Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 276
Xuất phát

❊ ❊ ❊

Sau khi Đới Lệ rời đi, Uy Ni Tư đặc biệt thuê cho Diệp Vân một cô đầu bếp xinh đẹp tầm hai mươi lăm tuổi. Diệp Vân vì lười nấu ăn nên đã đồng ý, hơn nữa còn giao luôn cả việc nhà khác cho cô ấy. Cứ như vậy, ba ngày trôi qua trong chớp mắt. Đến ngày thứ tư, Uy Ni Tư cuối cùng cũng gửi tới tin tức về công viên khủng long.

Khủng long, khi còn nhỏ Diệp Vân thường xuyên xem các bộ phim hoạt hình về khủng long, đặc biệt là bộ phim về con mèo màu xanh với con chuột kia. Vì thế từ nhỏ cậu đã rất thích khủng long, cộng thêm những bộ phim sau này, ví dụ như những con khủng long cơ khí trong Transformers, nên cậu từng mơ tưởng rằng có một ngày mình có thể cưỡi một con khủng long đi học. Tuy nhiên, ảo tưởng này dần dần biến mất theo sự trưởng thành của tuổi tác, nhưng giờ đây, ước nguyện của cậu sắp trở thành hiện thực.

Diệp Vân cũng không biết Uy Ni Tư đã xoay xở thế nào, lúc thông báo cho Diệp Vân, anh ta gửi kèm cả vé tàu đi đến đảo Nộ Bố Lạp, hơn nữa còn lợi dụng quan hệ điều tới một chiếc trực thăng, chở Diệp Vân bay đến địa điểm lên tàu.

Sau hơn nửa giờ bay, Diệp Vân hạ cánh thành công xuống một bến cảng không tên, bước lên một chiếc du thuyền vốn đã được coi là sang trọng vào thời đại này. Do thân phận người Hoa, khi lên tàu cậu còn bị nhân viên soát vé chặn lại, phải nhờ Uy Ni Tư ra mặt thì nhân viên đó mới cung kính mời Diệp Vân lên tàu.

Du thuyền sang trọng không phải Diệp Vân chưa từng thấy, thậm chí cậu còn sở hữu một chiếc, là lúc ở thế giới Ma Huyễn Thủ Cơ, Lưu Tĩnh mua tặng cho cậu. Nhưng cậu chỉ lái ra khơi một lần rồi không đụng tới nữa, vì chán.

Tác dụng chính của du thuyền là gì? Là để nâng cao phong cách, khoe mẽ? Hay là để đi chơi? Mặc dù du thuyền quả thực có những tác dụng đó, nhưng đây không phải là tác dụng chủ yếu mà nó thường dùng. Công dụng thường thấy nhất của nó thực ra là để mở tiệc tùng, tán gái.

Hãy thử nghĩ xem, một thiếu gia nhà giàu lái du thuyền mời một cô gái xinh đẹp tham gia tiệc du thuyền, cô gái đó liệu có từ chối không? Mà mở tiệc thì chắc chắn không thể chỉ có vài người được đúng không? Cho nên lẽ dĩ nhiên, nhất định phải mời thêm nhiều mỹ nữ, trai đẹp các kiểu. Sau khi vui chơi náo nhiệt, nam thanh nữ tú đã uống chút rượu làm gì đó cũng là chuyện thuận lý thành chương. Đương nhiên, với tư cách là chủ xị của bữa tiệc, việc chọn lựa cô gái mình ưng ý cũng là điều hiển nhiên.

Lúc trước, Diệp Vân vốn với suy nghĩ muốn nếm thử chút mới lạ, dưới sự xúi giục của Lưu Tĩnh đã tổ chức bữa tiệc đó, mời không ít hoa đán đang nổi, nữ minh tinh hàng đầu tham dự. Kết quả thì, Diệp Vân vừa giàu vừa đẹp trai đương nhiên trở thành đối tượng để mọi người bợ đỡ, hầu như tất cả mọi người đều nịnh nọt cậu, các nữ minh tinh lại càng công khai hoặc ám chỉ liếc mắt đưa tình, quyến rũ cậu.

Lần tiệc tùng đó cậu đã tận hưởng đủ rồi, nhưng sau đó cậu không bao giờ tổ chức tiệc tùng lần nào nữa. Bởi vì tất cả những người tìm đến bạn trong bữa tiệc đều có mục đích riêng, gương mặt mỗi người tuy đều treo nụ cười, nhưng trong mắt lại chẳng có mấy ý cười. Diệp Vân không thích những dịp xã giao giả tạo như vậy, diễn kịch ứng đối cũng rất mệt người. Cho nên kể từ lần đó, cậu không hề tổ chức thêm bữa tiệc nào nữa, thậm chí người khác mời cậu cũng thường từ chối, chỉ khi không thể từ chối mới tham gia. Vì thế sau khi lên tàu, Diệp Vân không tham gia bữa tiệc trên tàu mà một mình đi lên boong tàu, nhàn nhã câu cá.

Ái Liên là một ngôi sao điện ảnh có chút tiếng tăm. Nhờ ngoại hình nổi bật cùng vóc dáng gợi cảm, trong vòng vỏn vẹn hai năm đã tạo dựng được danh tiếng không nhỏ trong giới điện ảnh. Thế nhưng đúng như người ta nói, người sợ nổi danh heo sợ mập, cô vốn đã xinh đẹp, lại thêm hào quang của thân phận minh tinh, trong chốc lát người theo đuổi nhiều như mây.

Có người theo đuổi vốn là chuyện tốt, nhưng nếu một đám người cứ vo ve vây quanh bạn như lũ ruồi thì lại chẳng phải chuyện hay ho gì. Nhưng cô lại không thể từ chối hết, vì trong số những người này có vài kẻ thân phận không phải thứ cô có thể đắc tội, vì thế khiến cô vô cùng phiền não bực bội. Lần này cô nhận được tin tức, bảo rằng công viên khủng long có khủng long thật đã mở cửa, với suy nghĩ muốn thư giãn tâm trạng, cô liền bảo người quản lý giúp mình kiếm một tấm vé tàu.

Sau khi lên tàu cô mới biết để chúc mừng công viên khủng long mở cửa, trên tàu sẽ tổ chức một bữa tiệc khủng long, thuyền trưởng còn đích thân tới mời cô tham gia cái gọi là tiệc khủng long đó. Nhưng cô không muốn đối mặt với những gương mặt giả tạo kia, thế là không cần nghĩ ngợi liền từ chối ngay.

Ái Liên từ chối lời mời dự tiệc, một mình ở trong phòng cảm thấy hơi bức bối, thế là cô trang điểm nhẹ một chút, đeo kính râm, xác nhận sẽ không dễ bị người khác nhận ra rồi đi về phía boong tàu. Cô muốn lên boong tàu hóng gió, giải tỏa tâm trạng phiền muộn của bản thân.

Vừa bước lên boong tàu, Ái Liên đã nhìn thấy một người kỳ lạ. Trong khi hầu như tất cả mọi người đều đi dự tiệc, thanh niên này lại thong dong câu cá trên boong tàu. Điều này khiến Ái Liên cảm thấy vô cùng lạ lùng, thế là vì tò mò, cô liền bước tới.

"Vị tiên sinh này quả thật có nhã hứng tốt ghê, không biết có thu hoạch gì không?"

Diệp Vân đã sớm phát hiện ra Ái Liên đang đi về phía mình, nhưng cậu đang tập trung điều khiển dây câu ngưng tụ từ thần lực xuyên qua dưới đáy biển, nên không thèm để ý. Tuy nhiên cậu không ngờ, người phụ nữ này lại đi tới, còn chủ động lên tiếng bắt chuyện với mình. Nhưng Diệp Vân đang điều khiển sợi dây câu vật lộn với một con cá mập dưới biển, thế nên chỉ ngẩng đầu nhìn cô ta một cái rồi quay đi, tiếp tục chuyên tâm câu cá.

Ái Liên vốn cho rằng mình chủ động bắt chuyện, chàng trai phương Đông trẻ tuổi tuấn tú này chắc chắn sẽ trả lời. Dù sao thì bản thân dù đã hóa trang một chút, nhưng dáng vẻ gợi cảm này rất khó che giấu. Hơn nữa, trong mắt cô, những người có thể lên tàu đều là người thuộc giới thượng lưu, lễ độ tối thiểu vẫn phải có. Nhưng điều khiến cô vạn phần không ngờ tới là, người đàn ông này lại trực tiếp phớt lờ mình, à, cũng không hẳn là phớt lờ, anh ta còn nhìn mình một cái.

Ái Liên đã không nhớ mình bao lâu rồi chưa từng nhận được thái độ như vậy. Với nhan sắc và danh tiếng của cô, có thể nói đi đến đâu cũng là tâm điểm vạn người chú ý. Nhưng lần này cô chủ động tới bắt chuyện lại bị người ta phớt lờ, điều này khiến cô vốn luôn cao ngạo làm sao có thể nhịn được? Thế là cô tháo kính râm trên mặt xuống, cười ngọt ngào một tiếng rồi lại cất lời: "Tôi tên là Ái Liên, có thể làm quen không?"

Lúc này, Diệp Vân vừa vặn dùng sợi dây thần lực tóm được con cá mập dài hơn hai mét kia. Nghe thấy Ái Liên lại chào hỏi mình, còn tháo kính râm, để lộ gương mặt khá xinh đẹp đó, Diệp Vân quay đầu lại, lên tiếng nói: "Tôi tên Diệp Vân, vị tiểu thư này có chuyện gì không?"

"Không có gì, chỉ là hơi tò mò, tại sao anh không đi dự tiệc mà lại chạy tới đây câu cá, trong bữa tiệc có không ít cô gái xinh đẹp đâu nhé." Ái Liên thấy Diệp Vân cuối cùng cũng lên tiếng, liền vội vàng hỏi ra thắc mắc trong lòng mình.

"Thưa tiểu thư xinh đẹp, tôi là vì thấy tiệc tùng nhàm chán nên mới chạy tới đây câu cá. Nhưng mà thưa tiểu thư xinh đẹp, với nhan sắc của cô, trong bữa tiệc lẽ ra sẽ không thấy chán mới phải, vậy thưa tiểu thư xinh đẹp, cô lại vì sao không đi dự tiệc?"

Diệp Vân thực ra đã đoán được đại khái lý do người phụ nữ tên Ái Liên này không đi dự tiệc, nhưng vì lịch sự, cậu vẫn hỏi như vậy. Tuy nhiên, trong lúc trả lời Ái Liên, động tác trên tay cậu cũng không hề dừng lại, thế là rất nhanh, con cá mập khổng lồ đó đã bị cậu kéo lên mặt nước, sau đó dưới ánh mắt kinh hoàng của Ái Liên, cậu nhấc cần câu quăng con cá mập lên boong tàu.

"Ôi chúa ơi!" Nhìn con quái vật khổng lồ đang không ngừng quằn quại trên boong tàu, gương mặt Ái Liên tràn đầy vẻ khó tin, ánh mắt nhìn về phía Diệp Vân cũng thêm vài phần ý vị không tầm thường.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:272
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.