Vừa tới nhà cô, Diệp Vân mới phát hiện, bác dâu của cô cũng ở đó. Cả nhà họ nhìn thấy người đến là Diệp Vân thì chỉ liếc mắt một cái rồi chẳng buồn để ý tới, thậm chí một tiếng chào hỏi cũng không có. Cô của Diệp Vân thấy vậy cũng không đoái hoài, dẫn thẳng Diệp Vân đi vào trong phòng.
Nhà cô của cậu không hề giàu có, hay nói đúng hơn, phần lớn người ở khu này đều không dư dả gì. Rất nhiều người sống chung cả một đại gia đình trong một căn phòng lớn, mỗi người chỉ có một gian, sau khi kết hôn lại càng chen chúc nhau trong một phòng. Nhà cô của cậu cũng vậy, một nhà bốn người chỉ được chia cho một gian phòng và một gian bếp.
Tuy nhiên tình trạng này hiện nay đã giảm dần, bởi sau khi cải cách mở cửa, nhiều người ra ngoài làm thuê, dần dần tích cóp được chút tiền, nhà nhà đều xây thêm nhà mới. Cô của cậu vì phải chăm con, hơn nữa lại không biết chữ nên không ra ngoài làm thuê. Chú của cậu tuy có đi làm thuê kiếm chút thu nhập nhưng lại cờ bạc, nên thu nhập cả nhà rất ít, đến tận bây giờ vẫn phải ở nhà tranh, đến cả đồ điện gia dụng cũng chẳng có mấy món. Nhưng giờ Diệp Vân đã tới, mọi thứ chắc chắn sẽ thay đổi.
Vào trong phòng, Diệp Vân mới thấy em họ và em gái đang ngủ trưa. Nếu Diệp Vân không đến, cô cậu chắc cũng sẽ chợp mắt nghỉ ngơi một chút, đợi chiều nắng bớt gay gắt mới ra đồng làm việc. Diệp Vân trò chuyện với cô một lát rồi bảo cô không cần bận tâm đến mình nữa. Thấy Diệp Vân cũng không còn là đứa trẻ con, cô liền để mặc cậu.
Cô chợp mắt rất nhanh, Diệp Vân cũng tản bộ ra ngoài. Cậu nhớ cạnh nhà cô có một mảnh vườn ổi, trồng không ít ổi, giờ chắc cũng đã chín. Quả nhiên, chưa kịp đi tới vườn ổi, cậu đã thấy vài quả ổi vàng ươm từ trong tán cây. Chỉ tiếc là trái không to, chỉ lớn cỡ nắm đấm, gọt vỏ đi chắc chỉ còn lại vài miếng thịt.
Tuy hơi nhỏ, nhưng quả đã chín hoàn toàn, vị cũng khá ngon. Thế là Diệp Vân không khách sáo, bước tới chọn hai quả to nhất rồi vặt xuống.
Nhìn mặt trời trên cao, Diệp Vân cầm hai quả ổi quay về. Vừa tới bếp liền lấy dao gọt sạch vỏ, cắt làm đôi rồi thả vào nước muối đã chuẩn bị sẵn, nếu không, dù ổi đã chín thì ăn vào miệng vẫn không thấy thoải mái.
Vài phút sau, Diệp Vân dùng que gỗ vừa gọt từ củi khô xiên lấy hai miếng ổi rồi đi ra ngoài. Trong nhà hơi nóng, cậu định ra dưới gốc cây lựu ngoài cửa hóng mát. Đúng lúc cậu sắp đi tới cửa lớn, thì anh cả của chú vừa hay đi từ trong phòng ra.
Vốn dĩ chú của Diệp Vân khi thấy cậu thì không để ý, nhưng khi nhìn thấy quả ổi trong tay Diệp Vân, ánh mắt lập tức thay đổi, trầm giọng nói: “Ổi này mày lấy ở đâu ra?”
Diệp Vân nghe vậy khựng lại, cau mày dừng bước, xoay người lại nói với vẻ không kiên nhẫn: “Đương nhiên là hái từ vườn ổi ngoài kia rồi. Sao? Không được hái à?”
“Mảnh vườn ổi đó giờ không còn là của cô mày nữa. Lần này mày không biết thì thôi, lần sau nhớ đừng hái nữa. Đây là tao định hái mang đi bán kiếm tiền đấy, hai ba đồng một quả, mày ăn không nổi đâu.”
Sắc mặt anh cả của chú rất khó coi, ánh mắt nhìn Diệp Vân đầy vẻ chán ghét. Bởi đó là ổi của ông ta, ông ta vất vả đợi đến khi chín, bản thân còn chưa nỡ ăn, không ngờ lại để Diệp Vân thưởng thức trước. Nếu không phải nhìn Diệp Vân không giống người có tiền trong người, ông ta đã muốn bắt cậu đền tiền rồi. Nhưng một lát nữa phải mượn cớ này mà nói chuyện với Xuân Lan (tên cô của Diệp Vân) mới được, tốt nhất là khiến cô phải bồi thường tiền.
Diệp Vân tuy không biết anh cả của chú đang nghĩ gì, nhưng nhìn ác ý nhàn nhạt tỏa ra từ người ông ta, hiển nhiên kẻ này không có ý tốt. Đặc biệt là câu “mày ăn không nổi đâu” kia càng đầy vẻ khinh bỉ và coi thường. Điều này khiến mày Diệp Vân càng nhíu chặt hơn. Nhưng dẫu sao đây cũng là người thân của cô cậu, tình hình hiện tại chưa xác định, cậu cũng không tiện nói gì, nếu không sẽ khiến cô khó xử. Hơn nữa, cậu cũng chẳng đến mức tức giận chỉ vì một hai câu nói đó, vì thấy không đáng.
Diệp Vân nhíu mày liếc nhìn anh cả của chú một cái lạnh nhạt, xoay người đi ra ngoài. Nếu không vì mối quan hệ với cô, cậu đã chẳng buồn dừng chân. Nhưng qua chuyện này, Diệp Vân cũng nhìn ra, gia đình cô cậu và nhà anh cả của chú đã gần như xé rách mặt. Bây giờ chỉ cần biết cô mình nghĩ thế nào, Diệp Vân sẽ biết phải làm sao.
Bên ngoài ngôi nhà khá dễ chịu, gió thoảng hiu hiu. Cộng thêm hai miếng ổi Diệp Vân vừa dùng Vi hình Hàn băng trận làm lạnh lúc ngâm nước muối, nên khi ngồi lên chạc cây lựu, Diệp Vân cảm thấy vô cùng thoải mái. Điều này khiến anh cả của chú ngứa mắt, hừ lạnh một tiếng, nói giọng không âm không dương: “Ngồi trên cây thì được, nhưng đừng có hái bậy quả lựu, cây lựu này cũng là của tao đấy.”
Câu này Diệp Vân tuy nghe thấy nhưng không thèm đếm xỉa, ngược lại còn nhai ngấu nghiến miếng ổi mát lạnh, rồi hưởng thụ nhắm mắt lại, dựa vào thân cây lựu. Suýt chút nữa khiến mặt anh cả của chú đen lại, nhưng ông ta nhìn những quả lựu xanh đậm, còn chưa to bằng quả trứng gà trên cây, cuối cùng hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Hai miếng ổi không lớn, Diệp Vân nhanh chóng ăn hết, sau đó tựa lưng vào thân cây lựu, nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi theo những cơn gió mát. Không biết đã qua bao lâu, Diệp Vân bị một tiếng cười nhạo đánh thức, rồi nghe thấy một câu đầy vẻ châm chọc.
“Đúng là đồ nghèo hèn, giả vờ cái gì chứ! Còn trèo lên cây ngủ, không sợ ngã từ trên cây xuống gãy chân à.”
Nghe thấy câu này, Diệp Vân bình tĩnh mở mắt, vừa vặn nhìn thấy một người đàn bà mặt mày đen sạm vì nắng nhưng vẫn nhìn ra tướng khắc bạc. Chính là chị dâu của cô cậu.
Chị dâu của cô thấy Diệp Vân nhìn sang, khinh bỉ bĩu môi, nói bằng giọng khắc bạc: “Sao? Tao nói sai à? Cô nghèo hèn của mày đến mấy trăm đồng còn không trả nổi, tao thấy nhà chúng mày cũng chẳng ra làm sao. Mày mau mau xuống khỏi cây đi, làm gãy cây là mày đền không nổi đâu.”
Diệp Vân nghe vậy, trong mắt lóe lên hàn quang. Tuy tính khí cậu tốt, nhưng không có nghĩa là người khác có thể hết lần này tới lần khác khiêu khích mình. Con kiến bò trên đường thì Diệp Vân không đặc biệt giẫm chết nó, nhưng nếu con kiến này bò lên người cậu, thậm chí còn muốn cắn cậu, thì Diệp Vân không ngại đưa hai ngón tay ra bóp chết nó.
Diệp Vân ở Tru Tiên thế giới đã từng trải qua đại chiến yêu thú ở Biên Hoang, hơn nữa dù là ở Ma Huyễn Thủ Cơ hay ở Thiên Hành, cậu đều là kẻ đứng trên cao. Tuy giờ trông cậu ôn hòa, vô hại, nhưng kẻ đã lâu ở vị trí cao như cậu cũng đã nuôi dưỡng một thân khí thế. Cộng thêm việc từng là cao thủ đỉnh cấp cảnh giới Thái Thanh, khí thế trên người một khi bùng nổ không phải người thường có thể chịu đựng được. Vì vậy, cậu chỉ bình tĩnh liếc nhìn chị dâu của cô một cái, hơi lộ ra một chút khí thế trên người, chị dâu của cô đã bị dọa cho lùi lại liên tục, cuối cùng chân đứng không vững, ngồi phịch xuống đất.
[TÊN_MỚI]
春兰 = Xuân Lan