[TIÊU DỀ]: Chương 172: Bị mắng
Tiểu la lỵ đúng là rất buồn ngủ, Mục Phi cài kẹp tóc lên cho con bé, nhưng con bé chẳng có phản ứng gì, vẫn cứ gật gật cái đầu nhỏ, giống như không nỡ chìm vào giấc ngủ vậy.
Lông mi Từ Tiểu Manh khẽ run, đôi môi anh đào hé mở, khóe miệng còn vương một chút nước dãi, trông vô cùng buồn cười. Cộng thêm chiếc kẹp tóc tai thỏ trên đầu, dùng từ "đáng yêu" để hình dung về con bé quả thực vô cùng thích hợp.
Mục Phi không khỏi buồn cười trước vẻ ngốc nghếch của cô bé, lắc đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn. Rõ ràng đã mệt đến mức không chịu nổi rồi, thế mà vẫn cố gắng chống cự để đợi mình về, cuối cùng lại ngồi trên ghế sofa mà ngủ thiếp đi. Có thể có một cô em gái quan tâm đến mình như thế, chuyện này dù đặt lên người bất cứ ai, e là cũng sẽ cảm động đến phát khóc phải không?
Mục Phi nhẹ tay nhẹ chân ôm lấy tiểu la lỵ vào lòng. Cậu vừa bế con bé lên, Từ Tiểu Manh liền dùng mu bàn tay dụi dụi mắt, mở to mắt nhìn thấy Mục Phi đã về, liền vòng tay ôm chặt lấy cậu: "Anh hai, cuối cùng anh cũng về rồi..."
Chỉ là "Cuối cùng" thôi, câu nói nhiều hơn so với mọi khi có hai chữ, lại khiến Mục Phi dâng lên một cảm giác tự trách.
Đêm Giáng sinh vậy mà lại về muộn thế này, để cho một cô em gái đáng yêu luôn ỷ lại vào mình phải thui thủi ở nhà một mình, thậm chí còn mệt đến mức ngủ thiếp đi, đây quả thực là một tội ác mà.
Đằng nào cũng đã thức rồi, động tác của Mục Phi cũng lớn hơn. Một tay cậu nâng khoeo chân tiểu la lỵ, tay kia ôm lấy tấm lưng mềm mại của con bé, ôm trọn vào lòng rồi đi về phía phòng ngủ: "Tiểu Manh, xin lỗi em, anh hai về muộn."
Từ Tiểu Manh lại lắc đầu, nở nụ cười xinh xắn quen thuộc: "Anh hai, Tiểu Manh biết mà, anh về muộn nhất định là có việc quan trọng, nếu không thì đã sớm về với Tiểu Manh rồi, có phải không? Cho nên anh không cần phải xin lỗi đâu..."
"Hì hì, hôm nay đúng là có chút việc. Nhưng sau này anh sẽ chú ý, buổi tối cố gắng về sớm với em..." Mục Phi ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại thấy hơi hổ thẹn. Việc quan trọng á? Nói theo lý mà nói, việc tìm chị dâu cho em quả thực cũng rất quan trọng, nhưng sao cứ có cảm giác chột dạ thế nhỉ?
Mục Phi không dây dưa thêm về vấn đề này nữa, bế Từ Tiểu Manh đặt lên chiếc giường lớn của mình, kéo chăn cho con bé chui vào ổ chăn. Cậu thầm nghĩ, có nên mua cho con bé một chiếc điện thoại không nhỉ? Ít nhất là khi về muộn hoặc có tình hình gì thì có thể gọi báo cho con bé, đỡ phải để nó lo lắng. Hơn nữa, học sinh cấp hai bây giờ chắc ai cũng có điện thoại rồi, một cô em gái ngoan ngoãn như vậy mà lại không có dùng, Mục Phi luôn có cảm giác thiếu sót với con bé.
Nhưng muốn mua thì cũng phải đợi bên Băng Quang có dự án kiếm được tiền đã. Bây giờ trong túi Mục Phi chỉ còn hơn bảy trăm tệ, đây vẫn là tiền do Tiểu Manh ngày nào cũng nấu cơm tiết kiệm lại sau khi đến đây, nếu không thì số tiền này cũng chẳng còn lại gì.
Xem ra, chuyện kiếm tiền đã là việc nước đến chân phải nhảy rồi.
Mục Phi đang suy nghĩ những chuyện này, nét mặt lại không lộ ra vẻ gì, vẫn treo nụ cười trên môi. Cậu với lấy một chiếc gương nhỏ đặt trước mặt Từ Tiểu Manh: "Nhìn xem, Tiểu Manh, quà nhỏ tặng em này, có thích không?" Mục Phi hỏi.
Trẻ con đều thích những thứ thú vị, huống chi là Từ Tiểu Manh bình thường ngày nào cũng "phòng không chiếc bóng" ở nhà, ngoài xem TV chơi máy tính ra thì hầu như chẳng có hoạt động giải trí nào khác.
Con bé đang ở cái tuổi hiếu động thích chơi đùa nhất, vừa nhìn thấy chiếc kẹp tóc đáng yêu trên đầu mình, lập tức nở nụ cười bất ngờ thích thú. Cậu bé sờ sờ đôi tai lông xù, ôm chầm lấy Mục Phi: "Thích ạ, quà anh hai tặng Tiểu Manh món nào cũng thích..."
"Em thích là được, tranh thủ lúc chưa đi ngủ, hai anh em mình ăn táo bình an đi nhé. Tiểu Manh em cứ nghỉ ngơi đi, để anh đi cắt..." Từ Tiểu Manh không muốn để Mục Phi làm việc, nhưng lại không cưỡng lại được giọng điệu và biểu cảm không cho phép từ chối của cậu, đành ngoan ngoãn tận hưởng cảm giác ấm áp được chăm sóc này.
Mục Phi vừa đứng dậy thì đã bị tiểu la lỵ kéo tay áo lại. Chỉ thấy Từ Tiểu Manh cúi đầu làm bộ thẹn thùng: "Anh hai, Tiểu Manh kẹp cái này có đẹp không?"
Miệng con bé nói thế, nhưng biểu cảm đó rõ ràng đang nói rằng: Anh còn chưa khen em đâu, mau khen em đi chứ.
Mục Phi bị con bé làm cho buồn cười, bóp mũi khen ngợi vài câu khiến tiểu gia hỏa cười tít cả mắt, lúc này cậu mới bước ra ngoài.
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi tựa lưng vào đầu giường, đắp chân trong chiếc chăn ấm áp, còn Từ Tiểu Manh thì đè nửa người lên người Mục Phi, cái đầu nhỏ tựa vào ngực cậu.
"A, há miệng nào..." Mục Phi dùng tăm xiên một miếng quả táo đã được cắt gọt, đưa đến bên miệng tiểu la lỵ.
Tiểu la lỵ cũng không khách sáo, há miệng nhỏ ngoạm lấy miếng táo vào miệng.
Bình thường Mục Phi tuy hay dỗ tiểu la lỵ chơi đùa, nhưng chăm sóc con bé thế này thì rất ít, phần lớn thời gian đều là tiểu la lỵ chăm sóc ngược lại cậu.
Nhưng hôm nay Mục Phi về muộn, cảm thấy có chút có lỗi với tiểu la lỵ, nên chỉ có thể dùng cách này để bù đắp cho con bé.
"Tiểu Manh..." Mục Phi khẽ gọi tiểu la lỵ đang đè nửa người lên mình, vẻ mặt đăm chiêu nói, "Em có biết có cách nào có thể xóa bỏ sẹo không..."
"Có chứ..." Tiểu la lỵ đáp mà không cần suy nghĩ, "Không chỉ có một cách, mà còn có rất nhiều nữa cơ..."
Nghe thấy câu đó, mắt Mục Phi lập tức sáng lên. Vì lý do của bản thân mà để lại trên người Hạ Tuyết vết sẹo lớn như vậy, mặc dù Hạ Tuyết chưa từng nói gì với cậu, nhưng vết sẹo đó khắc trên người cô, đồng thời cũng khắc sâu vào lòng Mục Phi.
Nghe Từ Tiểu Manh nói có cách, sao Mục Phi có thể không phấn khích cho được.
"Có cách ư? Vậy mau nói cho anh nghe thế nào đi..." Mục Phi vội vã giục.
“Có ba cách lận…” Từ Tiểu Manh giơ ba ngón tay trắng trẻo thon dài quơ quơ trước mặt Mục Phi, sau đó giải thích cho cậu nghe.
Hóa ra, bởi vì thể chất của con người trong tương lai ngày càng kém đi, Tây y tuy vẫn có tác dụng rất nhanh nhưng cơ thể con người thời đó đã không còn chịu nổi kiểu chữa trị "giết địch một vạn, tự tổn ba ngàn" ấy nữa.
Cũng chính vào thời điểm đó, phương pháp chữa trị ôn hòa cùng với phương pháp dưỡng sinh có hiệu quả rõ rệt của Trung y đã dấy lên một cuộc cách mạng Trung y trên toàn cầu. Vào thời điểm đó, rất nhiều danh gia Trung y vì để phổ biến môn sinh nên đã mở y quán khắp nơi trên thế giới. Cũng chính vào thời điểm đó, trong bối cảnh chung là thể chất toàn nhân loại giảm sút, không ít danh gia Trung y không còn giấu nghề nữa, đem phần lớn các bài thuốc trong môn phái ngoại trừ bí quyết không truyền ra thì đều công bố cho công chúng.
Mà trong ba cách mà Từ Tiểu Manh nói đến, có hai cách được tung ra vào thời điểm này. Một cách gọi là Khứ Bát Ngọc Hoàn (viên ngọc trị sẹo), là một loại thuốc Đông y cấp thấp, đặc điểm là chi phí chế tạo rẻ, dược liệu dễ tìm, hiệu quả là có thể làm dịu bớt sự lắng đọng sắc tố của vết sẹo, màu sắc của vết sẹo và vùng da xung quanh trông sẽ giống nhau. Nhưng nhược điểm là chỉ trông giống nhau thôi, nếu dùng tay chạm vào thì vẫn có thể phát hiện ra vết sẹo, làn da không thể hồi phục lại vẻ nhẵn nhụi mịn màng như trước.
Cách thứ hai thì có vẻ cao cấp hơn một chút, nghe nói là do một môn phái y học khá nổi tiếng — Quỷ Y Diêm La Môn tung ra bài thuốc có tên là Ngưng Chi Hỏa Phu Cao (cao rửa da mỡ đông), là một loại cao dược dùng để bôi ngoài da. Tất cả dược liệu trong bài thuốc không có vị nào là không phải thiên tài địa bảo, toàn là những thứ có tiền chưa chắc đã mua được, gặp nhưng không cầu được. Quá trình luyện chế lại càng phức tạp rườm rà vô cùng, nhưng đổi lại, hiệu quả của loại thuốc này cũng nghịch thiên không kém.
Loại thuốc này không những có thể làm phẳng vết sẹo mà còn có thể cải tạo làn da con người trở nên mềm mại nhẵn nhụi, đúng như tên gọi của thuốc: "Da mịn màng như mỡ đông, rửa mình gột sạch da." — Giống như thay cho người ta một làn da khác vậy.
Còn cách cuối cùng, là một loại sử dụng công nghệ gen để khiến cho vùng da cục bộ của con người hồi sinh sức sống, nói trắng ra là tái sinh. Loại thứ này hoàn toàn là sự tồn tại mà Mục Phi không thể hiểu nổi, nên cậu dứt khoát loại bỏ luôn.
Đợi tiểu la lỵ nói xong, Mục Phi chợt nảy sinh một số ý tưởng, chìm đắm vào suy nghĩ. Trong số những tài liệu tương lai đó, có một số thứ mang tính công nghệ thì cậu không dám lấy ra một cách quang minh chính đại, ít nhất là bây giờ chưa dám.
Một mặt là vấn đề an toàn, đạo lý "có ngọc có tội, ôm ngọc mang vạ" cậu vẫn hiểu. Phải biết rằng, những tài liệu trong tay cậu chỉ cần lấy ra một thứ là có thể độc quyền một ngành nghề rồi. Có thứ nghịch thiên thế này, muốn người khác không nảy sinh dã tâm cũng khó.
Mặt khác, cũng là vấn đề ảnh hưởng đến tương lai. Rất nhiều bộ phim đều chiếu cảnh sau khi một người làm chuyện gì đó then chốt, tương lai liền xảy ra sai lệch. Cậu sợ bản thân đem tài liệu tương lai phơi bày ra trước, sẽ gây ra ảnh hưởng không thể đảo ngược đối với tương lai, nếu thật sự như vậy thì tội lỗi của cậu lớn lắm đấy.
Nhưng sau một khoảng thời gian rảnh rỗi suy ngẫm gần đây, Mục Phi phát hiện ra có mấy lĩnh vực tương đối "an toàn". Một là ngành ẩm thực, tương lai dù thực phẩm có cao cấp đến đâu thì cũng chỉ để ăn thôi, chắc sẽ không ảnh hưởng gì lớn đến loài người đâu nhỉ?
Mặt khác là những thứ mang tính sáng tạo, như tiểu thuyết, ca khúc, kịch bản phim, kiểu dáng thời trang v.v.. Những thứ này một là sẽ không gây ra ảnh hưởng gì cho tương lai, hai là cũng không sợ người khác thấy tiền nổi lòng tham, dù sao thì những thứ trong đầu người khác thì không ai trộm đi được.
Mà hôm nay nhân lúc câu chuyện đến đây, Mục Phi lại có thêm một ý tưởng. Ngành y dược hình như cũng là một mảnh đất kinh doanh đầy cơ hội đấy chứ. Không cần làm mấy chuyện động trời kiểu chữa khỏi bệnh dại, bệnh bạch cầu gì đó, cứ đàng hoàng làm một số sản phẩm làm đẹp, dưỡng sinh giữ gìn sức khỏe, thì chắc chắn sẽ không có ảnh hưởng gì đến tương lai đúng không? Dựa vào những thông tin dẫn đầu thị trường mấy chục năm thậm chí cả trăm năm trong tay, chẳng lẽ lại sợ không đấu lại những đối thủ cạnh tranh kia sao?
Mục Phi càng nghĩ càng thấy tương lai trước mắt ngày càng rộng mở bao la.
Từ Tiểu Manhể vểnh cái mông nhỏ, cầm một cuốn sổ đặt lên bụng Mục Phi hí hoáy viết viết vẽ vẽ, liên tiếp viết ra mấy chục cái tên dược liệu. Nhưng khi con bé viết xong rồi, Mục Phi vẫn chưa hồi phục lại từ trong suy nghĩ.
"Ưm..." Con bé ngáp một cái, thực sự không chống đỡ nổi nữa, bèn lay lay cánh tay Mục Phi: "Anh hai, Tiểu Manh buồn ngủ chết đi được..."
"Hả?" Mục Phi bị tiếng gọi của con bé làm cho tỉnh táo lại, nhìn lại mới thấy, con bé đã viết toàn bộ dược liệu dùng cho hai bài thuốc vào sổ từ lúc nào không hay.
“ Tiểu Manh, vất vả cho em rồi…” Mục Phi nhìn tiểu la lỵ mí mắt sắp dính lại với nhau mà vẫn đang giúp mình viết tài liệu, xót xa xoa xoa đầu nhỏ của con bé, tháo chiếc kẹp tóc trên đầu nó xuống: “Cái này để dịp khác đeo tiếp nhé, buồn ngủ thì ngủ đi, hôm nay cứ ngủ ở đây đi…”
“Vâng!” Từ Tiểu Manh đáp một tiếng giòn giã, ôm lấy eo Mục Phi tìm một tư thế thoải mái rồi nằm xuống.
“Anh hai, anh vỗ em ngủ được không? Giống như lần trước ấy…” Từ Tiểu Manh làm nũng nói.
“Được.” Mục Phi đáp một tiếng, vươn tay khẽ vỗ lên lưng tiểu la lỵ. Tiểu la lỵ là thật sự buồn ngủ rồi, nằm xuống chưa đầy hai phút đã phát ra tiếng thở đều đặn, khóe miệng còn vương nụ cười thỏa mãn.
Mục Phi xác định con bé đã ngủ say, lúc này mới nhẹ nhàng nhấc cánh tay và đôi chân đang quấn lấy người mình ra, trèo ra khỏi ổ chăn.
Khởi động máy, gọi số, lên mạng. Vừa mở QQ lên, liền nghe thấy tiếng động báo hiệu có người thêm bạn bè. Bấm mở ra xem, Mục Phi không khỏi giật giật khóe miệng. Trên đó hiển thị rành rành một câu nói khiến người ta tức điên: "Đồ đần, ngoan ngoãn rồi chứ, lần này thì biết hậu quả của việc dây dưa với gia gia mày chưa, ha ha..."