Chìm Nổi 2 - Loạn Thế Giai Nhân Nơi Công Sở

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Tiền đồ rạng rỡ, tựa như đi trên băng mỏng? Binh gia lấy kỳ chiêu chế thắng

❊ ❊ ❊

Năm 2008 đã qua, thời gian đã bước sang năm 2009. Ngày đầu tiên sau năm mới, Kiều Lỵ bước vào văn phòng của Tái Tư Trung Quốc. Đây là một năm hoàn toàn mới. Lục Phàm từ tháng này bắt đầu đi làm ở Thạch Gia Trang, Vân Hải từ sau khi từ chức thì không còn đặt chân đến đây nữa, Âu Dương Quý cũng đã đi, hiếm khi thấy mặt. Những gương mặt mới cũ trong phòng kinh doanh, từ thời Trình Dật Quần đến thời Hà Thừa Phong, chỉ hơn một năm ngắn ngủi mà đã thay đến ba đợt người. Hiện tại, lại là vị Phó chủ tịch (VP) mới Lý Tuấn Siêu phụ trách phòng kinh doanh.

“Cô là Annie phải không?” Một cô gái trẻ bước đến trước mặt Kiều Lỵ.

“Ồ, đúng vậy.”

“Chào cô, tôi là Hàn Ngân Mỹ, thư ký của tổng giám đốc Lý, cô cứ gọi tôi là Lillian nhé, sáng nay cô có thời gian không?”

“Chào cô, có việc gì vậy?”

“Tổng giám đốc Lý muốn hẹn cô nói chuyện một chút.”

“Được, mấy giờ?”

Lillian nhìn cuốn sổ trên tay: “Mười giờ bốn mươi sáng nhé? Mười phút!”

“Được thôi.” Kiều Lỵ đáp. Lillian lại đi đến trước mặt một nhân viên kinh doanh khác để thương lượng thời gian gặp mặt. Kiều Lỵ thầm nghĩ, vị Phó chủ tịch mới này cũng khá thật, vừa đến công ty đã lần lượt gặp gỡ từng người.

Điện thoại đổ chuông, Kiều Lỵ vội vàng bắt máy: “Alo.”

“Alo, cô Kiều,” thư ký Trần của Tinh Thông nói một cách nhiệt tình, “Chúc mừng năm mới.”

“Chúc mừng năm mới, thư ký Trần,” Kiều Lỵ nói, “Phương án thực thi đầu tiên còn ý kiến gì không?”

“Không vấn đề gì cả, hôm nay bộ phận tài chính sẽ chuyển khoản vốn đợt đầu vào tài khoản của các cô.”

“Hôm nay?” Kiều Lỵ sững sờ, “Nhanh vậy sao?”

“Đã làm thì tất nhiên phải nhanh,” trong giọng nói của thư ký Trần đầy sự quyết tâm, “Dây chuyền sản xuất sớm ngày xây dựng xong, chúng tôi cũng sớm ngày khởi công được.”

“Ha ha, được rồi,” Kiều Lỵ nói, “Anh yên tâm, tiền vừa về đến nơi, tôi sẽ lập tức bắt tay vào thực hiện.”

Điện thoại gác máy. Kiều Lỵ thật sự rất bất ngờ, nếu hiện tại khoản vốn đầu tiên có thể về đúng hạn, thì kế hoạch kinh doanh nửa năm của cô coi như đã hoàn thành toàn bộ, cô có thể nhận được khoản tiền thưởng đầu tiên của công ty.

Lúc này, Linda từ bên ngoài bước vào. “Linda,” Kiều Lỵ cười nói, “Chúc mừng năm mới.”

“Ừ.” Gương mặt Linda đầy vẻ không vui.

“Ăn sáng chưa?” Kiều Lỵ hỏi, “Có cần tôi đi mua gì không?”

“Không cần đâu.” Linda nhìn Kiều Lỵ, hơn một năm nay, cô nàng nhân viên kinh doanh xinh đẹp này đã trưởng thành lên không ít, biết nhìn sắc mặt người khác, cũng biết dỗ dành rồi. Cô nghĩ ngợi một lát, đột nhiên thở dài: “Tôi sáng nay đến đây là để gặp sếp mới, giờ gặp xong rồi, tôi về nhà đây.”

“Sao vậy, không suôn sẻ à?” Kiều Lỵ sững người.

“Một người chưa từng làm kinh doanh sẽ cho rằng sếp là quan trọng, chức vị là quan trọng,” Linda nói, “Nhưng thông thường một người làm kinh doanh lâu năm chỉ thấy khách hàng quan trọng, tiền thưởng quan trọng, con số là quan trọng nhất. Vị Phó chủ tịch mới của chúng ta trước đây làm nhân sự, tư duy của ông ta chắc chắn sẽ rất ‘mới mẻ’.”

Kiều Lỵ ngẫm nghĩ lời Linda nói, cảm thấy cô ấy muốn báo cho mình điều gì đó.

Linda mỉm cười: “Hôm nay là ngày đầu năm 2009, cô là người mới, phải có khí thế mới.” Nói xong, cô đeo chiếc túi xách LV mẫu mới nhất lên vai rồi quay người bỏ đi.

Người mới khí thế mới… Cô ấy đang nhắc nhở mình, vị Phó chủ tịch này không coi trọng con số, mà là tinh thần “mới” sao? Kiều Lỵ thầm đoán, nếu là vậy, với tư cách là nhân viên kinh doanh kỳ cựu như Linda, e rằng trước mặt ông ta lại chẳng được lòng.

Lúc này, từng nhân viên kinh doanh lần lượt bước vào khu vực làm việc, đoán chừng đều đang đợi để được gặp vị Phó chủ tịch mới.

Kiều Lỵ mở hòm thư, xem xét kỹ lưỡng sơ yếu lý lịch của Lý Tuấn Siêu một lần nữa. Lát nữa trọng tâm nên nói gì đây? Thương vụ bảy trăm triệu e là không nên nói nhiều… Cô vừa bận rộn vừa để ý thời gian. Mười giờ bốn mươi phút, cô đúng giờ đứng trước cửa văn phòng Lý Tuấn Siêu, sau khi thư ký Lillian thông báo giúp, cô ấy mở cửa cho cô.

Một người đàn ông trông rất nho nhã đang ngồi sau bàn làm việc. Ông ta không đẹp trai nhưng rất có khí chất. Kiều Lỵ bước tới, chìa tay ra: “Chào tổng giám đốc Lý, tôi là Kiều Lỵ, Annie.”

Ông ta đứng dậy, bắt tay nhẹ với Kiều Lỵ. Kiều Lỵ phát hiện tay ông ta có một đặc điểm, lòng bàn tay rất mềm, còn mềm hơn cả tay nhiều phụ nữ.

“Ngồi đi.” Ông ta ra hiệu cho Kiều Lỵ. Kiều Lỵ ngồi xuống. Ông ta chậm rãi nói: “Có thể giới thiệu một chút, cô vào phòng kinh doanh như thế nào, và đã làm được những đơn hàng nào không?”

“Tôi vốn là thư ký của vị tổng giám đốc tiền nhiệm, khi ông Trình từ chức, đã tiến cử tôi vào phòng kinh doanh…” Kiều Lỵ cố gắng nói ngắn gọn rõ ràng, “Thương vụ bảy trăm triệu nên coi là dự án vận hành tổng thể của công ty, ngoài phòng kinh doanh, bộ phận thị trường cũng hỗ trợ đắc lực, nên đã ký kết thuận lợi, đang trong giai đoạn triển khai.”

Lý Tuấn Siêu gật đầu, vẻ mặt vô cảm. Kiều Lỵ nhìn ông ta: “Tổng giám đốc Lý, còn cần tôi giới thiệu gì nữa không?”

Lý Tuấn Siêu lắc đầu. Kiều Lỵ nhớ đến nhận xét về “tinh thần mới” của Linda, liền nói: “Tôi làm kinh doanh chưa lâu, chỉ hơn một năm thôi, hy vọng sau này dưới sự dẫn dắt của ông, tôi có thể làm việc tốt hơn.”

Lý Tuấn Siêu lại gật đầu, sau đó nhìn thời gian: “Đã hết giờ của cô rồi.”

“Rất vui được trao đổi với ông.” Kiều Lỵ đứng dậy, bắt tay ông ta rồi quay người rời khỏi văn phòng. Vừa đi cô vừa nghĩ, đây là cuộc nói chuyện gì vậy? Chỉ nghe không nói, một câu cũng không thừa, phong cách của người này thật kỳ quặc.

Mà lúc này, Lý Tuấn Siêu đang đánh dấu vào một bảng biểu cho Kiều Lỵ, phía trên có tám mục giới thiệu như: Trình Dật Quần giới thiệu vào phòng kinh doanh, Lục Phàm sắp xếp cô theo dự án Tinh Thông Điện Tử, từng gửi email oanh tạc Phó tổng giám đốc… Lý Tuấn Siêu đánh dấu vào bốn mục, ở cột đánh giá, ông viết: Độ trung thực 50%, ăn nói khiêm tốn, điềm đạm. Ở cột mức độ sử dụng được, ông đánh một dấu hỏi.

Sau khi khoản vốn đầu tiên của Tinh Thông Điện Tử chuyển vào Tái Tư Trung Quốc, Kiều Lỵ đã hoàn thành kế hoạch kinh doanh. Do khoản vốn đầu tiên này vẫn đang trong giai đoạn khởi động, lợi nhuận chưa hoàn thành, nên cô chỉ nhận đủ lương cơ bản và một chút tiền thưởng mang tính tượng trưng. Tết Nguyên đán năm nay đến đặc biệt sớm, 25 tháng 1 đã là đêm 30 Tết. Nhớ lại lúc mới chuyển sang phòng kinh doanh, cô đã hứa với cha sẽ tặng ông một chiếc máy tính xách tay, nên cô xin về sớm vào hôm nay, đến ngân hàng rút một ít tiền, dự định ngày mai mua máy tính xong sẽ thu xếp hành lý, ngày kia là về quê ăn Tết.

Kiều Lỵ làm việc xong, vừa bước ra khỏi ngân hàng thì nhận được điện thoại của Phương Mẫn. Phương Mẫn vừa sinh con gái trong năm mới, sau khi vượt qua giai đoạn trầm cảm sau sinh ngắn ngủi, tâm trạng của cô ngày một tốt hơn: “Alo, Kiều Lỵ à, là mình, Mẫn Mẫn đây.”

“Cậu không gọi cho mình thì mình cũng định gọi cho cậu đấy. Chồng cậu tìm việc thế nào rồi?”

“Không ra sao cả,” Phương Mẫn nói, “Cứ lây lất thế thôi, mình thấy vậy cũng ổn, còn có thể ở nhà cùng mình và bé. Công việc không vội, để vài tháng nữa xem tình hình thế nào đã.”

“Hiếm khi được nghỉ ngơi một thời gian cũng tốt.”

“Kiều Lỵ, mình muốn tự mở một cửa hàng trên mạng, cậu có lời khuyên gì không?”

“Cậu muốn bán gì?”

“Bán gì cũng được, giờ khối người mở cửa hàng trên mạng.”

“Để mình nghĩ giúp cậu chút. Tết này cậu có về Hàng Châu không?”

“Không về, còn cậu?”

“Mình ngày kia đi, máy bay đêm 30 Tết, về đến nhà là ăn cơm tối.”

Hai người tán gẫu một lúc, Kiều Lỵ về đến nhà, bỗng nhớ đến hộp xì gà Hà Thừa Phong tặng mình. Nghỉ Tết dài ngày, cô không muốn để xì gà ở công ty, nhỡ mất thì tiếc lắm. Nghĩ vậy, Kiều Lỵ quyết định quay lại công ty một chuyến. Cô bắt xe đến công ty, lên lầu. Còn ba ngày nữa là đến Tết, người đi làm không nhiều, nhất là phòng kinh doanh, trống huơ trống hoác. Cô đến trước bàn làm việc, cầm hộp quà đó lên, mở ra xem, những điếu thuốc lặng lẽ nằm bên trong. Kiều Lỵ mỉm cười, quay người bước ra ngoài. Đi được một đoạn, cô chợt nghe thấy có người nói chuyện, hình như nhắc đến “Annie”. Cô không kìm được lặng lẽ bước lại gần, loáng thoáng nghe thấy một người đàn ông vừa đi vừa nói: “Tôi sẽ luôn theo dõi sát sao Kiều Lỵ và Tinh Thông Điện Tử, chỉ cần nắm được thóp của họ, chúng ta sẽ có cơ hội lật đổ Hà Thừa Phong trong một cú…”

Kiều Lỵ rùng mình một cái, lách sang một bên. Giọng nói này rất lạ, là ai nhỉ? Lý Tuấn Siêu? Không giống lắm; Steve? Chắc không phải; Tôn Nặc? Hình như cũng không phải…

Người này là ai? Cô không dám ở lại nữa, vội vàng rời khỏi công ty, trực tiếp đi thang máy xuống lầu, cảm giác buồn nôn mới nhẹ đi đôi chút. Tinh Thông Điện Tử, mày giống như một trò chơi vừa mới bắt đầu, có người muốn vơ vét tiền trong thị trường vốn; có người muốn nhân cơ hội niêm yết kiếm lời; có người thành lập công ty để khởi nghiệp; có người lại muốn tiếp tục thu thập chứng cứ để thực hiện đấu đá chính trị chốn văn phòng… Lòng tham con người thật quá đỗi tàn nhẫn! Frank, Kiều Lỵ nghĩ đến lời đảm bảo của Lục Phàm, cười khổ một tiếng: Anh lấy gì để bảo đảm sự trong sạch cho bảy trăm triệu này?

Cô thở phào một hơi dài, một tiếng nói vang lên từ tận đáy lòng: Kiều Lỵ, Kiều Lỵ, từ nay về sau, có thể nói cô tiền đồ rạng rỡ, cũng có thể nói là như đi trên băng mỏng. Cô lấy hộp quà đựng xì gà từ trong túi ra, nhét vào trong túi xách.

Đêm đông Bắc Kinh buông xuống rất sớm, Kiều Lỵ đi bộ vô định trên đường lớn, chẳng bao lâu sau, cả con phố đã lên đèn, chìm trong màn đêm.

Cô không muốn về nhà, cũng không muốn gặp người quen. Tuy cô xác định cuộc đời giống như một cuộc chiến, cô cũng sẵn sàng nghênh chiến, nhưng cô vẫn cảm thấy chút đau đớn và mê man. Cô gọi một cuộc điện thoại cho Chu Hùng. Giọng Chu Hùng trầm và thận trọng: “Alo, Annie, tôi đang họp, có việc gì không?”

Kiều Lỵ nghe thấy tiếng người phát biểu ở phía bên đó, cười khổ một tiếng: “Không có gì.”

“Tôi đang bận một dự án, đoán chừng đêm 30 mới xong, lúc nào rảnh tôi gọi lại cho cô nhé.”

“Được.” Kiều Lỵ cúp máy. Cô đi mãi đi mãi, không biết đã đi bao lâu, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cánh cửa ngũ sắc khổng lồ. Một phục vụ chặn cô lại: “Cô ơi, quán bar chúng tôi tối nay miễn vé cho phụ nữ, vào xem thử đi?”

Cô nhớ ra rồi, cô từng đến đây chơi với Tôn Nặc và Tần Hồng. Vì cô không muốn ăn tối, ngoài đường cũng ngày càng lạnh, chi bằng vào ngồi một lát. Kiều Lỵ bước vào quán bar, gửi áo khoác và túi xách ở quầy gửi đồ, chỉ cầm điện thoại và tiền mặt tiến vào đại sảnh. Trong đại sảnh có không ít chỗ trống, quanh quầy bar còn trống vài chỗ. Cô ngồi xuống chiếc ghế cao, một phục vụ mỉm cười nhìn cô: “Cô, cô muốn dùng gì?”

“Nước cam.” Kiều Lỵ nói. Nụ cười của phục vụ càng thêm ngọt ngào: “Cô ơi, ở đây chúng tôi có một loại đồ uống gọi là cỏ chanh, bên trong pha thêm vài loại rượu ngoại, uống vào như nước trái cây nhưng vị rất đặc biệt, cô có muốn thử không?”

“Được.” Kiều Lỵ gật đầu. Người phục vụ nhanh chóng đưa cho cô một cốc đồ uống màu xanh. Cô nếm một ngụm, hơi chua, hơi ngọt, lại còn có chút vị rượu nhàn nhạt. Quán bar lúc này vẫn chưa bắt đầu cuồng nhiệt, tiếng nhạc yên tĩnh pha chút sầu muộn đang bay bổng trong sảnh, Kiều Lỵ nghe nhạc, chẳng biết từ lúc nào đã uống cạn một cốc cỏ chanh, lại gọi phục vụ thêm một cốc nữa.

Dần dần, xung quanh quầy bar ngồi chật ních người, họ cơ bản đều đến một mình, có nam có nữ, thỉnh thoảng dùng ánh mắt nhìn nhau. Đây là một góc của thế giới, Kiều Lỵ thầm nghĩ: Xéo đi Tinh Thông Điện Tử, xéo đi bảy trăm triệu! Cô muốn say ở đây, say trong tiếng nhạc và những người xa lạ này. Cô không muốn nghĩ đến những vấn đề đó, cô chỉ muốn thư giãn thật tốt.

Khi cô uống đến cốc cỏ chanh thứ tư, phục vụ nói với cô rằng cô có thể mua một chai rượu ngoại gửi ở đây, sau này đến thì họ sẽ dùng rượu cô mua và nước trái cây pha đồ uống cho cô.

“Bao nhiêu tiền?” Kiều Lỵ hỏi.

“Ba trăm tám.”

Kiều Lỵ lấy bốn trăm tệ trong túi ra trả cho anh ta. Người phục vụ cười: “Chai rượu ngoại này có thể pha được rất nhiều loại nước trái cây, cô vẫn rất hời đấy.”

Kiều Lỵ gật đầu. Cô bắt đầu thích nơi này rồi, hóa ra cảm giác ở đây tốt đến vậy. Lần trước đi cùng đồng nghiệp, chẳng cảm nhận được gì, chỉ khi ở một mình mới có thể thả lỏng bản thân. Lúc này, ánh đèn tối lại, từng tia sáng màu xanh lục xuyên qua trần quán bar, một loại nhạc tiết tấu nhanh vang lên theo tiếng trống, tiếp đó là thứ nhạc rock khiến người ta bồn chồn muốn lắc lư cơ thể. Mọi người trong quán bar bắt đầu lắc lư theo nhịp điệu, người đứng, người ngồi, không ngoại lệ.

Kiều Lỵ nhìn những người xung quanh, cảm thấy họ đều rất đáng yêu. Chẳng biết đã qua bao lâu, một chàng trai có khuôn mặt thanh tú đứng bên cạnh cô. Cô quay đầu nhìn cậu ta, cậu ta rất trắng, lông mày hơi nhướng lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn. Kiều Lỵ không khỏi bật cười, chẳng lẽ trên đời này thật sự có hai người giống nhau đến thế sao? Cậu ta quá giống Lục Phàm, nhìn khuôn mặt cậu ta, cô có thể thấy được dáng vẻ Lục Phàm năm hai mươi mấy tuổi.

“Cô ơi,” người đó ghé sát tai Kiều Lỵ hỏi lớn, “Cô đến một mình à?”

Kiều Lỵ gật đầu, không nói gì. Người đó dường như không biết nói gì nữa, chỉ cầm ly rượu đứng bên cạnh. Một lát sau, Kiều Lỵ nâng ly, cậu ta cũng nâng ly lên, hai người chạm cốc. Lát nữa, người đó lại ghé đầu xuống, nói bên tai Kiều Lỵ: “Tôi cũng đến một mình.” Kiều Lỵ lại gật đầu, hai người lại im lặng.

Kiều Lỵ lắc lư cơ thể theo nhạc, người đó cũng chậm rãi lắc cánh tay. Rất lâu rất lâu sau, cậu ta mới quay đầu nhìn Kiều Lỵ, trong ánh mắt lộ ra vẻ kỳ lạ, cậu ta đột nhiên nói khẽ bên tai Kiều Lỵ: “Cô rất kiêu ngạo.”

Kiều Lỵ lại cười, cô ra hiệu cho người đó lại gần, cậu ta ghé tai vào, Kiều Lỵ nói bên tai cậu ta: “Đây là điều tôi muốn nói.”

Trên mặt người đó lộ ra vẻ kinh ngạc, hai người không nói gì nữa, nhưng cũng không tách ra, chỉ thỉnh thoảng chạm ly, uống một ngụm rượu. Rượu của Kiều Lỵ uống càng nhiều, càng nhiều. Chẳng biết tại sao, cô cảm thấy có một nỗi niềm không thể không nói. Quán bar này không có sàn nhảy, tất cả mọi người đều lắc lư cơ thể ở vị trí cạnh chỗ ngồi. Kiều Lỵ chạm vào chàng trai trẻ đó: “Tôi đi gọi điện thoại, cậu trông chỗ giúp tôi nhé.”

“Cái gì?” Người đó ghé đầu vào, hỏi lớn.

“Tôi đi gọi điện thoại, cậu trông chỗ giúp tôi!” Kiều Lỵ nói.

Người đó mỉm cười nhẹ, gật đầu. Kiều Lỵ loạng choạng bước ra khỏi quán bar, đến chỗ gửi đồ. Ở đây yên tĩnh hơn nhiều. Đối diện phòng gửi đồ có một chiếc ghế sofa dài, có một cô gái đang ngồi trên đó. Kiều Lỵ bước tới, ngồi cạnh cô ấy, lấy điện thoại ra, gọi thẳng số của Lục Phàm, lần thứ nhất không ai nghe, lần thứ hai không ai nghe, lần thứ ba, máy thông. Giọng Lục Phàm vô cùng kinh ngạc: “Annie, anh vừa mới đi tắm, có chuyện gì không?”

“Không có chuyện gì,” Kiều Lỵ say khướt, “Em chỉ muốn gọi điện cho anh thôi.”

Lục Phàm nghe giọng Kiều Lỵ trong điện thoại có chút bất thường, hơn nữa hình như còn có tiếng nhạc lộn xộn: “Em đang ở đâu? Em uống rượu rồi à?!”

“Anh có biết hôm nay em đến công ty không?” Kiều Lỵ nói, “Em đến công ty, đến lấy hộp xì gà tổng giám đốc Hà cho em, sau đó anh biết em nghe thấy gì không?”

“Tổng giám đốc Hà cho em xì gà?” Lục Phàm nóng ruột, “Em đang ở đâu? Em nói cho anh biết em đang ở đâu trước đã?”

“Anh nghe em nói trước đã,” Kiều Lỵ ngắt lời anh, “Em nghe thấy một người đang gọi điện thoại, nhưng em không nghe ra là ai, ông ta nói sẽ theo dõi sát sao em và Tinh Thông Điện Tử, chỉ cần có bằng chứng, ông ta có thể lật đổ tổng giám đốc Hà trong một cú. Ông ta nói, ông ta muốn hất cẳng tất cả các anh!” Kiều Lỵ cười ha hả, “Sếp, anh có biết sau khi nghe xong em cảm thấy em là gì không? Em chính là nút thắt của vấn đề đó, nên ông ta sẽ theo dõi sát em, theo dõi sát em, nhân viên kinh doanh của Tinh Thông Điện Tử, Kiều Lỵ, Annie…”

“Em có thấy ông ta không?” Lục Phàm trầm giọng hỏi, “Rốt cuộc ông ta là ai?”

“Em không biết,” Kiều Lỵ nói, “Em không nhìn thấy ông ta, nhưng em nói cho anh biết, không phải Steve, không phải Lý Tuấn Siêu, em không biết là ai.”

“Em đang ở đâu?”

“Cho dù ban đầu là em muốn làm kinh doanh, nhưng em chỉ muốn dùng nỗ lực của mình đổi lấy tương lai của em. Em muốn kiếm tiền, điều đó có sai không? Em muốn kiếm tiền một cách trong sáng, minh bạch, em bán sản phẩm cho công ty, công ty phát tiền thưởng cho em, em muốn có một mái nhà ở Bắc Kinh, em muốn chứng minh bản thân với cha em, em được họ nuôi dưỡng hai mươi năm, nhận nền giáo dục đại học Trung Quốc, nên em muốn chứng minh bản thân với xã hội này, rằng em, có thể sống, và có thể sống rất tốt!” Kiều Lỵ nói càng lúc càng kích động, cô gái bên cạnh kinh ngạc nhìn cô. “Em cũng muốn chứng minh bản thân với anh.” Câu nói này vừa thốt ra, cô đột nhiên nghẹn ngào.

“Annie,” Lục Phàm nói, “Em ở đâu?”

“Em không biết em muốn chứng minh gì với anh, nhưng em muốn chứng minh bản thân với anh. Anh là sếp của em, anh hỏi em sự khác biệt giữa bán phần mềm và bán kem, em muốn tìm ra câu trả lời đó.” Cô cảm thấy có nước mắt trào ra từ khóe mắt, nhưng cô không muốn quan tâm, chỉ muốn nói: “Nhưng tại sao các anh lại kéo em vào bảy trăm triệu này? Đây là cuộc chiến của các anh, không phải của em. Em chỉ muốn một mái nhà của riêng mình, một con đường của riêng mình, Frank, anh nói cho em biết, tại sao anh lại làm vậy?”

Lục Phàm khoác một chiếc áo choàng tắm bông mỏng, đứng trên ban công. Tín hiệu trên ban công tốt hơn, nhưng ở đây không có lò sưởi, nhiệt độ ban đêm lạnh buốt như nước, anh không biết là do giận hay do lạnh, cảm thấy chân, lưng, tay, ngay cả răng của mình cũng va vào nhau: “Rốt cuộc em ở đâu?”

“Em ở một quán bar,” Kiều Lỵ mơ mơ màng màng nói, “Họ nói, tối nay phụ nữ được miễn vé.”

“Em nghe đây,” Lục Phàm nói, “Anh cho em một phút, nói cho anh biết em ở đâu. Nếu em không biết, thì đi hỏi người bên cạnh, bên cạnh em có người không?”

Kiều Lỵ quay đầu nhìn cô gái bên cạnh: “Cho hỏi, tôi đang ở đâu?”

“Cô đang ở Dạ Sắc.” Cô gái đó dường như đã quen với những chuyện như thế này, nói một cách vô tư.

“Cô ấy nói em đang ở Dạ Sắc.” Kiều Lỵ nói.

“Trong vòng một tiếng, em không được rời khỏi đó.” Lục Phàm nói, “Bây giờ anh gác máy đây, mười phút nữa anh sẽ gọi lại.”

“Anh không được gác máy của em,” Kiều Lỵ nói, “Em còn chưa nói hết.”

“Annie, em nghe đây,” Lục Phàm nói, “Sắp Tết rồi, anh bây giờ đang ở Thạch Gia Trang, nhưng ngày mai anh sẽ về Bắc Kinh, ngày mai chúng ta gặp nhau nói chuyện, bây giờ anh tìm người đến đón em.”

“Không, không cần ngày mai,” Kiều Lỵ kiên quyết, “Phải là bây giờ.”

Lục Phàm dứt khoát cúp điện thoại, quay người trở lại trong phòng. Độ nóng của lò sưởi khiến anh nhất thời khó lòng chịu nổi, chỉ cảm thấy toàn thân không thoải mái. Anh dùng điện thoại bàn gọi cho di động của Vân Hải: “Jack, cậu đang ở đâu?”

“Tôi đang ở nhà,” Vân Hải cười nói, “Có việc gì thế?”

“Cậu nghe đây, cậu lập tức đến quán bar Dạ Sắc ngay, Kiều Lỵ đang say rượu một mình ở đó.”

“Khi nào?!” Vân Hải lập tức đứng dậy, bắt đầu mặc quần áo.

“Chính là vừa nãy, cô ấy nói với tôi cô ấy nghe thấy có người gọi điện thoại, nói muốn theo dõi sát sao Tinh Thông Điện Tử và cô ấy.”

“Là ai?”

“Cô ấy không biết.”

Vân Hải không nói gì. Lục Phàm nói: “Cậu mau chóng đi đón cô ấy đi, cứ mười phút tôi lại gọi cho cô ấy một cuộc để đảm bảo cô ấy vẫn còn tỉnh táo. Nhưng cậu càng nhanh càng tốt, tôi không biết điện thoại của cô ấy còn bao nhiêu pin.”

“Tôi xuất phát đây.” Vân Hải nói.

Lục Phàm cúp điện thoại, nhìn đồng hồ, bây giờ là nửa đêm 12 giờ rưỡi. Hành lý của anh đã thu dọn xong, vốn định sáng mai về Bắc Kinh. Anh trở lại giường, dùng chăn đắp lên cơ thể lạnh buốt, sau đó cầm điện thoại nhìn thời gian. Mười phút sau, anh gọi thông điện thoại của Kiều Lỵ, Kiều Lỵ “Alo” một tiếng, anh liền cúp máy. Anh chỉ muốn xác nhận xem cô có còn nghe máy được không, điện thoại còn pin không. Nhưng Kiều Lỵ bắt đầu gọi lại cho anh, anh đành ấn nút nghe: “Annie, em nghe anh nói này, em phải giữ cho điện thoại còn pin, bây giờ em gác máy đi, không được gọi cho bất kỳ ai, Jack lát nữa sẽ qua đón em.”

“Jack?” Kiều Lỵ cười khanh khách, “Anh ấy không phải đi khởi nghiệp rồi sao? Không phải thành lập công ty làm ăn với anh sao? Cung cấp dịch vụ kỹ thuật cho anh, các anh đúng là anh em tốt, cộng sự tốt.”

“Ai nói với em?!” Lục Phàm gằn giọng hỏi, “Ai?!”

Điện thoại đứt quãng. Lục Phàm loáng thoáng cảm thấy sự việc có chút không ổn. Sao Kiều Lỵ lại biết chuyện thành lập công ty? Hơn nữa, ai muốn nhân cơ hội này lật đổ Hà Thừa Phong?! Anh càng nghĩ càng bất an, giấc ngủ này chẳng thể nào mà ngon được! Nghĩ ngợi một hồi, anh quyết định bước xuống giường, bắt đầu mặc quần áo, thu dọn máy tính. Nửa tiếng sau, anh xách va li xuống lầu, đến bãi đỗ xe, khởi động ô tô, thừa lúc màn đêm đen kịt tiến về Bắc Kinh.

Anh nhìn chằm chằm vào thời gian trên ô tô, cứ mười phút lại gọi cho Kiều Lỵ một cuộc. Kiều Lỵ dường như càng say nặng hơn, lúc đầu còn nói rõ ràng, dần dần đã nói năng không rõ tiếng, cuối cùng, điện thoại không ai nghe. Lục Phàm nóng như lửa đốt, không biết tại sao Vân Hải vẫn chưa đến được Dạ Sắc.

Mà lúc này, Vân Hải đã đứng trong đại sảnh Dạ Sắc. Tiếng nhạc ập vào mặt cùng những bóng người ngũ sắc khiến cậu chóng mặt hoa mắt. Cậu đi dọc theo đại sảnh bắt đầu tìm kiếm Kiều Lỵ, không bỏ sót bất kỳ chiếc bàn nhỏ nào, bất kỳ góc nào. Sau đó, cậu lại chuyển sang quầy bar lớn, đi dọc theo quầy bar hình vuông tìm Kiều Lỵ, vẫn không thấy. Cậu gọi điện cho Kiều Lỵ, không ai nghe. Vân Hải kéo một nhân viên phục vụ của quán bar hỏi: “Tôi đến đây tìm người, ngoài đại sảnh và quầy bar, còn chỗ nào nữa không?”

“Anh nói gì?” Nhân viên phục vụ hét lớn.

“Tôi đến tìm người,” Vân Hải gào lên, “Tôi không tìm thấy cô ấy.”

Phục vụ nghĩ ngợi một lát, hét lớn: “Nhà vệ sinh nữ.”

Vân Hải không kịp nghĩ ngợi nhiều, lại tìm đến nhà vệ sinh nữ. Cậu đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ, thấy từng tốp các cô gái hoặc ngồi ở cửa, hoặc ra vào. Từ khi sinh ra đến nay, Vân Hải chưa từng gặp tình huống khó xử đến thế này. Cậu thấy một cô gái trông giống học sinh, liền bước lên hỏi: “Cô ơi, cô có thể giúp tôi một việc được không?”

“Việc gì?” Cô gái cảnh giác nhìn cậu.

“Tôi có một người bạn gái bị say rượu ở đây,” Vân Hải nói, “Tôi lo cô ấy say ngất trong nhà vệ sinh, cô có thể giúp tôi vào xem thử không?”

Cô gái gật đầu đi vào, vài phút sau đi ra: “Bên trong không có người nào say ngất cả.”

“Cô có chắc chắn không?” Vân Hải nói, “Hay là thế này, tôi gọi điện thoại cho cô ấy, cô vào đó giúp tôi nghe thử xem.”

Cô gái gật đầu đi vào, Vân Hải gọi điện cho Kiều Lỵ, vẫn không ai nghe.

Chẳng bao lâu sau, cô gái đi ra: “Bên trong không có tiếng chuông điện thoại.”

Một người phụ nữ trang điểm đậm nói: “Anh qua chỗ gửi đồ xem thử đi, ở đó có một chiếc ghế sofa dài.”

Vân Hải gật đầu, đi về hướng phòng gửi đồ. Đi chưa được mấy bước, điện thoại đổ chuông, là Lục Phàm: “Jack, anh vừa gọi điện cho Annie, đã không còn ai nghe máy nữa rồi, cậu tìm thấy cô ấy chưa?”

“Tôi vẫn chưa tìm thấy, tôi đang qua chỗ gửi đồ.” Cậu lên lầu hai, liếc mắt cái đã nhìn thấy một người nằm trên chiếc ghế sofa đối diện phòng gửi đồ. Vân Hải bước qua nhìn, nói vào điện thoại: “Frank, tôi tìm thấy cô ấy rồi.”

“An toàn không?”

“An toàn,” Vân Hải cười khổ một tiếng, “Đang ngủ trên sofa một mình.”

“Cậu đưa cô ấy về nhà đi.” Lục Phàm nói, “Cậu có biết nhà cô ấy không?”

“Biết.”

“Được.” Lục Phàm cúp điện thoại, đạp mạnh ga lao về phía Bắc Kinh.

Ba giờ sáng, Lục Phàm lái xe đến khu chung cư nơi Kiều Lỵ ở. Xe dừng lại, anh mới nhớ ra, Kiều Lỵ say rượu, nên ngủ ngon trong nhà, mình gọi điện lên chỉ làm cô thức giấc, chỉ còn cách đợi đến mai. Gọi cho Vân Hải, hình như cũng quá muộn. Anh có chút không yên tâm, đỗ xe lại, bước vài bước vào trong khu chung cư, đến dưới chân tòa nhà của Kiều Lỵ. Cả tòa nhà tĩnh mịch, chỉ có vài nhà còn sáng đèn. Lục Phàm cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, anh quấn chặt áo khoác trên người, quay người vừa định rời đi, chợt phát hiện xe của Vân Hải đang đỗ cạnh tòa chung cư. Lục Phàm sững người, rút điện thoại ra, định gọi cho Vân Hải, anh bấm được tám con số, nghĩ ngợi lại thôi. Anh bước vài bước ra cổng khu chung cư, lên xe, lặng lẽ lái về nhà mình.

Cùng lúc đó, Vân Hải đang đi từ một hiệu thuốc ở góc đường quay lại. Say đến mức này, mai chắc chắn sẽ đau đầu lắm. Vân Hải trong lòng có chút áy náy, nếu không phải vì bảy trăm triệu, cô cũng không đến mức hành hạ mình như thế này. Hy vọng cô chỉ là nhất thời mất kiểm soát. Nếu cô không chịu nổi những áp lực này, tình trạng ngày càng tồi tệ hơn, thì Hà Thừa Phong chắc chắn sẽ thay cô ra khỏi đội kinh doanh. Đến lúc đó, cô sẽ được không bù mất. Cậu lặng lẽ bước đi, quay lại khu chung cư Kiều Lỵ ở.

Kiều Lỵ ngủ một giấc thẳng cẳng đến tận mặt trời lên cao mới tỉnh dậy từ trong cơn mơ màng. Cô mở mắt ra, phát hiện mình không mặc áo khoác, chỉ mặc áo len và quần dài, ngủ trên sofa, trên người còn đắp một chiếc chăn. Bên cạnh sofa còn đặt một cái chậu, đoán chừng là để chuẩn bị cho cô nôn mửa. Mình về nhà bằng cách nào? Cô cố gắng nhớ lại, phát hiện trí nhớ trống rỗng. Cô thấy khó chịu, miễn cưỡng ngồi dậy, lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, đau đầu như búa bổ, lúc này, cô phát hiện trên bàn trà đặt một cốc nước, dưới cốc nước đè một tờ giấy. Cô miễn cưỡng vươn tay cầm lấy xem, trên đó viết: Annie, tôi đã đun nước sôi giúp cô, mua thuốc Fenbid, nếu đau đầu, cô có thể uống. Chúc Tết vui vẻ. Người ký tên là: Địch Vân Hải.

Kiều Lỵ bắt đầu có chút ý thức, tối qua hình như mình ở quán bar, gặp một người rất giống Lục Phàm, cô nói mình ra ngoài gọi điện thoại, để anh ta trông chỗ giúp, vậy người đó cuối cùng có trông chỗ giúp cô không? Cô nghĩ ngợi hồi lâu, lúc này mới chậm rãi xâu chuỗi lại suy nghĩ. Chẳng lẽ mình gọi điện cho Lục Phàm? Lục Phàm lại bảo Vân Hải đến đón mình? Là Vân Hải đưa mình về?

Kiều Lỵ không sao hiểu nổi. Cô đứng dậy, loạng choạng bước đến cạnh áo khoác, lục ra điện thoại, mở nhật ký cuộc gọi. Trời ạ, trong điện thoại có hàng chục cuộc gọi nhỡ! Không phải Lục Phàm thì là Vân Hải, không phải Vân Hải thì là Lục Phàm, trong đó còn có hai cuộc của Chu Hùng. Mặt cô nóng bừng lên: Mình đã làm những gì vậy?

Lúc này, điện thoại đổ chuông, tên người gọi hiển thị là Lục Phàm, cô vội vàng bắt máy: “Hi, Frank.”

“Em tỉnh ngủ rồi à?” Lục Phàm không vui nói, “Nửa đêm không ngủ, chạy ra quán bar làm loạn.”

“Em không làm loạn,” Kiều Lỵ cố chịu cơn đau đầu, “Em chỉ đến chơi một lát thôi.”

“Em đây gọi là chơi một lát à? Nửa đêm không ngủ, cũng không để người khác ngủ.” Giọng Lục Phàm không tốt, “Em làm càn như vậy, sẽ khiến mọi người lo lắng, em có biết không?”

“Frank, em không cố ý, em có lẽ uống nhiều quá, hơn nữa em đảm bảo, lần sau sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.”

“Ai cần sự đảm bảo của em?” Lục Phàm nói, “May mà hôm qua em gọi thông điện thoại của anh, Jack lại đang ở Bắc Kinh. Em làm việc không nghĩ đến hậu quả à?”

“Thế anh có nghĩ đến hậu quả không?” Kiều Lỵ bị anh nói đến phiền lòng, “Chẳng phải anh cũng lôi em vào Tinh Thông Điện Tử đó sao?”

“Đến nông nỗi hôm nay, em không cần trách anh,” Lục Phàm không vui nói, “Em không được tăng lương à, không nhận tiền thưởng à?”

“Frank,” Kiều Lỵ nói, “Em không muốn cãi nhau với anh, em muốn bình tĩnh lại.” Nói xong, cô cúp điện thoại.

Chẳng bao lâu sau, điện thoại của Lục Phàm lại gọi đến. “Vừa nãy anh nói giọng không tốt, là anh sai,” giọng anh hoàn toàn thay đổi, “Anh chỉ lo lắng cho em, ngày mai là đêm 30 Tết rồi, khi nào em về Hàng Châu?”

“Ngày mai chuyến bay buổi sáng của em.” Kiều Lỵ nói.

“Mấy giờ?”

“Tám giờ rưỡi.”

“Sáng mai anh đến tiễn em.” Lục Phàm nói.

“Không cần, em tự bắt xe đi.”

“Tối hôm nay em định làm gì? Lại ra ngoài uống rượu?”

“Không có,” Kiều Lỵ dở khóc dở cười, “Em không có kế hoạch gì.”

“Vậy em ở nhà thu xếp hành lý thật tốt, nghỉ ngơi chút đi.” Lục Phàm nói, “Sáng mai sớm anh lái xe đến đón em, chỗ cũ, sáu giờ rưỡi.”

“Cảm ơn,” Kiều Lỵ nói, “Thật sự không cần đâu.”

“Anh tiễn em,” Lục Phàm nói, “Tiện thể nói chuyện với em về Tinh Thông Điện Tử.”

Kiều Lỵ nghe anh nhắc đến Tinh Thông Điện Tử, không khỏi có chút áy náy: “Frank, xin lỗi, vừa nãy em không nên trách anh, việc này là quyết định của cá nhân em.”

“Anh biết áp lực của em rất lớn, nhưng em nhất định phải kiên cường.” Lục Phàm nói, “Hôm qua anh cả đêm không ngủ, lại bị nhiễm lạnh, bây giờ bắt buộc phải nghỉ ngơi cho tốt, nếu không mai chẳng còn chút sức nào để lái xe.”

“Anh bị nhiễm lạnh à?”

“Đúng,” Lục Phàm nói, “Tín hiệu ở chung cư của anh tại Thạch Gia Trang không tốt, hôm qua anh cứ đứng ở ban công nhận điện thoại của em.”

Mặt Kiều Lỵ đỏ bừng lên: “Xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi, tối nay đừng ra ngoài làm loạn là được.”

“Sẽ không đâu, cảm ơn anh.”

Điện thoại gác máy. Kiều Lỵ đau đầu như búa bổ, vài bước đi về phía sofa, đổ ập xuống đó. Không biết tại sao, tối qua làm loạn một trận như vậy, cô thấy tâm trạng tốt hơn nhiều, lời nên nói đã nói, nước mắt nên rơi cũng đã rơi. Bây giờ, cô phải đối mặt với thực tế rồi. Người gọi điện thoại đó là ai? Chắc chắn là người của công ty Tái Tư, hơn nữa, chức vị chắc không thấp. Nhưng giọng nói lạ quá, cô chắc chắn trước đây chưa từng nghe thấy.

Điện thoại rung một tiếng, có tin nhắn đến. Cô cầm lên xem, người gửi là Vân Hải, chỉ có ba chữ: “Tỉnh chưa?”

“Tỉnh rồi,” Kiều Lỵ vội vàng hồi đáp, “Hôm qua cảm ơn anh.”

“Không có gì,” Vân Hải hồi đáp, “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Kiều Lỵ gượng dậy, uống một viên Fenbid, uống cạn nước trong cốc. Sau đó cô gọi cho Chu Hùng, điện thoại của Chu Hùng không có người nghe, chẳng bao lâu sau, trả lời tin nhắn: “Tôi vẫn đang họp, tối qua gọi điện cho cô không ai nghe, cô vẫn ổn chứ?”

Kiều Lỵ trả lời: “Rất ổn.”

“Ngày mai dự án của tôi mới kết thúc, kết thúc xong là tôi gọi cho cô ngay.”

“Được ạ,” Kiều Lỵ trả lời, “Đợi anh bận xong.” Cô đặt điện thoại xuống, nằm trên sofa, chẳng bao lâu sau, trong cơn mê man đã chìm vào giấc mộng.

Cùng lúc đó, Lục Phàm đang nằm trên giường ở nhà, anh thấy đầu nặng chân nhẹ, toàn thân như tan rã. Tết năm ngoái bị cảm, không lẽ Tết năm nay lại cảm tiếp? Đinh linh đinh linh, điện thoại reo, anh cầm điện thoại lên, là Âu Dương Quý. “Frank, cậu về Bắc Kinh rồi à?”

“Đúng, bây giờ đang ở nhà.”

“Tối nay tôi về Bắc Kinh, tôi, cậu, Jack cùng đến nhà lão Hà.”

“Là tiệc tụ tập à?”

“Là chuyện của Tinh Thông,” Âu Dương Quý nói bằng giọng khàn đặc, “Cậu đến rồi sẽ biết.”

Lục Phàm nhức đầu, một chút buồn ngủ lập tức bay lên tận chín tầng mây: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Cậu đến rồi nói sau.” Âu Dương Quý cúp điện thoại. Lục Phàm lập tức gọi cho Vân Hải.

Vân Hải đang định nghỉ ngơi, bắt máy: “Hi, Frank.”

“Tổng giám đốc Âu gọi điện rồi à?”

“Vừa gọi xong, tối đến nhà tổng giám đốc Hà.”

“Chuyện gì thế?”

“Ông ấy không chịu nói.”

“Tối qua Annie không sao chứ?”

“Không sao, chỉ là say thôi.”

“Tối gặp.” Lục Phàm cúp điện thoại, cảm thấy bản thân tuy vô cùng mệt mỏi nhưng hoàn toàn không ngủ được. Anh trằn trọc, đến trưa dậy ăn một chút gì đó, dứt khoát không ngủ nữa. Gọi điện cho cha mẹ ở nhà, lại sắp xếp một số việc trong dịp Tết. Bận rộn mãi đến năm giờ chiều, lại tắm rửa thay quần áo, thu xếp gọn gàng, lúc này mới lái xe chạy đến nhà Hà Thừa Phong. Còn Vân Hải, từ sáng ngủ đến tận năm giờ chiều, tỉnh dậy trong cơn đói cồn cào, ăn đại vài lát bánh mì, chải đầu qua loa vài cái, cũng đi đến nhà Hà Thừa Phong.

Khoảng sáu giờ tối, Lục Phàm và Địch Vân Hải lần lượt đến nhà Hà Thừa Phong, được dì giúp việc đưa vào thư phòng. Âu Dương Quý đã ngồi trong thư phòng cùng Hà Thừa Phong. Âu Dương Quý đội mũ phớt màu cà phê, mặc chiếc áo T-shirt len màu cà phê, trông rất tinh thần. Hà Thừa Phong đang đun cà phê trên chiếc quầy bar nhỏ cạnh bàn sách. Vân Hải mặc một chiếc áo khoác lông vũ kiểu nhàn nhã, một chiếc áo sơ mi caro, một chiếc quần bò. Lục Phàm tuy khí sắc không tốt, nhưng mặc bộ vest nhỏ màu đen, bên ngoài khoác chiếc áo khoác ngắn màu đen, thắt chiếc cà vạt màu xanh xám bạc, trông rất tinh thần.

Bốn người ngồi vây quanh sofa. Vân Hải bưng cà phê đến bàn trà, Lục Phàm là người đầu tiên cầm lên, uống một ngụm. Lúc này dì giúp việc mang thức ăn đã làm xong vào. Vân Hải cười: “Tốt quá, tôi sắp đói chết rồi.”

Lục Phàm cười, thật ra anh còn đói hơn, từ tối qua đến giờ, anh chỉ ăn một gói mì ăn liền. Hà Thừa Phong nói: “Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện đi.”

Âu Dương Quý cầm đũa, cũng không nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm. Hà Thừa Phong rót cho ông một ly rượu trắng, ông ta liền vừa uống vừa ăn. Lục Phàm và Vân Hải lần đầu thấy dáng vẻ này của Âu Dương Quý, đều thầm nghĩ không biết đã xảy ra chuyện gì. Mà Hà Thừa Phong cứ như thể ông ta không tồn tại vậy, chỉ mời Lục Phàm và Vân Hải ăn thức ăn. Lục Phàm không khỏi có chút lo lắng, ăn nửa bữa là không động đũa nữa. Vân Hải thì mặc kệ những thứ đó, ăn no trước đã. Đợi ba người ăn gần xong, Hà Thừa Phong gọi dì giúp việc đến thu dọn bát đĩa, lại đun cà phê lên.

Lục Phàm ngồi ở góc sofa, chậm rãi uống cà phê. Hà Thừa Phong nói: “Tổng giám đốc Âu, nói chuyện Tinh Thông đi.”

“Các cổ đông của Tinh Thông ngoại bao ngoài tập đoàn Tinh Thông, công ty Tái Tư, ngoài ra còn vài công ty lớn ở tỉnh. Nhưng có một công ty quy mô không lớn, lần này để kịp niêm yết, tôi đã không theo sát lắm.” Cằm Âu Dương Quý thu xuống, ánh sáng trên mặt kéo dài ra thành một vệt vừa mảnh vừa dài, “Những ngày này, cuối cùng cũng tra rõ lai lịch của họ, trong công ty này, có một cổ đông quan hệ không tầm thường với Uông Dương.”

Lục Phàm hơi nhíu mày, không đáp lời; Vân Hải cũng nhìn Âu Dương Quý, không lên tiếng.

Âu Dương Quý nói: “Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng có gì, nhưng tôi nảy sinh nghi ngờ, bảo họ tiếp tục điều tra, kết quả anh em đi điều tra quay về nói, SK (SiliconKilo) sẽ có động thái lớn ở Tinh Thông. Đêm qua tôi đã lo liệu được vị phó xưởng trưởng của tập đoàn, ông ta nói một chuyện. Ông ta nói, SK (SiliconKilo) muốn cùng Tinh Thông Điện Tử làm một công ty liên doanh.”

Lục Phàm vẫn giữ im lặng, Vân Hải cũng không lên tiếng. Cả hai đều chưa hiểu rõ ý của Âu Dương Quý. Làm thêm một công ty liên doanh nữa nghĩa là sao?

“Vương Quý Lâm tên khốn này, thật thâm hiểm!” Âu Dương Quý nói, “Hắn ta lợi dụng chúng ta, lấy dự án ngoại bao của Tinh Thông, lấy đất của khu phát triển ở địa phương, lấy vốn vay ngân hàng, quay đầu lại, SK (SiliconKilo) hắn ta cũng không buông tha.”

“Tổng giám đốc Âu,” Lục Phàm không nhịn được hỏi, “Họ làm công ty liên doanh, làm gì vậy?”

“SK (SiliconKilo) muốn làm một sản phẩm phù hợp với thị trường Trung Quốc, do công ty này thực hiện.” Âu Dương Quý quay đầu lại, lúc này Lục Phàm mới chú ý tới, có lẽ mắt ông ta bị viêm, đỏ đỏ lại hơi sưng, trông cực kỳ khó coi. Lục Phàm không khỏi dịch ra bên cạnh. Âu Dương Quý nói tiếp: “Sau đó, họ muốn niêm yết ở nước ngoài.”

“Niêm yết ở nước ngoài?” Vân Hải hỏi, “Đơn vị môi giới bắc cầu là Liên Âu Quốc Tế?”

“Không sai, chính là thằng nhãi Dương Liệt Ninh đó!”

“Thằng nhãi này!” Lục Phàm cười lạnh một tiếng, “Bản lĩnh không nhỏ nhỉ.”

“Chúng ta giúp Vương Quý Lâm việc lớn như vậy, kết quả hắn ta lại dựng ra một con thuyền khác!” Âu Dương Quý nhìn Hà Thừa Phong, “Lão Hà, ông nói xem làm sao bây giờ?”

“Ông đừng nóng giận,” Hà Thừa Phong nói, “Bây giờ Tinh Thông Điện Tử chỉ là một cái vỏ, có chúng ta làm bước đầu tiên trước, cái vỏ này đã sống lại, người bên dưới lắp cái gì vào cũng được. Cái tôi lo bây giờ là, công ty này của họ khi nào thành lập?”

“Đã không thể chờ đợi được nữa rồi,” Âu Dương Quý nói, “Nếu suôn sẻ, mùa xuân là lên sàn được. Bây giờ nội bộ tập đoàn đang thao túng chuyện này, giấu giếm người Tái Tư chúng ta.”

Lục Phàm đưa tay quệt mặt, thầm nghĩ, còn tưởng họ đưa ra một phương án mạnh mẽ, Uông Dương và Phó Quốc Đào sẽ vì thế mà bỏ qua, không ngờ, họ lại dùng cách này để theo sát. Anh trước đây chỉ nghĩ đến chữ “nhanh” của Phó Quốc Đào, mà không ngờ rằng, chữ “chậm” của Uông Dương lại kinh ngạc đến thế. Anh nhìn Hà Thừa Phong, “Tổng giám đốc Hà, chuyện này SK (SiliconKilo) có làm thành công không?”

“Với cơ hội hiện tại của tập đoàn Tinh Thông, cộng thêm tầm ảnh hưởng của bản thân SK (SiliconKilo), chắc là có khả năng.” Hà Thừa Phong cười khổ một tiếng, “Mấu chốt là, Vương Quý Lâm hiện tại có tiền, SK (SiliconKilo) có khái niệm…”

“Tiền là của chúng ta!” Âu Dương Quý nói một cách cay nghiệt, “Hắn ta dựa vào cái gì?!”

“Tổng giám đốc Âu,” Hà Thừa Phong nói, “Tôi thấy Vương Quý Lâm làm vậy, cũng có lý do từ phía chúng ta.”

“Lý do gì?” Âu Dương Quý hỏi.

“Phương án của chúng ta quá mạnh mẽ, nếu hắn không kéo SK (SiliconKilo) vào, e là hắn ngủ cũng phải đề phòng chúng ta.”

“Dùng tiền chúng ta mang đến, để làm giàu cho bản thân hắn, hắn không đề phòng chúng ta à?”

“Rất đơn giản,” Hà Thừa Phong nói, “Hắn một không hiểu kỹ thuật, hai không hiểu quản lý, tất cả các điều kiện đều nằm trong tay chúng ta, chỉ có kẻ ngốc mới cảm thấy là bánh vẽ trên trời rơi xuống. Nhưng bây giờ, hắn dẫn dắt SK (SiliconKilo) vào, nếu quản lý phía chúng ta xảy ra vấn đề, hắn bất cứ lúc nào cũng có nhân viên chuyên nghiệp để thay thế. Nói cách khác, chúng ta đối với SK (SiliconKilo) cũng vậy thôi.”

“Người này,” Vân Hải đột nhiên cười lạnh một tiếng, “Ông ta không làm hoàng đế thì thật là đáng tiếc.”

“Tôi cho rằng hắn làm vậy không có gì sai, dẫn nhập cạnh tranh mà, hơn nữa, mọi người cùng phát tài.” Hà Thừa Phong cười khổ một tiếng, “Chỉ là chiêu này của Uông Dương, hại khổ chúng ta rồi.”

“Tại sao?” Âu Dương Quý sững người.

“Chúng ta tính toán đủ đường, lại không tính đến Uông Dương.” Hà Thừa Phong nói, “Hắn chắc chắn là lợi dụng Dương Liệt Ninh đứng giữa bắc cầu, phân tích lợi hại với Vương Quý Lâm, lại tích hợp nguồn lực của SK (SiliconKilo), thuyết phục hắn làm thêm một công ty con liên doanh. Một là, có thể kiềm chế chúng ta; hai là, có thể dùng khái niệm niêm yết kiếm lời; ba là, Tinh Thông có thể vơ vét thêm một khoản ở thị trường nước ngoài. Mà đối với SK (SiliconKilo), một là tăng thành tích; hai là, bản thân Uông Dương bên trong chắc chắn cũng có mưu đồ. Hơn nữa, có chúng ta đi tiên phong trước, SK (SiliconKilo) chắc chắn không cần đầu tư lớn cũng có thể cùng Tinh Thông làm nên dự án.”

“Ý ông là,” Lục Phàm đã phản ứng lại, kinh hãi toát mồ hôi lạnh, “Với chuỗi vốn hiện tại của Tinh Thông, nếu họ không làm được, có khả năng sẽ khiến khoản của chúng ta cũng…”

“Đệt!” Âu Dương Quý lập tức ngồi thẳng người dậy.

“Tài chính của tập đoàn Tinh Thông, chúng ta căn bản không thể nắm bắt được.” Vân Hải cũng hiểu ra, chỉ thấy đầu choáng váng. Đây là một sai lầm khổng lồ. “SK (SiliconKilo) làm như vậy, nếu thất bại, nói ra là một khái niệm lớn, thực ra chỉ tổn thất một dự án nhỏ, nhưng ngoại bao Tinh Thông thì sao?”

“Các cậu đừng hoảng,” Hà Thừa Phong nói, “Chúng ta nghĩ ra được, Vương Quý Lâm chưa chắc không nghĩ ra. Hắn đây là binh hành chiêu hiểm đấy. Dẫn chúng ta vào, hắn cầm một quả bom, nếu doanh nghiệp không thể niêm yết trong nước, dựa vào khoản đầu tư ban đầu của chúng ta và khoản vay ngân hàng, là không chống đỡ được quá lâu đâu. Hắn dẫn dắt SK (SiliconKilo) vào, tức là dẫn thêm một quả bom nữa, nếu SK (SiliconKilo) có thể niêm yết nước ngoài, hắn là bảo hiểm kép, nhưng nếu SK (SiliconKilo) thất bại, hắn có khả năng kích nổ cả hai quả bom, mọi người đều không có kết cục tốt đẹp. Nhưng trong chuyện này, tổn thất lớn nhất chính là tập đoàn Tinh Thông và chúng ta.”

“Lão Hà,” Âu Dương Quý nói, “Nếu chúng ta ra tay bây giờ, vẫn còn kịp.”

“Không, tổng giám đốc Âu,” Hà Thừa Phong nói, “Sự việc chưa đến mức đó, tôi hy vọng thương trường là thương trường, dùng cách thương mại để giải quyết.”

“Tổng giám đốc Hà,” Lục Phàm nhìn ông, “Ông là muốn…”

Hà Thừa Phong gật đầu. Vân Hải nói: “Chỉ là đến lúc này rồi, SK (SiliconKilo) có nguyện ý lên cùng một con thuyền với chúng ta không?”

“Họ không phải lên cùng một con thuyền với chúng ta, là chúng ta cùng họ lên con thuyền Tinh Thông.” Hà Thừa Phong nói, “Tổng giám đốc Âu, dịp Tết ông sắp xếp chút nhé, tôi muốn gặp Vương Quý Lâm.”

“Không vấn đề gì.” Âu Dương Quý nói, “Tôi sẽ hẹn thời gian với hắn.”

Bốn người ngồi trong thư phòng nói chuyện đến tận đêm khuya mới tìm ra manh mối cho chuyện Tinh Thông. Đừng nói Lục Phàm, Vân Hải, ngay cả Âu Dương Quý và Hà Thừa Phong cũng tự trách trong lòng quá đỗi sơ ý. Không ngờ, chiêu hậu phát chế nhân này của Uông Dương, đến thâm hiểm như vậy, nhưng lại quang minh chính đại. Họ ngay cả cái cớ để trách cứ Vương Quý Lâm cũng không tìm thấy. Ngoại bao Tinh Thông xét về cơ cấu mà nói, là công ty con của tập đoàn Tinh Thông, công ty con làm sao có thể hỏi han tổng công ty hợp tác với ai, thành lập loại công ty con nào khác chứ?

Rạng sáng, Lục Phàm lái xe về nhà, anh cảm thấy mệt mỏi như sắp kiệt sức. Anh đổ ập lên giường, vừa mệt mỏi vừa bực bội, là một giám đốc kinh doanh, anh quá sơ ý! Lại để Uông Dương ở ngoài cuộc đánh cho một cú phản hồi. Vốn dĩ chuyện nội bộ Tái Tư Trung Quốc đã khiến anh lo lắng, bây giờ cộng thêm SK (SiliconKilo), thật sự rắc rối! Mọi kết quả, phải xem cuộc đàm phán giữa tổng giám đốc Hà và Vương Quý Lâm dịp Tết này thế nào. Anh nằm lên giường, điều chỉnh đồng hồ báo thức, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát. Ba giờ, bốn giờ, năm giờ, Lục Phàm mở mắt, tuy không ngủ được mấy, nhưng cảm giác đã khá hơn. Anh mặc chỉnh tề, sau đó lái xe chạy về phía nhà Kiều Lỵ.

Đây là buổi sáng ba mươi Tết, không khí trong trẻo, trên đường chẳng bóng người. Lục Phàm cảm thấy đầu óc lúc này đã tỉnh táo hơn đôi chút, anh lái xe rất nhanh. Đúng lúc đó, điện thoại rung lên, chắc chắn là Kiều Lỵ rồi. Anh bắt máy: "Hi, tỉnh rồi à?"

"Frank." Một giọng nói mềm mại yếu ớt vang lên.

Lục Phàm cảm thấy nhói trong lòng: "Hi, là em à?"

"Anh tưởng là ai?" Giọng nói của Xa Nhã Ni lúc này nghe thật khó lòng chống đỡ.

"Anh đi tiễn một người bạn, cứ tưởng là cô ấy gọi."

"Vậy sao?" Xa Nhã Ni liếc nhìn thời gian, sáu rưỡi sáng, bạn bè gì mà quan trọng thế? Cô không truy hỏi thêm nữa. "Frank, Tết này anh đón ở đâu?"

"Bắc Kinh."

"Bố mẹ anh có đến không?"

"Mùng hai họ mới tới."

"Vậy tối mai cùng đi ăn nhé," Xa Nhã Ni cười rất nhẹ nhàng, nhưng trong lời nói lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ, "Em không muốn đón Tết một mình."

"Được, tối mai anh mời em đi ăn."

"Vậy anh lái xe cẩn thận nhé, bye bye."

"Được rồi," Lục Phàm vừa định tắt điện thoại, đột nhiên lại hỏi: "Công ty dạo này sao rồi, VP mới tới có động tĩnh gì không?"

"Anh không biết à?"

"Nói nhanh đi," Lục Phàm nói, "Anh đang lái xe, tốc độ rất nhanh."

"Sau khi VP mới tới, liền gọi từng người bên kinh doanh vào nói chuyện..." Lục Phàm vừa đạp chân ga, vừa lắng nghe cô nói. Đột nhiên anh phát hiện chiếc xe đang lao tới phía trước không phải là xe con, mà là một chiếc xe tải lớn, chiếc xe đó chạy rất nhanh, hơn nữa còn không bật đèn pha. Anh hoảng sợ đạp mạnh phanh, tay lái lạng sang phải, xe liền trượt dọc theo con đường, bánh xe không biết va phải thứ gì, lại mất kiểm soát tiếp tục trượt đi. Lục Phàm vội vàng đạp phanh thêm lần nữa, hướng đi của chiếc xe càng mất kiểm soát, gần như nằm ngang ra giữa đường. Lục Phàm nhìn thấy hai bên trái phải của mình, đèn xe nhấp nháy, không biết là từ bên trái hay bên phải, đều có xe lao tới chỗ anh ầm ầm. Mà trong điện thoại, Xa Nhã Ni đã nhận ra có điều chẳng lành, lo lắng kêu lên: "Frank! Frank! Anh có sao không?!"

(Phần hai hết, muốn biết chuyện tiếp theo, xin xem phần ba)

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thôi Mạn Lợi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.