Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 267
Tình cờ gặp gỡ

❊ ❊ ❊

Nướng thịt không khó, nhưng muốn nướng ngon thì không đơn giản chút nào. Hơn nữa bọn họ còn có hai nhóc tì, cho nên phải chú ý nhiều hơn, dù sao thì có vài món trẻ nhỏ không nên ăn hoặc không được ăn quá nhiều.

Ăn xong bún ốc, Diệp Vân trước hết đi tìm một cái bếp nướng, sau đó đi mua than, gia vị cùng những thứ linh tinh khác. Cuối cùng mới dẫn hai nhóc tì cùng cô của mình đi mua nguyên liệu nướng, lúc bọn họ làm xong mọi việc thì trời cũng đã gần về chiều.

Đồ đạc hơi nhiều, nhưng may là lúc mua bếp nướng và các thứ khác, Diệp Vân đã dùng xe máy điện vận chuyển về căn phòng trọ mình đang thuê, cho nên đồ đạc nhanh chóng được chuyển hết ra bờ sông, vì nơi anh ở cách bờ sông khá gần, chỉ tầm hơn trăm mét.

Nướng đồ ăn đối với Diệp Vân không phải lần đầu tiên. Ở thế giới Thần Điêu cùng các thế giới trước đó, Diệp Vân cơ bản đều có kinh nghiệm cắm trại ngoài trời. Hơn nữa ở thế giới hiện tại, đây cũng không phải lần đầu anh đi nướng đồ ngoài trời. Hồi tiểu học trường từng tổ chức hoạt động dã ngoại, đại học anh học ở Hải Nam, cũng thường xuyên cùng bạn học ra biển nướng thịt, cho nên việc này đối với anh không chút xa lạ, bếp than nhanh chóng được nhóm lên.

Chiều tà, dù là mùa hè nhưng gió bên bờ sông vẫn hơi lạnh. Hai nhóc tì chơi đùa thấm mệt, sau khi than hồng được nhóm lên liền chạy lại bên bếp nướng, chớp chớp mắt chờ đợi Diệp Vân nướng chín đồ ăn.

Hai nhóc tì mong chờ nhất là đùi gà và cánh gà. Trong ấn tượng của chúng, món này cơ bản chỉ có dịp lễ tết mới được ăn, thuộc hàng hiếm có. Thế nhưng đùi gà và cánh gà là thịt sống, hơn nữa phần thịt khá dày, ngược lại thịt bò, thịt cừu thái lát mỏng xiên thành que lại chín trước.

Trên bếp than đỏ rực, mỡ trên xiên thịt kêu xèo xèo, thỉnh thoảng nhỏ xuống than hồng bốc lên một làn khói đen. Xiên thịt nướng chín vàng, kêu xèo xèo đó được phết thêm gia vị, rắc chút thì là, tùy theo sở thích cá nhân mà rắc thêm chút vừng, mùi thơm nồng nàn lập tức xộc vào mũi.

Diệp Vân hít sâu một hơi mùi thơm nồng nàn, cười quái dị nói: "Thịt nướng thơm quá đi mất. Tiểu Vũ, Tiểu Long, ta ăn trước đây, đùi gà, cánh gà của hai đứa vẫn chưa chín, chỉ có thể chờ một lát thôi."

Diệp Vân vừa nói vừa làm bộ, giơ xiên thịt bò, thịt cừu đã chín lên trước mặt mình, vẻ mặt say sưa hít một hơi thật sâu, rồi "ngoạm" một miếng vào xiên thịt cừu, cười cười nhìn hai nhóc tì qua khóe mắt.

Hai nhóc tì vốn đang đầy vẻ mong chờ, bị Diệp Vân trêu chọc như vậy liền khoanh tay, chu cái miệng nhỏ đáng yêu, quay mặt đi chỗ khác, làm ra vẻ "Ta rất giận, không muốn để ý tới ngươi", nhưng ánh mắt hai đứa lại vô thức liếc về phía xiên thịt trong tay anh, khiến Diệp Vân suýt chút nữa nhịn không được mà bật cười.

"Phì."

Cô của Diệp Vân đang nướng mấy thứ khác ở bên cạnh thấy cảnh này liền không nhịn được mà bật cười, cười nói: "Được rồi Tiểu Vân, con đừng trêu hai đứa nó nữa, trêu nữa là hai con mèo nhỏ ham ăn này khóc mất đấy."

"Được rồi, được rồi, không trêu các con nữa. Nào, mỗi đứa hai xiên, ăn chậm thôi, cẩn thận nóng." Diệp Vân nhìn bộ dạng đáng yêu của hai nhóc tì cũng không nỡ trêu thêm nữa, vì vậy thuận theo lời cô mình, đưa thịt nướng cho hai đứa nhỏ.

Hai nhóc tì vốn còn đang chu mỏ giận dỗi nghe thấy lời Diệp Vân, lại nhìn xiên thịt đưa trước mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nhanh như chớp nhận lấy xiên thịt Diệp Vân đưa, như thể sợ anh đổi ý vậy.

Đồ Diệp Vân mua khá nhiều, ngoài thịt bò, thịt cừu, đùi gà, cánh gà, ngô ra, còn có cá, thịt viên, xúc xích. Đồ uống thì có sữa chua, nước trái cây và nước ngọt. Nếu ở đây không phải không bán, Diệp Vân còn muốn mua thêm tôm hùm các loại hải sản nữa, đáng tiếc đây chỉ là một huyện thành nhỏ, không có hải sản gì, dù có thì cũng không tươi.

Bữa tiệc nướng kéo dài đến hơn tám giờ tối mới kết thúc. Bây giờ đang là mùa hè, phải gần tám giờ tối trời mới tối hẳn. Thêm vào đó xe máy điện của Diệp Vân cũng có đèn, cho nên không ảnh hưởng gì. Đồ mua về còn thừa gần một nửa, nhưng hai nhóc tì đã chơi mệt rồi, nên chỉ đành kết thúc buổi nướng thịt lần này.

Ngay lúc Diệp Vân và mọi người chuẩn bị rời đi, một nhóm năm sáu học sinh cầm đèn pin đi về phía họ. Nhóm này toàn là nữ, trong đó có hai người Diệp Vân quen biết, một là hoa khôi của lớp họ, người kia là đồng hương của cô ấy. Diệp Vân chỉ biết cô ấy tên Hoàng Hiểu Mai, những cái khác thì không hiểu rõ lắm.

Đã là bạn cùng lớp, nhìn thấy thì chắc chắn phải chào hỏi một tiếng. Cho nên khi họ đi tới gần, Diệp Vân cười chào hỏi: "Người đẹp, các cô cũng tới nướng thịt à?"

Hoàng Hiểu Mai vốn đang nói chuyện với Lâm Tĩnh, không hề để ý tới Diệp Vân và mọi người bên cạnh bếp nướng. Đến khi Diệp Vân chào hỏi cô mới phát hiện, người này thế mà lại là bạn cùng lớp của mình, khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

"Diệp Vân? Các cậu nướng thịt ở đây à?" Trong lời nói của Hoàng Hiểu Mai mang theo chút không chắc chắn, vì cô thật sự không ngờ lại gặp Diệp Vân ở đây. Trong ấn tượng của cô, vào thời điểm này, con trai thông thường đều nên cắm chốt ở tiệm net chơi game mới đúng.

Diệp Vân gật đầu, nói: "Đúng vậy! Hai nhóc tì này cứ đòi tới nướng thịt, nên cô ta và mình dẫn chúng tới. Các cậu cũng định nướng thịt hả? Bọn mình đang chuẩn bị về, cái bếp nướng này các cậu có cần không?"

"Bếp nướng?" Hoàng Hiểu Mai chưa kịp trả lời, một nữ sinh dáng người nhỏ nhắn đáng yêu khác đã vẻ mặt kinh hỉ nói: "Cần chứ, rất cần, cảm ơn cậu nhiều lắm soái ca."

Diệp Vân cười vô tư nói: "Không có gì, các cậu cần thì cứ dùng đi, giờ bọn mình không cần nữa. Các cậu dùng xong cứ để ở đây hoặc giúp mình mang về trường là được, ngày mai mình sẽ qua lấy." Nói đoạn, như nhớ ra điều gì, Diệp Vân chỉ vào đống đồ chưa nướng hết nói: "À đúng rồi, chỗ đồ này là bọn mình mua thừa, cho các cậu hết luôn đó. Người các cậu đông, chỗ đó chắc không đủ ăn đâu, hơn nữa cũng đỡ công mình mang về."

"Cái này, thế này sao ngại quá." Lâm Tĩnh vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.

Đúng lúc này, Xuân Lan đang đứng cạnh Diệp Vân, ôm Tiểu Long cũng lên tiếng: "Không có gì phải ngại cả, đều là bạn học với nhau, các cháu cứ nhận lấy đi. Hơn nữa cũng không còn nhiều đồ đâu, vả lại hai nhóc tì này đã ngủ rồi, Tiểu Vân còn phải đưa chúng ta về, quả thực khó mà mang theo chỗ đồ này. Các cháu cứ nhận đi, xem như dì mời các cháu ăn."

"Cái này, được thôi, vậy thì cảm ơn dì ạ." Lâm Tĩnh liếc nhìn những đứa trẻ trong lòng Diệp Vân và Xuân Lan, cuối cùng vẫn đồng ý.

Hoàng Hiểu Mai thấy Lâm Tĩnh gật đầu, nhìn nhìn hai đứa trẻ, rồi lại nhìn chiếc xe máy điện bên cạnh, vẻ đăm chiêu lên tiếng: "Đúng rồi dì, nhà dì cách đây có xa không ạ? Mọi người mang theo hai đứa trẻ, về có bất tiện không? Có cần chúng cháu giúp đỡ gì không ạ?"

Cô của Diệp Vân nghe thấy lời Hoàng Hiểu Mai liền sững sờ một chút, quay đầu nhìn Diệp Vân. Diệp Vân mỉm cười nói: "Thật sự cần các cậu giúp đỡ đấy, nhóc này ngủ rồi, mình còn phải dắt chiếc xe điện này lên phía trên, hơi bất tiện, các cậu có thể giúp mình bế một lát được không?"

Hoàng Hiểu Mai nghe lời Diệp Vân, hớn hở bước tới nhận lấy Tiểu Vũ từ trong lòng Diệp Vân. Sau khi ôm vào lòng, cô đôi mắt sáng rực véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Tiểu Vũ, khiến những người khác không nhịn được mà bật cười.

Hai nhóc tì tuổi còn nhỏ, không chiếm bao nhiêu chỗ, xe máy điện hoàn toàn ngồi vừa. Diệp Vân nhanh chóng đưa bọn chúng về nhà, sau khi đưa về nhà xong, Diệp Vân cũng quay trở về phòng trọ của mình.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.