[TIÊU ODỀ]: Chương 182: Không vui mà tán (Ngày 18 ra 2 chương)
Nhìn bộ dáng Hạ Tuyết và Mục Phi thân mật nhường ấy,Mễ Bối Bối và Lâm Nhược Y tuy trong lòng khó chịu,nhưng cuối cùng vẫn là không nói ra điều gì,đành tiếp tục trò chơi。
“Nào, ăn chút đồ đi, đừng mải chơi không thôi chứ.” Hạ Tuyết cười mỉm, đưa một ít lê đông quả, bánh ngọt cùng một số đồ ăn khác đến bàn của mấy cô gái, cất tiếng gọi họ, mấy cô gái tự nhiên khách khí đáp lời.
Sau đó, bản thân Hạ Tuyết cũng cầm lấy một quả lê đông quả, nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ, không ăn mà dùng đôi môi anh đào màu hồng phấn khẽ mút, hứng thú dạt dào nhìn mấy người chơi đùa.
Đúng lúc mấy người vừa bắt đầu nhập cuộc, Hạ Tuyết lại đưa quả lê nhỏ mà cô vừa mút qua đến bên miệng Mục Phi.
Lúc này Mục Phi đang chơi đến đoạn cao trào, trước kia Hạ Tuyết cũng thường xuyên đút đồ ăn cho cậu như vậy, tự nhiên cậu cũng không suy nghĩ nhiều.
Cậu ngậm quả lê nhỏ này vào trong miệng mới phát hiện ra, trên quả lê nhỏ này dính một lớp vị ngọt nhạt, là phần nước trái cây ngon ngọt như nước đường, vươn lưỡi liếm một cái, quả lê này vậy mà lại là thứ người khác đã cắn qua.
Mục Phi ngẩn người trước, sau đó mới phản ứng lại, hóa ra thứ mà Hạ Tuyết đút cho cậu ăn lại là quả mà cô đã cắn trước đó, trong lòng cậu lập tức dâng lên cảm giác không đúng, ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, Lâm Nhược Y đang đỏ hoe hai mắt nhìn mình, mặc dù cô đã cố hết sức che giấu, nhưng trên mặt vẫn lộ rõ vẻ tủi thân.
Còn biểu hiện của Mễ Bối Bối thì lại trực diện hơn nữa, cô bé đứng đó, đôi mắt ngấn lệ nhìn Hạ Tuyết và Mục Phi, lá bài Tam Quốc Sát trong tay thậm chí còn bị cô bóp đến biến dạng, "Chị Tuyết, hai người... hai người không phải là chị em sao? Sao lại có thể làm thế này chứ?"
Lần này Lý Linh lại kì lạ thay không phản bác lời của Mễ Bối Bối, mà chờ đợi câu trả lời của Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết lại mang vẻ mặt không hề bận tâm, nhét toàn bộ quả lê mà Mục Phi vừa cắn dở vào miệng mình, khẽ cắn rồi phản hỏi lại, "Người một nhà ăn đồ ăn thế này, chắc là rất bình thường chứ nhỉ? Có gì mà kỳ lạ chứ?"
"Sao lại có thể thế được? Đây... đây chẳng phải là hôn gián tiếp hay sao?" Mễ Bối Bối phẫn nộ phản bác.
Hạ Tuyết lại mỉm cười tươi tắn, "Ấy dà, Bối Bối em gái, em suy nghĩ thực sự quá phức tạp rồi, lúc nhỏ nhà chị và Tiểu Phi rất nghèo, rất hiếm khi có quà vặt để ăn, cho nên cái gì cũng chia nhau ăn cả, đây chỉ là thói quen mà thôi, các em ngàn vạn lần đừng nghĩ nhiều nhé..."
Mục Phi vã cả mồ hôi hột, thầm nghĩ chị không nói thì thôi, lời này của chị chẳng phải bày rõ ra là để bọn họ hiểu lầm hay sao?
Nhìn lại quả nhiên là thế, nghe thấy lời của Hạ Tuyết, sắc mặt của ba nữ sinh lại càng trở nên khó coi hơn, Mễ Bối Bối rưng rưng nước mắt, mím chặt môi, nén nhịn một lát rồi nói, "Dù thế nào đi nữa, em không cho rằng giữa chị gái và em trai lại có thể làm thế này, em không thể chấp nhận được..."
Cô bé đứng phắt dậy, chạy bước nhỏ về phòng Mục Phi lấy lại trang phục cosplay và gói đồ của mình, liếc sâu một cái về phía Mục Phi, nói với Hạ Tuyết, "Chị Tuyết, cảm ơn sự tiếp đãi của chị, em còn có việc, đi trước một bước đây..."
Mặc dù Mục Phi cảm thấy cô nhóc Mễ Bối Bối này có chút điên rồ và phiền phức, nhưng dù sao cậu vẫn coi cô là bạn, thấy cô muốn đi liền vội vàng khuyên nhủ, "Này, Bối Bối, thời gian còn sớm mà, ở lại chơi thêm lát nữa đi..."
Thế nhưng Mễ Bối Bối tựa như không hề nghe thấy lời cậu nói, đầu cũng không ngoảnh lại mà chạy vụt ra ngoài.
Ngay sau đó, Lâm Nhược Y cũng đứng dậy, "Định, xin lỗi chị, nhà em cũng còn có việc nữa, em cũng đi trước đây, chị Tuyết, hôm khác em lại sang thăm chị..."
Nói rồi cô đứng dậy cúi đầu chào Hạ Tuyết một cái, cùng đi ra ngoài với Lý Linh.
Mục Phi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đang đỏ bừng vì tủi thân và khó chịu của Lâm Nhược Y, biết rằng cô có ở lại tiếp cũng không vui nổi, đành phải để cô rời đi, "Hai người đi cẩn thận nhé, để anh tiễn hai người, đợi chút..."
Mục Phi vừa nói, vừa ngoảnh đầu nhìn Hạ Tuyết, trong lòng toàn là sự bất lực, cậu làm thế nào cũng không thể hiểu nổi một người chị vẫn luôn ôn nhu hiền thục như chị Tuyết, sao hôm nay lại trở nên bất thường như thế, hoàn toàn không có chừng mực gì cả?
Thế nhưng đối với người chị này, cậu có nói thế nào đi nữa cũng không nỡ trách mắng, chỉ đành dùng ánh mắt vô cùng bất lực nhìn cô mà nói, "Chị Tuyết, sao hôm nay chị lại có vẻ khác lạ thế này? Rốt cuộc là chị đang làm cái gì vậy?"
Mà biểu cảm bất lực cùng lời nói thất vọng này của Mục Phi, lọt vào tai Hạ Tuyết lại tựa như tiếng sét đánh ngang tai, cô lập tức bừng tỉnh lại, phải rồi, rốt cuộc là bản thân mình đang làm cái gì thế này.
Mặc dù hai cô gái kia có lẽ thích Tiểu Phi, nhưng dù sao cũng là bạn của cậu ấy, mình làm thế này chẳng phải là khiến cậu ấy khó xử hay sao?
Hơn nữa, hôm nay bản thân lại vì ghen tuông tranh sủng mà lên tiếng đả kích bạn của cậu ấy, trước đây cô tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra những chuyện "tồi tệ" thế này, sao mình lại có thể làm thế chứ?
Lúc Hạ Tuyết hoàn hồn lại thì Mục Phi đã rời đi rồi, hễ nghĩ đến ánh mắt thất vọng mà Mục Phi hướng về phía mình lúc nãy, trong lòng cô đau nhói như bị dao cắt, khó chịu đến mức không thể kiềm chế nổi.
“Xong đời rồi, Tiểu Phi nhất định là đã giận rồi, biết làm sao bây giờ đây?” Thân hình mảnh mai của Hạ Tuyết chao đảo, vô lực tựa người vào sofa, nước mắt cứ thế vô thanh vô tức trượt dài.
“Chị Tuyết, sao chị lại khóc thế?” Đúng lúc này, Từ Tiểu Manh xích lại gần, dùng đôi bàn tay nhỏ bé giúp Hạ Tuyết lau đi giọt lệ trên má, nhíu mày quan thiết hỏi.
“Không sao đâu, chỉ là hai ngày nay chị ngủ không ngon giấc, bị mệt thôi.” Hạ Tuyết nói, gượng gạo nặn ra một nụ cười, ôm chặt lấy tiểu gia hỏa vào lòng...
---❊ ❖ ❊---
Lúc Mục Phi xuống lầu, Mễ Bối Bối đã đi rồi, Lý Linh và Lâm Nhược Y cũng vừa ra đến cổng khu chung cư.
“Nhược Y, Linh Tử, đợi chút...” Mục Phi gọi lớn rồi rảo bước đuổi theo, Lý Linh rất thức thời bước sang bên cạnh vài bước, chừa lại cho bọn họ một không gian riêng tư.
“Nhược Y, anh xin lỗi, vốn dĩ muốn để em đến đây để vui vẻ một chút, không ngờ lại náo loạn thành ra thế này...” Mục Phi áy náy nói.
Lâm Nhược Y mặc dù tủi thân đến mức sắp khóc đến nơi, nhưng vẫn lắc đầu, đem mọi vấn đề quy về phía bản thân mình.
“A Phi, anh đừng nói vậy, có lẽ là do em làm chưa tốt, nên mới khiến chị không được hài lòng chăng? Sau này... sau này em nhất định sẽ cố gắng làm cho chị hài lòng.” Lâm Nhược Y vừa nói, thế nhưng cuối cùng không thể kìm ném được nữa, một giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Rõ ràng là bản thân bị làm khó dễ, thế mà vẫn đem vấn đề quy về phía mình, đối với một cô gái hiểu chuyện và biết đại cục như thế này, Mục Phi còn có thể nói gì hơn, vơ tay kéo cô vào lòng.
“Nhược Y, em cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, thực ra bình thường chị Tuyết rất tốt, không biết hôm nay xảy ra chuyện gì nữa, đợi lát nữa anh quay lại sẽ hỏi chị ấy, lần sau gặp lại, nhất định sẽ không thế này nữa đâu...”
Nghe những lời hứa chắc như đinh đóng cột của Mục Phi, Lâm Nhược Y gật đầu, đợi trong lòng dễ chịu hơn chút, cô nhẹ nhàng đẩy Mục Phi ra, “A Phi, trời vẫn chưa tối, em và Linh Tử đi cùng nhau là được rồi. Anh mau quay lên ở cùng chị Tuyết và Tiểu Manh đi, dù sao hai người họ đều là con gái mà...”
Thấy hai người đã trò chuyện xong, Lý Linh vẫy tay gọi một chiếc taxi, sau khi để Lâm Nhược Y bước lên xe, cô liền đứng quay lưng về phía chiếc xe mà nói với Mục Phi, “Mục Phi, tính cách của Nhược Y em rất hiểu, con bé buồn nhanh mà quên cũng nhanh, em sẽ giúp anh khuyên nhủ nên không phải lo đâu, nhưng mà người chị của anh ấy...”
Lý Linh ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nói tiếp, “Em thấy hình như chị ấy có tâm sự, hơn nữa hình như có thành kiến với Nhược Y, anh quay về nói chuyện đàng hoàng với chị ấy đi, chuyện này... vẫn nên sớm giải quyết thì hơn.”
Nói xong, Lý Linh vẫy tay chào tạm biệt Mục Phi rồi lên xe rời đi.
Một bữa tụ tập đang yên đang lành lại bị biến thành ra thế này, bảo Mục Phi hoàn toàn không buồn bực chút nào là điều không thể, nhưng đối với Hạ Tuyết, cậu hoàn toàn không nỡ trách cứ một chút nào, cậu không tin một Hạ Tuyết vẫn luôn hào phóng đúng mực lại có thể vô lý gây sự làm ra loại chuyện này, cô làm thế nhất định là có nguyên nhân, nhưng nguyên nhân đó là gì cơ chứ? Mục Phi thầm nghĩ.
Mặc dù bản thân không trực tiếp nói Lâm Nhược Y là bạn gái của mình, nhưng từ sự nhiệt tình của cậu dành cho cô trên bàn ăn, tin rằng chị Tuyết nhất định nhìn ra được là chuyện gì xảy ra, thế nhưng rõ ràng biết là bạn gái có mặt ở đó, sao chị Tuyết lại còn làm ra hành động phản ứng trái ngược như thế chứ?
Lẽ nào là chị ấy không thích Nhược Y? Nhưng mà Nhược Y dù là nhan sắc, khí chất, vóc dáng, dường như ngoại trừ việc không biết nấu nướng ra, thì đều khiến người ta không thể bắt bẻ vào đâu được chứ, kiểu em dâu thế này mà chị ấy còn không lọt mắt xanh nữa sao? Vậy thì phải là loại con gái như thế nào mới vượt qua được tiêu chuẩn của chị ấy đây?
Mục Phi vừa đi ngược về vừa suy nghĩ, mặc cho cậu có vắt óc suy nghĩ thế nào đi nữa, cũng không tài nào nghĩ ra được nguyên nhân khiến Hạ Tuyết thất thường.
Về đến nhà nhìn lại, phòng khách bừa bộn đã được dọn dẹp gần hòm hòm rồi, chỉ còn lại bàn ghế là chưa được xếp về đúng vị trí, mà Hạ Tuyết đã mặc xong áo khoác, đang ngồi song song cùng Từ Tiểu Manh, vừa thấy cậu trở về, Hạ Tuyết vỗ vỗ lưng Từ Tiểu Manh nói, “Tiểu Manh, chị có vài lời muốn nói với anh trai em, em về phòng chơi một lát nhé...”
“Vâng ạ.” Từ Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to, ngoan ngoãn đáp lời rồi đi về phòng.
Mà Từ Tiểu Manh vừa đi khuất, Hạ Tuyết liền tựa như một đứa trẻ làm sai, vậy mà bĩu môi, lau nước mắt nói, “Tiểu Phi, chị xin lỗi, chị sai rồi, là chị đã hại em bị khó xử.”
Mục Phi nhìn thấy cô thế này lập tức có chút bối rối, ngồi xuống bên cạnh để cô tựa vào vai mình, khẽ vỗ về lưng cô nói, “Ây da, chị Tuyết chị khóc cái gì chứ, tiệc tùng sau này còn nhiều cơ hội mà, tuy rằng trông chị có chút khác với ngày thường, nhưng em biết chị làm vậy nhất định là có nguyên nhân, đúng không nào?”
Thế nhưng Hạ Tuyết vừa nghe câu đó, trong lòng lại càng thêm áy náy, khóc càng hăng hơn, nghẹn ngào không rõ tiếng nói, “Tiểu Phi, chị hứa với em, tuyệt đối sẽ không có chuyện thế này nữa đâu, em tha thứ cho chị đi, đừng giận chị có được không? Hơn nữa ngàn vạn lần đừng xa cách chị, chị cầu xin em đấy...”
Nhìn Hạ Tuyết khóc thành ra thế này Mục Phi càng thêm xót xa, dỗ dành cô tựa như dỗ dành Tiểu Manh vậy, “Được rồi được rồi, Tiểu Tuyết Tuyết nhà chúng ta ngoan như vậy, sao em có thể xa cách chị chứ, em thương chị còn không hết ấy chứ, đừng khóc nữa mà...”
An ủi một hồi, cuối cùng Hạ Tuyết cũng bình tâm trở lại, cô đứng thẳng người dậy xách chiếc túi nhỏ của mình lên, “Tiểu Phi, chị đi trước đây, hôm khác lại sang thăm em...”
Mục Phi kéo giật tay cô lại, “Chị Tuyết, trời tối hẳn rồi, hôm nay ở lại đây luôn đi, chịu không?”
“Hôm khác đi, chị vẫn còn bức tranh chưa vẽ xong, sáng mai còn có lớp nữa...” Cái cớ mà Hạ Tuyết tìm ra đã bị Mục Phi cắt ngang.
“Chị Tuyết, em biết chị có tâm sự, chị có chuyện gì thì có thể nói với em mà, trên thế giới này, nếu chị không nói với em thì còn có ai thân thiết hơn em nữa chứ?”
Hạ Tuyết liên tục lắc đầu, hễ nghĩ đến hành vi lúc trước của mình là cô lại thấy vô cùng áy náy, bây giờ làm sao còn mặt mũi nào để nói ra tâm sự với Mục Phi nữa, huống hồ Mục Phi đã có con gái mà cậu thích, cô bây giờ thực sự không có dũng khí để tỏ tình, gần như cầu xin mà nói, “Tiểu Phi, em đừng ép chị nữa được không? Cho chị chút thời gian, đợi khi chị chuẩn bị sẵn sàng, chị sẽ đem mọi chuyện kể hết cho em nghe, như vậy không được sao? Cầu xin em hãy để chị được bình tĩnh lại một chút, được không?”
Nghe thấy lời này, Mục Phi cũng không kiên trì tiếp được nữa, cậu trầm ngâm lên tiếng, “Vậy được rồi, để em tiễn chị về.”
Nhìn ánh mắt không cho phép nghi ngờ của Mục Phi, lần này Hạ Tuyết không mở miệng phản bác nữa.
Đêm cuồng hoan đúng như tên gọi của nó, con phố tấp nập quả thực rất náo nhiệt, thế nhưng Hạ Tuyết lại chẳng có tâm trạng đâu mà thưởng thức, về đến nhà là cô liền đuổi Mục Phi về ngay.
Cô tắm rửa sạch sẽ xong liền sớm nằm lên giường, trong đầu toàn là chuyện giữa cô và Mục Phi.
Tiểu Phi đã có con gái mình thích rồi, nhìn ánh mắt chan chứa tình cảm sâu đậm toát lên từ cậu ấy, có vẻ như tình cảm cũng đã rất sâu sắc, đã đến mức độ này rồi, mình cái người làm chị suốt hai mươi năm này, còn lại mấy phần hy vọng trở thành người phụ nữ của cậu ấy đây? Hơn nữa cậu ấy lại thích cô gái tên Nhược Y kia đến vậy, bản thân cô sao nỡ lòng nào khiến cậu ấy đau lòng khó chịu chứ? Hạ Tuyết càng nghĩ lại càng cảm thấy lạnh lẽo.
Đêm vui tươi, phố náo nhiệt, căn phòng ấm áp, thế nhưng Hạ Tuyết trong chăn gối lại tay chân lạnh ngắt, hai hàng nước mắt vô thanh vô tức tuôn rơi, làm ướt đẫm vỏ gối.
Cả người cuộn tròn thành một cục, cô cảm thấy cả thế giới đều là một mảnh lạnh lẽo, không có lấy một tia ấm áp...
{Văn học Phi Thiên www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Chương sai/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ của Mạng văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của Mạng đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Mạng văn học Phi Thiên - Mạng đọc tiểu thuyết lướt qua bầu trời All rights reserved.