Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 225
Tranh chấp

❊ ❊ ❊

Sau khi Diệp Vân dùng ánh mắt bức lui đại tẩu của cô cô mình, cậu liền thu hồi khí thế trên người, nhảy từ trên cây xuống, khôi phục lại dáng vẻ vô hại như lúc trước. Sau khi Diệp Vân thu hồi khí thế, đại tẩu của cô cô cậu cũng nhanh chóng khôi phục bình thường. Vừa bình phục, bà ta nhớ lại mình thế mà bị một đứa trẻ hù dọa, tức giận đùng đùng, đứng lên định làm loạn. Thế nhưng ngay khi chạm phải ánh mắt của Diệp Vân, bà ta không nhịn được run rẩy một cái, suýt chút nữa lại ngồi bệt xuống đất lần nữa.

Tuy Diệp Vân đã thu hồi khí thế trên người, nhưng bà ta vẫn không dám nhìn thẳng vào cậu. Hơn nữa, Diệp Vân đã nhảy từ trên cây lựu xuống, bà ta cũng không còn lý do gì để làm loạn trước mặt cậu nữa, bèn lủi thủi bỏ đi, ngay cả vết bùn trên mông cũng chưa kịp phủi sạch.

Sau khi đại tẩu của cô cô Diệp Vân rời đi, cậu suy nghĩ một chút rồi lấy mấy thanh chocolate từ trong túi Nhân Chủng ra để vào túi quần, rồi xoay người đi vào trong nhà. Đúng lúc ấy, cô cô và biểu đệ, biểu muội của cậu cũng đã tỉnh giấc.

Biểu đệ và biểu muội của Diệp Vân nhìn thấy cậu bước vào, hai nhóc tỳ bốn năm tuổi đều mở to đôi mắt đen láy tò mò nhìn cậu. Cô cô của Diệp Vân thấy vậy liền nắm tay hai đứa nhỏ, cười nói: "Đây là biểu ca Diệp Vân của các con, mau gọi biểu ca đi."

Hai đứa nhỏ nghe lời mẹ, lí nhí gọi một tiếng "biểu ca", sau đó rụt rè trốn sau lưng mẹ, tò mò đánh giá Diệp Vân.

Diệp Vân thấy vậy mỉm cười "ừ" một tiếng, rồi lấy từ trong túi ra mấy thanh chocolate đưa cho hai đứa nhỏ, cười bảo: "Đây là chocolate, lúc ta đến đây đã mua ở tiệm tạp hóa trong thành phố, rất ngon đấy."

Hai đứa nhỏ vẫn còn hơi lạ người, nhìn mấy thanh chocolate còn nguyên bao bì Diệp Vân đưa, dù trong mắt ánh lên vẻ khao khát nhưng vẫn không dám nhận. Cô cô của Diệp Vân thấy cảnh này vừa tức vừa buồn cười, cuối cùng lại thấy hơi xót xa. Bà đã không nhớ nổi bao lâu rồi mình chưa mua đồ ăn vặt cho hai đứa.

Xuân Lan trìu mến xoa đầu hai đứa con, dịu dàng nói: "Cầm đi, đây là biểu ca cho các con, nhớ phải nói cảm ơn nhé."

Hai nhóc tỳ nhận được sự cho phép của mẹ, lúc này mới rụt rè bước tới nhận lấy chocolate Diệp Vân đưa, rồi ngoan ngoãn nói: "Cảm ơn biểu ca."

Thấy biểu đệ biểu muội ngoan ngoãn như vậy, Diệp Vân mỉm cười xoa đầu hai đứa, rồi dạy chúng cách xé bao bì. Thấy chúng sức nhỏ không xé nổi, cậu liền chủ động giúp đỡ. Khoảnh khắc chocolate tan trong miệng, hai đứa nhỏ cười tít cả mắt.

Hai đứa nhỏ mỗi đứa chỉ lấy một miếng chocolate, trong tay Diệp Vân vẫn còn dư, cậu tiện tay đưa một miếng cho cô cô. Cô cô cậu cũng không khách khí, nhận lấy rồi xé ra ăn ngay, bà cũng chưa từng được ăn thứ này bao giờ.

Nhờ mấy thanh chocolate, Diệp Vân nhanh chóng thân thiết với hai đứa nhỏ. Xuân Lan thấy cảnh này, nhớ tới việc làm buổi sáng chưa xong, liền lên tiếng: "Tiểu Vân, nếu không có việc gì thì con giúp cô trông chừng biểu đệ, biểu muội nhé, cô vẫn còn chút việc đồng áng chưa làm xong."

Diệp Vân cũng biết có những thứ nông sản không đợi người, nếu để một hai ngày nhiệt độ cao rất có khả năng sẽ hỏng ngay trên ruộng, cho nên cậu nghĩ cũng không nghĩ liền đồng ý ngay. Chỉ là trông nom hai đứa nhỏ thôi mà, không thành vấn đề, hơn nữa hai nhóc này cũng rất bám cậu, lại còn ngoan ngoãn nữa.

Trẻ con thực ra cũng khá dễ trông, nhất là trẻ tầm bốn năm tuổi. Chỉ cần cho chúng ăn no và có đồ chơi, bình thường chúng sẽ không khóc quấy. Dù chỉ là nghịch cát thôi chúng cũng có thể chơi cả ngày, không như lũ trẻ tầm một tuổi, hở chút là khóc lóc ầm ĩ.

Trong lúc chơi đùa cùng hai đứa nhỏ, Diệp Vân cũng hỏi thăm được không ít chuyện từ miệng chúng. Điều này khiến Diệp Vân vô cùng tức giận, bởi vì nhà đại tẩu của cô cô cậu làm việc thực sự quá đáng. Suốt ngày chế giễu, mỉa mai, nhục mạ thì cũng đành thôi, đằng này bọn họ còn thường xuyên đập cửa vào nửa đêm. Bọn họ đập cửa cũng chẳng để làm gì, chỉ là đập "bình bình bình" vài cái, sau khi đánh thức cô cô và gia đình dậy thì bỏ đi, đúng là hành vi hại người mà mình chẳng được lợi lộc gì.

Nhưng đây vẫn chưa phải điều quá đáng nhất. Quá đáng nhất là bọn họ còn nhân lúc cô cô của Diệp Vân không có nhà mà đập vỡ cửa kính nhà bà, hơn nữa không phải một hai lần, mà là rất nhiều lần. Có lần suýt chút nữa đập trúng Tiểu Linh (biểu muội của Diệp Vân) đang ngủ trong nhà. Đáng ghét hơn nữa, có lần họ thậm chí nhân lúc trong nhà cô cô không có ai, đã đổ cả nắm cát vào thùng gạo của nhà bà.

Những điều này đều là Diệp Vân suy luận và bổ sung từ những lời nói rời rạc, không mấy liền mạch của hai đứa nhỏ. Thế nhưng Diệp Vân cảm thấy chuyện này đã tám chín phần là sự thật. Hơn nữa, qua lời kể của hai đứa nhỏ, Diệp Vân còn biết được vì chuyện này mà cô cô cậu đã không ít lần tranh cãi với nhà đại tẩu kia, nhưng đều chẳng có tác dụng gì. Điều khiến Diệp Vân phẫn nộ nhất là, cô phụ của cậu thế mà lại không dám bênh vực cô cô, ngay cả cha mẹ của cô phụ cũng thiên vị nhà người đại ca kia.

Sau khi nắm rõ những tin tức này, Diệp Vân liền hạ quyết tâm, lần này nhất định phải đòi lại công bằng cho cô cô. Những uất ức mà cô cô cậu phải chịu không thể cứ thế trôi qua. Còn cả tên cô phụ kia nữa, đã không bảo vệ nổi vợ mình thì ly hôn cho rồi. Đến cả vợ bị người ta bắt nạt mà cũng không dám hé răng, thì hắn cũng chẳng xứng đáng được ở bên cạnh cô cô cậu nữa.

Ngay khi Diệp Vân đang suy nghĩ xem nên sắp xếp câu chữ thế nào để nói với cô cô về chuyện này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng tranh cãi dữ dội. Chỉ nghe giọng nói của đôi bên, Diệp Vân lập tức nhận ra người đang tranh cãi là ai. Điều này khiến hàn quang trong mắt cậu càng thêm đậm đặc. Cậu lấy một nắm đồ ăn vặt từ trong túi Nhân Chủng đưa cho biểu đệ, biểu muội, dặn chúng đừng chạy lung tung, sau đó thu lại nụ cười trên mặt, lạnh lùng bước ra ngoài nhà.

Khi Diệp Vân chạy đến thì vừa vặn nhìn thấy cô cô mình bị đại tẩu kia đẩy một cái lảo đảo, ả ta còn định động thủ tiếp. Thấy cảnh này, người còn chưa tới nhưng lời nói đầy hàn khí của Diệp Vân đã truyền vào tai bọn họ trước một bước.

"Ngươi thử đẩy thêm một cái nữa xem?"

Hoàng Phương đang giơ tay liền cứng đờ lại sau khi nghe thấy câu đó, theo bản năng thu tay về, quay đầu nhìn về phía Diệp Vân. Ngay khi chạm phải ánh mắt của Diệp Vân, bà ta sợ hãi cúi đầu. Nhưng khi nhìn thấy người chồng bên cạnh, lá gan bà ta lập tức quay trở lại. Thằng nhóc nghèo kiết xác này chỉ là một đứa trẻ, chiều cao cũng xấp xỉ bà ta, chồng bà ta còn ở đây cơ mà, bà ta sợ cái gì chứ? Thế là bà ta ngẩng đầu, vẻ mặt thách thức nhìn Diệp Vân, nói: "Ta đẩy bà ta thì sao nào? Nợ tiền không trả còn có lý lẽ lắm hả?"

"Tiểu Vân, con vào trong trước đi, chuyện này con đừng quản nữa, cô cô quả thực có nợ tiền bọn họ." Trên mặt Xuân Lan tràn đầy chua xót, bà không muốn để đứa cháu này bị cuốn vào chuyện này. Nhà đại tẩu của bà không phải hạng dễ chơi, hai cô cháu họ "tay trói gà không chặt", thực sự xảy ra xung đột thì người chịu thiệt vẫn là họ.

"Nợ tiền? Nợ bao nhiêu? Tiền này con trả." Nghe thấy chỉ là nợ tiền, Diệp Vân lập tức thả lỏng. Nếu chỉ là nợ chút tiền, thì đối với cậu căn bản chẳng phải là chuyện gì to tát.

"Trả? Chỉ bằng ngươi? Ngươi có biết bà ta nợ chúng ta bao nhiêu tiền không? Ba ngàn, tròn ba ngàn tệ đấy, ngươi đã từng thấy nhiều tiền thế này bao giờ chưa mà đòi trả?" Hoàng Phương như vừa nghe thấy câu chuyện cười nực cười nhất thiên hạ, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Diệp Vân.

"Chỉ vì ba ngàn tệ mà các người đi đập cửa, đập cửa kính, còn đổ cát vào thùng gạo nhà cô cô ta, thậm chí còn cưỡng chiếm ruộng đất của nhà cô cô ta?" Diệp Vân cứ tưởng nợ bao nhiêu, không ngờ chỉ là ba ngàn tệ, điều này khiến giọng điệu của Diệp Vân tràn đầy hàn ý.

Ba ngàn tệ vào thời điểm này tuy đã không phải là ít, xấp xỉ lương gần ba tháng của một người bình thường, nhưng đây cũng không phải lý do để bọn họ bắt nạt người khác. Huống chi bọn họ còn cưỡng chiếm không ít ruộng đất của nhà cô cô cậu. Chỉ riêng số mà Diệp Vân biết đã có một mảnh ruộng trồng dứa và mảnh đất trồng lựu trước cửa. Phải biết rằng những thứ này vốn dĩ đều là của nhà cô cô cậu, nhưng bây giờ chúng đều bị gia đình này chiếm đoạt.

[TÊN_MỚI]

叶云 = Diệp Vân

春兰 = Xuân Lan

黄芳 = Hoàng Phương

小玲 = Tiểu Linh

[Dịch từ bản hv] ChuongId:224
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.