"Không vấn đề gì." Lục Phàm nói ngắn gọn.
"Tân Tín..."
"Đơn hàng của Tân Tín cô cứ làm cho tốt, đã ký hợp đồng rồi thì phải làm cho khách hàng hài lòng."
"Vâng."
Lục Phàm liếc nhìn cô, "Cô có gì muốn nói?"
"Tôi..." Kiều Lỵ im lặng hai giây, "Tôi rất xin lỗi."
"Giá thấp cũng không thể trách cô," Lục Phàm nói, "Tôi cũng có trách nhiệm." Kiều Lỵ nghe anh đến lúc này vẫn còn nghĩ cho mình thì càng thấy đau lòng hơn. Lục Phàm đột nhiên nói: "Có những người vì không thông minh nên bị lừa; có những người bị lừa là vì quá thông minh."
Kiều Lỵ đỏ mặt: "Sếp, em quá ngốc."
"Cô không ngốc," Lục Phàm nói chậm rãi, "Cô chỉ là chưa có kinh nghiệm."
"Là em quá lo lắng," Kiều Lỵ nhìn anh, "Em sợ trở thành nhân viên không có doanh số, sợ bị công ty sa thải mà không tìm được việc, nên em mới thấy Tân Tín là một cơ hội tốt, em..."
"Được rồi," Lục Phàm ngắt lời cô, "Đừng nói chuyện này nữa, hãy nghĩ về chuyện sau này. Nghe đây, chuyện chúng ta gặp Dương Liệt Ninh ở Thạch Gia Trang, không được nói với ai, kể cả Vân Hải có hỏi cô, cô cũng phải thông qua sự đồng ý của tôi mới được trả lời. Hiểu không?"
"Hiểu ạ."
"Chuyện này không phải là trò đùa," Lục Phàm nói, "Nếu sơ suất sẽ gây ra rắc rối lớn."
"Em biết."
"Cô không biết đâu," Lục Phàm trầm mặt, "Ở Tân Tín cô chỉ phạm sai lầm nhỏ, dù sẽ mang lại rắc rối lớn cho bộ phận kinh doanh nhưng đó dù sao cũng là đấu đá nội bộ công ty. Nhưng với Tinh Thông Điện Tử, cô không được phép phạm sai lầm. Mỗi người chúng ta đều đang đi trên dây, cô hiểu không?"
"Em... hiểu." Kiều Lỵ nói.
"Không chỉ có dây thừng thương mại, mà còn có dây thừng pháp lý," Lục Phàm nhìn con đường phía trước, "Xốc lại tinh thần lên, hôm qua tôi đã nói rồi, hiện tại quan trọng nhất với cô là Tinh Thông Điện Tử, đừng để bất cứ ai, bất cứ việc gì ảnh hưởng."
Kiều Lỵ hiểu ngay thái độ của Lục Phàm, cô phấn chấn tinh thần lên một chút, "Yên tâm đi sếp, em sẽ cẩn thận mọi chuyện."
Lục Phàm gật đầu. Dù thế nào đi nữa, khả năng phản ứng nhanh nhạy của Kiều Lỵ luôn khiến anh hài lòng. Tuy cô tự cho là thông minh nên gây ra không ít rắc rối, nhưng tinh thần tận tụy, ham học hỏi và ngoan cường của cô đều khiến anh trân trọng.
"Sếp," Kiều Lỵ hỏi, "Chúng ta rời khỏi Tinh Thông nhanh như vậy, không có vấn đề gì chứ?"
"Vương Quý Lâm mấy ngày nay đều có cuộc họp," Lục Phàm nói, "Hơn nữa mục đích ông ta gọi chúng ta tới, đã đạt được rồi."
"Em có cần thường xuyên giữ liên lạc với họ không?"
"Cần phải giữ liên lạc, nếu họ gọi chúng ta qua, chúng ta phải lập tức đến Thạch Gia Trang."
Trong lúc hai người nói chuyện, họ đã tiến vào nội thành Bắc Kinh, chưa đầy tám giờ sáng mà đường vành đai đã tắc nghẽn không lối thoát. Lục Phàm lái xe đến một ga tàu điện ngầm, cùng Kiều Lỵ đi tàu điện ngầm đến công ty. Hai người vừa vào sảnh tầng dưới thì gặp Vivian.
"Frank!" Vivian mặc áo khoác dáng dài màu đen, đeo túi xách LV kiểu mới, tươi cười chào hỏi.
"Vivian," Lục Phàm gật đầu cười, "Vừa đi công tác về à?"
"Đúng vậy," Vivian cười nói, "Mình vừa từ Hồng Kông về." Cô liếc nhìn Kiều Lỵ phía sau Lục Phàm, "Còn hai người thì sao?"
"Chúng tôi vừa từ Thạch Gia Trang về." Lục Phàm nói. Kiều Lỵ vội vàng bồi thêm một câu: "Cháu chào cô Vivian."
Vivian cười cười, nói với Lục Phàm: "Mình vội vàng quay về là vì sáng nay bộ phận thị trường và bộ phận kinh doanh phải họp cấp cao, Frank, cậu biết là vì chuyện gì không?"
"Không biết," Lục Phàm nói, "Có lẽ là cuộc họp định kỳ."
"Cuộc họp kiểu này là lần đầu tiên đấy, dù sao thì," Vivian mỉm cười đầy ẩn ý, "Chúc may mắn."
"Cảm ơn."
Kiều Lỵ đi theo Lục Phàm đến công ty, chờ sau khi Vivian đi về phía bộ phận thị trường, cô không nhịn được hỏi nhỏ: "Sếp, cuộc họp của các anh có phải là vì chuyện định giá không?"
Lục Phàm liếc nhìn cô một cái, "Cô viết một bản báo cáo, tóm tắt lại tình hình ở Thạch Gia Trang đi."
Kiều Lỵ không dám hỏi thêm, vội gật đầu rồi quay về chỗ ngồi.
Trong công ty yên tĩnh lạ thường, các đồng nghiệp ai làm việc nấy, chỉ có lòng Kiều Lỵ rối như tơ vò. Không biết Steve sẽ thể hiện thế nào trong cuộc họp, nếu cô có thể tin tưởng Lục Phàm và Vân Hải, có thể dựa vào sức mình để mở rộng khách hàng, thì đã không dễ dàng bị mấy câu nói và một bữa cơm của Steve khuất phục. Cô đã gây tổn hại đến lợi ích của cả đội ngũ! Nghĩ đến đây, cô lại thấy kinh hãi, mặt nóng bừng lên.
"Annie." Một giọng nói truyền tới, cô ngẩng đầu lên thì thấy Tần Hồng.
"Hai người từ Thạch Gia Trang về rồi à?"
"Vâng," Kiều Lỵ cười gượng, "Sáng nay mới tới Bắc Kinh."
"Trưa nay có hẹn chưa? Đi ăn cơm cùng nhau đi."
"Được ạ," Kiều Lỵ thấy cô ta mặt mày hớn hở, như có chuyện vui nên hỏi, "Chỉ hai chúng ta thôi sao?"
"Còn có Lão Cường, Benny, Tracy, cùng với hai đồng nghiệp bên phòng nhân sự và phòng tài chính nữa."
"Ồ, có chuyện gì sao?"
"Không có gì, chỉ là tụ tập chút thôi."
"Được."
"Vậy trưa gặp nhé, ở nhà hàng trà U Mĩ."
"U Mĩ?"
"Một nhà hàng mới mở, nghe nói trước đây gọi là Tiểu Tứ Xuyên."
Kiều Lỵ ồ lên một tiếng, không ngờ sau Tết chưa được bao lâu mà Tiểu Tứ Xuyên đã đóng cửa. Ai cũng nói kinh tế khó khăn, buổi trưa mọi người đều trốn trong căn tin, thậm chí có đồng nghiệp còn bắt đầu mang cơm đi làm. Việc kinh doanh của các nhà hàng gần công ty đều kém xa trước đây. Cô viết xong báo cáo theo thủ tục hành chính rồi đi đến nhà hàng trà.
"Nhân viên kinh doanh của chúng ta đến rồi!" Tracy vừa thấy cô liền thân thiết đứng dậy, kéo cô ngồi xuống cạnh mình, "Annie, chúng ta lâu rồi không đi dạo phố, thế nào, hôm nào đi Quốc Mậu không?"
Kiều Lỵ thấy cô ta thân thiết với mình như vậy thì hơi ngạc nhiên, sau đó mới hiểu ra, chắc chắn cô ta đã nghe tin Tinh Thông Điện Tử lại tiếp tục hợp tác, mới thay đổi thái độ. Kiều Lỵ cười cười, "Được chứ, hôm nào hẹn đi nhé."
"Các cậu thật tốt," một nữ nhân viên phòng tài chính nói, "Mua quần áo đều có thể đến Quốc Mậu, không như mình, đến đó cũng không dám."
"Tại sao vậy?" Tracy cố tình hỏi.
"Đồ ở đó mình không mua nổi," nữ nhân viên phòng tài chính bĩu môi, "Cái gì cũng có thể lên tới hàng vạn."
"Đúng vậy, sao so được với nhân viên kinh doanh của chúng ta," Tracy cười hỏi Kiều Lỵ, "Đúng không?"
"Mình cũng không mua nổi," Kiều Lỵ cười đáp, "Mình ở Bắc Kinh không nhà không xe, tiền kiếm được còn không đủ mua cái nhà vệ sinh, nhiều nhất là vào xem vài cái thôi." Mọi người đều cười rộ lên. Có người nói: "Nghe nói sau khi Olympic qua đi giá nhà còn tăng nữa đấy."
"Tăng thì tăng," có người nói, "Dù sao mình cũng không định mua nhà nữa, tăng bao nhiêu cũng chẳng liên quan gì đến mình."
Mọi người lại cười. Kiều Lỵ hỏi Tần Hồng: "Hôm nay ăn cơm rốt cuộc là vì lý do gì?"
"Không có lý do," Tần Hồng cười nói, "Mình vào công ty nhờ mọi người giúp đỡ nhiều, nên muốn mời mọi người tụ tập một chút."
"Cathy," nữ nhân viên phòng nhân sự nói, "Cậu không nói thì mình nói đấy nhé."
"Được rồi," Tần Hồng cười, "Hôm nay là sinh nhật mình."
Mọi người đều ồ lên náo nhiệt, muốn tổ chức mừng sinh nhật cho cô. Có người nói: "Bữa cơm này chúng ta phải ăn thế nào đây, sinh nhật Cathy mà."
"Thế này đi," Kiều Lỵ nói, "Bên cạnh có tiệm bánh kem, chúng ta mỗi người góp ít tiền, mua cái bánh sinh nhật nhé."
"Được," Lưu Minh Đạt nói, "Để mình đi mua, mọi người cứ ăn trước đi."
Tần Hồng liếc nhìn anh một cái, mỉm cười nhẹ, mặt Lưu Minh Đạt lập tức đỏ lên. Anh vội vã rời khỏi nhà hàng, đi đến tiệm bánh. Có một chiếc bánh sinh nhật hoa hồng phấn thu hút sự chú ý của anh. Cô nhân viên tiệm bánh thấy anh dừng bước ngắm nghía liền vội vàng giới thiệu, lại nói đủ ba trăm tệ sẽ được tặng phiếu ăn sáng mười ngày. Lưu Minh Đạt nảy ra ý định, mua luôn chiếc bánh, mười phiếu ăn sáng thì cất vào ví.
Anh nghĩ mười ngày tới, mỗi ngày có thể giúp Tần Hồng mua một suất ăn sáng, nếu cô ấy hỏi mình, thì nói là do tặng phiếu. Lưu Minh Đạt nhớ tới vóc dáng cao ráo, mái tóc đen nhánh của Tần Hồng, tim liền nóng lên. Tuy không nhìn ra cô gái này có thiên phú gì về kỹ thuật, nhưng chắc chắn là một mỹ nữ. Hơn nữa vị mỹ nữ này làm việc ổn định vững vàng, không cần phải chạy đôn chạy đáo ngoài xã hội như Kiều Lỵ, cũng không cần giống Tracy và những người khác, lăn lộn trong bộ phận thị trường. Làm kỹ thuật mà lại là mỹ nữ, trình độ học vấn lại cao như vậy, tuổi tác lại còn trẻ như vậy!
Tần Hồng quá hợp với các điều kiện, khiến Lưu Minh Đạt không thể không động tâm. Quan trọng nhất là tính chất công việc của Tần Hồng, đơn giản rõ ràng, tóm lại hai chữ: đỡ lo.
Lưu Minh Đạt đã âm thầm phỏng vấn hai ba công ty nước ngoài, chỉ cần vị trí ổn định là anh sẽ nhảy việc. Anh muốn tranh thủ thời gian sắp rời đi, để lại ấn tượng tốt trong lòng Tần Hồng. Duyên trời tác hợp, nếu mình không nhảy việc, kẹp giữa cô ấy và Kiều Lỵ thì thật sự không biết làm sao. May mà anh chưa tỏ tình rõ ràng với Kiều Lỵ. Lưu Minh Đạt nhìn nhân viên gói bánh, thầm thấy may mắn, nếu lúc đó đã nói gì đó thì thật khó mà thu hồi.
Anh nảy sinh một chút thương cảm đối với Kiều Lỵ. Người phụ nữ này giờ đã hai mươi bảy tuổi, ở Bắc Kinh không có lấy một mái nhà, cũng không có hộ khẩu, mỗi ngày chạy đôn chạy đáo theo khách hàng, haizz, cuộc sống như vậy bao giờ mới đến hồi kết đây.
Mặc kệ đi, anh nghĩ, nể tình trước đây từng thích cô ấy, giúp được gì thì giúp vậy, còn tình cảm của anh dành cho cô, chỉ có thể nói là có duyên không phận.
Anh xách bánh, mang theo tâm trạng phức tạp, đồng thời ôm ấp niềm hy vọng ngọt ngào, quay trở lại nhà hàng.
Kiều Lỵ vẫn canh cánh trong lòng về cuộc họp cấp cao giữa bộ phận kinh doanh và bộ phận thị trường, cô cố gượng cười ăn xong bữa trưa, rồi thấp thỏm bất an làm việc suốt cả buổi chiều. Tối về đến nhà, lòng dạ cũng không yên, cô nghỉ ngơi sớm.
Sáng hôm sau, Kiều Lỵ đến công ty. Còn chưa vào khu vực kinh doanh đã giật mình. Hơn chục người đứng hoặc ngồi trong khu vực kinh doanh, có người đang nói chuyện, có người đang nhìn máy tính, Linda đang tán gẫu với hai nhân viên kinh doanh chủ chốt. Đã xảy ra chuyện gì?! Kiều Lỵ hoảng sợ, sao tất cả nhân viên kinh doanh của Seis Trung Quốc tại Bắc Kinh đều ở đây, gần như không thiếu một ai!
Cô vội vã đi tới chỗ ngồi, mở máy tính ra, nhìn thấy email gửi đến tối qua, thông báo tất cả nhân viên kinh doanh mười giờ rưỡi sáng nay họp. Kiều Lỵ nhạy cảm nhận ra có lẽ là vấn đề của bộ phận thị trường. Tin tức của bộ phận kinh doanh rất nhanh nhạy, một nhân viên kinh doanh nói: "Phê duyệt giá cả mà cũng phiền phức thế này, sau này kinh doanh thế nào đây?"
"Phiền chết đi được," một người khác nói, "Năm nay vốn dĩ tình hình đã không tốt, ai cũng bảo sắp có khủng hoảng tài chính, công ty lại còn giở trò này!"
"Sắp có Olympic mà," lại có người nói, "Sau này kinh doanh, chỉ có hai chữ thôi: trọng tại tham dự!"
"Đi đi!" Kiều Lỵ nghe thấy giọng điệu nũng nịu của Linda, "Đó là bốn chữ được không hả?!"
Mấy người cười rộ lên, có người nói: "Chị Linda, dạo này ngày càng xinh đẹp nha!"
"Chị Linda gì chứ," Linda cười nói, "Gọi Linda là được rồi."
Lúc này, có thông báo email mới, Kiều Lỵ mở ra xem, là email của Âu Dương Quý gửi đến, đại ý nói rằng, để giá bán sản phẩm của công ty hợp lý hơn, sau này đơn hàng nào định giá chiết khấu vượt quá mức nhất định, bắt buộc phải được sự phê duyệt của giám đốc sản phẩm liên quan thuộc bộ phận thị trường.
Những tiếng xì xào xung quanh dần nhỏ lại, rồi lại dần lớn lên. Rõ ràng là mọi người đều đã thấy email mới. Đã đến giờ họp, Kiều Lỵ vào phòng họp, ngồi ở góc khuất nhất.
Lục Phàm và Vân Hải đã ngồi ở trong đó. Không đợi Lục Phàm tuyên bố bắt đầu cuộc họp, một giám đốc kinh doanh nói: "Tổng giám đốc Lục, định giá của chúng tôi không có vấn đề gì, tình hình khách hàng muôn hình vạn trạng, tôi không thể nào giữ giá cao hết được, cũng không thể nào giá nào cũng thấp."
"Đúng vậy," một nhân viên kinh doanh khác nói, "Đơn hàng của tôi có tình huống đặc biệt, dựa vào đâu mà lấy chuyện này ra nói chứ."
"Đúng thế," mọi người thi nhau phụ họa, "Sau này còn bảo chúng tôi làm ăn thế nào đây?"
"Tôi thấy cũng vậy," Linda nói, "Đơn hàng của Annie tuy định giá thấp, nhưng George (Chiêm Đức Minh) vốn dĩ trước đây là nhân viên kinh doanh của công ty chúng ta, anh ta biết rõ ngọn ngành, giá cả có thể bán lên cao được không?"
Kiều Lỵ không ngờ Linda đột nhiên lên tiếng biện hộ cho mình, hơn nữa lại hợp tình hợp lý, không khỏi ngẩn người. Cô nhìn Linda đầy biết ơn, Linda lại hoàn toàn không hay biết, "Đơn hàng của BTT đó, chúng ta đánh nhau sống chết, nhưng giá cả không thể nhượng bộ, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động, sau này việc làm ăn khó nói lắm!"
Mọi người kẻ xướng người họa, nói một hồi, Lục Phàm chờ mọi người nói gần hết, lúc này mới nói: "Bộ phận thị trường đã đưa ra ý kiến, công ty cũng đã đưa ra quyết định này, mọi người đừng nói nữa. Bộ phận kinh doanh nên phối hợp với ý kiến của bộ phận thị trường, mọi người phân công hợp tác, làm tốt mọi việc. Điều này cũng cho thấy, bộ phận kinh doanh của chúng ta cần quản lý tốt hơn, đặc biệt là khía cạnh giao tiếp và hợp tác với bộ phận thị trường, mọi người cần phải tích cực chủ động hơn một chút. Sau này hễ là chiết khấu lớn, mọi người đều phải báo cáo lên giám đốc sản phẩm của bộ phận thị trường để xét duyệt."
"Tổng giám đốc Lục," không đợi người khác nói thêm, Linda mỉm cười quyến rũ, "Ngài nói vậy, chúng tôi ngày nào cũng ở ngoài bàn chuyện làm ăn, giao tiếp với bộ phận thị trường, chúng tôi giao tiếp kiểu gì đây? Ngày nào cũng gửi email báo cáo công việc à?"
"Đúng vậy, sếp, chuyện này thực tế rất khó thực hiện."
"Công ty đã nghĩ đến chuyện đó rồi," Lục Phàm nói, "Xét đến tình hình mọi người nói, chúng tôi sẽ tăng thêm một vị trí trong bộ phận kinh doanh, chuyên dùng để phối hợp với bộ phận thị trường."
Mọi người ngẩn ra, có người chưa hiểu chuyện gì, có người đã âm thầm cười. Linda nghĩ thầm, trách không được Hà Thừa Phong và Âu Dương Quý đồng ý nhanh như vậy, hóa ra là chờ ở đây, điều này rõ ràng là muốn tìm một người chuyên đối phó với bộ phận thị trường.
Lục Phàm nói tiếp: "Về chức danh, cậu ấy là Sales Operations Manager (Giám đốc vận hành kinh doanh), báo cáo trực tiếp cho tôi, công việc cụ thể là hỗ trợ mọi người hợp tác với bộ phận thị trường, sau này mọi người hãy giao tiếp nhiều hơn với cậu ấy."
"Cậu ấy khi nào tới?" Linda hỏi.
"Trong một hai ngày tới thôi."
"Cậu ấy là người thế nào," Linda cười khúc khích, "Tổng giám đốc Lục tiết lộ chút đi?"
"Cái này tôi thật sự không biết," Lục Phàm cũng cười, "Là do Tổng giám đốc Hà tuyển vào."
Lời vừa nói ra, mọi người nhìn nhau, dần dần không ai nói nữa. Lục Phàm nhìn Vân Hải, Vân Hải lại nói thêm một số việc khác, Lục Phàm liền tuyên bố kết thúc cuộc họp. Kiều Lỵ ôm máy tính, theo dòng người ra cửa phòng họp. Cô ngồi vào chỗ, cảm thấy thất vọng, cũng cảm thấy bất ngờ. Thất vọng là vì quả nhiên đã gây ra hậu quả xấu, còn bất ngờ là không ngờ mọi người đều không trách cứ mình, ngay cả Linda vốn ăn nói không nể nang gì cũng có thể đứng trên lập trường công bằng để nói thay cô.
Nguy hiểm thật! Cô chợt nghĩ, nếu không phải Chiêm Đức Minh từng làm nhân viên kinh doanh ở Seis, thì mọi người sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Cô không khỏi rùng mình.
Lúc này, cô nghe thấy Linda vừa đi vừa nói với một đồng nghiệp: "Người mới tới không biết là ai, nghe có vẻ lai lịch không nhỏ."
"Quan trọng là xem có ứng phó nổi với bộ phận thị trường không..." Người kia cười nhạo vài tiếng, dần dần không nghe rõ nữa, chỉ để lại một mùi hương Chanel No.5 thoang thoảng. Trong lòng Kiều Lỵ dấy lên nghi ngờ, cấp dưới của một giám đốc kinh doanh thì có bao nhiêu quyền hạn? Hơn nữa còn phải đích thân Tổng giám đốc Hà tuyển dụng, người này là ai? Có thể có bản lĩnh lớn đến thế sao?
Lục Phàm đối với người cấp dưới bí ẩn này cũng rất tò mò, anh từng hỏi Hà Thừa Phong, Hà Thừa Phong chỉ nói là người anh ta quen. Anh nghĩ nát óc cũng không biết bạn bè nào được Hà Thừa Phong để mắt tới, phải đến đảm nhận vị trí này. Vị trí này nói thật là không cao, công việc lại là chuyện đắc tội người khác, ai sẽ sẵn lòng chứ?
Chiều hôm đó, anh theo hẹn đến văn phòng của Hà Thừa Phong. Anh vừa vào, liền nhìn thấy một dáng người quen thuộc, không khỏi ngây người.
Hà Thừa Phong cười nói: "Frank, lại đây, giới thiệu với cậu cấp dưới mới của cậu."
Lục Phàm bước tới gần, như thể đang trong mơ. Khuôn mặt của Xa Nhã Ni chỉ xuất hiện vào ban đêm, lúc này trông rõ ràng và thanh tân. Tóc cô không xõa xuống mà búi cao ra sau gáy, càng làm nổi bật mái tóc đen nhánh, làn da trắng bệch, trắng mà không một chút huyết sắc, dường như quanh năm không thấy ánh mặt trời, khiến người ta vừa nhìn không thể quên, hoặc là, nhìn thấy là thương.
"Hi." Xa Nhã Ni cười nhạt.
"Hi." Lục Phàm đáp lại.
"Đây là nhân viên phụ trách phối hợp với bộ phận thị trường," Hà Thừa Phong nhìn Lục Phàm, "Thế nào?"
Lục Phàm đã hiểu, Hà Thừa Phong nói muốn cắm một cái đinh vào bộ phận kinh doanh để dây dưa với bộ phận thị trường, chính là chỉ Xa Nhã Ni. Anh không hiểu tại sao Hà Thừa Phong lại sắp xếp như vậy, làm như thế, họ đồng nghĩa với việc công khai trở mặt với Phó Quốc Đào.
"Cô rời SK (Silicon Kilo) rồi?" Lục Phàm hỏi Xa Nhã Ni.
"Vâng," Xa Nhã Ni tránh nặng tìm nhẹ, "Tôi lúc nào cũng có thể đi làm."
"Nội dung công việc?"
"Tổng giám đốc Hà đã dặn dò rồi," Xa Nhã Ni nói khẽ, "Tôi sẽ cố gắng."
Lục Phàm liếc nhìn Hà Thừa Phong, đôi mắt Hà Thừa Phong chứa ý cười, dường như rất hài lòng với sự sắp xếp này. Lục Phàm gật đầu, "Nếu ngày mai cô có thể đi làm, tôi sẽ giới thiệu cô với mọi người."
"Được," Xa Nhã Ni nhẹ nhàng đứng dậy, chìa tay về phía Lục Phàm, "Cảm ơn Tổng giám đốc Lục." Lục Phàm cảm thấy những ngón tay cô mềm mại và thon dài, uyển chuyển như không có xương, không khỏi mềm lòng. Xa Nhã Ni gật đầu với Hà Thừa Phong, "Tổng giám đốc Hà, không có việc gì tôi về trước đây, ngày mai tôi tới báo cáo."
"Được." Hà Thừa Phong gật đầu, Xa Nhã Ni quay người đi ra cửa. Lục Phàm nhìn Hà Thừa Phong, trên mặt đầy vẻ nghi vấn. Hà Thừa Phong nói: "Chuyện của cô ấy bị Phó Quốc Đào phát hiện, Phó Quốc Đào đã đánh cô ấy."
"Ồ..." Lục Phàm vô thức phát ra âm thanh.
"Tôi để cô ấy tới, thứ nhất, vì cô ấy là một nhân viên thông minh, cô ấy có thể đảm đương công việc này; thứ hai, vì cô ấy hiểu rõ Phó Quốc Đào nhất, chúng ta và SK (Silicon Kilo) trong chuyện Tinh Thông Điện Tử, vẫn còn một chặng đường dài phải đi; thứ ba, Phó Quốc Đào tính khí nóng nảy, cậu tuyển Xa Nhã Ni, hắn ta sẽ từng bước ép sát," Hà Thừa Phong mỉm cười nhẹ, "Con người ta một khi nóng vội sẽ phạm sai lầm, cậu nói xem?"
Lục Phàm ngẩn người hai giây, cười cười, "Đúng vậy."
"Để cô ấy phối hợp với Vân Hải, đi dây dưa với người bên bộ phận thị trường," Hà Thừa Phong nói, "Cậu dẫn dắt đội ngũ của cậu, giành lấy những gì nên giành."
Lục Phàm gật đầu. Hà Thừa Phong đột nhiên rướn người về phía trước, nhìn vào mắt Lục Phàm, ôn tồn hỏi: "Cậu không giống Phó Quốc Đào, đúng không?"
Lục Phàm sửng sốt, lập tức hiểu ra ý của Hà Thừa Phong, "Ngài yên tâm, tôi không thích chuyện công sở."
Hà Thừa Phong gật đầu, trong lòng lại hơi đánh trống. Lần đầu tiên ông nhìn thấy Lục Phàm ở bên Xa Nhã Ni, không biết tại sao, ông cảm thấy thái độ của Lục Phàm đối với Xa Nhã Ni khác với những nhân viên nữ khác. Sự khác biệt này là gì, Hà Thừa Phong cũng không nói rõ được, có lẽ là trực giác của một người đàn ông già dặn chăng. Ông không khỏi hối hận khi tuyển Xa Nhã Ni vào, người phụ nữ này vô cùng khó dây dưa, Lục Phàm mà dính vào cô ta thì rắc rối to.
Bây giờ chỉ có thể đi bước nào hay bước đó. Hà Thừa Phong rút một điếu xì gà từ trong ngăn kéo ra, đặt dưới mũi ngửi ngửi. Từ mười năm trước bác sĩ cảnh báo rằng nếu ông còn hút thuốc, phổi ông sẽ xơ hóa, biến thành một cục gỗ khô, vĩnh viễn không thể thở được, ông đã bỏ thuốc. Hy vọng Xa Nhã Ni chỉ làm Steve đau đầu, chứ không làm Lục Phàm đau đầu. Thứ dễ kiểm soát nhất trong công sở là lợi ích; thứ khó kiểm soát nhất, là tình cảm.
Xa Nhã Ni từng phản bội SK (Silicon Kilo), có lẽ cũng sẽ phản bội Seis Trung Quốc. Phản bội không đáng sợ, đáng sợ là sự phản bội của cô ta hoàn toàn vì tình cảm, không liên quan đến lợi ích.
Người phụ nữ không thể nắm bắt. Hà Thừa Phong thở dài, ông ngửi mùi hương của lá thuốc, Steve à Steve, đây là do cậu tự tìm, cùng cậu chơi xong ván game này, tôi cũng phải đi con đường của riêng mình thôi.
Sự xuất hiện của Xa Nhã Ni, đã ném một hòn đá nhỏ vào lòng Lục Phàm. Ba mươi bảy tuổi, còn chưa có một mái nhà ổn định, trong lòng Lục Phàm không phải không có suy nghĩ. Nhưng, những người phụ nữ xung quanh anh đa số là đồng nghiệp, một là anh không thích chuyện công sở, hai là anh cũng không có cơ hội giao lưu đầy đủ với các đồng nghiệp nữ. Đến tuổi này của anh, đã không còn muốn tùy tiện yêu đương nữa.
Người phụ nữ hoàn toàn khác biệt với Thích Manh Manh này, không nhìn ra sẽ là một người bạn đời tốt, nhưng lại không thể khiến anh như đối với Kiều Lỵ, Rebecca, Tracy và những người khác, chỉ coi họ là đồng nghiệp. Trên người Xa Nhã Ni có một sự yếu đuối khác biệt, cho dù cô ấy ở trong công ty, vẫn sẽ khiến anh cảm thấy khác biệt.
Năm đó Thích Manh Manh làm anh rung động, có lẽ chính là sự nhiệt tình hiếm thấy ở những người phụ nữ công sở. Lục Phàm kiềm chế chính mình. Anh hiện tại đã có thể hiểu được điểm yếu của mình, nếu như động lòng với một người phụ nữ, anh sẽ rất khó xử. Về điểm này, anh rất ngưỡng mộ Vân Hải. Tình yêu của Vân Hải rất bình thường, khỏe mạnh, bình an, tuy kết quả không tốt, nhưng thuộc phạm vi có thể hiểu được.
Sáng hôm sau, Lục Phàm CC email giới thiệu Xa Nhã Ni cho tất cả nhân viên kinh doanh và bộ phận thị trường. Những nội dung khác mọi người còn chưa chú ý, nhưng việc cô là cấp dưới cũ của Giám đốc kinh doanh Phó Quốc Đào bên SK (Silicon Kilo), lại gây ra sự chú ý. Phàm là những người quen thuộc với SK (Silicon Kilo), đều biết cô và Phó Quốc Đào có quan hệ không bình thường. Một người phụ nữ như vậy, sao lại đột nhiên đến Seis Trung Quốc, lại còn trở thành cấp dưới của Lục Phàm?
Vì đơn hàng mà SK (Silicon Kilo) và Seis Trung Quốc tranh chấp kịch liệt nhất, một là Tinh Thông Điện Tử, hai là BTT, tất cả nhân viên kinh doanh đều tìm mọi cách để nghe ngóng từ Kiều Lỵ và Linda. Kiều Lỵ từ khi đến công ty vào buổi sáng, đã nhận được mấy cuộc điện thoại. Tiếp đó Lưu Minh Đạt cũng chạy tới, hỏi cô có biết tình hình của Xa Nhã Ni không.
"Mình thật sự không biết gì cả," Kiều Lỵ sắp phát điên rồi, "Trời ơi, mình bị hỏi mấy lần rồi."
"Cô ta trước đây theo Phó Quốc Đào, có tư tình với Phó Quốc Đào."
Kiều Lỵ giật mình, "Thật hả?"
"Đây là bí mật công khai của SK (Silicon Kilo)," Lưu Minh Đạt nói, "Sao, sếp của cậu không nói cho cậu biết à?"
Kiều Lỵ lắc đầu.
"Chuyện này SK (Silicon Kilo) và Seis đều đồn ầm lên rồi," Lưu Minh Đạt tiến lại gần, nhỏ giọng dặn dò, "Ai cũng bảo người phụ nữ này có thủ đoạn, cậu cẩn thận một chút, coi chừng biến thành bà chủ của cậu đấy."
Kiều Lỵ im lặng, "Người phụ nữ của Phó Quốc Đào", sao lại đến Seis, sao lại theo Lục Phàm? Cô đầy rẫy những nghi vấn. Lúc này, một giọng nữ thanh tú vang lên: "Annie, Benny, đang nói chuyện gì đấy?"
Lưu Minh Đạt nghe thấy tiếng liền biến sắc, đứng thẳng người dậy. Kiều Lỵ thấy Tần Hồng đứng bên cạnh một cách hào phóng, cười nói: "Không nói gì, nói vài chuyện về kỹ thuật thôi."
Lưu Minh Đạt nhìn sắc mặt Tần Hồng, Tần Hồng không để ý đến ánh mắt của anh, chỉ nhìn Kiều Lỵ, "Có cần giúp gì không?"
"Không cần đâu, giải quyết xong rồi." Kiều Lỵ nói. Tần Hồng mỉm cười dịu dàng, quay về chỗ ngồi của mình. Lưu Minh Đạt vội chạy theo, muốn giải thích với Tần Hồng, lại không biết phải giải thích gì. Đang lúc suy tính, thấy Tần Hồng đột nhiên lấy bữa sáng mình tặng ra từ trong ngăn kéo, mở ra cắn một miếng. Lưu Minh Đạt không khỏi cảm thấy ấm lòng, nhìn cô cười cười, Tần Hồng đột nhiên cũng quay đầu lại, nhìn anh mỉm cười nhẹ, còn gật đầu một cái, dường như nói một câu "Cảm ơn".
Vì đa số nhân viên kinh doanh đều thân với Linda, lại đều biết cô ta có quan hệ rộng, tin tức linh thông, nên ai cũng tìm cô ta nghe ngóng. Linda nghĩ thầm, lũ nhãi các cậu, nghe ngóng thì nghe ngóng đi, cứ phải thêm mấy câu xã giao ở phía trước, nào là dạo này thế nào, làm ăn ra sao, khiến người ta phiền không chịu được! Cô ta cũng thấy kỳ lạ, Xa Nhã Ni là thần thánh phương nào, không những làm Phó Quốc Đào mất mặt, còn khiến Hà Thừa Phong phải đích thân tuyển dụng. Cô ta tranh thủ gọi một cuộc điện thoại cho Âu Dương Quý, vòng vo vài câu, Âu Dương Quý lảng tránh chủ đề, cũng không nói nhiều, cô ta lại càng thấy kỳ lạ.
Cô vừa cúp điện thoại của Âu Dương Quý, lại nhận được một cuộc điện thoại của khách hàng cũ. Người đó hừ hừ ha ha cười nói: "Linda, nghe nói giám đốc của các cô đào được nhân tình bé nhỏ của Phó Quốc Đào qua rồi, tiếp nhận đúng vị trí cũ, ê, không phải tôi buôn chuyện đâu nhé, công ty các cô cũng ác quá đấy."
"Anh còn không buôn chuyện?!" Linda cười khúc khích, "Chẳng qua là một người nhảy việc thôi, có gì mà ngạc nhiên chứ."
"Tôi nói này Linda, cô cũng là người lăn lộn giang hồ lâu năm rồi, sao đạo lý này lại không hiểu? Vốn dĩ là đôi giày rách, ném đi thì thôi, nhưng bị một người đàn ông khác coi như bảo bối nhặt về, điều này gọi là không hợp." Người đó cười hì hì, "Linda, có phải Tổng giám đốc Lục của các cô ra tay trước, "xơi" người ta trước rồi không?"
"Đi đi," Linda cười lớn, "Được rồi ông ơi, cái miệng đừng cay nghiệt quá, coi chừng đau răng." Nói xong, cô cúp điện thoại, mở máy tính ra. Thật ra hôm nay cô đến công ty chẳng có việc gì, email của Lục Phàm nói Xa Nhã Ni trưa nay báo cáo, cô đặc biệt đến xem, người phụ nữ này rốt cuộc trông như thế nào.
Hôm nay số nhân viên kinh doanh đến nhiều hơn bình thường, chắc là đều nhắm vào chuyện này. Chắc hẳn tâm trạng Phó Quốc Đào lúc này chắc chắn không dễ chịu, giới IT chỉ có chừng đó, chuyện này chẳng phải trong vòng một giờ là đồn khắp nơi rồi sao? Linda vừa hả hê, vừa đợi Xa Nhã Ni.
Bộ phận thị trường không hề vì sự xuất hiện của Xa Nhã Ni mà chấn động bao nhiêu. Steve và Vivian đang đi công tác Hồng Kông, Rebecca đang đắm chìm trong sự bận rộn của đám cưới. Người khác đâu quan tâm bộ phận kinh doanh thêm một nhân sự, chỉ có Tracy từng nghe Chu Tường nhắc đến quan hệ giữa Xa Nhã Ni và Phó Quốc Đào, nên có ý nghe ngóng kết hợp xem trò vui, buổi sáng đã lượn qua hai vòng.
Vào buổi trưa, Tracy và Rebecca ăn trưa xong, vừa trò chuyện vừa quay lại công ty. Hai người vừa vào thang máy, liền phát hiện Lục Phàm đứng ở một góc, Tracy cười nói: "Tổng giám đốc Lục, buổi trưa tốt lành."
"Tốt."
"Frank," Rebecca cười nói, "Tôi có một bảng danh sách đồ uống, dùng trong đám cưới, biết cậu là chuyên gia nếm rượu, cho tôi vài ý kiến nhé?"
"Được," Lục Phàm cười nói, "Cậu gửi email cho tôi."
"Cảm ơn nhé," Rebecca nói, "Cậu giúp tôi tham khảo tham khảo, vài hôm nữa tôi gửi thiệp mời cho cậu."
"Khi nào?"
"Ngày mười một tháng năm."
"Chúc mừng."
"Chúc mừng không được đâu," Rebecca cười khúc khích, "Cậu phải đến tham gia mới được."
Lần đầu tiên Lục Phàm nghe Rebecca làm nũng, cảm thấy hơi lúng túng, gật đầu. Lúc này Tracy phát hiện, người phụ nữ bên cạnh Lục Phàm dường như là đi cùng anh. Mái tóc cô tuy búi ra sau, nhưng vẫn hơi lỏng lẻo, mấy lọn tóc trước trán che khuất má. Cô dáng người rất cao, lại mảnh mai, một tay nhàn nhã đặt trên túi da màu đen của Chanel. Bàn tay đó rất trắng, trắng đến mức gần như trong suốt, ngón tay thon dài, sơn móng tay màu nhạt.
Tracy bỗng nhiên nhận ra, đây chính là "người phụ nữ của Phó Quốc Đào" trong truyền thuyết. Cô vội nghiêng đầu nhìn, nhưng vẫn không nhìn rõ. Lúc này cửa thang máy mở, Lục Phàm lịch sự nhường các quý cô đi trước, Rebecca và Tracy ra khỏi thang máy, Tracy ngoái đầu lại, nhìn thấy Xa Nhã Ni. Cô không tính là xinh đẹp, nhưng cô rất có khí chất. Tracy cảm thấy ghen tị, người phụ nữ này không phải mỹ nữ tiêu chuẩn, dáng lại cao, nhưng lại có vẻ quyến rũ và yếu đuối không sao tả nổi, đàn ông đều ăn bài này. Tracy bĩu môi, Xa Nhã Ni không phải dạng vừa đâu!
Xa Nhã Ni dường như không chú ý đến ánh mắt của cô, vuốt mái tóc, theo Lục Phàm đi vào khu vực kinh doanh. Rebecca hỏi: "Đây là ai?"
"Người mới đến bộ phận kinh doanh," Tracy nói, "Sáng nay cậu không đọc email à?"
"Ồ," Rebecca phản ứng lại, "Tôi nhớ ra rồi, cô ấy tên là Xa Nhã Ni, tên tiếng Anh là gì nhỉ?"
"Miranda."
"Có cái tên này sao?"
"Tự đặt thôi."
"Tên hay đấy, nghe rất dễ nghe."
"Thế à?" Tracy cười lạnh một tiếng, "Cậu đi trước đi, tôi phải gọi điện thoại." Cô tiễn Rebecca rời đi, trốn vào lối cầu thang, gọi một cuộc điện thoại cho Chu Tường.
Chu Tường từ sau khi rời Seis Trung Quốc, đến làm giám đốc kinh doanh ở công ty Ryan tầm tầm bậc trung kia, mới biết giám đốc các công ty vừa và nhỏ khó làm đến mức nào. Một không có nền tảng, hai không có quyền thế, hoàn toàn dựa vào nhân viên kinh doanh đi đánh đơn hàng bên ngoài. Anh nhớ tới thành tích Lục Phàm tạo ra ở đây, lúc này mới phát hiện giám đốc kinh doanh Frank trước đây của mình quả nhiên là nhân tài.
Anh không còn vọng tưởng cạnh tranh Tinh Thông Điện Tử với Seis, SK (Silicon Kilo), nhưng cũng muốn làm chút trò trống. Tracy rất nỗ lực giúp anh. Cô biết Chu Tường lăng nhăng tự cao, nhưng nhà anh ta có quyền, nếu có thể gả cho anh ta, cộng thêm năng lực của bản thân mình, sống ở Bắc Kinh có tiền có quyền là không thành vấn đề.
"Joe," Tracy cười cười nói, "Người phụ nữ đó đến công ty rồi, không phải anh nói cô ta tên Ni Ni sao? Sao lại gọi là Miranda?"
"Tên tiếng Anh," Chu Tường nói, "Đặt cho công ty thôi, chứ có phải tổ tông phong cho đâu, hôm nay gọi cái này, mai gọi cái kia, gọi thế nào chẳng được?"
"Tôi thấy cô ta gọi là Ni Ni vẫn hợp hơn."
"Cô đừng quản cô ta gọi là gì, để mắt tới chút, xem Frank tại sao lại đào cô ta về."
"Ừ."
"Này, cô ta xinh đẹp không?"
"Xinh đẹp——" Tracy kéo dài giọng, "Anh thích à?"
"Thôi bỏ đi," Chu Tường cười lạnh, "Tôi không thích loại xe buýt công cộng. Được rồi, không nói chuyện nữa, tôi còn có việc."
Tracy cúp điện thoại, lặng lẽ đi vào khu vực kinh doanh. Lục Phàm và Xa Nhã Ni đứng ở giữa, Kiều Lỵ và Linda cùng những người khác cũng đều đang đứng, có lẽ đang giới thiệu đồng nghiệp mới. Tracy đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên có người vỗ cô một cái, cô suýt nữa hét lên, quay đầu nhìn lại, là Vân Hải.
"Tracy, nhìn gì thế?" Vân Hải cười như không cười.
"Không có gì."
"Bận à?"
"Bận!" Tracy vội vàng rút lui, "Tôi còn có việc, tạm biệt."
Vân Hải nhìn bóng lưng cô ta, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý. Anh quay người vào khu vực kinh doanh, Lục Phàm vội giơ tay ra hiệu, giới thiệu anh với Xa Nhã Ni. Xa Nhã Ni từng nghe nói về Địch Vân Hải, lần đầu gặp mặt, cô cảm thấy người đàn ông này có bản chất khác biệt với Lục Phàm. Nếu nói Lục Phàm luôn có những cảm xúc tinh tế khiến cô nắm bắt được, thì nụ cười không thể đo lường được trên mặt Vân Hải lại khiến cô cảm thấy khó nắm bắt. May mắn là người đàn ông này không phải đối thủ của cô, cô vừa chìa tay ra, bắt tay anh, vừa thầm nghĩ, nếu không mình sẽ bị anh ta âm thầm trừ khử mất.
Vân Hải nắm lấy tay Xa Nhã Ni, cảm thấy những ngón tay cô lạnh lẽo mảnh mai, trong vẻ lười biếng ẩn giấu sự tinh khôn. Người phụ nữ này không dễ đối phó, Vân Hải thầm kinh hãi, tuy nói như vậy, bộ phận thị trường sẽ tập thể đau đầu, nhưng đặt một nhân viên nữ như vậy bên cạnh Lục Phàm, đối với Lục Phàm không phải chuyện tốt gì.
Anh vừa mỉm cười đứng bên cạnh, tiếp tục nghe Lục Phàm giới thiệu Xa Nhã Ni với mọi người, vừa nghiêng người, lặng lẽ quan sát Kiều Lỵ. Kiều Lỵ cảm nhận được ánh mắt của anh, quay đầu cười với anh. Vân Hải không nhìn ra bất kỳ sự lo lắng nào trên mặt cô, dường như cô đang chào đón đồng nghiệp mới từ tận đáy lòng. Vân Hải lặng lẽ thở dài, Kiều Lỵ phải tu luyện thêm mấy năm nữa mới đạt tới trình độ của Xa Nhã Ni được?
Vân Hải không hiểu, sự chào đón của Kiều Lỵ dành cho Xa Nhã Ni là vì cô chân thành hy vọng, sự gia nhập của Xa Nhã Ni có thể giải quyết vấn đề của bộ phận thị trường; nhưng mặt khác, cô cũng không tránh khỏi kinh ngạc trước vẻ đẹp dịu dàng của Xa Nhã Ni. Đặc biệt là, cô trực giác cảm thấy hôm nay Lục Phàm có chút gì đó khác lạ. Anh vẫn ăn mặc sạch sẽ, cử chỉ lịch thiệp, nhưng đôi mắt anh có một ánh sáng khác, đây là điều cô chưa từng thấy bao giờ.
Kiều Lỵ nhìn Lục Phàm và Xa Nhã Ni, một người tuấn tú nho nhã, một người dịu dàng đa tình, thật là một đôi trời sinh. Cô vừa vui mừng lại vừa khó chịu vừa hổ thẹn, cười cười, vậy mà không biết là tư vị gì.
Linda cũng cảm thấy Xa Nhã Ni rất kỳ lạ, không phải vì nhan sắc của cô, mà vì khí chất của cô. Linda lăn lộn trong giới IT lâu như vậy, còn hiếm khi gặp người phụ nữ có khí chất xuất chúng như vậy, nói không ra là gì, nhưng thực sự rất thu hút người khác.
Trong chốc lát, mọi người đều đã nhìn thấy người tình cũ của Phó Quốc Đào bên SK (Silicon Kilo), cũng nhìn thấy bộ dạng cô ta và Lục Phàm đứng cạnh nhau. Cùng một vị trí, nhưng là người đàn ông khác, công ty khác. Những chuyện bát quái kiểu này khiến mọi người cảm thấy vừa diễm lệ vừa kích thích. Đây đâu phải cuộc chiến kinh doanh, quả thực đuổi sát theo phim thần tượng tình cảm Hồng Kông Đài Loan rồi.
Bộ phận kinh doanh của Seis Trung Quốc cứ thế trôi qua một ngày trong bầu không khí có chút diễm lệ. Chớp mắt đã đến giờ tan tầm, Kiều Lỵ dọn dẹp đồ đạc, vừa chuẩn bị xuống thang máy, lại thấy Lục Phàm và Xa Nhã Ni cùng bước ra từ cửa công ty.
"Sếp, Miranda," Kiều Lỵ cười cười, "Tan tầm ạ?"
Lục Phàm ừ một tiếng, Xa Nhã Ni cười cười. Thang máy đến, ba người vào thang máy, Lục Phàm ấn tầng một. Xa Nhã Ni đứng lười biếng, dường như rất mệt mỏi, rất cô đơn. Lục Phàm hỏi: "Cô không khỏe à?"
"Không có gì," Xa Nhã Ni nói khẽ, "Có chút đói."
"Vậy à? Bây giờ là lúc ăn cơm rồi," giọng Lục Phàm càng dịu dàng hơn, "Cô muốn ăn gì?"
"Sao cũng được."
"Không có khẩu vị? Đồ Tứ Xuyên thế nào?"
"Cũng được."
"Hay là thanh đạm một chút, đồ Hoài Dương?"
Xa Nhã Ni dường như càng mệt hơn, chỉ mệt mỏi gật đầu. Quen Lục Phàm lâu như vậy, Kiều Lỵ chưa từng thấy anh dịu dàng như vậy bao giờ. Trong suốt thời gian thang máy đi xuống, thỉnh thoảng dừng lại một tầng, thỉnh thoảng có người ra vào, nhưng ánh mắt Lục Phàm chưa bao giờ rời khỏi Xa Nhã Ni. Người càng lên càng đông, Xa Nhã Ni đứng ở góc, dường như không chịu nổi thang máy lên đông người như vậy. Thang máy đến tầng một, Lục Phàm che chở cho Xa Nhã Ni đi ra ngoài, hoàn toàn không để ý trong thang máy còn một Kiều Lỵ.
Kiều Lỵ máy móc giơ tay, ấn một tầng hai mươi chín. Thang máy từng tầng từng tầng đi lên, người ra người vào, cô thờ ơ đứng đó, cho đến tận tầng cao nhất.
Đây là một sự trống rỗng không lý do, còn có đau lòng và khổ sở. Kiều Lỵ bơ phờ ngồi ở lối cầu thang tầng cao nhất. Hóa ra Lục Phàm không phải là người lạnh lùng kiêu ngạo, hóa ra anh cũng sẽ cười với phụ nữ, cũng biết quan tâm phụ nữ, ánh mắt sẽ dịu dàng nhìn một người phụ nữ, quan tâm cô ấy có đói không, có khát không. Hóa ra——anh chỉ lạnh lùng với mình cô!
Cô chỉ thấy rất khó chịu, rất thất bại. Lẽ nào mình thích Lục Phàm? Không thể nào! Nếu chuyện công sở xử lý không tốt, sẽ khiến tin tức đào hoa phát triển cùng với sự nghiệp của mình. Giống như Xa Nhã Ni, bị mọi người nói khó nghe đến mức nào! Cô không muốn tương lai bị người ta chỉ trỏ nói, cô dựa vào thủ đoạn này mà thăng tiến!
Hơn nữa một người lạnh như băng như vậy, có gì đáng yêu?! Kiều Lỵ nhớ tới đường nét trắng trẻo rõ ràng của Lục Phàm, vì lạnh lùng mà mím chặt khóe miệng, liền hận hận cắn răng. Thôi bỏ đi, sự lạnh lùng của anh cũng là tùy người thôi. Cô sẽ không vì những chuyện không đâu mà thích sếp của mình. Ai đã nói, tình yêu, cần đúng người, đúng thời điểm...
Ting ting, điện thoại vang lên. "Annie, anh là Jack," ý cười của Vân Hải qua điện thoại đều có thể truyền đến, "Em có đi xe không?"
Lòng Kiều Lỵ ấm lên, "Vâng, anh đang ở đâu?"
"Anh đang ở văn phòng, xuống lầu ngay đây."
"Em cũng đang xuống lầu," Kiều Lỵ nói, "Chúng ta gặp ở bãi đỗ xe."
Kiều Lỵ xốc lại tinh thần, xuống bãi đỗ xe. Lúc này, Vân Hải đã ngồi trong ghế lái. Kiều Lỵ lên xe, Vân Hải nhìn khuôn mặt cô, "Hôm nay rất mệt?"
"Cũng được ạ."
Vân Hải khởi động xe, "Miranda mới đến, cảm giác thế nào?"
"Cũng được ạ."
"Cô ấy tuy chịu trách nhiệm report (báo cáo) cho sếp em, lại còn chịu trách nhiệm phối hợp với bộ phận thị trường, nhưng em không cần lo lắng, em có việc gì vẫn phải báo cáo trực tiếp cho Frank," Vân Hải chậm rãi nói, "Đặc biệt là Tinh Thông Điện Tử."
Kiều Lỵ ngẩn ra, xem ra anh gọi cô đi nhờ xe là giả, nhắc nhở cô Tinh Thông Điện Tử phải tránh mặt Xa Nhã Ni mới là thật. Là vì quan hệ của cô ấy và Phó Quốc Đào sao? Kiều Lỵ không nhịn được hỏi: "Anh thấy Miranda thế nào?"
"Không tệ," Vân Hải cười hì hì, "Một mỹ nữ."
Kiều Lỵ bật cười, hồi lâu mới nói: "Lời thật đấy."
"Anh chưa bao giờ nói lời giả dối." Vân Hải lại cười.
Kiều Lỵ bật cười khanh khách, "Nhưng cũng chưa bao giờ nói lời thật."
"Không," thần sắc Vân Hải trở nên nghiêm túc, "Anh chưa bao giờ nói lời không thật."
"Thế à?"
"Phải," Vân Hải cười bất đắc dĩ, "Chỉ là, rất nhiều người không nghe ra."
Ngay lúc Vân Hải và Kiều Lỵ đang "bò" trên đường vành đai ba, Lục Phàm và Xa Nhã Ni đang ngồi ở một nhà hàng gần đó. Xa Nhã Ni tựa vào ghế, trong mắt mông lung không vật, đăm đăm nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ.
"Tại sao cô lại quyết định đến Seis?" Lục Phàm đột nhiên hỏi một câu.
Xa Nhã Ni xoay mặt lại, từ từ nói: "Vì cuộc sống."
"Cô là do Tổng giám đốc Hà tuyển vào, tôi với tư cách là sếp của cô, muốn biết suy nghĩ của cô." Lục Phàm cảm thấy trên người Xa Nhã Ni có một luồng hơi thở ngoài công sở, điều này khiến anh không biết xoay xở thế nào, rất không quen.
"Ồ," Xa Nhã Ni thản nhiên, như đọc thuộc lòng nói, "Vì SK (Silicon Kilo) không còn phù hợp với sự phát triển của tôi nữa, tôi hy vọng có thể đến Seis Trung Quốc tiếp tục con đường sự nghiệp của mình, có thể cùng Seis Trung Quốc tiến bộ, cùng nỗ lực, có thể cùng đội ngũ tốt, sếp tốt phát triển."
Lục Phàm cười khổ một chút, "Tôi muốn nghe lý do thật sự."
"Không có lý do."
Sắc mặt Lục Phàm tối sầm lại, "Tôi là sếp trực tiếp của cô, Ni Ni, cô nghiêm túc một chút."
Xa Nhã Ni cầm ly lên, nhấp từng ngụm, đôi môi mềm mại ép trên thành ly thủy tinh trong suốt tạo thành hai hình thù đáng yêu. Lục Phàm dời ánh mắt đi chỗ khác, nghe thấy Xa Nhã Ni nói: "Tổng giám đốc Lục, tôi đã không còn gọi là Ni Ni nữa, tôi tên là Miranda."
Lục Phàm cảm thấy cái vẻ đứng đắn mình cố sức dựng lên, trước mặt cô hoàn toàn sụp đổ. Anh thở dài một tiếng, "Công việc của cô là báo cáo với tôi, tôi hy vọng cô có một thái độ hợp tác."
Xa Nhã Ni mỉm cười nhẹ, "Tôi đang báo cáo với anh đấy chứ, nhưng tôi nói vì cuộc sống, anh không tin; tôi đọc thuộc lòng, anh cũng không tin. Anh cảm thấy tôi khó dây dưa, nhưng Tổng giám đốc Hà tuyển tôi vào, chính là để tôi và bộ phận thị trường dây dưa qua lại." Cô thở dài nhẹ, "Frank, anh muốn biết lý do thật sự không? Vì tôi thất nghiệp rồi. Phó Quốc Đào đuổi tôi ra khỏi SK (Silicon Kilo), hơn nữa, hắn đã đánh tôi."
Lục Phàm nhìn cô, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghi vấn. Khóe miệng Xa Nhã Ni nhếch lên, "Anh muốn giám định thương tích không?"
"Không," Lục Phàm hỏi nhanh, "Hai người chia tay rồi?"
"Chúng tôi," Xa Nhã Ni nghĩ nghĩ, hỏi một cách mông lung, "đã từng ở bên nhau sao?"
Lục Phàm im lặng không nói, hồi lâu mới nói: "Tại sao cô ở bên hắn?"
"Thích." Xa Nhã Ni đáp. Một lúc lâu sau lại nói, "Có lẽ hắn ta tương đối ưu tú."
Lục Phàm có cảm giác khó chịu, Phó Quốc Đào hắn cũng có thể coi là ưu tú ư? Một giám đốc kinh doanh tham công tiến thủ, tính khí nóng nảy! Anh suy nghĩ một chút, nói: "Tôi còn một câu hỏi nữa, tại sao cô lại phản bội hắn?"
"Vì hắn ta có người phụ nữ khác." Xa Nhã Ni nói khẽ, nhưng đầy lý lẽ.
Lục Phàm hít một hơi lạnh. Anh rất muốn nói với Xa Nhã Ni, công sở là công sở, cuộc sống là cuộc sống, nếu đem hai thứ này đánh đồng với nhau, thì công sở và cuộc sống đều sẽ rất tệ. Lúc này, anh không khỏi nhớ tới cuộc hôn nhân thất bại với Thích Manh Manh, tuy họ không phải cùng một công ty, nhưng cũng là vì công việc mà quen biết nhau.
Xa Nhã Ni dường như đoán được suy nghĩ của anh, chậm rãi nói: "Tôi cũng biết yêu đương với sếp là không tốt, tôi cũng biết công sở và cuộc sống phải tách biệt," cô cười buồn bã, "Nhưng khi tôi theo hắn, ngày nào cũng phải tăng ca, một ngày mười mấy tiếng đều ở bên hắn, đến cuối cùng, tôi đều phân không rõ cái gì là công sở, cái gì là cuộc sống nữa."
Lục Phàm thở dài thườn thượt, nâng ly thủy tinh trước mặt lên, "Chào mừng cô gia nhập bộ phận kinh doanh, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."
Xa Nhã Ni nâng ly rượu lên, hai chiếc ly đụng vào nhau "cạch" một tiếng, phát ra âm thanh giòn giã.
Sự khó dây dưa của Xa Nhã Ni rất nhanh lộ ra. Bộ phận thị trường, bộ phận kinh doanh họp to họp nhỏ đấu mười mấy lần, sự thần kinh của Vivian, sự cố chấp của Rebecca, sự tính toán của Tracy, đều không cản nổi sự lợi hại vừa yếu vừa mạnh của cô. Steve vốn tưởng rằng thông qua việc giám đốc sản phẩm phê duyệt chiết khấu, có thể giành quyền từ bộ phận kinh doanh, nào ngờ lại trở thành một chuyện rắc rối cực lớn của bộ phận thị trường.
Nhân viên kinh doanh phải báo cáo cho giám đốc sản phẩm, ngoài việc báo cáo, Xa Nhã Ni còn có thể tìm ra một đống lý do, ép họ phải phê duyệt; những việc không cần tìm bộ phận thị trường, cô cũng có thể tìm ra một đống này đống nọ. Mỗi ngày mười mấy tiếng, cô có thể gửi vô số email, gọi vô số cuộc điện thoại, đòi hợp tác, đòi hỗ trợ. Anh nói cô sai, cô đều đúng, nhưng anh mà nói cô đúng, thì đúng là điên rồi.
Bộ phận thị trường mỗi ngày phải xử lý những việc chất cao như núi nhưng lại chẳng có việc gì của Xa Nhã Ni, thỉnh thoảng có người sơ suất, Xa Nhã Ni nhất định sẽ làm ầm ĩ lên, không gửi email cho Steve thì cũng gửi email cho Âu Dương Quý. Vì con số quý này của bộ phận kinh doanh còn chấp nhận được, Lục Phàm ám chỉ nhân viên kinh doanh không cần vội vàng ký đơn hàng, mọi người cũng ôm tâm lý xem trò vui, nhìn Xa Nhã Ni và bộ phận thị trường đấu pháp. Mà mỗi khi Xa Nhã Ni ứng phó không nổi, cô sẽ đá quả bóng cho Vân Hải, Vân Hải luôn có thể bình tĩnh ổn định gửi vô số email hỗn loạn, gọi vô số cuộc điện thoại hoàn toàn lãng phí lời nói, từng chút từng chút bẻ ngược tình thế lại.
Rất nhanh, bộ phận thị trường liền bị "hợp tác kiểu tiêu hao nội bộ" của Xa Nhã Ni và Vân Hải làm cho mệt mỏi rã rời. Những người khác thì còn tạm, Rebecca đang chuẩn bị đám cưới, lại càng là một mớ hỗn độn. Chớp mắt đến Tết Thanh Minh, cô vốn định tranh thủ ngày nghỉ làm chút việc, nào ngờ, Xa Nhã Ni lại gửi đến một đống email, trong thời gian nghỉ lễ, một ngày họp thêm hai cuộc, đòi phối hợp những việc vốn không cần phối hợp.
Rebecca cảm thấy sắp phát điên rồi! Cô đi tìm Vivian, Vivian trong lòng chỉ muốn về Hồng Kông nghỉ phép, chưa đợi Rebecca mở lời, cô ta đã dùng tiếng Anh than vãn: "Ồ, Rebecca, tôi thật sự ghét chết Bắc Kinh rồi, sắp tới tôi phải quay về Hồng Kông rồi, tốt quá, cuối cùng cũng có một nơi có thể thở được."
Rebecca nghĩ thầm cậu ghét chết Bắc Kinh thì đến Bắc Kinh làm gì! Cô cười gượng nói: "Sếp, ba ngày nghỉ này, bộ phận kinh doanh có mấy cuộc họp phối hợp, tôi thật sự không đi được, có thể sắp xếp lại chút không?"
"Ồ, không được, Tracy phải đi cùng tôi tới Hồng Kông, những người khác đều không hợp." Chưa đợi Rebecca mở miệng, Vivian lại bắt đầu phàn nàn. Rebecca im lặng không nói, cảm thấy đám cưới mình hằng mơ ước từ nhỏ, gần như không thể thực hiện được nữa. Cô nản lòng thoái chí, nghe xong lời phàn nàn của Vivian mới thẫn thờ rời khỏi văn phòng.
Cô đi đến đầu cầu thang, gọi điện cho bạn trai, hy vọng anh ta có thể làm giúp vài việc. Vừa mở lời chưa kịp nói gì, bạn trai đã bảo: "Rebecca, báo cho em một tin tốt đây, dịp Thanh Minh mẹ anh sẽ tới. Phòng tân hôn em trang trí xong chưa? Bà ấy muốn ở đấy. Còn nữa, mấy ngày đó em nhớ dẫn bà đi dạo quanh Bắc Kinh, mua vài bộ quần áo, bà sẽ không về quê nữa, mà ở lại luôn đến khi đám cưới chúng ta kết thúc."
Rebecca cảm thấy chua xót, hồi lâu mới nói: "Dịp Thanh Minh em phải tăng ca."
"Ồ," bạn trai suy nghĩ một chút, "Vậy em cứ tăng ca đi, anh sẽ tranh thủ thời gian đi cùng bà."
"Nhưng đám cưới vẫn còn vài thứ phải chuẩn bị, còn phải bàn bạc với bên công ty tổ chức tiệc cưới, còn nhiều việc lắm."
"Mọi việc giản lược đi không được sao?" Bạn trai tỏ vẻ không vui, "Mẹ anh mới tới đây hiếm hoi, chẳng lẽ em lại bắt bà đi cùng anh lo mấy chuyện này à?"
"Nhưng đám cưới cả đời chỉ có một lần."
"Anh ghét nhất là nghe mấy câu này!" Bạn trai mất kiên nhẫn nói, "Chẳng qua cũng chỉ là kết hôn thôi, em có cần phải làm quá lên như thế không?!"
"Anh?!" Rebecca vừa tức vừa tủi thân, nhưng chẳng dám nói thêm câu nào. Chỉ còn ít ngày nữa là tới đám cưới, cô không muốn rắc rối thêm, "Vậy... để em tự nghĩ cách vậy."
"Em mua cho mẹ anh một món quà đi, nhớ phải tỏ ra nhiệt tình một chút."
"Được."
Bạn trai cúp điện thoại, thân thể Rebecca mềm nhũn, tựa vào bức tường. Không cưới nữa! Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, cô lập tức nhớ tới tấm thiệp mời đã in xong, bộ ảnh cưới đã chụp, và cả ngôi nhà tân hôn đã mua. Ngôi nhà đó là toàn bộ tiền tiết kiệm cô làm việc suốt bảy năm qua, cùng với tiền hồi môn của cha mẹ! Nếu không kết hôn nữa, những người khác thì dễ nói, chỉ sợ ải cha mẹ, cô khó mà qua nổi.
Nhiều ngày mệt mỏi, cộng thêm tâm trạng rơi xuống đáy vực, Rebecca cảm thấy đứng vững cũng khó khăn. Cô vịn tường di chuyển vài bước, cũng chẳng màng tới bẩn sạch, ngồi bệt xuống cầu thang.
"Rebecca," có người khẽ đẩy cô. Rebecca mở mắt nhìn, là Kiều Lỵ, "Em sao thế, không khỏe à?"
"Không sao!" Rebecca cố nén nói, nhưng nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống. Kiều Lỵ vội vàng hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Không có gì," Rebecca đáp, "Em chỉ là quá mệt thôi."
"Ra là vậy," Kiều Lỵ thở dài, "Qua hai ngày nữa là được nghỉ lễ rồi, em nghỉ ngơi cho tốt nhé."
"Không nghỉ được đâu, ba ngày lễ đều phải tăng ca."
"Các em hiện tại bận đến thế sao?" Kiều Lỵ ngạc nhiên hỏi, "Cả ba ngày luôn hả?"
"Cái bà Miranda đó," Rebecca nghiến răng nói, "Mỗi ngày đều bày ra một đống chuyện dở hơi, không biết não bà ta có vấn đề gì không nữa!"
Kiều Lỵ sớm đã nghe nói, Xa Nhã Ni đã biến bộ phận thị trường thành một núi văn bản, biển email. Cô muốn cười mà không dám cười, bèn khuyên giải: "Hiện tại công việc đúng là khá nhiều."
"Người phụ nữ đó phiền phức quá," Rebecca rên rỉ, "Em còn phải chuẩn bị đám cưới nữa, mệt chết mất."
"Bạn trai em đâu?"
"Anh ta ấy hả?" Rebecca cảm thấy một đống cảm xúc tiêu cực nghẹn ở cổ họng, không nhả ra không được, "Anh ta cũng chẳng lo được đâu, hơn nữa, mẹ anh ta sắp tới, anh ta phải đi cùng mẹ."
"Cũng đúng," Kiều Lỵ nói, "Mẹ anh ta hiếm khi tới, chắc chắn phải chăm sóc thật tốt rồi."
"Nhưng đám cưới cả đời chỉ có một lần mà."
"Chẳng qua cũng chỉ là một đám cưới thôi mà," Kiều Lỵ nói, "Miễn là hai người sống bên nhau vui vẻ là được rồi."
Rebecca nghẹn họng. Cô vừa hận vừa tức vừa buồn cười, gằn giọng: "Chị ăn nói dễ nghe thật đấy, nhưng cũng chẳng thấy người đàn ông nào tới rước chị cả!"
Kiều Lỵ sững người, không nhịn được cười, "Thế nên, vẫn là em hạnh phúc hơn!"
Rebecca nhìn gương mặt tươi cười của cô, thở dài một tiếng, "Vẫn là chị hạnh phúc, độc thân thật tốt!"
Hai người trò chuyện một lát, Rebecca rời khỏi hành lang. Kiều Lỵ đứng dậy vận động cổ và thắt lưng. Lời mời lần nữa từ Tinh Thông Điện Tử đã tới đúng hẹn, qua tiết Thanh Minh, cô lại phải cùng Lục Phàm đến Thạch Gia Trang. Lần trước đã gặp Dương Liệt Ninh của Liên Âu Quốc Tế, lần này xem chừng sẽ là Trung Á Vĩnh Thông.
Cuộc chiến bán hàng này, kể từ sau bữa tiệc tối Tết Nguyên Đán, khi Vương Quý Lâm nói ra câu "Ai cho tôi bảy trăm triệu thì tôi sẽ hợp tác với người đó", trở nên ngày càng mập mờ khó đoán. Kiều Lỵ vừa học về cải cách doanh nghiệp nhà nước, vừa hoàn thành đơn hàng của Tân Tín. Chiêm Đức Minh thỉnh thoảng gửi tin nhắn cho cô, hoặc cùng đi ăn bữa cơm, Chu Hùng không biết đang bận rộn gì, hầu như không đăng nhập MSN. Lúc trước, trong trạng thái áp lực cao độ phải bận rộn mỗi ngày, Kiều Lỵ thấy khá vất vả, giờ mới biết, sự đắn đo và chờ đợi day dứt này mới là điều khiến người ta khó lòng chịu đựng nhất. Cô vừa vận động, vừa suy nghĩ về lời của Rebecca: Độc thân thật tốt!
Thật sự tốt sao? Cô lắc đầu, hôn nhân có lẽ có rất nhiều vấn đề, nhưng tình yêu, chắc chắn là một điều hạnh phúc.
"Tiểu Kiều Tiểu Kiều nghe điện thoại nào", Kiều Lỵ bật cười, đây là nhạc chuông riêng cho cuộc gọi từ nhà ở Hàng Châu. "A lô," giọng cha cô, ông Kiều, vang lên, "Mấy ngày nay thế nào rồi?"
"Vẫn ổn ạ, cứ bận rộn linh tinh thôi."
"Công việc suôn sẻ chứ?"
"Cũng khá ạ, đơn hàng bảy trăm triệu kia lại bắt đầu bận rộn rồi, còn hai đơn hàng mấy trăm nghìn nữa đang thương thảo, giờ kinh doanh không dễ chút nào."
Ông Kiều nghe con gái nói giọng cụ non rằng việc làm ăn khó khăn, không nhịn được mà mỉm cười, "Tài liệu về cải cách doanh nghiệp nhà nước cha gửi, con nhớ học hành cẩn thận."
"Vâng ạ, con cảm ơn cha."
"Vài ngày trước Hàng Châu có một doanh nghiệp nhà nước tuyển dụng, mẹ con nhìn thấy, bảo vị trí đó khá tốt," ông Kiều chậm rãi nói, "Con có từng nghĩ đến việc quay về Hàng Châu không?"
"Cái gì?!" Kiều Lỵ ngạc nhiên, "Cha, sao cha lại nghĩ tới chuyện này vậy?"
"Cha không có ý gì khác," ông Kiều nói, "Cha chỉ muốn nói với con, áp lực công việc đừng quá lớn, làm được thì làm, không làm tốt thì đổi việc, thực sự không ổn thì quay về Hàng Châu. Xã hội bây giờ, chỉ cần con chịu nỗ lực, chẳng ai có thể quyết định vận mệnh của ai, cho dù là ông chủ của con cũng không thể, ít nhất con vẫn có thể từ chức."
"Cha," Kiều Lỵ bật cười, "Cha đang dạy con tạo phản đấy à?"
"Cha đang bảo con, làm người phải thoải mái. Đạo lý thì nói nghe dễ, nhưng làm thì khó lắm."
"Vâng ạ."
"Ở Bắc Kinh nếu có chàng trai nào phù hợp thì con có thể cân nhắc, nhưng độc thân cũng tốt, không vướng bận tình cảm. Nếu con muốn quay về, như vậy sẽ dễ dàng hơn."
"Ối chà," Kiều Lỵ vui vẻ, "Sao cha lại nói mấy chuyện giống mẹ thế ạ."
"Xuất phát điểm của cha khác với mẹ con," ông Kiều cười, "Cha xuất phát từ thực tế, hơn nữa cha cho rằng chuyện hôn nhân không thể vội vàng. Hạnh phúc hôn nhân không phải lấy việc kết hôn làm mục đích, mà là lấy việc kết hôn làm bắt đầu. Nếu cứ vội vàng lấy chồng thì chính là bỏ gốc lấy ngọn rồi."
Kiều Lỵ cảm thấy lòng ấm áp, cô tán thành quan điểm của cha. Đúng vậy, nếu lấy chồng mà không hạnh phúc, thì thật sự thà độc thân còn hơn.