Kiều Lỵ rời khỏi văn phòng của Steve với tâm trạng vô cùng phức tạp. Căn phòng từng khiến cô cảm kích khôn cùng, và cũng là nơi mang lại cho cô bao viễn cảnh vô hạn. Bỗng nhiên cô nhận ra, sự giúp đỡ của Trình Dật Quần chẳng qua chỉ là tiện tay làm phúc, ông ta chưa bao giờ bận tâm đến số phận của cô, không chỉ ông ta, mà cả Hà Thừa Phong, Lục Phàm, Địch Vân Hải, chẳng ai bận tâm đến số phận của cô cả. Cha nói đúng: ngoài bản thân mình ra, không ai có thể chịu trách nhiệm cho sự nghiệp của cô — bạn chỉ đang ở trên con tàu của chính mình mà thôi.
Giờ đây, đã đến lúc cô phải tự chịu trách nhiệm! Bất kể cô đã làm gì, đã nghĩ gì, bây giờ, cô phải tự trả giá cho chính mình!
Cô lạnh lùng ngồi đó, Steve nói không sai. Thứ cô cần chính là nhanh chóng mở đơn hàng. Vì Hà Thừa Phong, Lục Phàm và những người khác không còn quản cô nữa, thì việc chấp nhận sự giúp đỡ của Steve cũng chẳng có gì. Vả lại, cô cũng chỉ là một nhân viên kinh doanh sắp sửa cuốn gói, còn có giá trị gì để lợi dụng nữa? Có lẽ con người Steve, thực sự lại là một người tốt. Dù sao thì, cô không còn thời gian nữa: cô phải mở đơn hàng, càng nhanh càng tốt.
Cô cầm điện thoại lên, quay số máy lẻ của Steve: "Tổng Steve, chào anh, em là Annie đây."
"Có việc gì sao?"
"Anh có thời gian lúc nào ạ? Em muốn hẹn gặp tập đoàn Tân Đạt sớm nhất có thể!"
Giọng Steve vô cùng khách sáo: "Được, để tôi hẹn, có tin tức sẽ báo cho cô."
Kiều Lỵ cúp điện thoại, cảm thấy áp lực nặng nề trong lòng nhẹ đi một chút, nhưng rồi lại bị một thứ cảm xúc không tên lấp đầy. Lúc này, MSN sáng lên, cô nhanh chóng mở ra, là Phương Mẫn: "Hi, cậu khỏe không, vẫn một mình chứ?"
"Tớ vẫn khỏe, còn cậu thế nào?"
"Tớ sắp làm mẹ rồi," cảm giác vui sướng của Phương Mẫn truyền qua từng dòng chữ, "được hơn một tháng rồi nè."
"Chúc mừng nhé, chúc mừng chúc mừng!"
"Cậu cũng phải nhanh lên đi, đàn ông bây giờ kén chọn lắm, gái ế nhiều hơn trai ế, nếu qua ba mươi tuổi thì càng khó hơn đấy."
"Ừ."
"Tuổi càng lớn, sinh con càng khó, tớ có cô bạn, ba mươi bảy tuổi rồi, con đầu lòng, khó khăn lắm."
"Ừ."
Phương Mẫn dường như không cảm nhận được, Kiều Lỵ ở phía bên kia khung hội thoại đã bị những lời này làm cho phiền lòng rối bời. Kết hôn, kết hôn, tại sao lại bất công với nam nữ như vậy? Cùng ở độ tuổi hai mươi sáu, hai mươi bảy, dường như cả thế giới đều run rẩy thay cho chuyện hôn nhân của phụ nữ, trong khi đàn ông lại vẫn ăn ngon ngủ yên.
Cô không còn sức lực để suy nghĩ những vấn đề này, lịch sự ngắt lời Phương Mẫn. Còn sáu ngày nữa là Lục Phàm quay lại, không biết Steve có thể giúp cô bắt mối với Tân Đạt trong vòng sáu ngày không. Tập đoàn Tân Đạt có hơn mười công ty con, rốt cuộc là công ty nào muốn mua sản phẩm đây? Cô đang suy tính thì điện thoại reo, Steve báo cho cô biết, tối nay đã hẹn được người bên Tân Đạt. Kiều Lỵ mừng rỡ khôn xiết, liên tục nói lời cảm ơn. Đúng lúc Linda đi ngang qua chỗ cô, thấy cô ôm điện thoại mừng rỡ không thôi, lòng khẽ động, bèn đi tới: "Hi, Annie!"
Kiều Lỵ giật mình, theo bản năng kéo một xấp tài liệu che lại: "À, chào chị."
Linda liếc nhìn cái tên trên bìa hồ sơ: Cải cách doanh nghiệp nhà nước, không khỏi kinh ngạc. Sao, Tinh Thông Điện Tử vẫn còn cửa à? Thảo nào Âu Dương Quý lại kín tiếng về chủ đề này, không chịu tiết lộ chút tin tức nào, xem ra mọi chuyện vẫn đang được tiến hành trong bí mật. Cô ta mỉm cười: "Bắt được khách hàng nào tốt à?"
"Không," Kiều Lỵ đáp, "vẫn là Tinh Thông thôi."
"Miếng đất màu mỡ này của cô bao giờ thì mới thu hoạch?"
"Em cũng không rõ," Kiều Lỵ gượng cười, "vẫn đang làm."
"Tôi nghe nói tháng sau, các cô phải đi công tác dài ngày ở Thạch Gia Trang à?"
Kiều Lỵ sao đoán được đây là chiêu thăm dò của Linda, lại thấy ngại không nói được là mình không biết chuyện này, đành mơ hồ gật đầu nói: "Ừm, chắc là vậy."
"Ồ!" Linda không khỏi tức tối, hay cho Lục Phàm, giấu nhẹm tin tức về Tinh Thông không lọt một giọt nước nào, lừa bọn nhân viên kinh doanh lớn chúng ta phải bán mạng bên ngoài chạy đơn hàng, để giữ cho con số tháng này của cậu tăng lên, còn bọn tôi thì bị đè nặng một đống hàng, không biết làm sao để bán ra đây. Cô ta tức tối quay người bỏ đi, Kiều Lỵ không biết tâm tư của cô ta, vẫn đang suy nghĩ, sao tháng sau lại phải đi công tác dài ngày ở Thạch Gia Trang nhỉ, ai bảo với cô ta vậy? Haiz, xem ra ở Sais thực sự chẳng còn việc gì của mình nữa, thôi thì cứ mau chóng mở đơn hàng rồi cuốn gói, nếu không ai gặp cũng nhắc đến Tinh Thông Điện Tử, lâu dần, đến cả lời nói dối cũng không thể lấp liếm được.
Kiều Lỵ vừa tan làm, trang điểm nhẹ nhàng rồi vội vã đến nhà hàng. Bữa cơm của Steve hẹn ở nhà hàng xoay trên tầng thượng của một khách sạn, từ đó có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố Bắc Kinh. Cô ngồi đợi một mình. Trời chạng vạng đầu xuân tối rất nhanh, chẳng mấy chốc, người chưa tới mà ngoài cửa sổ màn đêm đã buông xuống, thắp sáng vô số ánh đèn lấp lánh.
Kiều Lỵ đờ đẫn nhìn dòng xe cộ phía dưới, con đường này nối tiếp con đường kia, chằng chịt đan xen trong thành phố. "Chào!" Một giọng nói vang lên, "Đây có phải ghế số 28 không?"
Kiều Lỵ quay đầu lại, một khuôn mặt vui vẻ đập vào mắt, dường như rất lạ, mà cũng dường như rất quen.
"Annie," người đến đưa tay ra, "Chiêm Đức Minh."
"Anh là George," Kiều Lỵ ngạc nhiên đứng dậy, "Hồi đó..."
"Hồi đó cậu mới đến Sais làm lễ tân, tôi đã rời đi rồi," Chiêm Đức Minh nắm chặt tay cô, "Trí nhớ tốt thật, vẫn còn nhớ tôi."
"Anh là nhân viên kinh doanh lớn của công ty mà," Kiều Lỵ cười nói, "Sao em có thể không nhớ chứ."
"Tôi có nổi tiếng thế nào cũng không bằng cậu," Chiêm Đức Minh ngồi đối diện cô, cười nói, "Một lễ tân nhỏ, chuyển sang kinh doanh, phụ trách đơn hàng lớn bảy trăm triệu, pháo kích phó chủ tịch công ty, giờ cậu là người nổi tiếng trong ngành IT rồi đấy."
Mặt Kiều Lỵ đỏ bừng, Chiêm Đức Minh nói tiếp: "Nhưng vị Phó chủ tịch từng bị cậu pháo kích lại khá thích cậu đấy, còn giới thiệu khách hàng cho cậu nữa."
"Ồ," Kiều Lỵ không biết giải thích thế nào, "chuyện là thế này..."
Chiêm Đức Minh xua tay, "Chuyện thế nào tôi không muốn biết," anh ta nháy mắt, "Biết càng nhiều, chết càng nhanh." Anh ta đánh giá cô, thoáng cái đã hai năm không gặp, cô bé mang vẻ sinh viên ngày nào đã lớn lên, trưởng thành, còn thêm phần mặn mà của phụ nữ. Nghe nói quan hệ giữa cô và Frank rất sâu đậm, giờ ngay cả Steve cũng đứng ra giúp cô, chẳng lẽ cô đã sớm trở thành Linda phiên bản hai? Anh ta vô thức nhún vai, anh ta lười quan tâm đến mấy chuyện này, dù sao có mỹ nữ đi cùng là tốt rồi, nếu mỹ nữ này còn có cơ hội, anh ta tất nhiên sẽ không từ chối.
Anh ta, Chiêm Đức Minh, ở Bắc Kinh có hai căn nhà, một chiếc Audi A6, tuổi đời mới ba mươi ba. Cho dù không phải là "độc thân kim cương", thì cũng là hàng bạch kim, có khối phụ nữ muốn làm bạn gái anh ta, khối phụ nữ muốn cho anh ta cơ hội lên giường. Anh ta thấy cái lý thuyết "ba không" kia đúng đến cực điểm: không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm.
"Tôi nhớ cậu là người Hàng Châu," Chiêm Đức Minh nói, "Quả nhiên là con gái miền Nam, da dẻ đẹp thật, trông như sinh viên đại học vậy."
Kiều Lỵ cười: "Cũng bình thường thôi."
"Bố mẹ đều ở Hàng Châu à?"
"Vâng."
"Sức khỏe thế nào?"
"Vẫn khỏe ạ."
Lúc này phục vụ đi tới, mời họ gọi món, Kiều Lỵ nói người chưa đến đủ, Chiêm Đức Minh lại bảo phục vụ đưa thực đơn tới, gọi một món bánh đậu đỏ, rồi bảo họ đóng gói mang ra. Chẳng mấy chốc, phục vụ mang hộp điểm tâm tới, Chiêm Đức Minh đưa hộp cho Kiều Lỵ, Kiều Lỵ mở to mắt. "Đừng nhìn tôi như thế," Chiêm Đức Minh chỉ vào tim mình, "Tôi sẽ tim đập nhanh đấy."
Kiều Lỵ mím môi cười, Chiêm Đức Minh nói: "Bánh đậu đỏ ở đây ngon lắm, cậu mang về ăn sáng, dù sao tôi trả tiền, cậu không cần khách sáo."
Kiều Lỵ không ngờ anh ta lại hòa nhã thân thiện như vậy: "Hiện tại anh ở Tân Đạt à? Hay vẫn làm kinh doanh?"
Chiêm Đức Minh rút từ trong túi ra một tấm danh thiếp: Công ty TNHH Phát triển Công nghệ Tân Tín, Tổng giám đốc điều hành. Anh ta giải thích: "Đây là công ty của riêng tôi, vừa mới bị Tân Đạt thâu tóm." Kiều Lỵ lúc này mới hiểu ra, hóa ra vị cựu quản lý kinh doanh của Sais Trung Quốc này, chính là khách hàng của cô hôm nay. Cô vội vàng điều chỉnh trạng thái, muốn nói chuyện về việc mua sản phẩm. Đúng lúc này, tiếng cười vang lên, Steve và một người đàn ông trung niên cùng đi tới bàn. Kiều Lỵ và Chiêm Đức Minh đều đứng dậy, Steve giới thiệu sơ qua. Người đàn ông trung niên này là Phó chủ tịch tập đoàn Tân Đạt, cũng là người Hồng Kông, là bạn nhiều năm với Steve. Tân Tín vừa bị Tân Đạt thâu tóm, nên việc mua sản phẩm phần mềm, phần cứng phải thông qua công ty tổng, vì vậy được Phó chủ tịch giới thiệu cho Steve.
Kiều Lỵ lúc này mới hiểu, tại sao Chiêm Đức Minh muốn mua đồ mà không trực tiếp tìm nhân viên kinh doanh của Sais, hóa ra cũng phải thông qua công ty cấp trên. Cô đoán Chiêm Đức Minh đem chuyện này làm ơn huệ tặng cho Phó chủ tịch, tiện thể nịnh nọt một chút, nếu không sao lại đảo ngược vai trò khách hàng và nhân viên kinh doanh, ngược lại thành Chiêm Đức Minh bỏ tiền mời ăn cơm.
"George," Steve nói, "Lần hợp tác này, phải nhờ cậu quan tâm đến Annie nhiều hơn."
"Tổng Steve đã lên tiếng, tôi sao dám không đồng ý," Chiêm Đức Minh nói, "Ngày mai tôi sẽ chuẩn bị hợp đồng xong, rồi lại tìm Annie bàn chi tiết cụ thể."
Steve mỉm cười nhẹ, Phó chủ tịch tập đoàn Tân Đạt nói: "Cô Annie, Tổng giám đốc của cô đối xử với cô tốt như vậy, cô phải kính anh ấy một ly rượu chứ."
Kiều Lỵ không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến thế, cô rót một ly rượu: "Tổng Steve, em kính anh."
Steve uống một chút, "Tôi giúp cô được đến bước này, chuyện còn lại, cô và George trao đổi cho tốt, các cô cậu đều là người trẻ, phải giúp đỡ lẫn nhau."
Kiều Lỵ vội gật đầu vâng dạ, Chiêm Đức Minh cười ha hả, vụ làm ăn này từ đó không nhắc lại nữa. Trong bữa tiệc Chiêm Đức Minh cực kỳ hoạt bát, lúc thì nói chuyện kinh tế Hồng Kông với Steve, lúc lại bàn phong cảnh Hàng Châu với Kiều Lỵ, trên từ việc quốc gia đại sự, dưới tới chuyện dưỡng nhan của phụ nữ, không có chủ đề nào mà anh ta không nói tới. Không khí bữa tiệc tốt đến bất ngờ, Kiều Lỵ thấy rất thoải mái, cảm thấy đây là bữa cơm ăn ngon miệng nhất kể từ khi cô làm kinh doanh.
Sau khi ăn tối xong, Chiêm Đức Minh nằng nặc đòi lái xe đưa Kiều Lỵ về. Hai người dọc theo đường vành đai chậm rãi lái về phía Đông, Kiều Lỵ uống chút rượu, hạ cửa sổ xuống một chút, gió xuân nhẹ nhàng thổi vào.
"Thời tiết đẹp thật," Kiều Lỵ nói, "Mùa xuân quả là khác biệt."
"Cậu thích đi dạo phố không?" Chiêm Đức Minh đột nhiên hỏi.
Kiều Lỵ lắc đầu, rồi lại gật đầu.
"Đi dạo mấy vòng rồi?"
Kiều Lỵ lại lắc đầu.
Chiêm Đức Minh nhấn ga, đi một đoạn đường vành đai 2, rẽ một cái vào vành đai 3, Kiều Lỵ tưởng anh ta về hướng nhà mình nên không để ý, đến phía Đông, anh ta đột nhiên lại lái về phía vành đai 4, Kiều Lỵ cảm thấy không đúng rồi: "Anh đi đâu đấy?"
"Chúng ta tới vành đai 5," Chiêm Đức Minh nói, "Rồi vòng từng vành đai vào trong?"
Kiều Lỵ mở to mắt: "Anh điên à?"
Chiêm Đức Minh quay đầu lại, cười vui vẻ với cô, chiếc xe liền lao vút theo vành đai 4 về phía vành đai 5.
Trời ạ, đây sẽ là một hành trình dài đằng đẵng, đặc biệt là ở Bắc Kinh, và lại vào một đêm cuối tuần. Kiều Lỵ cũng không tiện mở miệng từ chối, đành thả lỏng cơ thể, dựa vào ghế. Cứ lái đi, cứ lái tiếp như thế này đi, không mục đích, cũng không lý do.
Chiêm Đức Minh cho một chiếc đĩa vào CD, tiếng hát quen thuộc vang lên, Kiều Lỵ ngạc nhiên nhìn anh ta, anh ta liếc nhìn Kiều Lỵ: "Sao, chưa nghe bao giờ à?"
"Ồ, nghe rồi ạ."
"Đây là nhạc của Led Zeppelin, ban nhạc rock kỳ cựu của Anh đấy," Chiêm Đức Minh cười nói, "Các người trẻ tuổi không hiểu đâu."
Kiều Lỵ lặng thinh, cô nhìn ra khung cảnh tối đen ngoài cửa sổ và những hàng đèn đường cô đơn. Chiêm Đức Minh lại nói: "Vành đai 5 không náo nhiệt, đến vành đai 4 thì khác ngay."
Bài hát này, Kiều Lỵ từng nghe trên xe của Lục Phàm, trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế! Kiều Lỵ chợt nhớ ra, trong truyền thuyết Lục Phàm cũng từng đưa Thích Manh Manh đi dạo vành đai 5, cho đến khi hoàn toàn quỳ rạp dưới chân váy của Thích Manh Manh.
Kiều Lỵ là cấp dưới của Lục Phàm, lúc này lại ở cùng người bạn đối lập với Lục Phàm: ăn cơm uống rượu, chốt đơn đi dạo. Kiều Lỵ đột nhiên thấy cuộc đời hơi hoang đường, mà trong sự hoang đường này, còn ẩn giấu một chút lạnh lùng, một chút u sầu.
Thứ năm tuần sau, Lục Phàm sẽ quay lại, đến lúc đó, anh sẽ nói chuyện với cô thế nào? Kiều Lỵ chợt hỏi: "George, anh có biết sự khác biệt giữa bán que kem và bán phần mềm không?"
"Ha ha," Chiêm Đức Minh cười lớn, "Chẳng phải đều là bán giày da sao, có gì khác biệt đâu?!"
"Vậy chia làm mấy tầng lớp?"
"Này, Frank chưa đào tạo cậu à?" Chiêm Đức Minh rút một điếu thuốc, hỏi nhìn Kiều Lỵ, Kiều Lỵ gật đầu. Anh ta châm thuốc, rít một hơi thật sâu. Anh ta thích cuộc sống thế này, lái xe, đưa một cô gái đi dạo trên đường vành đai. Đây là một sức hút của sự chinh phục, chứng tỏ anh ta không chỉ có thể chinh phục một thành phố, mà còn có thể chinh phục nhiều phụ nữ.
Khóe miệng Chiêm Đức Minh thoáng qua một nụ cười tàn nhẫn, anh ta nhả một ngụm khói: "Mấy khóa học của công ty này, nói đi nói lại cũng chỉ là đạo lý lớn, cái gì mà cùng thắng đa thắng, đó là ở Mỹ, còn ở Trung Quốc, không có sự khác biệt cũng chẳng có tầng lớp nào cả, ai có thể bán được hàng, người đó chính là nhân viên kinh doanh giỏi."
"Mèo trắng mèo đen, bắt được chuột mới là mèo tốt." Kiều Lỵ cười cười.
Chiêm Đức Minh nhìn cô đầy kỳ lạ: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Đêm đó, Chiêm Đức Minh thực sự đã chạy đủ các vòng vành đai 5, mới đưa Kiều Lỵ về nhà. Kiều Lỵ đổ gục xuống giường là ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, cô mơ màng nghe thấy điện thoại reo: "Alô?"
"Tôi là George đây," giọng nói đầy năng lượng của Chiêm Đức Minh vang lên, "Còn nghỉ ngơi à?"
"Tổng Chiêm," Kiều Lỵ vội vàng lật người ngồi dậy, "Có việc gì ạ?"
"Thứ nhất, tuân thủ chỉ thị, hợp đồng đã gửi vào hòm thư của cậu; thứ hai, xin hỏi Tổng Kiều trưa nay ăn gì?"
"Hợp đồng?! Anh đã gửi vào hòm thư của em rồi?"
"Đúng vậy, tôi gửi năm phút trước rồi."
"Em đi kiểm tra ngay đây." Kiều Lỵ cầm điện thoại nhảy xuống giường, đi mở túi máy tính, Chiêm Đức Minh nghe cô lục đục lục tìm đồ, đoán là cô đang mở máy tính, thầm nghĩ hợp đồng nhỏ này mà cũng khiến cô bận rộn đến thế, cũng thật buồn cười. Anh ta nói trong điện thoại: "Annie, đừng bận nữa, trưa nay ra ngoài ăn cơm đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."
"Được, được ạ," Kiều Lỵ nói, "Em xem qua nhanh chút, có vấn đề gì trưa nay sẽ hỏi anh."
"Tôi có vấn đề ngay bây giờ đây."
Kiều Lỵ sững người: "Vấn đề gì?"
"Trưa nay cậu muốn ăn gì?"
Kiều Lỵ lại sững người, trưa nay muốn ăn gì, đây tính là vấn đề gì chứ? Chiêm Đức Minh thấy cô không nói gì, cười: "Trưa nay chúng ta đi ăn món Thái đi, tôi đặc biệt thích cà ri, nhắc đến cà ri, nước miếng tôi muốn chảy ra rồi đây."
"Được ạ," Kiều Lỵ vội cười, "Ở đâu ạ?"
"Tôi lái xe đến đón cậu," Chiêm Đức Minh nói, "Mười hai giờ gặp ở cổng khu chung cư nhé?"
"Được ạ."
"Bất kể có nhu cầu gì, cứ điện cho tôi," giọng điệu Chiêm Đức Minh vừa nghiêm túc vừa trêu chọc, "Tôi luôn chờ lệnh."
Kiều Lỵ hoàn toàn không hiểu ý nghĩa ẩn sau lời nói của anh ta, vội vàng mở hòm thư, quả nhiên, một email do Chiêm Đức Minh gửi, ghi rõ là hợp đồng, hiện rõ ngay trước mắt.
Cô vội vàng mở hợp đồng ra, cũng không kịp ngồi xuống, cơ thể nghiêng về phía trước, đứng đó chìa ngón trỏ chỉ vào màn hình, từng điều từng khoản xem xét kỹ lưỡng. Hợp đồng rất rõ ràng: Công ty TNHH Phát triển Công nghệ Tân Tín thuộc tập đoàn Tân Đạt, muốn mua từ Sais Trung Quốc một triệu hai trăm ngàn tệ sản phẩm phần mềm và phần cứng, các điều khoản, quyền lợi và nghĩa vụ đều viết hợp lý hợp tình, không có bất kỳ vấn đề gì.
Cô tìm máy tính bỏ túi, lạch cạch tính toán giá sản phẩm. Giá cả thế nào nhỉ, thấp thì cũng có thấp thật, nhưng dường như cũng không phải hoàn toàn không chấp nhận được. Chiêm Đức Minh này, nắm bắt chừng mực thực sự tốt. Kiều Lỵ thầm than thở, đột nhiên nhớ ra, không khỏi mỉm cười: Anh ta là nhân viên kinh doanh cũ của Sais Trung Quốc, sự nắm bắt của anh ta đối với bản hợp đồng này, có lẽ còn giỏi hơn mình nhiều.
Cô đặt máy tính xuống, xem lại hợp đồng một lần nữa, một triệu hai trăm ngàn! Cô sắp mở được đơn hàng rồi! Cô không còn là "nhân viên kinh doanh bằng không" nữa! Cho dù cô có sắp sửa nhảy việc, cô cũng có thể viết một nét vào sơ yếu lý lịch, tìm cơ hội làm kinh doanh lần nữa.
Cô kiểm tra lại hợp đồng một lần nữa, quả thực không có vấn đề gì. Cô sợ mình xem không chuẩn, đứng dậy vận động vài cái, rồi lại ngồi xuống xem kỹ một lần nữa, vẫn không có vấn đề gì. Bản hợp đồng này cô còn phải chuyển tiếp cho Frank, Frank có đồng ý không? Theo tình hình hiện tại, chắc sẽ không có vấn đề gì. Nhưng nhỡ anh ấy không duyệt thì sao? Kiều Lỵ có chút lo lắng, có lẽ sẽ không đâu, đây là một bản hợp đồng bình thường, anh ấy dường như không có lý do gì để không duyệt.
Tốt nhất là có thể kịp thời ký hợp đồng trước khi Frank quay lại, để tránh xảy ra biến cố gì. Kiều Lỵ nhìn màn hình máy tính, cô làm kinh doanh nửa năm, sự vất vả trong đó chỉ mình cô hiểu, giờ đã đến lúc này rồi, tuyệt đối tuyệt đối không được sai sót nữa. Lúc này điện thoại vang lên một tiếng, cô nhìn thử, là tin nhắn của Chiêm Đức Minh: "Chuẩn bị xong chưa? Anh đến rồi."
Cô nhìn thời gian, quả nhiên đã mười hai giờ rồi, cô còn chưa đánh răng rửa mặt. Cô lao vào phòng vệ sinh, nhanh chóng rửa mặt trang điểm. Cô nghe thấy điện thoại ở phòng ngoài lại vang lên một tiếng, chạy qua nhìn, là của Chiêm Đức Minh: "Tổng Kiều, anh ở dưới lầu, em không cần vội, cứ từ từ thay quần áo."
Kiều Lỵ dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, đeo túi máy tính xuống lầu. Cô đến cổng khu chung cư, Chiêm Đức Minh thấy trên vai cô đeo cái túi to, tay lại xách một cái túi máy tính, không khỏi bật cười: "Tổng Kiều, em định đi làm thêm ở đâu đấy?"
"Em sợ nhỡ đâu cần bàn bạc về hợp đồng," Kiều Lỵ cười bước lên xe, "Sao anh cứ gọi em là Tổng Kiều thế?"
"Em quan tâm đến nghiệp vụ như vậy, đi dạo phố còn thảo luận kỹ năng kinh doanh," Chiêm Đức Minh nhếch môi, cười nói, "Trong số phụ nữ em vẫn là người đầu tiên, em không làm Tổng Kiều thì ai làm Tổng Kiều?"
"Thôi đi," Kiều Lỵ nói, "Em làm tốt việc kinh doanh đã là may mắn lắm rồi, chứ không nghĩ đến việc làm Tổng gì đâu."
"Ồ," Chiêm Đức Minh nhìn cô, "Em thực sự nghĩ vậy à?"
"Làm tốt công việc trước mắt này, là em thỏa mãn rồi."
Chiêm Đức Minh có chút bất ngờ, lại đánh giá cô một lượt. Cô mặc một chiếc quần jean, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác len, tuy thường ngày, nhưng cũng quá giản dị. Thầm nghĩ Annie này là thật hay giả đây, sao lại có dáng vẻ tận tụy, không hiểu phong tình thế này, chẳng lẽ là kẻ chuyên giả heo ăn thịt hổ? Nhìn cũng không hoàn toàn giống lắm. Ý cười nơi khóe miệng Chiêm Đức Minh càng sâu hơn, mọi việc có thách thức mới có kích thích, anh ta muốn xem xem, vị "nhân viên kinh doanh nhỏ" này đạo hạnh có thể sâu đến mức nào.
Hai người đến một nhà hàng Thái, ăn đơn giản một chút. Chiêm Đức Minh vốn thích cà ri, cho rất nhiều, Kiều Lỵ lại không thích ăn. Cô cũng không nói ra, lấy cà ri làm món ăn kèm, ăn hết một bát cơm. Chiêm Đức Minh hỏi: "Chiều nay em đi đâu?"
"Hợp đồng thực sự không cần sửa đổi gì sao?" Kiều Lỵ hỏi.
"Sao em cứ nói mãi về hợp đồng thế, nói chuyện khác đi," Chiêm Đức Minh cười, "Hay chúng ta đi xem phim?"
"Phim?" Kiều Lỵ thấy đây là từ của trăm năm trước rồi! Cô suy nghĩ một chút, "Gần đây có phim gì không?"
"Lúc nào chẳng có phim," Chiêm Đức Minh lại cười, "Chúng ta đi xem 'Xích Bích' nhé?"
"Ồ," Kiều Lỵ do dự, "Em phải về viết email cho Frank, bản hợp đồng này phải để anh ấy duyệt mới được."
"Hợp đồng của em," Chiêm Đức Minh cười đầy ẩn ý, "Anh ta sẽ không duyệt chắc?"
Kiều Lỵ sững người: "Cái này không chắc, nhỡ đâu không duyệt, thì phải đợi anh ấy về."
Chiêm Đức Minh nghe cô nói đi nói lại đều là công việc, không khỏi cảm thấy nhạt nhẽo, cơ thể dựa ra sau, uể oải nói: "Vậy anh đưa em về nhé."
"Cảm ơn anh," Kiều Lỵ nói, "Hợp đồng vừa được duyệt em sẽ gọi cho anh."
"Việc này em phải tin anh," Chiêm Đức Minh nói, "Hợp đồng anh soạn, anh ta chắc chắn sẽ duyệt."
"Nhưng giá cả có hơi thấp một chút."
"Không tồi," Chiêm Đức Minh cười, "Nhưng cũng chỉ là thấp một chút thôi, hiện tại Sais kết quả kinh doanh không tốt, đâu đâu cũng đang vội vã mở đơn hàng. Em lại là người mới, Frank kiểu gì cũng phải ký thôi."
"Hy vọng là vậy."
Chiêm Đức Minh lại ngồi thẳng người dậy: "Nói xem, hợp đồng ký xong cảm ơn anh thế nào?"
"Em mời anh ăn cơm."
"Ăn cơm không được, còn phải xem phim nữa."
"Được cả."
"Vậy chúng ta chốt nhé?" Chiêm Đức Minh đưa tay ra, "Móc ngoéo!"
Kiều Lỵ sững sờ, cô không thích ứng lắm với cách của Chiêm Đức Minh, nhưng, cô vẫn đưa tay ra. Chiêm Đức Minh ghé sát lại, dùng ngón út móc lấy ngón út của cô, dùng sức ngoắc ngoắc: "Chúng ta chốt rồi nhé, móc ngoéo treo cổ, trăm năm không đổi."
Kiều Lỵ không khỏi đỏ mặt: "Được."
Chiêm Đức Minh cười nhẹ, ha ha, thế là mắc câu rồi, dễ quá đi! Hóa ra Annie này ăn chiêu bài ngây thơ. Anh ta buông tay ra, ngồi ngay ngắn lại: "Vậy anh đưa em về, em làm việc cho tốt, có gì không hiểu, cứ điện cho anh."
"Được ạ," Kiều Lỵ nói, "Chiều nay làm phiền anh rồi."
"Anh cũng vừa hay về xem tài liệu, bình thường ban ngày một đám người bận rộn công việc, tối về một mình bận rộn công việc, hiếm có cơ hội muốn thư giãn một chút," Chiêm Đức Minh cố tỏ ra cô đơn thở dài, đầy tình cảm nói, "May mà có em, có thể cùng ăn bữa trưa, có vấn đề gì cứ tìm anh, anh chờ em."
"Anh một mình ạ?" Kiều Lỵ có chút ngạc nhiên. Đàn ông thế này mà không có bạn gái?
"Tất nhiên là một mình, bình thường bận quá, làm gì có thời gian tìm bạn gái."
Trái tim Kiều Lỵ khẽ rung động, không nhịn được nhìn Chiêm Đức Minh thêm một cái, người này dáng người không cao, nhưng tinh anh có năng lực, sự nghiệp cũng khá. Ai ai, cô tự nhắc nhở mình trong lòng: Mình bây giờ sắp thất nghiệp tới nơi rồi, chén cơm còn không giữ nổi, chuyện khác hay là đừng nghĩ nữa. Cô cười nói: "Chúng ta đi thôi."
Chiêm Đức Minh đứng dậy, cầm áo giúp cô, hai người đi đến cửa nhà hàng, anh ta lại mở cửa lớn, đi đến bên xe, lại giúp cô mở cửa xe. Kiều Lỵ buộc phải thừa nhận, phong độ quý ông kiểu này, thực sự khiến người ta rất thoải mái, nhưng không biết vì sao, có lẽ hiếm có người làm thế này cho cô, cô cảm thấy đặc biệt không quen.
Chiêm Đức Minh đưa Kiều Lỵ về nhà, lúc này mới cầm điện thoại lên, chuyển từ im lặng sang rung. Trên điện thoại có mười ba cuộc gọi nhỡ, toàn là do người bạn gái quen cách đây ba tháng gọi. Chiêm Đức Minh cảm thấy rất phiền chán, phụ nữ tại sao cứ phải như vậy chứ? Chẳng qua là nói lời yêu đương, tâm tình, lên giường, hai ba tháng thời gian, làm gì mà phải bày ra cái bộ dạng này, vừa muốn gặp bố mẹ lại muốn kết hôn, lại không cho phép tiếp xúc với người phụ nữ khác, cô ấy là ai chứ? Cô ấy có quyền gì mà chĩa mũi vào cuộc sống của mình!
Điện thoại lại reo, anh ta cầm lên nhìn, lại là cô gái này gọi, anh ta ấn nghe rồi gầm lên: "Anh đang làm thêm, em phiền không hả? Lát nữa gọi mười mấy cuộc điện thoại, có người bạn gái như em, anh còn có thể làm việc tử tế được sao?!"
Đối phương không ngờ anh ta lại có thái độ đường hoàng như vậy, nhất thời ngây người, vài giây sau mang giọng khóc nức nở nói: "George, anh đang ở đâu? Em nhớ anh, hôm nay em mãi không gọi được cho anh."
"Hôm nay không gọi được, sau này cũng đừng gọi nữa."
"Anh..." giọng đối phương run lên, "Anh có ý gì?"
"Chia tay!" Chiêm Đức Minh ghét nhất lúc này, anh ta mong quá trình này càng ngắn càng tốt, ước gì kết thúc trong một giây.
"Đức Minh, em sai rồi." Người phụ nữ bắt đầu xuống nước.
"Anh nói lại lần nữa, chia tay!" Nói xong, anh ta trực tiếp cúp điện thoại, rồi tắt máy.
Kiều Lỵ về đến nhà, việc đầu tiên là viết email cho Lục Phàm. Hôm nay là thứ Bảy, cách thứ Năm tuần sau chỉ còn năm ngày rưỡi nữa. Cô phải giành được cơ hội này. Làm thế nào để mở lời với Lục Phàm đây? Cô viết trước là dự án Tinh Thông không thuận lợi ra sao, lại viết về việc khai thác thị trường khách hàng mới thế nào, cuối cùng lại vòng sang Công nghệ Tân Tín trực thuộc tập đoàn Tân Đạt. Cô viết càng thấy gượng gạo, xóa đi viết lại, viết xong lại xóa, cuối cùng, cô phản ứng ra rồi, cô đây là làm việc khuất tất mà tâm hư đấy, rõ ràng là một thương vụ ngon lành, vì đi con đường Steve này mà cô lại thấy không tự nhiên.
Cô làm mới trang web, công việc ra công việc mà viết xuống bức email này. Thứ nhất, Tân Tín muốn mua sản phẩm; thứ hai, sự trao đổi với họ rất suôn sẻ; thứ ba, do phía khách hàng cần gấp, hy vọng có thể sớm phê duyệt hợp đồng này. Cô viết xong xem lại lần nữa, không có vấn đề gì, liền đính kèm hợp đồng phía sau, gửi qua cho Lục Phàm.
Cùng với việc gửi email, trong lòng Kiều Lỵ dâng lên một tia hy vọng. Chỉ cần Lục Phàm có thể duyệt bản hợp đồng này, cô sẽ không sợ gì nữa. Nhưng nếu anh ấy không duyệt thì sao?
Anh ấy sẽ không duyệt à? Trong lòng Kiều Lỵ hoàn toàn không có đáy, dù thế nào đi nữa, ký hợp đồng luôn là chuyện tốt. Cô muốn gửi cho Lục Phàm một tin nhắn, nhắc nhở anh mình đã gửi email cho anh, nghĩ lại cũng thấy không cần thiết, chi bằng đợi đi. Cô mở trang web tuyển dụng, tìm kiếm một loạt các vị trí kinh doanh. Không có bản hợp đồng này, dù có cơ hội phỏng vấn, cô cũng không qua nổi ải. Nhưng cô một ngày không nộp hồ sơ, công việc mới lại giảm bớt một ngày thời gian và cơ hội. Cô lo lắng đến cực điểm, cảm thấy mỗi phút mỗi giây đều khó chịu đựng. Phải làm sao đây? Cô ngồi cạnh sô pha, muốn gọi một cuộc điện thoại về nhà, lại thấy lòng rối như tơ vò, không cách nào giả vờ vui vẻ được. Không được, cô thở dài một hơi, dù thế nào cũng phải thả lỏng — thần kinh của cô căng quá rồi.
Cô xoa xoa mặt, có phải lâu rồi không đắp mặt nạ không? Còn nữa, tóc của cô có phải nên tỉa tót một chút không? Cô đi vào phòng vệ sinh, rửa mặt, xé một miếng mặt nạ đắp lên mặt. Cảm giác mát lạnh khiến tâm trạng cô nhẹ nhõm hơn không ít, cô lại pha một tách cà phê, chọn một đĩa nhạc, ngồi trên sô pha, nằm ngửa xuống.
Tiếng hát khàn khàn vang lên trong không trung, Kiều Lỵ cảm thấy lòng mình tĩnh lặng hơn một chút, đây là một bài hát tiếng Anh, do một ca sĩ nhạc jazz kỳ cựu trình bày. Lời hát chuyển tiếp du dương, khiến người ta cảm thấy vừa tang thương vừa đa tình, chứa đầy những thăng trầm của cuộc đời.
Ting ting, điện thoại reo, cô lập tức nhảy dựng lên, cầm lấy điện thoại nhìn thử, lại là một số lạ, "Alô!"
Đối phương nói một cái tên lạ hoắc, hóa ra gọi nhầm. Kiều Lỵ cúp máy, nhìn thử tin nhắn, lại nhìn thử hòm thư, trống trơn, Lục Phàm không có bất kỳ tin tức gì.
Cô cưỡng ép bản thân lại nằm xuống sô pha, ra lệnh cho mình không được suy nghĩ đến chuyện này nữa, thả lỏng một chút, chỉ cần thả lỏng một chút, sự việc nhất định sẽ chuyển biến theo hướng tốt, cô nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn! Lúc này, điện thoại lại reo, cô cầm lên nhìn, vẫn là một số lạ, "Alô."
"Annie, là anh." Giọng nói mệt mỏi của Lục Phàm vang lên.
"Sếp!" Kiều Lỵ lập tức lật người ngồi dậy, giật phắt miếng mặt nạ trên mặt xuống, vội vàng lấy điều khiển từ xa, "bạch" một tiếng tắt âm nhạc.
"Anh nhìn thấy email của em rồi," Lục Phàm hỏi, "Cái Tân Tín này là thế nào?"
"Đó là một công ty Tân Đạt vừa mới thâu tóm, cũng là khách hàng cũ của em, muốn mua một lô sản phẩm phần mềm và phần cứng."
"Là họ chủ động tìm đến à?"
"Vâng," Kiều Lỵ sững người, "Vâng ạ."
"Ồ," Lục Phàm ho vài tiếng, "Em cảm thấy thế nào?"
"Rất tốt."
"Annie, mấy ngày nay anh rất nhiều việc, em bàn bạc với Jack đi, em thấy có ổn không?"
Kiều Lỵ vừa nghe thấy từ "bàn bạc", lòng chùng xuống: "Sếp, có gì không ổn ạ?"
"Giá cả thấp hơn một chút," Lục Phàm nói, "Tuy nhiên, cũng không phải hoàn toàn không thể chấp nhận."
"Vâng vâng vâng," Kiều Lỵ nói, "Giá cả tuy thấp, vẫn có thể chấp nhận được, quan trọng là khách hàng cần rất gấp, anh có thể duyệt không?"
"Cái này..." Lục Phàm do dự một chút.
"Sếp," Kiều Lỵ nhanh trí, "Họ nói, nếu thứ Hai tuần sau không xác định được hợp đồng, họ sẽ tìm công ty khác."
"Ồ?" Lục Phàm sững người, "Để anh cân nhắc, em chuyển bản hợp đồng này cho Jack đi."
"Vâng."
Lục Phàm im lặng vài giây, dường như muốn nói gì đó, lại dường như không biết mở lời thế nào. Cách một lát, Kiều Lỵ nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Lục Phàm, Lục Phàm nói: "Anh có điện thoại gọi đến, có việc gì liên hệ lại sau."
"Vâng." Kiều Lỵ cúp điện thoại. Cô ngồi bên bàn, tâm thần không yên suy nghĩ một lát, quay số điện thoại của Chiêm Đức Minh.
"Hi, Tổng Kiều," Chiêm Đức Minh cười nói, "Có gì chỉ bảo?"
"Là thế này, em cần anh gửi cho em một email."
"Email?"
"Em muốn nhờ Tân Tín giải thích một chút, các anh rất gấp gáp trong việc mua sắm lần này, nếu trước thứ Hai tuần sau, Sais Trung Quốc không xác định được bản hợp đồng này, các anh sẽ chọn công ty khác để thu mua."
"Ha ha," Chiêm Đức Minh lập tức đoán được mấu chốt trong đó, "Frank không duyệt?"
"Anh ấy muốn duyệt," Kiều Lỵ nói mơ hồ, "Là em hơi vội, em muốn anh ấy phê duyệt nhanh một chút."
"Tại sao?"
"Không tại sao cả, em chỉ là nóng ruột thôi mà."
"Em?" Chiêm Đức Minh cười, "Sao anh không thấy nhỉ?"
"Tổng Chiêm, việc này giúp được không ạ?"
"Không vấn đề gì!" Chiêm Đức Minh thầm nghĩ, em thật may mắn, bây giờ là lúc anh vừa mới bắt đầu động lòng, con người anh là vậy, vừa thích một người phụ nữ, là lên trời hái sao cũng được, gửi cái email tính là cái thá gì. Chiêm Đức Minh nói: "Em yên tâm đi, anh gửi email cho em ngay."
"Cảm ơn anh."
"Không cần cảm ơn, nhớ có vấn đề gì cứ gọi cho anh, anh ủng hộ em!"
Vài phút sau, Chiêm Đức Minh ra vẻ trịnh trọng gửi email vào hòm thư của Kiều Lỵ. Cô xem kỹ một lượt, không có vấn đề gì, còn tốt hơn mong đợi. Cô ngồi trước máy tính suốt hai mươi phút, sau đó, cô chuyển tiếp email của Chiêm Đức Minh cho Lục Phàm, tiếp theo, lại cùng với email trước, chuyển tiếp cho Vân Hải.
Lục Phàm ngồi trước bàn làm việc trong khách sạn, đang đợi một vị khách đặc biệt. Công tác nhiều ngày liên tiếp, khiến anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Sau Tết, anh đã ba mươi bảy tuổi rồi. Đúng là năm tháng không tha cho ai, anh vậy mà cũng có lúc mệt mỏi. Anh pha tách cà phê, dùng nước lạnh rửa mặt, vươn vai một chút, làm một động tác ưỡn ngực. Đợi quay lại Bắc Kinh, anh phải đi làm thẻ tập gym, phải khôi phục lại việc tập luyện đã gián đoạn từ lâu rồi.
Điều chỉnh xong xuôi, anh mở hệ thống email, email mới của Kiều Lỵ nằm trong đống email CC. Anh mở ra xem, là lời giải thích của Kiều Lỵ về việc Tân Tín cần gấp lô sản phẩm này, công ty Tân Tín trong email tuyên bố rằng, nếu trước thứ Hai tuần sau, Sais không có phản hồi xác thực, họ sẽ chọn công ty khác. Lục Phàm nhìn thử thời gian, email này được gửi nửa tiếng trước, nghĩa là, sau khi anh nói chuyện điện thoại với Annie, công ty Tân Tín mới gửi cho Annie. Lục Phàm nhíu mày, có chuyện trùng hợp đến thế sao?
Anh mở hợp đồng của Tân Tín ra, xem xét kỹ lần nữa, hầu như không có vấn đề gì, ngoài giá cả. Có lẽ Annie nôn nóng ký đơn hàng, đi cầu xin Tân Tín? Nhưng Tân Đạt ít khi qua lại với Sais Trung Quốc, cô làm sao quen biết người bên đó? Vả lại cô mới từ Thạch Gia Trang về chưa được hơn một tháng, có thể làm ra chuyện long trời lở đất gì? Chẳng lẽ Tân Tín thực sự cần gấp lô sản phẩm này? Anh nghĩ nghĩ không yên tâm, cầm điện thoại lên, gọi cho Vân Hải.
"Hi," Vân Hải thở hổn hển nói, "Cậu gặp anh ta chưa?"
"Chưa," Lục Phàm nói, "Cậu đang bận à?"
"Chạy bộ," Vân Hải nói, "Có việc gì?"
"Cậu biết công ty Tân Tín không? Trực thuộc tập đoàn Tân Đạt ấy?"
"Ồ, biết," Vân Hải nói, "Nghe nói là công ty vừa bị Tân Đạt thâu tóm, vốn là công ty nhỏ, ông chủ cũng xuất thân từ kinh doanh, mà còn là người đi ra từ Sais."
"Nhân viên kinh doanh của Sais?"
"Đúng, hình như họ Chiêm, tên gì không nhớ rõ, sao vậy?"
"Thảo nào!" Lục Phàm vỡ lẽ, có lẽ nhân viên kinh doanh Sais cũ này và Annie vốn dĩ đã quen nhau. Anh cười nói: "Tân Tín muốn mua sản phẩm, Annie gửi một bản hợp đồng qua, cũng chuyển cho cậu đấy, cô ấy rất vội, bảo tớ trước thứ Hai tuần sau phải duyệt cho cô ấy. Tớ cứ thắc mắc sao cái giá đó lại chốt chuẩn thế, hóa ra là người trong nghề."
"Trước thứ Hai?" Vân Hải hỏi, "Bao nhiêu tiền?"
"Một triệu hai trăm ngàn, phần mềm phần cứng đều có."
"Ồ," Vân Hải suy nghĩ một chút, "Tập đoàn Tân Đạt vốn là khách hàng của Annie, dường như không có vấn đề gì."
"Vốn dĩ vấn đề không lớn," Lục Phàm nói, "Chủ yếu là Steve hiện tại đang dòm ngó Annie, bất kỳ sai sót nào cô ấy mắc phải, đều sẽ bị nói tới bộ phận kinh doanh. Annie mở đơn hàng là chuyện tốt, hợp đồng tớ cũng không có lý do gì để không duyệt, nhưng việc vẫn nên phòng bị một chút thì tốt hơn."
"Vậy lát về tớ xem email," Vân Hải nói, "Thứ Hai tớ lại hỏi Annie, đoán là trước khi họ ký hợp đồng tớ sẽ qua một lần, đến lúc đó lại xem thử."
"Ừ."
"Tiến triển của cậu thế nào?" Vân Hải hỏi, "Bàn xong với Chu Hùng là có thể về Bắc Kinh rồi chứ?"
"Gần xong rồi," Lục Phàm nói, "Tháng này mệt quá, bộ phận kinh doanh vẫn ổn chứ?"
"Vẫn ổn, ai làm việc nấy."
"Cẩn thận Steve, hắn ta đang chờ chộp tiểu tiết đấy."
"Yên tâm, có tớ đây."
Lục Phàm còn muốn nói thêm, nghe thấy tiếng gõ cửa, "Người tớ hẹn đến rồi, nói chuyện sau."
Vân Hải cúp điện thoại, nhìn bầu trời quang đãng bên ngoài phòng tập gym, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Mặc dù Âu Dương Quý đã phân thân phối hợp với Linda để đánh BTT, các khu vực khác cũng đang toàn lực đánh đơn hàng, nhưng nhân sự bộ phận kinh doanh vẫn là vấn đề lớn. Kể từ sau cuộc khủng hoảng nợ dưới chuẩn ở Mỹ năm ngoái, trụ sở công ty đã thắt chặt mọi chi tiêu, đặc biệt là các vị trí khuyết (opening), kiểm soát vô cùng chặt chẽ. Frank và vài nhân viên kinh doanh mà anh ta coi trọng, đều vì tạm thời chưa có vị trí, không thể lập tức vào công ty làm việc, điều này đã mang lại tổn thất to lớn cho kết quả kinh doanh của Sais. Kế sách hiện tại, chỉ có thể đặt cược nhiều hơn vào các dự án lớn, đồng thời, ép đội ngũ hiện tại mạnh tay hơn chút nữa.
Vân Hải ngồi ở khu nghỉ ngơi, uống cà phê một lát, trong lòng đã quyết, lúc này mới về nhà. Anh mở máy tính, xem xét chi tiết email của Annie, lại tra cứu tài liệu của Tân Tín, ngoài việc sự việc xảy ra đột ngột, dường như không có gì không ổn. Vân Hải trả lời một câu "I think it is ok (Tôi nghĩ là ổn)", gửi cho Kiều Lỵ, đồng thời chuyển tiếp cho Lục Phàm. Lục Phàm vẫn luôn họp với khách, chiều tối lại đến nhà hàng dưới lầu vừa ăn vừa bàn, khoảng mười một giờ đêm, anh mang theo hơi men và sự mệt mỏi mở email, nhìn thấy câu trả lời của Vân Hải, liền trực tiếp gửi email phê duyệt cho Kiều Lỵ.
Kiều Lỵ vẫn luôn túc trực bên máy tính, hầu như không thể an tâm làm bất cứ việc gì. Cô đang chờ đợi. Vì là cuối tuần, trên MSN hầu như không có ai, ngay cả avatar của gấu túi cũng xám xịt. Cô chậm rãi dọn dẹp phòng ốc, chuẩn bị bữa tối, thỉnh thoảng lại quay về bên bàn, nhìn màn hình máy tính. Thời gian trôi thật chậm, khoảng hơn tám giờ, cô nghe thấy tiếng tin nhắn điện thoại, cầm lên nhìn, hóa ra là cha, lão Kiều: "Cuối tuần vui vẻ."
Trong lòng Kiều Lỵ ấm áp, vội hồi lại cho cha một tin: "Vẫn ổn, mai con gọi điện cho bố mẹ."
Tin nhắn không có phản hồi nữa. Kiều Lỵ trấn tĩnh tinh thần, lại xem tài liệu một lát. Cũng không biết qua bao lâu, cô mở email, nhìn thấy lời phản hồi của Lục Phàm: "Đồng ý, có thể đặt hàng."
Kiều Lỵ nhìn sáu chữ này, khoảng ba bốn giây. Cô cảm thấy lòng hơi chua, mắt chớp chớp, lại không có nước mắt. Cô lập tức mở hệ thống công ty, bắt đầu đặt hàng.
Mười phút sau, cô viết xong đơn hàng, cấu hình và giá cả, cuối cùng đã hoàn thành. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhìn thử thời gian, bây giờ là mười một giờ năm mươi phút giờ Bắc Kinh, có lẽ Lục Phàm đang bận, hoặc anh đã nghỉ ngơi rồi, tóm lại, hôm nay cô không đợi được kết quả nữa rồi.
Cô cảm thấy hơi mệt, còn có chút lo lắng nho nhỏ, lại lên mạng xem linh tinh một lát, khoảng mười hai giờ hai mươi phút, cô chuẩn bị tắt máy nghỉ ngơi, lại theo thói quen liếc nhìn hòm thư, một email mới do hệ thống công ty gửi hiện rõ trước mắt, cô vội vàng mở ra, thực sự quá bất ngờ, năm phút trước, Lục Phàm đã phê duyệt hợp đồng của cô.
Cô có cảm giác tê dại, hóa ra lần đầu tiên mở đơn hàng, vừa không vui sướng tột độ, cũng không cảm khái vạn phần, mà là một sự tê dại. Cô mệt rồi, hơn nữa, cô còn có việc chưa làm xong.
Cô vội gửi cho Chiêm Đức Minh một email, nói hợp đồng đã được phê duyệt, nếu thứ Hai Tân Tín có thể sắp xếp thời gian, cô sẽ qua một chuyến, chốt lại hợp đồng.
Lần này, cô lại đợi nửa tiếng. Tất nhiên cô không nhận được hồi âm, Chiêm Đức Minh đang cùng mấy ông bạn, dẫn theo một đám mỹ nữ các ngành nghề đi hát karaoke tưng bừng. Kiều Lỵ dọn dẹp máy tính, rửa mặt lên giường, cô rất sợ mình vì phấn khích mà mất ngủ, mà thực tế, cô chưa đến mười phút đã chìm vào giấc mộng. Khoảng hai giờ sáng, Chiêm Đức Minh đang quẩy tưng bừng lôi điện thoại ra, gửi cho cô một tin nhắn: "Vừa họp xong, mệt quá, chúc em ngủ ngon."
Kiều Lỵ sáng hôm sau nhìn thấy tin nhắn của Chiêm Đức Minh, cô hồi lại một tin nhắn, lại không có hồi âm. Chiêm Đức Minh say khướt, đến tận chiều, anh ta mới gọi điện cho Kiều Lỵ. Kiều Lỵ hỏi thứ Hai có thời gian không, cô muốn đưa quản lý kinh doanh đến công ty bái phỏng anh ta. Chiêm Đức Minh biết đây là quy trình công việc, liền hẹn cô trưa mai qua, mọi người cùng ăn bữa cơm thân mật.
Kiều Lỵ vội gọi một cuộc điện thoại cho Vân Hải, Frank không có ở đây, anh chính là quản lý kinh doanh lớn nhất. Vân Hải nhìn thử sắp xếp công việc của mình, trưa thứ Hai tuy có chút gấp gáp, nhưng vẫn có thể sắp xếp được thời gian. Anh cười nói trong điện thoại: "Vậy thì trưa thứ Hai nhé, em chuyển hết tài liệu liên quan đến Tân Tín cho anh một bản."
"Cảm ơn anh, Jack," Kiều Lỵ nói, "Em gửi ngay đây." Cô vội gửi email cho Vân Hải, tiếp đó lại chuyển tiếp hợp đồng Tân Tín cho bộ phận hậu mãi và tài chính. Mọi việc xong xuôi, cô thấy trời cũng không sớm nữa, ổn định tinh thần một chút, gọi điện cho cha mẹ ở Hàng Châu. Cô trò chuyện việc nhà với mẹ Kiều một lát, lão Kiều cầm máy: "Việc kinh doanh Tinh Thông Điện Tử bàn thế nào rồi?"
"Không ra sao cả, phía trên dường như từ bỏ rồi."
"Ồ?" Lão Kiều sững người, "Là vì lý do gì?"
"Không có tiền chăng."
"Ai không có tiền?"
"Tinh Thông Điện Tử."
Lão Kiều không nói gì, thảo nào dạo này con gái ít điện thoại, xem ra Tinh Thông Điện Tử rất không thuận lợi. Kiều Lỵ nói: "Bố, con sắp ký đơn hàng mới rồi."
"Là khách hàng mới à?"
"Vâng."
"Chúc mừng con," lão Kiều cảm khái, "Không dễ dàng gì."
"Cảm ơn bố," Kiều Lỵ nói, "Bố khỏe không ạ?"
"Vẫn ổn, bố tìm giúp con vài tài liệu về cải cách doanh nghiệp nhà nước, mai gửi cho con."
"Không cần đâu ạ, công việc ở Tinh Thông kết thúc rồi."
"Haiz," lão Kiều kiên nhẫn nói, "Dù kết thúc rồi, con cũng có thể học hỏi một chút mà."
"Được rồi ạ," Kiều Lỵ nói, "Vậy bố gửi tới đi, sau này đừng bận rộn mấy việc này nữa, điều chỉnh sức khỏe quan trọng hơn."
"Bố sức khỏe vẫn tốt, chẳng qua là bệnh cũ thôi," lão Kiều nói, "Con phải triển khai công việc cho tốt vào."
Kiều Lỵ không nói thêm nữa, nghe mẹ Kiều lải nhải một lát sau, cúp điện thoại. Sắp ký được đơn hàng rồi, tại sao cô lại không có cảm giác vui vẻ? Không biết tại sao, giọng điệu của cha khi biết Tinh Thông Điện Tử bị từ bỏ, khiến cô vô cùng đau lòng, cha dường như đã đoán được hoàn cảnh khó khăn của cô, mà đơn hàng mới của cô, rõ ràng không khiến cha tự hào.
Ngày hôm sau mười hai giờ rưỡi trưa, Kiều Lỵ và Vân Hải đến công ty Tân Tín đúng giờ. Thời tiết đầu xuân tháng Tư, Kiều Lỵ búi tóc, mặc một chiếc áo khoác dạ cổ đứng bằng da cừu màu đen, Vân Hải thì một thân tây trang, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác ngắn màu đen. Thư ký của Chiêm Đức Minh đón họ vào văn phòng.
"Annie!" Chiêm Đức Minh đứng dậy, tươi cười hớn hở.
"Tổng Chiêm," Kiều Lỵ giới thiệu, "Đây là quản lý kinh doanh công ty em, Jack, hôm nay đặc biệt đến bái phỏng anh."
Địch Vân Hải hai tay đưa danh thiếp ra, Chiêm Đức Minh vội đưa lại một tấm, hai người không hẹn mà cùng nhìn danh thiếp trước, rồi mới ngẩng đầu lên. Vân Hải cười: "Sớm nghe danh Tổng Chiêm của Tân Tín là tinh anh không tầm thường trong ngành IT, ngưỡng mộ đã lâu."
"Ngưỡng mộ gì chứ," Chiêm Đức Minh cười ha hả, "Tôi chẳng phải giống Annie, đều là dân kinh doanh của Sais thôi sao."
"Ồ?" Vân Hải suy nghĩ một chút, "Vậy nói cách khác, hai người là..."
"Đồng nghiệp cũ?" Chiêm Đức Minh nháy mắt, "Đã học cùng một trường thì gọi là cựu học sinh, vậy chúng ta đã làm cùng một công ty, thì gọi là đồng nghiệp cũ!"
"Chúng ta là làm thuê cho công ty, anh lại là tự làm thuê cho mình," Vân Hải cười nói, "Khác biệt lớn lắm đấy."
"Đâu có đâu có," Chiêm Đức Minh nói, "Tôi đây chẳng phải bị thâu tóm rồi sao."
Hai người cười ha hả. Vân Hải hỏi: "Anh ở Bắc Kinh bao nhiêu năm rồi?"
"Mười mấy năm rồi," Chiêm Đức Minh trả lời, "Học đại học đã ở đây rồi."
"Trường nào?"
"Bắc Hàng."
Vân Hải đứng dậy, lại đưa tay ra. Chiêm Đức Minh ngơ ngác nhìn anh, Kiều Lỵ lập tức nhớ ra tóm tắt giới thiệu của Vân Hải, cười nói: "Hóa ra hai người là cựu học sinh cùng trường."
"Ồ!" Chiêm Đức Minh đưa tay ra, "Cậu tốt nghiệp năm nào?"
"Chín bảy, còn anh?"
"Tôi là chín chín," Chiêm Đức Minh nói, "Tiếp đó lại học thạc sĩ."
Hai người nói chuyện thêm một lát, Chiêm Đức Minh nói: "Hai người trưa nay đừng đi, mọi người cùng ăn một bữa cơm, tôi mời, cơm làm việc."
"Đâu có lý nào để khách mời ăn cơm," Vân Hải cười nói, "Chúng tôi mời thì có."
"Chúng ta là cựu học sinh cùng trường, xét theo đạo lý, cậu còn tính là đàn anh của tôi đấy," Chiêm Đức Minh nói, "Đợi hợp đồng của Annie ký xong, chúng ta chính là đối tác, mọi người đều là bạn bè, không phân biệt cậu mời tôi hay tôi mời, hôm nay tôi tận chút tình địa chủ, hôm khác hai người lại mời tôi."
Nghe Chiêm Đức Minh nói vậy, Vân Hải cũng không chối từ nữa. Chiêm Đức Minh dẫn họ đi tham quan công ty một vòng. Sau khi công ty Tân Tín bị thu mua, Tân Đạt đã dành trọn một tầng lầu vốn bị bỏ không cho họ, tuy ngồi không kín chỗ nhưng trông cũng khá quy mô. Nơi nào Chiêm Đức Minh đi qua, nhân viên đều đứng dậy gọi ông là "Tổng giám đốc Chiêm". Vân Hải thấy lạ cũng thành quen, Kiều Lỵ lại thấy Chiêm Đức Minh làm ra vẻ quan trọng, không khỏi thầm buồn cười. Đi hết một tầng lầu, Chiêm Đức Minh dẫn họ đến một phòng riêng trong nhà hàng của Tân Đạt, một nữ quản lý xinh đẹp cười tươi như hoa hỏi: "Tổng giám đốc Chiêm, hôm nay ngài muốn dùng gì ạ?"
"Ba phần cơm trưa," Chiêm Đức Minh nói, "một chai rượu vang đỏ."
Vân Hải và Kiều Lỵ nhìn nhau, Vân Hải cười nói: "Tổng giám đốc Chiêm, buổi trưa có thể uống rượu sao?"
"Hôm nay chúng ta hợp tác lần đầu," Chiêm Đức Minh cười nói, "lại là hai bạn hữu tương phùng, mọi người cứ uống chút chút cho có không khí."
"Nhắc đến rượu vang đỏ," Vân Hải cười, "tôi thực sự không rành lắm, nhưng giám đốc Frank của chúng tôi là chuyên gia thực thụ về rượu vang đỏ. Hôm nào có dịp, chúng ta tìm thời gian tụ tập một chút, ông ấy có hàng dự trữ ở mấy câu lạc bộ, chắc là ngài sẽ thích."
"Tổng giám đốc Lục sao?" Chiêm Đức Minh hắc hắc cười, "Cậu ta vẫn đang bận với Tinh Thông Điện Tử à?"
"Ồ," Vân Hải hỏi ngược lại, "Tổng giám đốc Chiêm biết Tinh Thông Điện Tử sao?"
"Các người và SK (SiliconKilo) đang đấu nhau tưng bừng khói lửa, chúng tôi ngày nào cũng lăn lộn trong ngành, ít nhiều cũng nghe thấy chút ít," Chiêm Đức Minh hỏi, "thế nào, có hy vọng không?"
"Dự án lớn mà," Vân Hải nói, "cứ phải từ từ thôi."
"Ài, năm đó tôi làm kinh doanh ở Sais, không ít lần giao chiến với Phó Quốc Đào," Chiêm Đức Minh cười nói, "hồi đó sếp tôi và Phó Quốc Đào tính tình y hệt nhau, một người nóng nảy, người kia còn nóng nảy hơn, hồi đó suýt chút nữa là dồn đội ngũ kinh doanh hai công ty chúng tôi vào đường chết. Giờ thì khác rồi, nghe nói Lục tổng làm việc kiểu chậm mà chắc, hai người này một nhanh một chậm, vở kịch này hay để xem đây."
Vân Hải cười nhẹ, thầm nghĩ Chiêm Đức Minh này nghe ngóng được không ít chuyện về Sais. Kiều Lỵ đây là lần đầu nghe Chiêm Đức Minh bình phẩm về Tinh Thông Điện Tử, đang tò mò lắng nghe, thì bất ngờ Vân Hải hỏi: "Tổng giám đốc Chiêm, lô hàng này sao lại cần gấp thế?"
Kiều Lỵ giật mình, Chiêm Đức Minh mỉm cười, "Chúng tôi đang làm phát triển, cần phần mềm của Sais, tập đoàn bảo chúng tôi giúp mua ít phần cứng, nên mới cần gấp một chút. Chúng tôi mua của ai mà chẳng được? Tất nhiên phải chăm sóc công ty cũ rồi."
Vân Hải gật đầu. Chiêm Đức Minh tranh thủ lúc Vân Hải không chú ý, nháy mắt với Kiều Lỵ. Kiều Lỵ mỉm cười cảm kích. Vân Hải lại hỏi: "Tổng giám đốc Chiêm, nếu hợp đồng không có vấn đề gì, thì khi nào ký nhỉ?"
"Ngày mai," Chiêm Đức Minh nói, "ký xong hợp đồng còn một đống việc, phải triển khai càng sớm càng tốt."
Vân Hải nâng ly lên, "Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
Ba người chạm nhẹ ly, vì buổi chiều đều phải làm việc nên chỉ nhấp môi lấy lệ. Chiêm Đức Minh tuy mê rượu nhưng cũng không dám uống nhiều, mọi người dùng bữa xong, trò chuyện thêm một lát rồi vội vã kết thúc. Kiều Lỵ quay về công ty, bắt đầu nhận email từ bộ phận hậu mãi và tài chính, đợi hai bộ phận này phản hồi xong, lại bận rộn liên hệ bộ phận hậu mãi, sắp xếp giám đốc dự án và xác định thời gian. Nếu không có gì sai sót, ngày mai cô đi Tân Tín một chuyến nữa là hợp đồng sẽ được ký kết chính thức.
Cô bận rộn đến gần giờ tan làm mới nghỉ ngơi được một chút, cô thấy chuyện này vẫn nên cảm ơn Steve, nhưng gửi email thì không tiện lắm, đợi đến khi khu kinh doanh chỉ còn lại mình cô, cô liền gọi điện cho Steve.
"Alo," giọng nói của Steve vang lên, "ai đấy?"
"Tổng giám đốc Steve, là tôi, Annie."
"Có việc gì sao?" Steve cố tình hỏi dù đã biết rõ.
"Là thế này, đơn hàng của Tân Tín sắp ký rồi, tôi muốn nói lời cảm ơn với anh."
"Được thôi," Steve nói, "chúc mừng cô mở đơn thành công."
"Cảm ơn anh," Kiều Lỵ nói, "vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của anh."
"Không có gì," Steve nói, "tôi luôn đánh giá cao người trẻ tuổi, có việc gì cứ gọi điện cho tôi."
Kiều Lỵ cúp điện thoại, lại mở hồ sơ cá nhân của mình ra. Đợi đến ngày mai hợp đồng ký xong, cô có thể thêm một nét quan trọng vào hồ sơ của mình. Nhưng Kiều Lỵ vẫn ẩn ẩn bất an, lo lắng Steve sẽ có sắp xếp gì không tốt, nhưng mà, chẳng phải cô cũng không còn làm được mấy ngày nữa sao? Hơn nữa, cho dù Lục Phàm có biết nghiệp vụ Tân Tín là do Steve giới thiệu, thì cũng đâu phải tội tày đình gì nhỉ?
Cô quyết định thả lỏng tâm trí, toàn tâm toàn ý phục vụ Tân Tín. Hợp đồng vừa ký, cái dựa vào không còn là giá cả và quan hệ nữa, cô phải hết lòng hết sức làm tốt dịch vụ. Dù sao đi nữa, đây cũng là đơn hàng đầu tiên trong sự nghiệp kinh doanh của cô, ít nhất cô phải toàn tâm toàn ý đầu tư, để khách hàng và công ty đều hài lòng.
Ngày hôm sau, Kiều Lỵ trao đổi với bộ phận hậu mãi, xác định một giám đốc dự án. Hai người cùng đến Tân Tín, đây là lúc ký kết hợp đồng chính thức. Lịch làm việc của Chiêm Đức Minh dày đặc, chỉ cho cô hai mươi phút. Kiều Lỵ giới thiệu giám đốc dự án với ông trước, sau đó lấy hợp đồng ra, hai tay đưa cho Chiêm Đức Minh.
Chiêm Đức Minh nhận lấy hợp đồng, tập trung xem một lượt, thấy từng điều từng khoản đều không thay đổi, lúc này mới cười đặt bút ký, rồi sắp xếp kế toán đi đóng dấu.
Kiều Lỵ nhìn hợp đồng bị thư ký lấy đi, chẳng bao lâu đã mang trả lại. Cô nhận lấy xem, hợp đồng thiếu mất một bản, rõ ràng là đã để lại Tân Tín, mấy bản còn lại đều đã đóng dấu đỏ, còn có chữ ký rồng bay phượng múa của Chiêm Đức Minh, Kiều Lỵ biết tới lúc này, hợp đồng này xem như đã ký kết chính thức.
Cô thoáng chốc thấy lâng lâng, có một cảm giác không chân thực. Chiêm Đức Minh nói: "Được rồi, hợp đồng tôi ký xong rồi, tôi biết quy tắc của Sais Trung Quốc, chúng tôi sẽ thanh toán trước 70% tiền cọc."
Kiều Lỵ bỏ hợp đồng vào túi, "Vâng, tổng giám đốc Chiêm, sau đây chúng tôi sẽ sắp xếp giao hàng cho ngài, có nhu cầu gì, ngài cứ thông báo kịp thời cho tôi."
Chiêm Đức Minh nhìn đồng hồ, "Được, hôm nay đến đây thôi, hôm khác chúng ta hẹn lại."
Kiều Lỵ cùng giám đốc dự án đứng dậy cáo từ. Sau khi về tới công ty, Kiều Lỵ lại bận rộn điều phối các công việc liên quan, chẳng biết chừng nào đã bận tới giờ tan tầm, lúc này cô mới vào trang web tuyển dụng sửa lại hồ sơ, sau đó lại nộp đơn vào mấy vị trí. Cô thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn một chút, liền thu dọn đồ đạc, đi tới tiệm cắt tóc gần công ty, tỉa tóc, rồi ăn một bữa cơm đạm bạc. Cô không nói rõ mình đang có tâm trạng gì: bình thản? lãnh đạm? Dù sao đi nữa, cô lại vượt qua một ải, sự trở về của Lục Phàm vào thứ Năm đã trở nên không còn đáng sợ đến thế nữa. Còn việc mất đi Tinh Thông Điện Tử, cái ân tình kỳ lạ của Steve, lại khiến tâm trạng cô phức tạp, không biết là vui, hay là hổ thẹn.
Những ngày sau đó, Kiều Lỵ bận rộn điều phối việc đặt hàng và giao hàng của bộ phận hậu mãi, thời gian chớp mắt đã trôi qua. Hôm nay, cô vừa đến công ty đã thấy Tần Hồng khoác chiếc khăn choàng lớn màu trắng kem, xách một chiếc túi lớn màu kem, đứng ở cửa thang máy. "Sớm thế," Kiều Lỵ cười nói, "mới vừa tám giờ."
"Chẳng phải cô cũng rất sớm sao?" Tần Hồng nói, "Nghe nói cô vừa ký được một đơn hàng, chúc mừng nhé!"
"Đơn hàng nhỏ thôi," Kiều Lỵ nói, "không có gì đáng kể."
Hai người lên lầu rồi mỗi người một nơi, đi về phía chỗ ngồi của mình. Kiều Lỵ đặt túi xuống, mở máy tính, rồi bưng cốc đi tới phòng trà nước. Cô vừa vào cửa đã thấy một người hơi khom lưng, ngồi trước cửa sổ, không biết đang nhìn về phương xa điều gì.
Kiều Lỵ ngẩn người, chỉ một tháng thời gian, cô bỗng đọc ra cảm giác tang thương trên bóng lưng của Lục Phàm. Lục Phàm quay đầu lại, biểu cảm trên mặt nhanh chóng điều chỉnh từ ưu sầu thành nụ cười mang tính nghề nghiệp, "Hi."
"Hi, sếp." Tâm Kiều Lỵ mềm nhũn, tay run lên, suýt chút nữa không cầm vững cốc. Cô đi vào, đứng cạnh bàn thao tác, rót một cốc cà phê.
"Ngồi đi," Lục Phàm nhích sang bên cạnh, "sớm thế?"
"Sếp chẳng phải còn sớm hơn sao?" Kiều Lỵ không ngồi cạnh anh, mà ngồi chếch đối diện. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, Bắc Kinh xám xịt bao phủ trong một làn ánh sáng ban mai nhàn nhạt, thỉnh thoảng điểm xuyết một chút sắc xanh.
"Tôi đến Bắc Kinh vào đêm qua," giọng Lục Phàm hơi khàn, "thế nào cũng không ngủ được, nên dứt khoát đến công ty luôn."
"Anh," Kiều Lỵ nhìn anh một cái, "chuyến công tác thuận lợi chứ?"
"Thuận lợi," Lục Phàm im lặng vài giây rồi nói, "còn cô?"
"Thuận lợi."
Hai người lặng im không nói, uống cạn cà phê. Không biết đã qua bao lâu, Lục Phàm đột nhiên đứng dậy, "Chiều nay bốn giờ, tôi và cô, cùng với Jack, họp bàn một chút, cô chuẩn bị đi."
"Vâng."
Lục Phàm quay người định đi, Kiều Lỵ đột nhiên hỏi: "Frank, tôi cần chuẩn bị những gì?"
Lục Phàm nhìn cô đầy lạ lùng, không nói gì, quay người bỏ đi. Kiều Lỵ nhìn bóng lưng anh khuất khỏi phòng trà, thở dài một tiếng thật dài. Cuộc họp chiều nay, có lẽ chính là lúc cô phải rời đi rồi. Lần đầu gặp Lục Phàm trên xe, cuộc trò chuyện về việc bán kem trong văn phòng, rồi cả quá trình đi Tinh Thông hết lần này đến lần khác, như cuốn phim quay chậm lướt qua trong tâm trí cô. Có lẽ hôm nay là ngày cuối cùng cô ở Sais Trung Quốc, Kiều Lỵ bỗng có cảm giác muốn rơi lệ, nhưng cô chỉ đứng dậy, đặt cốc cà phê vào bồn rửa, chậm rãi bước ra ngoài.