Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 124
Suy nghĩ của Ninh Tử Tiêm (Cập nhật lần 2 ngày 19)

❊ ❊ ❊

Mễ Bối Bối và Lý Linh giống như những đứa trẻ, đùa nghịch qua lại ở đó, Mục Phi không cản được, đành mặc kệ cho khuất mắt, nắm lấy cổ tay Lâm Nhược Y, cùng cô ngồi xuống băng ghế dài.

"Nhược Y, Linh Tử nói em tìm anh sao?" Mục Phi dịu dàng hỏi.

Lâm Nhược Y vẫn chưa hoàn hồn sau màn tiếp xúc thân mật với Mục Phi vừa rồi, gương mặt hơi bầu bĩnh ửng hồng, vô cùng đáng yêu. "...Vừa nãy, nhìn anh hát, hình như... tâm trạng không tốt lắm, cho nên... cho nên..." Lâm Nhược Y ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

Nhưng trong lòng Mục Phi vẫn thắt lại, đại khái đã hiểu suy nghĩ của cô, "Nhược Y, em sợ anh nhớ lại chuyện cũ, rồi lại đau lòng buồn bã nên mới đến an ủi anh, phải không?"

Bị Mục Phi nói trúng tâm tư, mặt Lâm Nhược Y càng đỏ hơn, nhưng cô vẫn khó khăn gật đầu, coi như thừa nhận lời Mục Phi.

Mục Phi cảm thấy trong lòng mình tựa như một căn phòng, bỗng chốc mở ra một khung cửa sổ, ánh nắng chói chang, gió xuân thanh mát, không khí trong lành, trong phút chốc ùa vào tất cả, khiến người ta khoan khoái vô cùng.

Đối với Lâm Nhược Y, Mục Phi thật không biết nói gì cho phải, là thích? Là cảm kích? Hay là cả hai?

Với một cô gái ưu tú không chỉ xinh đẹp mà tấm lòng còn lương thiện, nếu nói không thích thì chính là tự dối lòng, nhưng đối với Lâm Nhược Y, Mục Phi không chỉ dừng lại ở mức thích, ngoài tình cảm ấy còn trộn lẫn một loại cảm xúc phức tạp, có lẽ chính là sự cảm kích.

Bạn bè khác giới bên cạnh Mục Phi cực kỳ ít, ngoài Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh vừa là người thân vừa là bạn bè ra, cũng chỉ có ba người Lâm Nhược Y, Lý Linh và Mễ Bối Bối được coi là bạn, nhưng Mễ Bối Bối là sau này mới quen, Lý Linh cũng là vì quan hệ của Lâm Nhược Y mới tiếp xúc được, chỉ có Lâm Nhược Y, vào lúc mình thất vọng nhất, nực cười nhất, thậm chí là bi ai nhất đã xuất hiện bên cạnh mình. Cô không những không cười nhạo hay né tránh mình như những bạn học khác, mà trái lại còn dùng cách riêng biệt để chăm sóc, quan tâm và sưởi ấm cho mình.

Khi ấy, nụ cười đáng yêu và những lời nói dịu dàng của cô, giống như dòng suối róc rách và ánh nắng ấm áp, tưới mát, chiếu rọi trái tim đã hoàn toàn khô cạn, đầy rẫy vết thương của Mục Phi. Nếu không có cô, Mục Phi biết mình tuyệt đối sẽ không thể bước ra khỏi bóng ma thất tình nhanh đến thế.

Cho đến tận bây giờ, đôi khi Mục Phi cũng không dám tin, Lâm Nhược Y như thiên chi kiều nữ thực sự lại trở thành bạn thân của mình, trong những lần tiếp xúc với cô, những mập mờ nho nhỏ thỉnh thoảng nảy sinh càng khiến lòng Mục Phi xao động khôn nguôi.

Tuy Mục Phi lờ mờ cảm giác được Lâm Nhược Y dường như có chút thích mình, nhưng anh lại thực sự không tự tin. Bản thân có tài đức gì mà khiến một cô gái xuất sắc như Lâm Nhược Y có thể động lòng? Vả lại, cô đối xử tốt với mình như thế, rốt cuộc là thích, hay chỉ là do đồng cảm? Mục Phi không biết, nghĩ không thông, lại càng không dám khẳng định.

Đây cũng là lý do vì sao anh chỉ dám tiếp xúc cẩn trọng với Lâm Nhược Y mà không bao giờ dám tỏ tình. Chính vì trân trọng nên mới thận trọng, ngoài ra cũng sợ vì sự đường đột của mình sẽ dọa sợ Lâm Nhược Y, phá hỏng "tình bạn" hiếm có này. Thay vì mất đi tình bạn, Mục Phi thà cứ lặng lẽ ở bên cạnh, làm tốt vai trò một "người bạn".

Gương mặt xinh đẹp của Lâm Nhược Y vì thẹn thùng mà càng thêm đáng yêu, nhưng Mục Phi nhìn thấy nỗi lo lắng vừa mới tan đi trong mắt cô. Hóa ra cô thấy mình vì nhập tâm trên sân khấu mà buồn bã nên mới vội vàng chạy đến an ủi. Đối với một cô gái có thể vì mình làm đến mức này, Mục Phi còn biết nói gì đây.

Anh bỗng nhiên trở nên can đảm hơn, không biết từ đâu bỗng trào dâng một luồng dũng khí, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ ấm áp của Lâm Nhược Y, thâm tình nói: "Nhược Y, anh... cảm ơn em."

Lâm Nhược Y giật mình, nhưng sau đó trên mặt lại thoáng hiện nét vui mừng, "Khô, không có gì đâu ạ." Cô nói, đầu cúi thấp hơn, ý cười trên mặt càng thêm ngọt ngào.

Nói xong câu này, đến lượt Mục Phi xấu hổ, đỏ mặt. Anh và Lâm Nhược Y giống như đôi tình nhân lần đầu hẹn hò, trong lòng ngọt ngào vô hạn nhưng lại không biết nói gì, đành im lặng nhìn nhau.

Còn phía Lý Linh và Mễ Bối Bối, tiếng ồn ào vẫn chưa dứt.

Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân truyền đến, sự chú ý của mọi người không khỏi đổ dồn về phía đó, nhìn qua, chính là Ninh Tử Tiêm và Ngụy Thìn vừa mới bước xuống từ sân khấu.

Hai người này không còn khí thế ngông cuồng như trước, mặt Ninh Tử Tiêm hơi đỏ, lộ rõ vẻ chán nản, giữa mày thoáng nét u buồn, trong mắt lại còn đọng một làn sương mỏng. Ngụy Thìn cũng chẳng khá hơn là bao, sắc mặt tái nhợt, cúi đầu không nói, nắm tay khẽ run rẩy, không biết là tức giận hay hổ thẹn.

Mục Phi hoàn toàn ngó lơ Ngụy Thìn, chỉ lẳng lặng nhìn Ninh Tử Tiêm, không hề buông lời chế giễu như kiểu dậu đổ bìm leo, cũng không hề mở miệng an ủi.

Ninh Tử Tiêm nhìn Mục Phi, cũng chẳng biết trong lòng là tâm trạng gì. Cô vốn tưởng rằng với trình độ guitar nửa mùa của Mục Phi, chỉ cần mình nỗ lực một chút là có thể đè bẹp anh. Cô đã vất vả tập luyện mỗi ngày suốt hai tháng, trước khi lên sân khấu còn cẩn thận chuẩn bị trang điểm, vậy mà cô vẫn thua, hơn nữa còn là thua vô cùng triệt để, không hề có chút may mắn nào.

Cô thực sự không hiểu nổi, tại sao trình độ guitar và ca hát của Mục Phi lại có thể tiến bộ nhanh đến thế. Từ lần biểu diễn trước đến giờ mới bao lâu, chưa đầy nửa năm, tính giỏi lắm là hơn năm tháng, anh lại có thể từ một tên gà mờ ngay cả hợp âm cũng bấm không vững trở thành một chuẩn đại sư có trình độ sánh ngang với nghệ sĩ guitar chuyên nghiệp trong nước.

Cái này không thể dùng từ thiên tài để hình dung được nữa, căn bản là đồ biến thái mà.

Ninh Tử Tiêm nhìn Mục Phi được mấy giây, bỗng chớp mắt, nước mắt rơi xuống. Cô không muốn bị người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật lúc này, xoay người bỏ đi.

Mục Phi nhìn theo ánh mắt của Ninh Tử Tiêm, phát hiện trong mắt cô dường như có thêm thứ gì đó, mà cụ thể là gì thì anh lại không nói ra được.

"Hừ, trình độ đó mà đòi so với Mục Phi học trưởng nhà tớ, đúng là tự rước lấy nhục." Mễ Bối Bối nhìn theo bóng lưng Ninh Tử Tiêm, khinh thường chế giễu.

Thực ra mấy người này đều biết Mục Phi và Ninh Tử Tiêm có cá cược, nhưng nội dung cụ thể là gì thì Mục Phi chưa kể cho họ.

"Mễ Bối Bối, lên sân khấu giới thiệu chương trình đi." Đúng lúc này, giọng của giáo viên âm nhạc lại truyền đến.

"Tới đây." Mễ Bối Bối đáp một tiếng, lấy danh sách chương trình ra xem qua, "Mục Phi học trưởng, anh đừng về vội, sau khi ban nhạc này biểu diễn xong là công bố thứ hạng chương trình rồi, còn phải lên sân khấu nhận giải nữa, anh về lát nữa cũng phải quay lại thôi."

Thấy Mục Phi gật đầu, Mễ Bối Bối nhanh chóng chạy về phía sân khấu.

Tiết mục cuối cùng của buổi biểu diễn văn nghệ là phần trình diễn của ban nhạc điện tử, hai cây guitar điện, một cây bass, một bộ trống, cấu hình giống hệt ban nhạc Beyond, mấy chàng trai mặc áo da, quần da đang nỗ lực biểu diễn.

Ở hậu trường sân khấu, trong phòng nghỉ, Ninh Tử Tiêm vô lực ngồi trên ghế, lộ rõ vẻ ủ rũ, còn Ngụy Thìn chống nạnh đi tới đi lui trong phòng, hai hàng lông mày xoắn vào nhau, mặt đầy vẻ phẫn nộ.

"Chẳng lẽ chúng ta cứ thua như thế này sao? Không phục, tôi không phục." Ngụy Thìn hét lớn, giống như đang tự lẩm bẩm lại vừa như đang nói với Ninh Tử Tiêm.

Ninh Tử Tiêm vô lực lắc đầu, "Thôi bỏ đi, thua là thua, không có gì phải tranh cãi cả."

"Cái gì? Tử Tiêm, cậu nhận thua rồi?" Ngụy Thìn giơ tay chỉ về phía cửa, "Cậu còn nhớ cá cược của chúng ta không? Người thua phải mặc quần áo hở hang lên sân khấu biểu diễn đấy, không, không được, tôi không mất mặt nổi..."

"Cậu không cần lo lắng..." Ninh Tử Tiêm dù mặt đầy chán nản nhưng vẫn an ủi, "Lúc đánh cược đó chỉ là chuyện giữa mình và cậu ta, không liên quan gì đến cậu cả. Dù là thế nào, mình sẽ tự gánh vác, cậu ta sẽ không làm khó cậu đâu."

Ngụy Thìn lúc này mặt đầy vẻ không thể tin nổi, "Tử Tiêm, cậu, cậu sẽ không định làm chuyện mất mặt đó thật chứ?"

Ninh Tử Tiêm thở dài nhẹ một tiếng, lại lắc đầu, "Mình đi nói chuyện với cậu ta, khẩn khoản cầu xin cậu ta, mình nghĩ không phải là không còn cách thương lượng, cùng lắm thì... cùng lắm thì..." Cô nói hai câu, không những không nói ra được câu tiếp theo mà mặt còn đỏ bừng, "Dù sao thì cậu cũng không cần bận tâm, mình sẽ tự giải quyết."

Ngụy Thìn ngẩn người ra một chút, sau đó lại như phát hiện ra điều gì, trên mặt thoáng hiện một nụ cười lạnh, "Tử Tiêm, không phải cậu để ý thằng nhóc đó rồi đấy chứ?"

Ninh Tử Tiêm nghe vậy mặt càng đỏ hơn, hơi giận dữ nói: "Ngụy Thìn, cậu nói cái gì thế? Mình với cậu ta căn bản chẳng có tiếp xúc gì, sao có thể có suy nghĩ đó?"

"Hừ hừ, cái đó thì chưa chắc," Ngụy Thìn cười lạnh, "Thời buổi này, chuyện gì cũng có thể xảy ra, ai biết được hai người có 'không đánh không quen' rồi sau đó ôm ấp va chạm, cuối cùng lại xảy ra chuyện gì không..."

Lời của Ngụy Thìn quả thực khó nghe, Ninh Tử Tiêm nhíu chặt đôi lông mày, vẻ mặt giận dữ, lộ ra vẻ không thể tin nổi. Cô không tin Ngụy Thìn, người quen biết mình nhiều năm, luôn nho nhã lễ độ, lại có thể nói ra những lời khó nghe đến vậy, "Ngụy Thìn, cậu đang nói gì thế? Cậu, sao cậu có thể nói những lời khó nghe như vậy?"

"Khó nghe ư? Còn có những lời khó nghe hơn nữa, mình còn không muốn nói đây..." Ngụy Thìn lộ ra vẻ mặt mỉa mai, "Ninh Tử Tiêm, đã cậu muốn để hắn nhìn thì cứ để hắn nhìn đi, hừ hừ, chuyện của cậu, cậu muốn sao thì tùy, mình không quản nữa, cậu tự lo liệu đi..."

Ngụy Thìn nói xong, mặc kệ sắc mặt khó coi của Ninh Tử Tiêm, quay đầu bỏ đi, còn mạnh tay đóng sầm cửa, kính suýt nữa vỡ vụn, dọa Ninh Tử Tiêm giật bắn mình.

Sau khi Ngụy Thìn đi, Ninh Tử Tiêm nhìn về hướng Ngụy Thìn rời đi, vẻ mặt bàng hoàng...

Ngụy Thìn vội vàng chạy ra ngoài, giọng hắn rất lớn, Mục Phi và mọi người không khỏi kinh ngạc nhìn về phía hắn, Ngụy Thìn vừa thấy Mục Phi lại càng tức hơn, trừng mắt lườm anh một cái rồi sải bước chạy ra ngoài.

Trong ngực Ngụy Thìn như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, chạy ra khỏi hậu trường, hắn tựa vào hành lang thở hổn hển, trong lòng đầy bực bội, vừa vì quyết định của Ninh Tử Tiêm, vừa vì thái độ của mình đối với cô lúc nãy.

Thực ra hắn và Ninh Tử Tiêm quen biết nhau từ trước khi lên cấp ba, thời trung học hai người đã là bạn nhảy. Khi hắn mơ mơ hồ hồ hiểu được cảm giác thích là gì, đối tượng trong mơ chính là Ninh Tử Tiêm. Tuy lúc đó Ninh Tử Tiêm còn lâu mới xinh đẹp như bây giờ, nhưng vóc dáng thanh mảnh, uyển chuyển cùng tính cách cao ngạo, sự kiên trì bền bỉ trên người cô đều thu hút Ngụy Thìn sâu sắc.

Cuối cấp hai, Ngụy Thìn cũng lờ mờ bày tỏ ý tứ đó với Ninh Tử Tiêm, nhưng lại bị cô khéo léo từ chối.

Với thành tích của Ninh Tử Tiêm, vốn dĩ phải thi đỗ trường trọng điểm, nhưng cô lại thi cử thất thường, điểm thi cuối cấp thấp hơn trình độ bình thường rất nhiều. Bất đắc dĩ cô chỉ đành vào trường số 8 học, lại cùng trường với Ngụy Thìn, điều này khiến Ngụy Thìn vốn đã nguội lạnh tâm hồn vui mừng khôn xiết. Tuy từng bị từ chối một lần, nhưng hắn cho rằng, chỉ cần có thể ở bên cô, hắn cứ kiên trì bền bỉ, ở bên cạnh cô, sớm muộn gì cũng có một ngày có thể biến tình bạn thành tình yêu.

Nhưng ai ngờ được, tình bạn này còn chưa kịp lột xác thành tình yêu thì đã xảy ra chuyện này. Ninh Tử Tiêm lại vì một vụ cá cược mà thà mặc quần áo hở hang cho tên khốn gọi là Mục Phi kia nhìn, thậm chí cho cả những bạn học khác nhìn.

Mình ở bên cạnh cô ấy năm năm rồi, còn chưa được nhìn cô ấy mặc quần áo hở hang, cô ấy lại muốn mặc cho tên khốn luôn đối đầu với mình nhìn, điều này khiến Ngụy Thìn làm sao có thể không tức giận.

"Không được, mình tuyệt đối không thể để âm mưu của thằng nhóc đó thực hiện được..." Ngụy Thìn nắm chặt tóc mình, suy nghĩ dữ dội, "Mình phải nghĩ cách gì đó, có cách gì nhỉ? À, có rồi..."

Bỗng nhiên, gương mặt của một giáo viên nào đó trong trường hiện lên trong đầu Ngụy Thìn, mắt hắn lập tức sáng lên, cắm đầu chạy về phía hàng ghế của lãnh đạo nhà trường ở hai hàng đầu tiên dưới khán đài...

"Mục Phi, tôi tuyệt đối sẽ không để âm mưu của cậu thực hiện được, tuyệt đối không..." Ngụy Thìn thầm nghĩ trong lòng.

[DeepSeek dịch] ChuongId:110
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.