Cánh cửa phòng vừa mở ra, một luồng không khí trong lành liền ập vào mũi, sau đó đập vào mắt chính là những ngọn núi xanh trập trùng phía xa, trên núi mây trắng bay lượn, giữa tầng mây còn có từng con tiên hạc ngửa mặt hót vang.
Thu tầm mắt lại từ phía xa, dưới chân là một khoảng đất trống hoa cỏ nở rộ, phía tay trái của khoảng đất trống có một con suối nhỏ trong vắt nhìn thấy đáy, trong nước cá tôm đang thong dong bơi lội.
Đi thêm ba bốn mươi mét về phía xa, con suối dòng chảy bình lặng bỗng nhiên đổ ập xuống, tạo thành một thác nước thẳng đứng, dòng nước trắng xóa ầm ầm đổ vào đầm nước dưới chân vách đá, kích khởi vô số bọt nước, hạt nước màu trắng.
Những hạt nước bay bắn lên, bị ánh mặt trời chiếu rọi, một đạo cầu vồng tuyệt đẹp liền treo vắt ngang trên thác nước, đẹp không sao tả xiết.
Dòng suối đổ xuống sau khi qua sự giảm xóc của đầm sâu lại khôi phục sự bình lặng, chậm rãi chảy về phía bình nguyên cỏ xanh mướt như thảm.
Đây chính là "Căn phòng" mà Diệp Vân cấu tưởng ra, một chốn thế ngoại đào nguyên tựa như tiên cảnh, mà nhà của Diệp Vân nằm ngay bên phải cửa ra vào, có thể tùy thời nhìn xuống cảnh tượng tiên cảnh này.
Phải nói rằng công năng này của căn phòng trong Chủ Thần không gian quả thực rất tuyệt, chỉ riêng điểm này cũng đủ để người luân hồi giải tỏa không ít tâm tình, bởi vì hoàn cảnh bên trong căn phòng có thể hoàn toàn thay đổi theo tâm ý của mình, muốn thế nào thì làm thế ấy.
Bulma tuy là đại gia giàu có bậc nhất thế giới Dragon Ball, nhưng cảnh sắc như vậy cô cũng chưa từng thấy qua, vì thế ngay lập tức bị cảnh đẹp này chinh phục, trực tiếp cởi giày để chân trần chạy về phía con suối.
Diệp Vân thấy vậy thì cười cười, không quản cô, xoay người đi về phía biệt thự bên cạnh, anh muốn ngâm bồn nước nóng thật thoải mái, sau đó ngủ một giấc ngon lành, tỉnh lại rồi mới suy nghĩ xem bản thân mình rốt cuộc nên đóng vai thế nào trong Trung Châu đội.
Bulma với tư cách là con gái duy nhất của chủ tịch công ty Capsule, tiền bạc loại thứ này cô chưa bao giờ phải lo lắng, bởi vì tiền nhà họ căn bản tiêu không hết, nhưng cũng chính vì như thế, cô hầu như rất ít khi rời khỏi thành phố, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cảnh tượng đẹp đẽ như vậy, vì thấy cảnh mà nảy lòng tham, cô cởi giày, vui vẻ chạy xuống suối nghịch nước.
Bắt cá, bắt tôm, mò ốc chơi đến không biết mệt, thậm chí ngay cả quần áo của mình bị ướt lúc nào cũng không hay biết.
Đợi khi cô hoàn hồn từ niềm vui sướng, đột nhiên phát hiện ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, cô chỉ mải mê chơi đùa, thế mà lại quên mất chủ nhân của mình, thế là cô vội vàng tay chân luống cuống xỏ giày vào, chạy một mạch về phía biệt thự bên cạnh.
Bulma vẫn rất rõ kết cấu của biệt thự, hơn nữa còn có tiếng nước chảy róc rách làm chỉ dẫn, Bulma rất dễ dàng tìm thấy Diệp Vân, tuy nhiên nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng kín, Bulma lại có chút do dự.
Cô quả thực là thị nữ của chủ nhân, theo lý mà nói tất cả của cô đều thuộc về Diệp Vân, cho nên lý lẽ đương nhiên cơ thể cô cũng là của Diệp Vân, huống hồ Diệp Vân trông cũng khá anh tuấn, cô không hề bài xích việc phát sinh chút gì đó với Diệp Vân, nhưng cô lại sợ Diệp Vân sẽ không tiếp nhận cô.
"Bulma, mày phải tin tưởng vào sức quyến rũ của vóc dáng và dung mạo mình, mày nhất định làm được, mày chính là nữ bộc được chủ nhân sủng ái nhất."
Thầm lặng tự cổ vũ bản thân trong lòng, Bulma nghiến răng, lấy hết can đảm nắm lấy tay nắm cửa phòng tắm, dùng sức vặn một cái, mở cửa phòng tắm bước vào.
Bước vào phòng tắm, Bulma đột nhiên phát hiện, cảnh tượng bên trong có chút không giống với những gì cô nghĩ, bởi vì phòng tắm này rộng một cách quá đáng, lại còn xa hoa một cách quá đáng.
Toàn bộ phòng tắm nhìn sơ qua cũng phải trên trăm mét vuông, nói đây là phòng tắm chẳng thà nói là bể bơi trong nhà thì đúng hơn, cũng là bể suối nước nóng, bởi vì bể tắm bên trong chẳng khác gì bể bơi, mà tiếng nước chảy róc rách đó chính là nước suối nóng phun ra từ miệng của hai bức tượng đầu rồng ở hai bên bể tắm.
Hơi nước trong phòng tắm hơi dày đặc, Bulma nhất thời không thể tìm thấy Diệp Vân đang ở đâu, tuy nhiên nhìn bể tắm bốc hơi nghi ngút này, Bulma không chút do dự cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng của mình, thử nhiệt độ nước xong thì "tõm" một tiếng nhảy vào trong bể tắm.
Thực ra lúc Bulma đến cửa phòng tắm Diệp Vân đã biết rồi, tuy nhiên phòng tắm này Diệp Vân vốn dĩ dùng nó như bể bơi, cho nên cũng không để ý, dù sao thì bể bơi nào còn phân chia nam nữ? Nếu đã phân rồi thì còn gì thú vị để nói nữa?
Chính vì như vậy, Diệp Vân không hề động đậy, vẫn nằm lười biếng trong suối nước nóng, để trống não bộ, không nghĩ gì cả, anh muốn để đại não của mình được thư giãn một chút.
Trạng thái này của Diệp Vân mới duy trì được hai ba phút đã kết thúc, bởi vì Bulma đã bơi đến bên cạnh anh, điều khiến Diệp Vân "phun máu" hơn cả là, do lúc Bulma nhảy xuống mặc nội y, sau khi thấm nước bơi lội có chút vướng víu, cho nên cô đã cởi nó ra.
Bulma trần như nhộng khẽ cắn môi đỏ, nhìn cơ bắp tuy không cuồn cuộn nhưng tràn đầy sức mạnh bùng nổ của Diệp Vân, khuôn mặt xinh đẹp lập tức trở nên đỏ ửng, cô nuốt nước bọt ngồi xuống bên cạnh Diệp Vân, nhẹ nhàng nói với Diệp Vân: "Chủ nhân, để Bulma hầu hạ ngài đi."
Dù là đang nhắm mắt, Diệp Vân nghe thấy lời nói đầy hàm ý này của Bulma, mí mắt cũng không nhịn được mà run lên một cái, sau đó anh do dự một giây rồi mới mở mắt ra, hơi thưởng thức thân hình đầy quyến rũ của Bulma một chút, rồi xoay người quay lưng về phía cô.
Đã rất lâu rồi anh không để ai kỳ lưng cho mình, đã lựa chọn Bulma và cô cũng đã chủ động mở lời, Diệp Vân cũng không khách khí, dù sao cô cũng là nữ bộc được thu nhận từ sớm, từ thân thể đến linh hồn đều là tài sản tư hữu thuộc về mình, điều này đã định sẵn từ khoảnh khắc Chủ Thần phục hoạt cô, trừ khi Diệp Vân chủ động ra tay xóa bỏ ấn ký Chủ Thần khắc trong linh hồn cô, nếu không không ai có thể thay đổi.
Tắm rửa thỏa thích một chặp, thay một bộ áo ngủ rộng rãi, Diệp Vân lúc này mới trở về phòng của mình dưới ánh mắt thất vọng của Bulma.
Thực ra Bulma vẫn rất xinh đẹp, đặc biệt là vóc dáng kia, tuy mới mười lăm mười sáu tuổi, nhưng lại không hề có chút vẻ non nớt, trái lại còn tràn đầy sức sống thanh xuân vô tận, cũng vì từ nhỏ không thiếu tiền, cơ thể chưa bao giờ thiếu dinh dưỡng, cho nên chỗ cần nổi thì nổi, chỗ cần cong thì cong, tuy không tính là bốc lửa, nhưng cũng đủ quyến rũ.
Tuy nhiên Diệp Vân tạm thời vẫn chưa có hứng thú với Bulma, bởi vì đối với Bulma mà nói, anh là chủ nhân chí cao vô thượng, nhưng đối với anh mà nói thì Bulma chỉ là một người xa lạ vừa mới gặp mặt, sự hiểu biết của anh về Bulma chỉ giới hạn ở những gì đã xem trong anime.
Diệp Vân rời đi, Bulma tuy có chút thất vọng nhỏ, nhưng cô rất nhanh chóng nhen nhóm lại ý chí chiến đấu hùng hồn.
"Lúc nãy khi kỳ lưng cho chủ nhân anh ấy không hề từ chối, nghĩa là, mình vẫn còn cơ hội, Bulma, cố lên! Phấn đấu lần tới hạ gục chủ nhân."
Diệp Vân vẫn chưa biết Bulma đang nỗ lực muốn "hạ gục" anh, dù sao trong mắt anh, quan hệ giữa hai người đã được Chủ Thần định nghĩa là chủ tớ, thì nếu không có sự cho phép của anh, Bulma tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện trái ý muốn của anh.
Tuy nhiên Diệp Vân đã quên một điểm, anh là chủ nhân của Bulma không sai, Bulma tuyệt đối trung thành với anh cũng không sai, nhưng Bulma là một con người sống sờ sờ có nhân cách độc lập, không phải robot, cho nên tuy cô sẽ tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Diệp Vân, nhưng không có nghĩa là cô không có suy nghĩ của riêng mình, hơn nữa dưới khế ước chủ tớ, chuyện nô bộc làm trái mệnh lệnh chủ nhân cũng không phải là ít, ví dụ như trong một số tình huống sinh tử quan đầu, nô bộc làm trái mệnh lệnh của chủ nhân, lấy mạng sống của mình làm cái giá, để cứu lấy chủ nhân.
Trong tình huống này, người nô bộc vẫn tuyệt đối trung thành với chủ nhân, nhưng cô ấy lại đi ngược lại ý chí của chủ nhân, cho nên ý tưởng muốn "thôi đổ" người chủ nhân anh tuấn này của Bulma, là chuyện vô cùng bình thường.