thì không nói nữa," Vương Quý Lâm nói, "tôi đâu phải chuyên gia."

"Xưởng trưởng," bí thư kỷ luật nói, "ông cứ nói vài câu đi ạ."

Mọi người cùng phụ họa. Vương Quý Lâm cười ha ha: "Vậy tôi nói vài câu. Cuộc họp hôm nay của chúng ta, là để nghe phương án cải cách của cố vấn tài chính Trung Á Vĩnh Thông. Hôm nay đến đều là những nhân vật quan trọng, mọi người đều đã biết mặt. Còn một người đặc biệt quan trọng, chính là chủ tịch công đoàn của chúng ta, Lâm Đông. Sở dĩ mời ông ấy đến, một mặt, chúng ta hy vọng cải cách minh bạch hóa, không được giấu giếm công nhân, để công nhân yên tâm, an tâm; mặt khác, cải cách là một việc phức tạp, không phải một cuộc họp, hai cuộc họp, mười cuộc họp, hai mươi cuộc họp là có thể quyết định được. Ý kiến khác biệt trong cuộc họp, còn phải nhờ Lâm Đông dần dần truyền đạt cho công nhân. Đừng gây ra tâm lý hoảng loạn trong công nhân, Chủ tịch Lâm ông nói có đúng không?"

"Xưởng trưởng," chủ tịch công đoàn vội nói, "ông yên tâm, với tư cách là người trung gian giữa lãnh đạo xưởng và công nhân, tôi sẽ có chừng mực."

"Chừng mực không có ích gì," Vương Quý Lâm xua tay, "công bằng mới hữu dụng nhất, ông đặt tâm vào chữ 'công', ông mới có thể làm tốt việc này."

Chủ tịch công đoàn lặng lẽ gật đầu, bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Vương Quý Lâm cười nói: "Tổng giám đốc Từ, các vị bắt đầu đi."

Từ Lượng gật đầu, mở máy tính. Bài giới thiệu của ông ta rõ ràng minh bạch, logic vô cùng chặt chẽ. Kiều Lỵ vừa nghe vừa ghi chép, phương án này, quả nhiên giống hệt với những gì nắm được từ Chu Hùng lúc đầu, nó cực kỳ nhấn mạnh sự ổn định của nhà máy và lợi ích của công nhân, một mặt thành lập hai công ty con, phần có lãi gộp vào một nhà, phần thua lỗ gộp vào nhà kia; mặt khác thành lập công ty mẹ tập đoàn, đẩy một phần nợ và phi chủ nghiệp ra xã hội để tiếp tục gánh vác, sau đó mới lấy công ty con tốt ra, làm sống lại rồi niêm yết, tranh thủ một lượng vốn lớn cho toàn tập đoàn, dùng để vận hành và xoay vòng.

Cuộc họp kéo dài rất lâu, gần đến trưa, Vương Quý Lâm hỏi: "Mọi người còn ý kiến gì không?"

"Xưởng trưởng Vương," một thành viên đảng ủy nói, "phương án này tuy tốt, nhưng tập đoàn tương lai, gánh nặng vẫn cực kỳ nặng nề, quốc gia đã cho phép chúng ta cải cách, chính là hy vọng chúng ta có thể nhẹ gánh lên đường, bằng một diện mạo hoàn toàn mới để kinh doanh tốt doanh nghiệp nhà nước, để doanh nghiệp thực sự có năng lực cạnh tranh trên thị trường, tuy nói công ty con niêm yết có thể kiếm được tiền, nhưng gánh nặng nặng nề nếu không nhân cơ hội này đẩy đi, tương lai vẫn sẽ có rắc rối rất lớn."

"Phải đấy," một người khác nói, "phương án này giải quyết vấn đề trong ngắn hạn, còn dài hạn thì sao? Tuy bây giờ là đẩy công nhân ra xã hội, nhưng xã hội có bảo hiểm xã hội, không phải là mặc kệ sống chết của công nhân, đây cũng là hợp lý."

"Tôi cũng đồng ý với cách nói này," bí thư kỷ luật nói, "chúng ta tuy đảm bảo được một phần lợi ích của công nhân, nhưng vô hình trung, chúng ta cũng cản trở con đường hướng ra thị trường của công nhân. Mấy năm trước, một số công nhân làm thủ tục dừng lương lưu chức, tiền của nhà máy thì không lấy được, nhưng giờ thế nào? Mười người thì có bảy tám người phát tài rồi. Bây giờ là kinh tế thị trường, không thể cứ để công nhân dậm chân tại chỗ ở quan niệm cũ được."

Vương Quý Lâm nhìn chủ tịch công đoàn, Lâm Đông nói: "Điều này đúng là sự thật, tuy nhiên, cũng có không ít công nhân đâm đầu vào tường ở ngoài xã hội, lại quay về nhà máy. Nếu công nhân không có năng lực ngoài xã hội, nhà máy lại không tiếp nhận họ nữa, họ thực sự không có đường sống."

Mấy thành viên ban lãnh đạo đều không tiếp lời. Phương Vệ Quân ngồi bên cạnh nói: "Chủ tịch Lâm nói thế cũng có lý, Tiểu Thư từng theo tôi, là người khá thông minh, tự chạy ra ngoài mở công ty, không xông pha được, nợ rất nhiều, cuối cùng nhảy lầu chết, đứa con trong nhà mới bốn tuổi, thật đáng thương!"

Kiều Lỵ và Lục Phàm đều là lần đầu tiên nghe thấy những nội dung này, Kiều Lỵ luôn ở trong nước, lại lớn lên trong cơ quan, cảm giác không đột ngột, chỉ cảm thấy nặng nề. Lục Phàm rất xa lạ với tất cả những điều này. Loại nội dung phi thương mại này, liên quan đến đạo đức và trách nhiệm xã hội, còn có đủ loại khó khăn khi chuyển từ kinh tế kế hoạch sang kinh tế thị trường, anh đột nhiên cảm thấy nội dung thảo luận trong phòng họp này, và công việc hàng ngày của anh tại Sài Tư Trung Quốc ở Bắc Kinh, giống như hai thế giới, thế nhưng, lại xảy ra trên cùng một đất nước, cùng một mảnh đất, cùng một thời điểm. Anh nhìn Vương Quý Lâm một cái. Biểu cảm của Vương Quý Lâm vô cùng nặng nề, ông nói với Từ Lượng: "Tổng giám đốc Từ, ông nói ý kiến xem."

"Mấy vị tổng giám đốc nói đều rất có lý, cải cách vốn dĩ là một quá trình thay đổi, nếu cải cách quá nhanh, vứt bỏ hết gánh nặng, có thể sẽ mang lại một số ảnh hưởng bất lợi cho doanh nghiệp, ví dụ như tâm trạng của công nhân, sự ổn định của xã hội, v.v.," Từ Lượng chậm rãi nói, "nhưng không cải cách, thì thực sự không được! Như các vị lãnh đạo vừa nói, không chỉ không tốt cho doanh nghiệp, mà đối với việc công nhân hướng ra thị trường cũng không tốt. Phương án này của chúng tôi tuy giữ lại vấn đề đẩy ra xã hội cho công ty tập đoàn, nhưng cũng có chỗ tốt, một là có thể quá độ ổn định; hai là sau khi đến công ty tập đoàn, còn có thể thực hiện biện pháp mới, ví dụ như một số công nhân muốn khởi nghiệp, có thể thông qua một số thủ tục, để họ thử tiếp cận xã hội, tổ chức một số đào tạo việc làm, v.v., thậm chí có thể mở rộng ra một số ngành nghề, tiến hành tiêu hóa nội bộ, ví dụ như giúp việc gia đình, sửa chữa. Biến đổi dần dần luôn ổn thỏa hơn biến đổi một lần là xong."

Kiều Lỵ thầm gật đầu, Lục Phàm lại thầm kinh ngạc. Lời nói không sai, nhưng gánh nặng rốt cuộc lớn đến mức nào? Dựa vào số vốn huy động từ việc niêm yết một công ty con, có thể gánh được bao lâu? Đến lúc đó là vận hành thị trường hóa triệt để, nếu chết chùm trong thị trường, hoặc gặp nhiều khó khăn, lại lâm vào khốn cảnh, không bằng sử dụng phương án của Liên Âu Quốc tế: một lần là xong, để trừ hậu họa.

Từ Lượng lại nói: "Hiện tại một số công nhân đã chứng minh được, họ có năng lực sinh tồn ngoài xã hội, những người khác thực sự không thể dựa vào sức mình để tồn tại, tập đoàn cũng có thể gánh vác một chút trách nhiệm. Một lúc đẩy hết họ ra ngoài, áp lực xã hội quá lớn. Áp lực xã hội lớn rồi, sẽ quay lại gây khó khăn cho việc cải cách doanh nghiệp. Trung Á Vĩnh Thông đã làm rất nhiều vụ cải cách doanh nghiệp nhà nước, phương án này tại sao lại bảo thủ, chính là vì kinh nghiệm cho chúng ta biết, cải cách chậm nhìn thì nặng nề, khi thực hiện, ngược lại lại thuận lợi hơn, sẽ có lợi cho việc thúc đẩy và thực thi sự việc."

Lục Phàm nghe đến đây, liếc nhìn Phó Quốc Đào, Phó Quốc Đào mặt không cảm xúc, cũng đang đánh giá anh. Hai người đều không nhìn ra nội dung gì từ mặt đối phương. Lục Phàm thầm nghĩ, nếu mình là Phó Quốc Đào, Uông Dương, mình sẽ tán thành Liên Âu Quốc tế, hay Trung Á Vĩnh Thông? Nếu Từ Lượng từ chối mình, vậy thì ông ta cũng sẽ từ chối hợp tác với Phó Quốc Đào. Mà phương án của Liên Âu Quốc tế quả thực đáng lấy, hơn nữa, nó ngay từ bây giờ đã đòi hỏi sự liên kết, dù đối với Sài Tư Trung Quốc, hay SK (Silicon Kilo), đều sẽ nhận được lợi ích từ đó! Chỉ là thái độ của Vương Quý Lâm, dường như rất nghiêng về Trung Á Vĩnh Thông.

Ông ấy là đang làm màu bề ngoài, hy vọng chúng ta ngầm thỏa thuận điều kiện với Liên Âu Quốc tế, hay đang biểu thị với chúng ta rằng, ông ấy muốn chọn một tương lai không có bảo đảm, hy vọng chúng ta cung cấp giúp đỡ?

Tất cả đều là ẩn số!

Lục Phàm quan sát Vương Quý Lâm, nhưng cặp kính dày cộp của ông ta giống như một bức màn chắn tự nhiên, chặn đứng tất cả suy nghĩ và cảm xúc của ông! Cùng lúc đó, dòng suy nghĩ của Kiều Lỵ cũng rơi vào mê cục, Từ Lượng từ chối hợp tác, Dương Liệt Ninh cố sức bàn bạc hợp tác, Vương Quý Lâm sắp xếp Sài Tư Trung Quốc và SK (Silicon Kilo) dự thính Trung Á Vĩnh Thông, mấu chốt của tất cả những điều này rốt cuộc nằm ở đâu?

Tối nay dù muộn thế nào, cũng phải gọi cho cha một cú điện thoại, Kiều Lỵ thầm nghĩ, có lẽ chỉ có lão cán bộ cơ quan mới đoán thấu lão doanh nghiệp nhà nước!

Cuộc họp kéo dài đến một giờ chiều, tất cả mọi người ăn cơm hộp tại chỗ. Vì thời gian nghỉ trưa của Tinh Thông Điện Tử rất dài, rất nhiều người có thói quen ngủ trưa, sau bữa trưa, Vương Quý Lâm tuyên bố nghỉ một tiếng, ngoại trừ thư ký Trần, ông và các thành viên đảng ủy đều về văn phòng riêng ngủ trưa, hai giờ chiều tiếp tục thảo luận.

Công việc của nhà môi giới chứng khoán vô cùng bận rộn, không có thời gian ngủ trưa. Doanh nghiệp nước ngoài cũng không có thói quen nghỉ trưa, thường ăn vội bữa trưa là bắt đầu làm việc. Thế là Từ Lượng, Từ Vệ, Phó Quốc Đào, Bạc Tiểu Ninh, Kiều Lỵ dưới sự đồng hành của thư ký Trần ngồi trong phòng họp. Mọi người tinh thần phấn chấn, không có việc gì làm, chỉ có thư ký Trần mắt đầy buồn ngủ, gắng gượng tinh thần.

Mọi người tán gẫu, Phó Quốc Đào và Lục Phàm nói một số chuyện bát quái của doanh nghiệp nước ngoài, nói khiến Từ Lượng cười ha hả. Bạc Tiểu Ninh với Kiều Lỵ, Từ Vệ cũng nói những chuyện không liên quan. Kiều Lỵ nói chuyện, chợt nghe Phó Quốc Đào nói: "Tổng giám đốc Từ, ông không biết đâu, Tổng giám đốc Lục là đại gia độc thân nổi tiếng trong ngành IT chúng tôi, tôi có một cấp dưới nữ, vì thích anh ấy, không tiếc nghỉ việc để đến làm dưới quyền anh ấy đấy."

Từ Lượng cười cười, không nói gì. Kiều Lỵ và Bạc Tiểu Ninh đều biến sắc, hai người biết, đây là đang nói Xa Nhã Ni. Lục Phàm mỉm cười nhẹ, "Tổng giám đốc Phó, anh quá khen rồi, doanh nghiệp nước ngoài là vậy mà, sự luân chuyển nhân sự tương đối mạnh."

"Thế sao?" Phó Quốc Đào hừ hừ cười một tiếng, "Vậy cô ấy có 'gần nước ban công được trăng trước' không?!"

"Nào có chuyện đó," Lục Phàm không muốn Từ Lượng nghe ra anh và Phó Quốc Đào có sự kiện đào hoa gì, cười ha hả, "anh nói câu này, để Tổng giám đốc Từ nghe được, lại tưởng chúng ta làm IT, đều không phân biệt công tư đấy."

"Tổng giám đốc Từ," Kiều Lỵ cười hì hì, tiếp lời, "công ty ông có nhiều nam độc thân không? Công ty chúng tôi có rất nhiều nhân viên nữ độc thân, đều lo lắng không tìm được đối tượng."

"Sao," Từ Lượng hỏi, "cô vẫn chưa có bạn trai à?"

"Chưa ạ."

"Cô thấy Từ Vệ nhà chúng tôi thế nào?" Từ Lượng chân thành nói, "Cậu ấy cũng chưa có bạn gái."

Kiều Lỵ sững người, mặt đỏ bừng lên. Từ Vệ cũng có chút ngại ngùng. Bạc Tiểu Ninh cũng lo Phó Quốc Đào gây chuyện, vội cười nói: "Từ Vệ, cậu bao nhiêu tuổi?"

"Tôi, sinh năm 80."

"Hai mươi tám," Bạc Tiểu Ninh nói, "Annie, tuổi tác xứng đôi đấy."

"Quản lý Bạc," Kiều Lỵ hờn dỗi nói, "anh cũng đem em ra trêu chọc."

"Tôi quan tâm cô mà," Bạc Tiểu Ninh cười ha hả, "có phải cô nhiều người theo đuổi quá, không biết chọn ai không?"

"Lựa chọn rất quan trọng," Phó Quốc Đào cười nham hiểm, "cô nói xem, Tổng giám đốc Lục?"

Lục Phàm cười gật đầu, không nói gì thêm. Đột nhiên, điện thoại rung một cái, anh mở ra xem, là tin nhắn của Phó Quốc Đào: "Đôi giày đó tôi đi cũ rồi, anh muốn thì lấy, đừng có chê rách."

Sắc mặt Lục Phàm tái mét. Anh nhìn Phó Quốc Đào: bình tĩnh! bình tĩnh! Lục Phàm đè nén cơn giận, nghĩ thầm hắn nắm chắc mình sẽ không trở mặt trước mặt Từ Lượng, nên nhân cơ hội làm mình ghê tởm, khiêu khích mình, mình mà biểu hiện ra một chút khó chịu, tức là đã rơi vào sự điều khiển của hắn.

Trên mặt Lục Phàm hiện ra nụ cười vi tế, anh tiện tay xóa tin nhắn, thoải mái tán gẫu với mọi người. Kiều Lỵ ngồi cạnh anh, chợt phát hiện tay phải Lục Phàm nắm chặt thành nắm đấm, mu bàn tay gân xanh nổi lên. Cô không biết anh vì sao chấn nộ, chẳng lẽ vì Phó Quốc Đào nói bóng nói gió Xa Nhã Ni?! Cô sợ Lục Phàm mất thái độ, vội cười nói: "Mọi người đừng bát quái mấy chuyện yêu đương này nữa, ai bảo bọn con gái chúng em làm IT cơ chứ, nhận mệnh thôi."

Mọi người cười ha ha. Lục Phàm cũng cười, trước kia Xa Nhã Ni nói Phó Quốc Đào từng đánh cô ấy, anh vẫn luôn không tin, cho rằng Xa Nhã Ni dây dưa khó bỏ, giờ anh tin rồi. Anh vừa thương vừa hận, thương là Xa Nhã Ni sao lại yêu phải người đàn ông như vậy; hận là, Phó Quốc Đào lăng nhục anh trước mặt mọi người, anh lại không thể phản kích.

Phó Quốc Đào, chúng ta gặp nhau ở dự án đi, đợi tôi đánh bại anh, xem anh làm thế nào! Còn mấy chuyện nam nữ nhỏ nhặt này, tôi Lục Phàm sẽ không để trong lòng đâu!

Cuộc họp này họp đến tận bảy giờ tối mới kết thúc. Vương Quý Lâm mở tiệc, mời mọi người ăn cơm, chính ông lại không tham dự, một bữa cơm ăn xong, đã qua chín giờ, cả đoàn trở về khách sạn. Lục Phàm và Kiều Lỵ lúc này mới phát hiện, Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh cũng ở Tinh Thông, bốn người cùng một tầng, mỗi người ở một đầu phòng. Kiều Lỵ thầm cười khổ, trận đánh này vất vả thế này, nói trắng ra, bốn người họ đều là quân cờ trong tay Vương Quý Lâm.

Nhưng bàn cờ này bất kể anh đánh thế nào, anh đều phải chốt một nhà. Kiều Lỵ nghĩ thầm, chỉ cần giành được bảy trăm triệu, chút khổ này có thấm vào đâu. Cô trở về phòng, thu dọn tâm trạng, gọi điện về nhà ở Hàng Châu. Lão Kiều đang xem tivi, bị con gái kéo về thực tế từ phim truyện.

Kiều Lỵ kể tỉ mỉ tình hình Tinh Thông hiện tại, bao gồm hai phương án, và cuộc họp hôm nay. Lão Kiều chăm chú nghe, trong lòng kinh hãi. Ông không ngờ phần và độ sâu mà con gái liên quan trong vụ án này, đã vượt xa phạm vi bán phần mềm phần cứng. Nhưng có một điều, trạng thái tinh thần của con gái tốt hơn trước rất nhiều. Lão Kiều đợi Kiều Lỵ kể xong hết, mới hỏi: "Con nghĩ thế nào?"

"Con muốn nghe ý kiến của bố ạ."

"Người trong cuộc thì mê (người trong cuộc không nhìn rõ vấn đề)," lão Kiều nói, "các con vẫn nên quan tâm đến nhu cầu thực sự của Tinh Thông Điện Tử."

"Bây giờ nhìn vào, ông ấy hy vọng chúng ta có thể mang lại sự phát triển cho doanh nghiệp sau cải cách."

"Vậy ở tầm mức của con, rõ ràng là không thể hoàn thành, phải xem ý kiến của công ty con."

Kiều Lỵ thở phào một hơi dài, "Sự việc ngày càng phức tạp."

"Như vậy cũng tốt, có thể học được thứ gì đó," lão Kiều nói, "nhưng phàm việc gì cũng đừng quá lún sâu, một số việc, biết ít thì tốt hơn."

"Ồ," Kiều Lỵ hỏi, "bố, bố đang lo lắng chuyện gì ạ?"

"Không biết," lão Kiều nói, "bố cũng không có kinh nghiệm về mặt này, con để bố suy nghĩ một chút."

"Vâng ạ." Kiều Lỵ cúp điện thoại, vốn muốn nghe ý kiến từ cha, nhưng rõ ràng, cha cũng rơi vào bối rối. Phàm việc gì cũng đừng quá lún sâu, biết ít thì tốt hơn? Cha nghe ra nguy hiểm gì sao?

Kiều Lỵ có chút không hiểu, lão Kiều thì rơi vào sự bất an mơ hồ: một cuộc cạnh tranh đơn hàng bảy trăm triệu, một cuộc cải cách doanh nghiệp nhà nước lớn, lúc đầu mình không nên ủng hộ con gái nhận đơn hàng này. Thời gian này, ông tìm rất nhiều tài liệu liên quan, lại tìm bạn bè liên quan tìm hiểu một số dự án cải cách. Tuy dự án Tinh Thông của con gái giờ vẫn chưa nhìn ra có manh mối gì, nhưng tuyệt đối không "sạch sẽ" đến thế. Ông tin sếp của con gái sẽ không ngu đến mức để người mới này can thiệp quá sâu, thế nhưng, con gái dù sao cũng là nhân viên kinh doanh phụ trách, có rất nhiều việc con bé phải gánh chịu trách nhiệm. Còn có việc gì dễ hơn việc tìm những nhân viên mới như vậy để đổ vỏ (đổ trách nhiệm) không?

Lão Kiều cảm thấy sống lưng lạnh toát, nổi một lớp mồ hôi lạnh dày đặc. Ông lập tức cầm điện thoại, gọi cho di động của Kiều Lỵ, vừa bấm vài số, ông lại cúp máy. Tính cách con gái ông hiểu rất rõ, đường đột khuyên con bé từ bỏ, nó chắc chắn sẽ không đồng ý. Phải nghĩ kỹ xem nói thế nào, từ góc độ nào nói, phải đánh trúng mục tiêu, không thể làm việc hấp tấp!

Sáng hôm sau, Kiều Lỵ và Lục Phàm trở về Bắc Kinh. Buổi trưa, Rebecca hẹn Kiều Lỵ đến nhà hàng ăn cơm, bàn chi tiết đám cưới. Hai người ăn cơm xong đi ra, đi ngang qua Starbucks dưới lầu Sài Tư Trung Quốc, Kiều Lỵ vô tình nhìn thấy Lục Phàm ngồi ở một góc khuất, mà người đàn ông ngồi đối diện Lục Phàm, cô nhận ra ngay lập tức, chính là Chu Hùng! Lục Phàm tìm Chu Hùng bàn chuyện gì? Kiều Lỵ thầm nghĩ trong lòng, vừa mới từ Tinh Thông Điện Tử về, họ đang vội vàng bàn về phương án Trung Á Vĩnh Thông sao?

Lục Phàm ngồi ở góc khuất, người nghiêng về phía trước, Chu Hùng cũng cố gắng ghé sát lại, hai người hạ thấp giọng xuống mức thấp nhất. Lục Phàm tường thuật chi tiết lời giải thích của Từ Lượng về phương án Trung Á Vĩnh Thông, và nói với Chu Hùng rằng Trung Á Vĩnh Thông từ chối hợp tác với Sài Tư Trung Quốc. Chu Hùng chăm chú nghe, đợi Lục Phàm nói xong, anh im lặng hồi lâu, ngẩng đầu nhìn Lục Phàm nói: "Phương án của Trung Á Vĩnh Thông này, không khác gì tự sát chậm, nếu họ sẵn sàng hợp tác, thì chứng tỏ họ vẫn có chút niềm tin vào phương án này. Bây giờ họ từ chối thẳng thừng, tôi cho rằng họ đã làm ra một phương án chỉ có thể cải cách mà thôi."

"Cậu nói rõ ràng hơn đi!" Lục Phàm nhìn Chu Hùng.

Chu Hùng cười khổ nhẹ, "Phương án cải cách của họ, quả thực có thể khiến sự việc diễn ra thuận lợi trong thời gian cải cách, nhưng sau khi cải cách hoàn thành, hầu như rất khó làm sống lại doanh nghiệp. Có nghĩa là cải cách là khả thi, nhưng phát triển là không thể."

"Cậu muốn nói, Trung Á Vĩnh Thông muốn làm chết Tinh Thông Điện Tử?" Lục Phàm ngạc nhiên hỏi.

"Có lẽ họ chỉ muốn kiếm tiền cải cách, không có ý tưởng gì về việc tiếp theo," Chu Hùng do dự nói, "nhưng bây giờ kết luận quá sớm. Tuy nhiên, tôi cho rằng phương án của Liên Âu Quốc tế cũng không lấy được."

"Nói thử xem?"

"Phương án của Liên Âu Quốc tế về mặt thực thi thì độ khó quá lớn, tất nhiên rồi, nếu có thể cải cách thành công theo phương án này, doanh nghiệp sau đó có thể phát triển. Thế nhưng, cuộc cải cách với độ khó lớn thế này, tôi cho rằng hầu như không thể hoàn thành."

"Ý cậu là..." Lục Phàm nhíu mày.

"Phương án của Liên Âu Quốc tế nếu thực thi, Tinh Thông Điện Tử bằng với tự sát nhanh, Trung Á Vĩnh Thông bằng với bị tuyên án tử hình treo."

Lục Phàm không nói, trong lòng hít một hơi lạnh. Anh nhìn Chu Hùng, "Có phương án thứ ba không?"

"Thứ lỗi cho tôi thẳng thắn," Chu Hùng nói, "phương án thứ ba có lẽ chỉ các vị và SK (Silicon Kilo), tất nhiên rồi, từ góc độ nhà môi giới chứng khoán còn có thể đưa ra phương án thứ tư, thứ năm, thứ sáu, nhưng Tinh Thông Điện Tử thực sự đã dồn mình vào đường cùng rồi. Họ từ bỏ đất đai, lại gánh tất cả nợ nần trên người, bất kể đổi phương án nào, đổi nhà môi giới nào đến làm, khả năng thành công đều rất nhỏ. Trừ khi họ sẵn sàng xóa bỏ một phần gánh nặng, hoặc sẵn sàng giữ lại mảnh đất trung tâm thành phố."

"Theo tôi được biết," Lục Phàm nói, "điều này là không thể, đây là lý do Vương Quý Lâm trở thành người đứng đầu Tinh Thông Điện Tử."

"Tổng giám đốc Lục," Chu Hùng nhìn Lục Phàm, "vụ án này các vị còn theo đuổi nữa không? Rủi ro quá lớn, hầu như là một cái hố không đáy. Từ góc độ bạn bè, tôi khuyên các vị từ bỏ."

Lục Phàm gật đầu, "Cảm ơn sự hỗ trợ của cậu! Hôm nay ý kiến của cậu tôi sẽ chuyển đạt cho Vân Hải, đồng thời báo cáo cho sếp. Tinh Thông Điện Tử có theo nữa hay không, một mình tôi không quyết định được."

"Tóm lại, mọi việc hãy cẩn thận." Chu Hùng nhìn điện thoại, "Chiều tôi còn cuộc họp, cáo từ."

Hai người đứng dậy, bắt tay nhau, Lục Phàm đưa mắt nhìn Chu Hùng đi xa, trong lòng vô cùng nặng nề. Anh nhanh chóng lên lầu, tìm Vân Hải, kể lại ý kiến của Chu Hùng một lượt, Vân Hải khuyên anh lập tức báo cáo tình hình cho Hà Thừa Phong, Lục Phàm nghĩ ngợi rồi nói: "Tôi đoán Tổng giám đốc Hà sẽ có ý kiến giống tôi."

"Ồ?" Vân Hải hỏi, "Ý kiến gì?"

Lục Phàm cười cười, "Dù Tinh Thông Điện Tử không có hy vọng, chúng ta cũng phải đánh tiếp, phải cho trụ sở một niềm tin, phải cho bộ phận kinh doanh chút thời gian."

"Nhưng nếu theo đuổi," Vân Hải nói, "sẽ tiêu tốn một lượng lớn tinh lực của anh."

"Để tôi báo cáo với Tổng giám đốc Hà xong rồi nói tiếp."

Chỉ thị của Hà Thừa Phong quả nhiên giống với Lục Phàm, dù thế nào đi nữa, cũng phải tiếp tục theo đuổi dự án Tinh Thông Điện Tử. Một mặt phải cho trụ sở niềm tin, cũng là tranh thủ thời gian cho cả bộ phận kinh doanh; mặt khác cũng là tranh thủ quyền lực cho cuộc đấu tranh nội bộ với bộ phận thị trường, đồng thời cũng phân tán áp lực cạnh tranh của SK (Silicon Kilo) cho BTT và các dự án khác.

Ngay khi đám người Sài Tư Trung Quốc đang bận rộn vì Tinh Thông Điện Tử, Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh dừng chân ở Thạch Gia Trang, bàn sâu với Dương Liệt Ninh của Liên Âu Quốc tế. Dương Liệt Ninh chỉ ra chi tiết: "Phương án của Trung Á Vĩnh Thông bề ngoài dễ thực hiện, thực chất là một con đường chết, dù xét về tình hay lý, Vương Quý Lâm đều sẽ không chọn một con đường như vậy. Tinh Thông Điện Tử một khi cải cách, sẽ đối mặt với vận hành thị trường hóa, ông ta cần một doanh nghiệp không có sức sống để làm gì? Dù ông ta muốn thành tích chính trị, mang một doanh nghiệp đang tràn đầy sức sống làm chết tươi, chẳng lẽ lại là chuyện tốt sao?"

Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh nhìn nhau, thời gian này họ cũng tìm hiểu không ít các vụ án, sự kiện về cải cách doanh nghiệp nhà nước, tiếp xúc với bạn bè liên quan, đối với phương án của Trung Á Vĩnh Thông họ cũng nghe thấy những ý kiến tương tự. Phó Quốc Đào hỏi: "Ông nói phương án của Trung Á Vĩnh Thông là phương án chết, phương án của ông thì thực sự thực thi được sao?"

"Phương án của tôi khi thực thi quả thực có độ khó," Dương Liệt Ninh nói, "nhưng ít nhất có thể khiến Tinh Thông Điện Tử sống sót. Còn về việc độ khó này khắc phục thế nào, điều này phải xem Tinh Thông Điện Tử sau khi cải cách có thể mang lại lợi ích bao nhiêu cho mọi người, nếu lợi ích này đủ lớn, tôi tin dù khó khăn đến đâu cũng có cách khắc phục."

Dương Liệt Ninh nhìn Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh, "Hai vị, chúng ta lăn lộn trên thương trường chẳng phải vì sự nghiệp của chính mình sao? Bây giờ Tinh Thông Điện Tử có thể cho mọi người cơ hội như vậy. Các vị xem, chúng ta làm chết hết tất cả tài sản xấu, chỉ để lại một mảnh tài sản chất lượng, nếu SK (Silicon Kilo) sẵn sàng hợp nhất với mảnh tài sản chất lượng này, và hợp tác lẫn nhau, thì mảnh tài sản này chúng ta rất dễ dàng đóng gói để niêm yết. Có bối cảnh của SK (Silicon Kilo) ở bên trong, chúng ta thậm chí có thể đem ra nước ngoài niêm yết, như vậy, doanh nghiệp này không chỉ phát triển lớn, mà còn không thể giới hạn."

Phó Quốc Đào hừ hừ cười một tiếng, "Nghe có vẻ hay đấy, nhưng chúng ta được lợi gì?"

"Tôi có thể giúp Vương Quý Lâm và các vị mỗi người nắm giữ cổ phần trong doanh nghiệp này, chỉ cần doanh nghiệp niêm yết, các vị sẽ phát tài lớn." Dương Liệt Ninh cười cười, "Tất nhiên rồi, bản thân tôi cũng hy vọng chiếm một chút cổ phần trong đó."

Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh nhìn nhau, Phó Quốc Đào nói: "Ý tưởng này của ông đủ táo bạo đấy, nhưng có làm được hay không, một mình tôi không quyết định được."

"Phó tổng," Dương Liệt Ninh nói, "Chỉ cần ông chịu hợp tác, chuyện giữa chúng ta vẫn còn có thể bàn bạc riêng. Nhưng mấu chốt nhất vẫn là phải giành được sự ủng hộ của Uông tổng. Trung Á Vĩnh Thông một lòng muốn bức tử Tinh Thông, bọn họ sẽ không có hứng thú với các ông hay với Tái Tư Trung Quốc đâu. Chỉ cần chúng ta có thể hợp tác, tức là chúng ta và các ông, hoặc là chúng ta và Tinh Thông Điện Tử, cùng đưa ra một phương án cứu vãn toàn cục, như vậy Vương Quý Lâm chắc chắn sẽ chấp nhận, Tinh Thông Điện Tử cũng sẽ được cứu sống hoàn toàn."

"Không thể nói như vậy được," Phó Quốc Đào đáp, "Tôi thấy ông ta rất hứng thú với dự án của Trung Á Vĩnh Thông."

"Đó là vì ông ta không còn cách nào khác. Nếu giờ ông ta chấp nhận phương án của chúng ta, e là vị trí xưởng trưởng này của ông ta khó mà giữ nổi mạng," Dương Liệt Ninh lạnh lùng nói, "Loại ví dụ như thế này tôi đã thấy nhiều rồi. Lúc bắt đầu thì ra sao? Kết cục lại thế nào? Chênh lệch có khi lên đến mười vạn tám nghìn dặm."

Phó Quốc Đào im lặng, liếc nhìn Bạc Tiểu Ninh một cái. Bạc Tiểu Ninh cười nói: "Dương tổng, chi bằng thế này đi, ý của ông, tôi và Phó tổng đều hiểu rồi. Tôi sẽ cùng Phó tổng quay về Bắc Kinh, báo cáo chuyện này với Uông tổng. Còn về tương lai thế nào, chúng tôi còn phải nghe ý kiến của lãnh đạo."

"Được," Dương Liệt Ninh mỉm cười nhẹ, "Tôi đợi tin tốt từ hai vị."

Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh gật đầu.

Dương Liệt Ninh lại bồi thêm một câu: "Hai vị phải nhanh lên, nếu không phía Lục Phàm tôi khó mà ăn nói."

Phó Quốc Đào nhíu mày: "Lục Phàm cũng biết chuyện này sao?"

Dương Liệt Ninh cười hì hì: "Phó tổng, ông nói xem, tôi đã có thể nói những lời này với ông, thì cũng có thể nói với Lục Phàm chứ. Không giấu gì ông, tôi nghe nói Lục tổng sáng nay đã về Bắc Kinh rồi, chắc hẳn là đi thương lượng với Hà tổng."

Sắc mặt Phó Quốc Đào khẽ biến, rồi sau đó mỉm cười. Ông ta nhìn Dương Liệt Ninh: "Cậu đúng là đồ cáo già, đây chẳng phải là đang đặt bẫy chúng ta sao?"

"Đây gọi là quân tử quang minh chính đại," Dương Liệt Ninh nói, "Sự việc thế nào, còn phải xem hai doanh nghiệp lớn nước ngoài lựa chọn ra sao. Tôi chỉ là một con tốt trên bàn cờ, sao dám giấu giếm thông tin chứ?"

Phó Quốc Đào và Bạc Tiểu Ninh cáo từ ra ngoài. Bạc Tiểu Ninh hỏi: "Phó tổng, ông ta thực sự sẽ thương lượng với Lục Phàm sao?"

"Sẽ, tại sao không?" Phó Quốc Đào lạnh lùng nói, "Họ Lục kia làm việc xưa nay luôn là hậu phát chế nhân, lần này lại chạy trước chúng ta một bước. Tái Tư Trung Quốc đang chịu áp lực về số liệu rất lớn, tôi thấy bọn họ đã không đợi nổi nữa rồi."

"Vậy chúng ta cứ theo sau," Bạc Tiểu Ninh nói, "Xem bọn họ hành động thế nào rồi mới ra tay."

"Không vấn đề gì," Phó Quốc Đào cười, "Chỉ là chúng ta đã chậm một bước, không thể chậm thêm bước thứ hai." Ông ta sải bước lớn hướng về phía xe. Bạc Tiểu Ninh gọi: "Đi đâu vậy?"

Phó Quốc Đào vẫy tay: "Về Bắc Kinh."

[TÊN_MỚI]

汪 = Uông

王贵林 = Vương Quý Lâm

薄小宁 = Bạc Tiểu Ninh

何 = Hà

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thôi Mạn Lợi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.