Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 201
Phép khích tướng (1 chương ngày 28)

❊ ❊ ❊

[TIÊU HỀ]: Chương 201: Phép khích tướng

Cô nhân viên béo nọ chỉ vào Mục Phi và Từ Tiểu Manh, cố ý làm ra vẻ khó xử, "Bộ quần áo này, bọn họ nói là muốn mua, hơn nữa lại còn đến trước, cô xem..."

Ban nãy cô ta bị Mục Phi mắng cho hai câu mà không thể cãi lại, trong lòng đang vô cùng uất ức, vừa vặn muốn mượn hai vị khách này để Mục Phi mất mặt, sỉ nhục anh một trận nhằm xả giận, cho nên giọng nói của cô ta không hề nhỏ, chẳng những Mục Phi mà ngay cả Từ Tiểu Manh cũng nghe thấy.

Từ Tiểu Manh ngây thơ đơn thuần nên không hiểu cô ta có ý gì, thế nhưng chút tâm tư nhỏ nhoi đó lại không thể qua mắt được Mục Phi, tuy nhiên Mục Phi cũng chẳng thèm để tâm, dù sao thì việc so đo với loại người tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi này chẳng có ý nghĩa gì cả.

Mà cô gái muốn mua quần áo kia khi nghe thấy lời này, thoạt đầu thì căng thẳng, nhưng khi nhìn thấy nhân viên phục vụ chỉ vào Mục Phi và Từ Tiểu Manh, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Phù." Cô gái nọ thở dài một hơi, vỗ vỗ ngực, quay đầu nói với nhân viên bán hàng kia, "Người ta cứ bảo mắt của nhân viên các cô là tinh tường nhất, nhận người chuẩn không cần chỉnh, thế nhưng nhãn lực của cô cũng kém quá đấy chứ..."

Nói đoạn, cô ta còn liếc xéo Mục Phi và Từ Tiểu Manh một cái, "Cô nhìn hai người kia xem, từ trên xuống dưới toàn đồ bình dân đồ nhái, nhìn là biết đồ nhà nghèo, hạng người thế này mà mua nổi bộ quần áo này sao?"

Cô nữ sinh kia khinh miệt nói, còn cô nhân viên bán hàng nghe đến đây, lập tức ra vẻ chợt hiểu ra, "Ồ, chà chà, tiểu muội muội em nói vậy, nghe chừng đúng là như thế thật nhỉ, hèn gì chị cứ thắc mắc hai kẻ này cứ lượn qua lượn lại ở đây mà không mua là thế nào, hóa ra là không mua nổi đây mà..."

“Chuyện rõ mười mươi thế này mà cô cũng không nhìn ra, đúng là…” Cô bé kia mang vẻ mặt đầy cạn lời, trong khi đó người đẹp OL đứng đằng sau cô ta hình như nhận ra mụ đàn bà mập mạp kia đang mượn dao giết người, không khỏi nhíu mày, huých khuỷu tay cô bé nọ một cái, “Không được ăn nói linh tinh…”

Cô bé kia tỏ ra vô cùng hứng khởi, lại thêm cái tính vô duyên không thèm giữ mồm giữ miệng, nghe thấy lời chị mình nhắc nhở mà chẳng thèm thu liễm chút nào, trái lại còn được nước lấn tới.

“Chị huých em làm gì chứ? Em có nói linh tinh gì đâu, em chỉ nói sự thật thôi mà, hai kẻ đó trông quê mùa bần tiện như thế, sao có thể mua nổi bộ quần áo cao cấp thế này cơ chứ?…”

Nói đoạn, cô ta quay đầu nhìn về phía Mục Phi và Từ Tiểu Manh, và khi ánh mắt cô ta chạm phải gương mặt xinh đẹp xinh xắn đến mức vô địch của Từ Tiểu Manh, trên mặt lập tức lộ ra một nét thất thế chán nản, miệng chua lòm nói tiếp: “Hơn nữa, chị nhìn con ranh con kia xem, người thì lùn tịt, mặt mũi thì đần độn ngây ngô như con búp bê giả ấy. Cái loại nhà quê dốt nát như nó, sao xứng mặc bộ đồ này cơ chứ.”

Cô ta bắn liền một lúc ba bốn từ ngữ mang nghĩa miệt thị trong một câu, nói Từ Tiểu Manh không đáng một đồng, nghe đến đây, Mục Phi khẽ nhíu mày, khóe miệng giật giật, trong lòng lập tức dâng lên một luồng bực bội cực độ.

Không phải là Mục Phi không nghe thấy những lời châm chọc mỉa mai của hai kẻ vừa rồi, chỉ là anh cho rằng, khi chó sủa vào mặt bạn, bạn không thể sủa lại với nó, làm như thế chẳng khác nào tự hạ thấp mình xuống ngang hàng với lũ súc sinh, thật mất giá.

Thế nhưng khi bọn chúng chĩa mũi nhọn vào Từ Tiểu Manh, thì Mục Phi không thể nhịn được nữa. Anh có thể dung túng cho người khác nói xấu mình, nhưng tuyệt đối không cho phép kẻ khác bắt nạt người bên cạnh mình, huống chi kẻ bọn chúng bắt nạt lại chính là cô em gái mà anh trân trọng nhất.

Mục Phi dừng bước chân, quay đầu đi ngược trở lại. Dù trong lòng đang hằn học nhưng trên mặt anh lại treo một nụ cười nhạt. Thấy anh quay lại, cô nữ sinh nọ giật mình hoảng hốt, “Mày, mày muốn làm gì?”

“Không có gì, tôi hỏi chút thôi, vừa rồi cô bảo cô ta bán bộ quần áo này cho cô, lý do là vì chúng tôi không mua nổi, có chuyện đó không?” Mục Phi cười nhạt hỏi.

Cô nữ sinh hống hách liếc đánh giá Mục Phi hai cái, hình như thấy Mục Phi không có ý định động tay động chân nên gan cũng lớn hơn một chút, ngẩng đầu trừng trừng đối mặt với anh, “Là tôi nói đấy, thì sao nào?”

“Tôi chỉ hỏi thế thôi, chứ sao được nữa?” Mục Phi xua xua tay, “Đã cô nói vậy, thế thì rõ ràng, cô cũng công nhận là tôi đến trước, và muốn mua bộ quần áo này trước cô, phải thế không?”

Cô ta thầm nghĩ, mày đến trước thì làm được tích sự gì? Mày có mua nổi đâu cơ chứ, bèn gầy cằm đáp: “Đúng thế đấy…”

Mục Phi mỉm cười, không thèm đôi co với cô ta nữa, lấy thẻ ngân hàng đưa thẳng đến trước mặt cô nhân viên béo kia, “Tôi đổi ý rồi, gói bộ quần áo đó lại hộ tôi, tôi mua……”

“Anh ơi…” Nghe vậy, Từ Tiểu Manh quýnh lên. Cô bé thừa biết Mục Phi hoàn toàn chẳng có mấy tiền, đương nhiên không thể để anh tiêu ngần ấy tiền vì mình, nhưng ngẩng đầu định nói thì đã bị ánh mắt “không được nói” của Mục Phi chặn họng lại, đành ngoan ngoãn ngậm chặt cái miệng nhỏ nhắn lại.

Lời này vừa thốt ra, cô nữ sinh ngẩn người, cô nhân viên béo cũng ngẩn người, thầm nghĩ, chẳng lẽ cậu ta thực sự mua nổi ư? Không phải là đang lừa người đấy chứ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thẻ người ta cũng đã đưa ra tới đây rồi, chắc chắn là thật lòng muốn mua, bằng không quẹt thẻ mà không có tiền thì mất mặt biết bao.

Thế nhưng so với thằng nhãi này, rõ ràng hai cô gái kia có tiềm năng tiêu dùng lớn hơn. Nhất thời, cô nhân viên kia cũng không biết có nên nhận chiếc thẻ này hay không.

Vẫn là cô nữ sinh kia phản ứng nhanh hơn một nhịp, đẩy tay cầm thẻ của Mục Phi ra, kêu lên: “Bộ quần áo đó là tôi chấm trước cơ mà, sao anh lại dám hớt tay trên hả?”

“Cô nói lý lẽ chút đi được không?” Mục Phi cười khinh bỉ, đem ánh mắt khinh miệt mà cô ta vừa ném vào mình trả lại nguyên vẹn, nhạt giọng đáp: “Cho dù là cô chấm trước đi chăng nữa, nhưng rốt cuộc là tôi muốn mua trước phải không? Vừa nãy chính cô cũng thừa nhận là tôi đến trước còn gì.”

Cô ta vẫn muốn cãi cố: “Anh chỉ đến sớm hơn tôi một chút thôi mà, bộ quần áo đó tôi đã thích từ hơn nửa tháng trước rồi đấy nhé…”

“Phụt!” Mục Phi phì cười trước bộ dạng của cô ta, dùng ánh mắt quái lạ nhìn cô ta, “Nếu toàn bộ quần áo trong trung tâm thương mại này cô đều chấm hết rồi, chẳng lẽ cái trung tâm này phải đóng cửa, giữ tất cả mọi thứ lại cho cô dùng chắc? Thế nếu cô để ý trúng cậu con trai nào, chẳng lẽ người ta không được phép đi tìm bạn gái nữa hay sao?”

Những lời của Mục Phi khiến cô nữ sinh hống hách tức đến mức đỏ bừng cả mặt. Thấy cãi không lại anh, cô ta quay sang lay cánh tay người chị gái, “Chị, chị mau nói giúp em một câu đi chứ…”

Người đẹp OL nhìn cô em hống hách thở dài một tiếng, thầm nghĩ nếu em bớt nói đi vài câu, hoặc chí ít bớt đi một câu thôi, thì đâu đến nỗi sinh ra lắm chuyện thế này?

Cô ta bước tới gần Mục Phi hai bước, hơi gật đầu, dịu dàng nói: “Chào anh, bộ quần áo này chúng tôi đang cần gấp, thương lượng một chút, nhường lại cho chúng tôi được không?”

Phải công nhận người phụ nữ này quả thực rất xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt to tròn ngấn nước long lanh ánh thu ba, đuôi mắt thanh tú hơiếch lên tạo thành hình chữ S nằm ngang, trông vừa xinh đẹp vừa mang theo một thứ kiêu ngạo mà người thường khó lòng chinh phục nổi.

Tuy xinh thì xinh thật, khí chất thì có khí chất thật, nhưng mấy cô nàng xinh đẹp xung quanh Mục Phi đã đủ nhiều rồi, nhìn cô ta anh thật sự chẳng có chút cảm giác kinh diễm nào cả.

Dù là Lâm Nhược Y mang sự đang yêu phát huy đến cực hạn, Hạ Tuyết ôn nhu khiến người ta thương yêu, Mễ Bối Bối ranh mãnh nghịch ngợm, hay hạt giống mỹ nhân có tiềm năng nhất là Từ Tiểu Manh, tùy tiện vớt đại một người ra cũng là đại mỹ nhân vạn dặm có một rồi, đây lại chỉ là những người ở gần, còn những mối quan hệ xa hơn một chút thì có cô giáo xinh đẹp Mi Nhã, cùng với vị tiểu thư cành vàng lá ngọc mang khí chất còn áp đảo cả người phụ nữ này, kiêu ngạo hơn cả cô ta – tiểu thư đài cát Ninh Ninh Tử Tiêm. Bất cứ ai lôi ra cũng chẳng kém cạnh gì cô ta cả, anh chẳng qua chỉ tò mò về mùi hương trên người cô ta nên mới liếc thêm vài cái, thế mà cô ta lại tưởng mình là nhân vật lớn thật chắc.

Mục Phi thầm nghĩ, cũng chẳng thèm nể mặt cô ta: “Các người cần gấp thì chúng tôi cũng vậy thôi, ngại quá, không nhường được……”

Người đẹp OL thấy thái độ này của Mục Phi thì ngẩn ra. Bình thường những nam sinh trong trường đối với cô ta đều là có cầu tất ứng, sau khi đi làm, các đồng nghiệp nam trong cơ quan cũng bày tỏ sự ái mộ khôn nguôi, thế nhưng cô ta lại khinh bỉ những kẻ đó, bởi vì cô ta cho rằng dùng nhan sắc của mình để đổi lấy sự tiện lợi, thứ nhất là sự phủ nhận đối với năng lực bản thân, thứ hai chính là sự báng bổ đối với chính mình.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô ta vẫn cực kỳ tự tin vào sức hút của bản thân, cho dù là một vài công tử thế phiệt từng trải trường đời khi nhìn thấy cô ta cũng phải nở nụ cười niềm nở. Thế nhưng cô ta nằm mơ cũng không ngờ tới, hôm nay mình lại bị một tên trông vừa không đẹp trai ngút ngàn, cũng chẳng có vẻ gì là quyền thế tiền tài khinh miệt ra mặt, trong lòng cô ta ít nhiều gì cũng cảm thấy vô cùng uất ức.

Người đẹp OL thấy Mục Phi thái độ như vậy vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tiếp tục mở lời: “Vậy hai người dùng vào lúc nào? Em gái tôi ngày kia là sinh nhật rồi, nếu được thì nhường bộ này cho chúng tôi trước, đến lúc đó đặt làm riêng cho em gái cậu một bộ mới chẳng phải tốt hơn sao?”

Mục Phi cười cười: “Chà, trùng hợp ghê cơ, em gái tôi cũng sắp sinh nhật rồi, vừa khéo tôi mua tặng nó làm quà sinh nhật luôn……”

Nghe đến đây, nếu người đẹp họ Lâm kia mà còn không hiểu ý anh nữa thìích thị là kẻ ngốc. Cô ta bất đắc dĩ lắc đầu, thì thầm to nhỏ gì đó với cô nữ sinh hống hách, hình như đang khuyên cô ta đừng mua nữa.

Thế nhưng Mục Phi nhìn rõ mồn một sự không cam tâm lóe lên trong ánh mắt cô ta. Mục Phi cười ha hả, một lần nữa đưa chiếc thẻ ra trước mặt nhân viên bán hàng: “Còn không mau cầm đi quẹt thẻ đi?”

“Á? Đi ngay, đi ngay đây ạ……” Nhân viên bán hàng cầm lấy thẻ toan đi thanh toán thì bị cô nữ sinh kia ngăn lại: “Không được!!!”

Người đẹp OL còn muốn ngăn cản cô em gái nhưng đã bị cô ta gạt phăng đi: “Chị, nhỡ bọn họ mua thật thì phải làm sao bây giờ? Bộ quần áo này em đã chấm từ lâu lắm rồi, em tuyệt đối không nhường nó cho thể loại nào hết……”

Cô ta trừng mắt lườm Từ Tiểu Manh một cái đầy bất mãn, sau đó quay sang nói với nhân viên bán hàng: “Bộ quần áo này chẳng phải là ba vạn tư sao? Bọn tôi trả bốn vạn, các người bán cho tôi, đừng bán cho hắn……”

Cô ta còn chưa dứt lời, đã thấy Mục Phi giơ tay phải lên, xòe năm ngón tay lắc lắc: “Năm vạn……” Từ Tiểu Manh quá ngây thơ, cô bé vẫn chưa hiểu Mục Phi đang chơi khăm người ta, có hơi sốT ruột, vừa định lên tiếng thì đã bị Mục Phi bóp nhẹ hai cái vào tay: “Không được nói……”

Cô ả kia thấy Mục Phi thốt ra con số năm vạn, trợn trừng mắt nhìn anh đầy phẫn nộ, chẳng thèm nghĩ ngợi thốt lên luôn: “Tôi cho sáu vạn……”

Thấy tình hình đã hòm hòm, Mục Phi thấy đủ thì dừng, ra chiều tiếc nuối nói: “Ây da, nếu là sáu vạn thì tiền trong túi tôi quả thật không đủ rồi, thế thì cô mua đi vậy……”

Cô nữ sinh này thì dễ lừa đấy, nhưng vị người đẹp OL kia lại tinh ranh vô cùng, sao có chuyện không nhận ra Mục Phi đang giở trò quỷ chứ. Cô ta bèn nói với cô nữ sinh: “Cậu ta đang lừa em đấy……”

Nghe vậy, cô nữ sinh lúc này mới phản ứng lại, quay phắt đầu trừng mắt nhìn Mục Phi: “Anh lừa tôi à?”

Mục Phi ra vẻ ngạc nhiên: “Tôi lừa cô cái gì cơ?”

“Anh đang nâng giá để chơi khăm tôi, mục đích là để tôi mất nhiều tiền hơn chứ gì……” Cô nữ sinh phẫn uất nói.

“Tôi nào có xấu xa như cô nói đâu, sao cô lại có thể oan uổng cho tôi thế hả……” Mục Phi ra vẻ vô cùng bất đắc dĩ, đoạn như chợt vỡ lẽ, “Tôi biết rồi, thực ra là do tiền của cô không đủ, nên muốn đổi ý chứ gì?”

Mục Phi bấy giờ nở nụ cười đầy mỉa mai, châm chọc: “Nhìn cô ăn mặc toàn hàng hiệu, cứ ngỡ là đại gia lắm tiền nhiều của, hóa ra cũng chỉ là một món “hàng dởm” bề ngoài kêu to mà rỗng tuếch. Tuy tôi không có tiền, nhưng ít nhất tôi không ra vẻ, không giống một số kẻ, rõ ràng không mua nổi cứ thích làm màu làm vẻ, rõ ràng không có tiền còn cố chấp bày đặt…”

“Anh nói ai là hàng dởm hả? Ai bảo tôi không mua nổi?” Cô nữ sinh hống hách trừng mắt hét lên với Mục Phi.

“Cô mua nổi thì mua đi chứ, trả tiền đi xem nào. Cô mà không mua, là tôi mua đấy nhé……” Mục Phi nói xong, bảo nhân viên bán hàng: “Bọn họ đến để phá phách đấy, nếu bọn họ không mua, thì bán cho tôi……”

Đến khi thấy Mục Phi chuẩn bị trả tiền thật, cô nữ sinh kia lập tức cuống cuồng, chẳng còn tâm trí đâu mà suy tính thật giả nữa, nghiến răng ken két thốt lên: “Tôi mua!!”

[Dịch từ bản vi] ChuongId:198
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.