Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 101
Rắc rối

❊ ❊ ❊

“Ăn ngon không?” Mục Phi cười tươi nhìn Từ Tiểu Manh đang ngồi đối diện, đưa một xiên cánh gà chiên đến trước mặt cô bé hỏi.

“Ưm ưm, nhưng Tiểu Manh vẫn thích ăn nấm và cải bắp nấu hơn...” Cô nhóc trả lời một câu, cái miệng nhỏ nhai nhồm nhoàm nói không rõ tiếng.

Hóa ra con bé này cũng giống Hạ Tuyết, là người ăn chay, thích ăn rau củ hơn các loại thịt.

Nhìn dáng vẻ vui vẻ của Từ Tiểu Manh, Mục Phi cưng chiều xoa đầu cô bé, “Ha ha, được, em thích ăn thì cứ ăn nhiều một chút, anh đi lấy thêm cho em.”

“À, anh phải quay lại nhanh đó nha.” Từ Tiểu Manh dặn dò, giọng điệu hồn nhiên.

Dù đây chỉ là câu nói theo thói quen của cô bé, nhưng Mục Phi nghe vào tai thấy ấm áp vô cùng, anh cười trêu chọc cô bé: “Tiểu Manh, em thích anh đến vậy sao, chỉ rời đi một lát cũng không được à?”

“Hả? Anh hiểu lầm rồi, Tiểu Manh chỉ là nóng lòng muốn ăn thôi mà.” Từ Tiểu Manh thản nhiên đáp, vừa cắn miếng nấm nói.

Mục Phi nghe vậy thì sững người, không ngờ định trêu cô bé mà ngược lại bị cô bé trêu chọc.

“Em đó, ngay cả lời dỗ dành cũng không biết nói, đồ ngốc...” Mục Phi không hề giận, chỉ bật cười bất lực rồi quay người đi lấy thêm đồ ăn cho Từ Tiểu Manh.

Lúc này Mục Phi và Từ Tiểu Manh đang ngồi trong một quán ăn vỉa hè nằm ngoài cùng khu chợ đêm. Đồ ăn ở đây tuy nhìn không sạch sẽ lắm nhưng hương vị thực sự rất tuyệt, nhất là cái sạp hàng mà hai người đang ngồi này, phía sau bày hơn mười chiếc bàn nhỏ, hầu như đều kín chỗ.

Nhìn bà chủ và hai người phục vụ đang bận túi bụi, Mục Phi cũng không gọi họ nữa, tiện cho người khác cũng là tiện cho mình, anh tự bê khay đồ ăn đến quầy lấy. Sau khi lấy cho Từ Tiểu Manh vài món cô bé thích, anh lại chọn thêm hai con mực đặt lên vỉ sắt, “Bàn số sáu, cảm ơn.” Người phục vụ mập mạp phụ trách món nướng ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười gật đầu.

Thế nhưng, ngay khi Mục Phi vừa quay lại chỗ ngồi, vai anh đã bị ai đó túm lấy. Ngoái đầu nhìn lại, một thanh niên tầm hơn hai mươi tuổi, miệng ngậm điếu thuốc đang nhìn Mục Phi bằng ánh mắt không thiện cảm, trong mắt lộ rõ vẻ càn rỡ.

“Có việc gì à?” Mục Phi liếc nhìn tên nhóc lớn hơn mình vài tuổi trước mặt, lạnh lùng hỏi.

Thằng nhãi này khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, người gầy gò, thấp hơn Mục Phi vài phân. Thời tiết lạnh thế này mà nó còn làm bộ làm tịch chỉ mặc một chiếc áo phông cộc tay, trên cánh tay xăm trổ đủ thứ hình thù kỳ quái, hai bàn tay đeo không dưới năm chiếc nhẫn, đặc biệt là mái tóc nhuộm màu xanh dương, nhìn qua là muốn cho ăn đấm.

Nghe thấy câu hỏi của Mục Phi, khóe miệng gã tóc xanh giật giật, mặt đầy khinh khỉnh, “Mẹ kiếp, đúng là thằng ngu, không có việc gì tao tìm mày làm đéo gì, mẹ nó chứ!...”

Bị mắng như vậy, dù tâm trạng Mục Phi lúc này đang rất tốt thì sắc mặt cũng trầm xuống. Tuy nhiên vì Từ Tiểu Manh đang ở đây, anh không muốn văng tục để làm hỏng hình tượng của mình trong lòng cô bé.

“Người anh em, có gì cứ nói, khách sáo một chút được không?” Mục Phi trầm giọng nói.

Đúng lúc này, Từ Tiểu Manh cũng thấy Mục Phi đang nói chuyện với ai đó, cô bé nghiêng đầu chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi: “Anh ơi, anh đang làm gì vậy?”

“À, không có gì đâu...” Mục Phi vội vàng làm vẻ như không có chuyện gì, quay người đặt đồ ăn lên bàn, “Anh gặp một người bạn, em cứ ăn trước đi, anh với cậu ta nói chuyện ngay bên cạnh một lát, lát nữa sẽ quay lại ngay...”

“À, vâng, anh đừng đi xa quá nha.” Từ Tiểu Manh đáp một tiếng, nghe thấy Mục Phi sắp rời đi, dù không định đi theo nhưng đôi mắt to tròn vẫn dán chặt vào Mục Phi, như thể sợ anh chạy mất vậy.

Trong lúc Mục Phi nói chuyện với Từ Tiểu Manh, gã tóc xanh nhìn thấy Từ Tiểu Manh thì mắt sáng rực lên, lộ ra vẻ tham lam dị hợm, “Ô kìa, cô bé này xinh xắn thật đấy...”

Nói đoạn, gã còn định tiến lại phía Từ Tiểu Manh, nhưng mới đi được một bước thì thấy tay mình bị kẹt cứng. Quay đầu nhìn lại, Mục Phi đang nắm chặt cổ tay gã, sắc mặt âm trầm nhìn gã, “Có chuyện gì thì ra chỗ khác nói.”

“Mẹ, ra chỗ khác nói chuyện gì...” Gã tóc xanh mặt mũi không biết sợ là gì, nhìn Từ Tiểu Manh mà mắt gần như không rời ra được, đâu chịu đi. Nhưng gã còn chưa nói dứt lời đã cảm thấy cổ tay mình như bị kẹp giữa cái kìm sắt, rõ ràng là Mục Phi đang dùng sức.

“Ái chà, còn dám bóp tao à, mày chán sống rồi phải không...” Thằng nhóc tóc xanh vẫn không ngừng gào thét. Mục Phi vốn đã không vui vì bị nó mắng, lại thêm việc nó nhìn Từ Tiểu Manh bằng ánh mắt dâm tà, thế là anh tăng thêm lực ở tay.

Gã tóc xanh đau điếng, không kìm được mà rên rỉ liên hồi, “Ái da, mẹ kiếp mày còn dám bóp, đau quá, mẹ nó, mau buông tay ra, đau...”

Tiếng kêu thảm thiết của gã khiến thực khách xung quanh đều quay sang nhìn, ngay cả bà chủ đang bận rộn thu tiền cũng lo lắng nhìn hai người bọn họ.

Mục Phi không nương tay, vẫn ghì chặt tay gã, kéo lê như kéo một con chó, lôi tuột gã đến vị trí xa sạp hàng một chút, rồi hất tay ra khiến gã tóc xanh ngã nhào.

Gã tóc xanh ngã xuống đất, ngồi dậy nhìn thì thấy cổ tay bị Mục Phi bóp nãy giờ đã hằn lên một dấu tay bầm tím.

Mẹ kiếp, thằng nhãi này hình như đúng là có tập luyện, sao tay lại khỏe thế?

Gã tóc xanh kinh hãi trong lòng, nhìn Mục Phi với ánh mắt đầy e dè.

Đúng lúc này, lại có một loạt tiếng bước chân vội vã truyền đến từ phía sau. Mục Phi quay lại nhìn, một đám thanh niên đang chạy về phía mình. Những người này kẻ thì ăn mặc lòe loẹt, người thì giản dị, thậm chí còn có đứa mặc đồng phục học sinh, tuổi tác bọn chúng đều không lớn, rõ ràng đều là học sinh. Mà mấy đứa dẫn đầu kia, chính là mấy tên côn đồ bị Mục Phi đuổi chạy trước đó.

Xem ra, đây là tới tìm lại mặt mũi rồi.

Mục Phi liếc nhìn, có hơn chục người. Tuy thực sự đánh nhau thì anh không sợ mấy tên nhóc này, nhưng dù sao Từ Tiểu Manh vẫn đang ngồi bên kia, nếu có thể không động thủ thì anh vẫn không muốn ra tay.

“Anh, anh không sao chứ?” Tên cầm đầu vừa thấy gã tóc xanh ngã dưới đất thì tỏ vẻ hoảng loạn, cùng mấy tên bên cạnh chạy tới đỡ gã dậy.

Gã tóc xanh đứng dậy, mặt đỏ bừng, rõ ràng là vì mất mặt nên tức tối, hơn nữa cổ tay bị Mục Phi bóp lúc nãy giờ đã bầm tím, vẫn còn đau nhức dữ dội.

“Giang ca, Sơn ca, chính là thằng nhãi này, lúc nãy chính là nó đá em!” Tên côn đồ được gọi là Lão Tam bị Mục Phi đá bay lúc trước chỉ tay vào Mục Phi la lối.

Giang ca? Sơn ca? Mục Phi nghe hai cái tên này, không nhịn được mà liếc nhìn gã tóc xanh thêm vài lần. Hắn và tên nhóc cầm đầu trông quả thật rất giống nhau, xem ra là hai anh em không chạy đi đâu được.

Tên Giang ca kia lẳng lặng xoa cánh tay bị bóp tím, đi vòng quanh quan sát Mục Phi. Sau khi chịu thiệt, hắn buộc phải thu lại vẻ coi thường lúc nãy, “Thằng nhãi, mày đụng vào đàn em của tao, chuyện này tính sao đây, có phải nên nói chuyện cho tử tế không?”

Mục Phi nhếch mép, trên mặt lộ vẻ mỉa mai, “Tao đụng vào đàn em của mày? Nói hay thật, đàn em của mày định bắt bạn gái tao đi tiếp rượu, tao còn chưa tìm mày tính sổ mà mày đã mò tới gây sự với tao rồi hả? Hừ hừ, tao thật sự thấy hối hận đấy...”

“Hửm? Mày cũng biết hối hận rồi à?” Gã tóc xanh tưởng Mục Phi thấy mình đông người nên định xuống nước, đang định tìm cái bậc thang để leo xuống thì nghe Mục Phi nói tiếp: “Tao hối hận là tao hối hận vì sao lúc nãy lại mềm lòng như vậy, thả bọn chúng đi. Sớm biết các người không biết điều như thế này, tao đã đánh gãy chân chúng nó rồi.”

Nói đoạn, anh còn trừng mắt nhìn bốn tên côn đồ mình đã thả đi lúc nãy. Bị Mục Phi trừng như vậy, cả bốn đứa run lên bần bật, chúng hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của Mục Phi.

“Mày...” Gã tóc xanh chưa kịp nói hết câu đã bị Mục Phi chặn họng, tức đến mức thở hổn hển, “Vậy ý mày là không bàn bạc được nữa đúng không?”

Không bàn bạc được? Mẹ kiếp, mày tưởng đang quay phim 《Tuyệt Đỉnh Kungfu》 à? Mục Phi khinh khỉnh nghĩ.

“Bàn bạc thì tất nhiên là có thể bàn bạc...” Mục Phi quay đầu chỉ vào tên gọi là Lão Tam kia, cười lạnh, “Tuy nó chọc vào bạn gái tao, nhưng tao cũng đã dạy dỗ nó rồi. Chỉ cần các người bây giờ cút ngay, đừng làm phiền tao và em gái ăn cơm, chuyện này tao coi như xóa bỏ, không chấp nhặt các người nữa. Thế nhưng...”

Mục Phi nói đến đây thì ngừng lại, giọng điệu trở nên nghiêm nghị, “Nếu các người thực sự cậy đông, muốn chơi cứng với tao, ha ha, tao thật sự không để các người vào mắt đâu.”

Cuồng vọng!!

Trong đầu tất cả mọi người có mặt ở đó đều cùng lóe lên hai chữ này.

Thực ra Mục Phi không hề nói quá. Với thể lực hiện tại của anh, đừng nói là mấy tên học sinh thiếu rèn luyện này, ngay cả những vận động viên thể thao chuyên nghiệp, ngoài lĩnh vực sở trường ra, chưa chắc tố chất tổng hợp đã mạnh hơn Mục Phi.

Thế nhưng lời này tuy là sự thật, nhưng nghe vào tai kẻ được gọi là “Giang ca” kia thì chẳng khác nào tát thẳng vào mặt.

“Được, được, được...” Chỉ thấy sắc mặt hắn khó coi chỉ vào Mục Phi nói ba chữ được, nghiến răng nói: “Đã mày cho mặt không biết nhận thì đừng trách anh em tao ra tay độc ác. Đến lúc đó đừng có mà khóc cha gọi mẹ là được. Anh em, lên cho tao...”

Dứt lời, đám học sinh bất hảo kia lập tức xông về phía Mục Phi.

Thấy người vây quanh tới, đã đến nước này thì Mục Phi đương nhiên không thể đứng nhìn mà không phản kháng, đó không phải tính cách của anh. Nhưng ngay khi anh định ra tay phản công thì nghe tiếng quát lớn từ sau lưng mình.

“Tất cả dừng tay lại cho tao!!”

Giọng nói này không hề nhỏ, dường như còn ẩn chứa sự giận dữ. Mục Phi nghe thấy tiếng này thì sững người trước, sau đó trong lòng bỗng thắt lại.

Vì giọng nói này anh rất quen thuộc, mới cách đây không lâu anh còn nghe qua, người này chính là Cửu ca – Đồng Cửu, người đã giúp anh giải quyết rắc rối.

Chính vì nhận ra là Đồng Cửu nên Mục Phi mới căng thẳng. Đám người trước mặt chỉ là học sinh bất hảo, chúng không dám đánh chết người, rất dễ đối phó, đánh đau là bọn chúng ngoan ngay.

Nhưng Đồng Cửu thì khác, đó là dân xã hội đen thực thụ, là kẻ trông coi bãi, hơn nữa dưới tay hắn dường như còn có không ít người. Tên “Lão Tam” bị mình đánh kia, liệu có phải là đàn em của hắn không?

Nếu Lão Tam thực sự là đàn em của Đồng Cửu, thì chuyện hôm nay thật sự khó giải quyết rồi.

Nghĩ đến đây, Mục Phi không nhịn được vội vàng quay đầu nhìn lại, không phải nhìn Đồng Cửu, mà là nhìn Từ Tiểu Manh. Anh sợ Từ Tiểu Manh xảy ra chuyện, may mà Từ Tiểu Manh đang nhìn về phía mình với ánh mắt tò mò, không có vấn đề gì cả.

Mục Phi yên tâm hơn chút, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm, không biết Đồng Cửu kia rốt cuộc đứng về phe nào?

[Dịch từ bản vi] ChuongId:95
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.