Bạch Mạo Loan còn được gọi là Nhân Ngư Loan, bởi vì nơi đây là hang ổ của nhân ngư. Thế nhưng, nhân ngư ở đây không hề dịu dàng lương thiện như trong những câu chuyện cổ tích. Dẫu cho chúng vô cùng xinh đẹp và tiếng hát cũng rất mê người, nhưng bản tính lại chẳng hề dịu dàng chút nào. Ngược lại, chúng còn tấn công tàu bè qua lại, kéo thủy thủ xuống biển dìm chết rồi ăn thịt.
Thay vì gọi chúng là mỹ nhân ngư, chi bằng nói chúng là hải yêu, loại hải yêu ăn thịt người. Tuy nhiên, chúng còn tốt hơn hải yêu một chút là vẫn giữ được lý trí, hơn nữa trông chúng cũng bắt mắt hơn nhiều so với loài Naga.
Nhân ngư ở Bạch Mạo Loan có khả năng lên bờ hóa chân, xuống nước hóa đuôi. Cộng thêm dung nhan tuyệt mỹ cùng thân hình cực phẩm, nên dù nơi đây lưu truyền đủ loại truyền thuyết kinh hoàng, vẫn có không ít thủy thủ ôm ấp hy vọng. Bởi lẽ tương truyền rằng, chỉ cần có được một nụ hôn chân ái của nhân ngư, kẻ đó sẽ có thể tự do hô hấp dưới biển và sống cùng nhân ngư.
Diệp Vân không có hứng thú với nụ hôn chân ái của nhân ngư, nhưng hắn lại rất có hứng thú với chính bản thân loài nhân ngư này. Dù sao từ nhỏ hắn cũng đã nghe những câu chuyện cổ tích như "Nàng tiên cá", nên đối với sinh vật trong truyền thuyết này hắn khá quan tâm. Tuy nhiên, cái sự "có hứng thú" của hắn lại hơi khác so với đám thủy thủ kia.
Đám thủy thủ kia mong mỏi nhận được sự ưu ái của nhân ngư, có được nụ hôn chân ái để sống cùng nhân ngư, còn Diệp Vân thì lại muốn bắt vài con về nuôi. Bình thường vừa có thể ngắm cho đẹp mắt, vừa có thể bắt chúng hóa chân lên làm việc nhà này nọ. Nếu có nhu cầu, còn có thể... (nụ cười của lão tài xế). Tóm lại, lúc đó sẽ có rất nhiều lợi ích!
Song việc này cũng khá phiền phức, vì nhân ngư có tư tưởng độc lập riêng, không phải chó mèo gì mà nuôi quen là sẽ đi theo bạn. Huống hồ nhân ngư còn ăn thịt người, nếu không cẩn thận là sẽ bị phản chủ như chơi.
Tất nhiên, những thứ này đối với thực lực hiện tại của Diệp Vân đều chẳng cần lo lắng. Điều khiến hắn khổ não nhất là đám nhân ngư này là sinh vật sống, không gian trữ vật hắn mua trong Chủ Thần không gian căn bản không chứa được. Hơn nữa, tuy đám nhân ngư này không phải nhân vật cốt truyện chính, nhưng muốn đưa chúng quay về Chủ Thần không gian vẫn cần một chút điểm thưởng, mỗi con hai trăm điểm.
Trong lúc Diệp Vân đang đắn đo xem có nên bắt vài con nhân ngư mang về nuôi hay không, và nếu mang thì mang bao nhiêu con, thì Jack và những người khác cũng đã dùng thuyền nhỏ lên bờ. Họ muốn tranh thủ ban đêm bắt lấy ít nhất một con nhân ngư và lấy được nước mắt nhân ngư, vì muốn trao đổi sinh mệnh tại Tuyền Thủy Sinh Mệnh thì bắt buộc phải có một giọt nước mắt nhân ngư.
Mỹ nhân ngư nghe thấy tiếng hát và ánh sáng sẽ tìm đến, nhưng việc này cần có mồi nhử. Thế là Râu Đen liền đặt vài tên thủy thủ từng tham gia cuộc nổi loạn trước đó lên một chiếc thuyền nhỏ, bắt chúng làm mồi nhử ở nơi cách bờ biển vài chục mét, đồng thời dùng đèn dầu cá voi trên hải đăng chiếu sáng vào chiếc thuyền nhỏ của chúng thông qua một thiết bị phản xạ tụ quang.
Tất nhiên, chỉ như vậy thì chưa thể bắt được nhân ngư, nên họ còn giăng lưới ở vùng nước nông ven bờ. Trong bóng tối không xa chiếc thuyền mồi nhử còn bố trí không ít thuyền nhỏ chứa thùng thuốc súng. Một khi nhân ngư xuất hiện liền ném thùng thuốc súng để xua đuổi nhân ngư về phía bờ, dùng lưới lớn đánh bắt.
Chỉ chưa đầy nửa giờ, tất cả đã được bố trí xong xuôi, chỉ chờ nhân ngư xuất hiện. Lúc này Diệp Vân cũng đã cân nhắc xong cách mang nhân ngư về và nên mang bao nhiêu con.
Hắn vừa hỏi Chủ Thần, sau đó phát hiện ra thật ra hắn căn bản không cần lấy thứ gì để mang chúng đi cả. Hắn chỉ cần mua Khế Ước Chủ Tớ từ Chủ Thần và ký kết với đám nhân ngư này, đợi khi hắn quay về Chủ Thần không gian, Chủ Thần sẽ truyền tống chúng cùng về, căn bản không cần hắn phải lo lắng.
Tất nhiên, việc này cũng có một tiền đề, tiền đề là trước khi quay về thì nhân ngư vẫn phải còn sống. Nếu chết thì không mang về được, vì linh hồn đã chết sẽ quay về luân hồi của thế giới này, khế ước này đương nhiên cũng sẽ mất hiệu lực.
Dù vậy, đây vẫn là một tin tức rất tuyệt vời đối với Diệp Vân, bởi ở Bạch Mạo Loan, nhân ngư không có thiên địch. Ở đây chỉ cần chúng không lên khỏi mặt nước thì cơ bản sẽ không gặp nguy hiểm gì. Thế là Diệp Vân nói với Minh Yên Vi một tiếng rồi trực tiếp nhảy xuống biển.
Nhân ngư quả nhiên đều rất xinh đẹp, quan trọng nhất là trên người chúng không có quần áo... khụ khụ... Lúc đầu khi Diệp Vân xem Cướp biển vùng Caribbean lần đầu tiên, đã từng bị con mỹ nhân ngư bị bắt trong phim làm cho kinh diễm. Nhưng không biết là do bản thân đã lớn hay vì xem quá nhiều người đẹp trên mạng, sau này xem lại thì thấy hình như cũng bình thường. Cho nên Diệp Vân vẫn phải sàng lọc một chút, dù sao thẩm mỹ Đông Tây vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Khoảng mười mấy phút sau, Diệp Vân lặng lẽ rời khỏi biển quay lại phi hành khí. Trong mười mấy phút đó, hắn đã chọn ra sáu con mỹ nhân ngư từ hàng trăm con để ký kết khế ước. Trong sáu con mỹ nhân ngư này, da trắng và da vàng mỗi loại hai con, còn hai con là con lai của hai loại da này, diện mạo lập thể và tinh xảo.
Tuy nhiên, thật ra bất kể là loại mỹ nhân ngư nào thì cũng đều rất tuyệt, bởi vì chúng khác biệt rất nhiều so với người bình thường. Da của chúng dù là màu gì đi nữa cũng đều vô cùng tinh tế, mềm mại, chỉ là có chút khác biệt về đặc điểm diện mạo mà thôi.
Thật ra chúng không phải là những con có diện mạo đẹp nhất, thân hình bốc lửa nhất trong đám nhân ngư. Trong biển còn có những con đẹp hơn chúng, nhưng những con đó tuy đẹp thì đẹp thật, nhưng chúng đều từng hại qua thủy thủ qua đường. Chỉ có sáu con mỹ nhân ngư tuổi đời còn tương đối nhỏ này là chưa từng giết người.
Mặc dù Diệp Vân chính hắn cũng từng giết không ít người, nhưng điều này hoàn toàn khác biệt với chúng. Trong mắt Diệp Vân, những con từng giết người giống một đám dã thú hơn là sinh vật có trí tuệ, vì mục đích của chúng hoàn toàn khác nhau. Cũng chính vì thế, Diệp Vân để sáu con mỹ nhân ngư tương đương độ tuổi mười sáu mười bảy của con người trốn dưới đáy biển, mà không quan tâm đến những con nhân ngư khác, mặc kệ chúng bị ánh sáng thu hút lên mặt biển.
Tiếp theo đó cũng giống như nguyên tác, mỹ nhân ngư bị ánh sáng thu hút mà nổi lên mặt biển, bám vào mạn thuyền của đám mồi nhử, dùng sắc đẹp để dụ dỗ đám thủy thủ, nhân cơ hội muốn kéo bọn họ xuống nước. Nhưng may thay không phải tất cả thủy thủ đều bị mê hoặc, trong đó có một thủy thủ khi thấy một con nhân ngư sắp kéo một thủy thủ xuống nước, đã trực tiếp dùng mái chèo đập thẳng vào mặt con nhân ngư đó.
Kế hoạch dụ dỗ không thành, mỹ nhân ngư lập tức thay đổi sắc mặt, lộ ra hàm răng sắc nhọn, trực tiếp nhảy từ dưới nước lên, bắt lấy thủy thủ trên thuyền kéo xuống biển sâu. Chiếc thuyền nhỏ cũng nhanh chóng tan thành mảnh vụn dưới những móng vuốt sắc bén như thép tinh luyện của mỹ nhân ngư, tất cả mọi người đều rơi xuống nước.
Ngay khi đám mỹ nhân ngư này kéo đám thủy thủ định bơi xuống biển sâu, đám thủy thủ ẩn nấp trên những chiếc thuyền nhỏ bên cạnh liền châm lửa vào thùng thuốc súng rồi ném xuống biển. Kèm theo những tiếng nổ lớn, từng đóa hoa nước khổng lồ văng tung tóe.
Bị chấn động bởi vụ nổ, đám mỹ nhân ngư phân tán bỏ chạy tứ phía. Tuy nhiên chúng dù sao cũng không phải dã thú thực sự, nên dù bị đòn tấn công bất ngờ này làm cho hoảng sợ, nhưng chúng lập tức phản ứng lại, lật úp cả những chiếc thuyền nhỏ bên cạnh.
Nhìn thấy kế hoạch dùng thùng thuốc súng dồn nhân ngư vào bờ sắp thất bại, Râu Đen trực tiếp điều khiển từ xa tàu Nữ Hoàng Anne báo thù phun ra cột lửa khổng lồ, dồn nhân ngư về phía bờ.