Mục Phi định cấp tiểu la lị kẹp nhiệt độ ở nách, nhưng vừa thò tay vào trong vạt áo ngủ của con bé, xúc chạm phải chính là một mảnh mịn màng, trơn bóng như ngọc ấm, đôi tay đôi chân tiểu nha đầu lạnh băng, nhưng phần gốc đùi lại nóng hừng hực.
Tuy rằng Mục Phi chỉ là mu bàn tay chạm phải da thịt đùi Hứa Tiểu Manh, thế nhưng xúc cảm mềm mại ấm áp đó thực sự quá mỹ diệu, khiến lòng Mục Phi không khỏi chấn động.
Cũng tận đến lúc này cậu mới chợt nhớ ra, tiểu gia hỏa ở nhà, phần lớn thời gian chẳng phải đều "thả rông" hay sao, hơn nữa, cậu hình như có hơi đề cao định lực của bản thân rồi, mới vừa chạm vào song cổ của con bé, đầu óc đã hơi phát nhiệt, hạ thân cũng ẩn ẩn có phản ứng, tình huống thế này đã rất lâu không xảy ra nữa.
Hồi tưởng lại lúc Hứa Tiểu Manh mới đến nhà, khoảng thời gian đó Mục Phi sống quả thực vừa hạnh phúc vừa thống khổ.
Hạnh phúc chính là bên người có thêm một tiểu muội muội xinh đẹp, mà tiểu muội này không chỉ ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại còn cởi mở đáng yêu, tướng mạo cùng thân hình đều không chê vào đâu được, có một tiểu gia hỏa như vậy bầu bạn với mình, muốn không hạnh phúc không vui vẻ cũng không được, cũng chính từ sau khi con bé đến, Mục Phi mới cảm giác cái nhà của mình giống như một cái "nhà".
Mà chuyện thống khổ, cũng là vì Hứa Tiểu Manh, con bé thực sự là quá "đáng yêu", hơn nữa lại còn có chút thần kinh đại điều, chốc chốc lại làm ra mấy chuyện "ngốc nghếch" như vô tình lộ hàng, sáng sớm chui vào chăn của ca ca, ngặt một nỗi con bé lại hoàn toàn không hề đề phòng Mục Phi, một bộ dạng mặc người xâu xé.
Khoảng thời gian đó, Mục Phi được rửa mắt, nhưng máu mũi cũng không ít lần tuôn rơi, sự xuất hiện của tiểu gia hỏa quả thực đã tô điểm thêm không ít cho cuộc sống của Mục Phi, cái cảm giác chỉ có thể nhìn mà không thể ăn đó, nói theo lời của người cao nguyên chính là "ngứa ngáy khó chịu".
Cùng với sự tiếp xúc với tiểu gia hỏa ngày một nhiều, "giáo đạo" bình thường của Mục Phi đối với con bé, cộng thêm mùa đông trời lạnh mặc quần áo dày hơn, cuối cùng cũng không còn hay hở ra là ở nhà chơi trò dụ dỗ lộ điểm nữa, đến lúc này, Mục Phi tưởng rằng bản thân đối với Hứa Tiểu Manh đã có chút sức kháng cự.
Nhưng hiện tại thử lại, hoàn toàn không phải chuyện như vậy.
Mới vừa có chút tiếp xúc thân mật với tiểu gia hỏa, Mục Phi liền cảm thấy một luồng nhiệt lưu từ dưới chân xông thẳng lên đầu, trong mũi ẩn ẩn có chút tinh khí, mà xúc cảm mỹ diệu đó khiến cậu lưu luyến quên về, ở bên tai cậu, phảng phất như một ác ma đang thì thầm bên tai, dụ dỗ cậu làm chuyện xấu vậy.
Mục Phi vội vàng rụt tay lại, lắc lắc đầu, xua đi những ý nghĩ "tà ác" đó ra khỏi đầu, tự thôi miên lấy bản thân: "Mục Phi, em ấy không chỉ là muội muội của mày, mà còn là một đứa trẻ, mày mà có những suy nghĩ vớ vẩn đó, mày quả thực quá cầm thú rồi..."
Cậu suy nghĩ trong lòng một lúc, cảm giác hỏa nhiệt trong lồng ngực dần tiêu tan, lúc này mới lần nữa sờ vào y phục của tiểu gia hỏa, đưa nhiệt kế hướng về nách con bé, mu bàn tay chậm rãi lướt qua đùi lớn, vòng eo của Hứa Tiểu Manh...
Da thịt mịn màng non nớt của tiểu gia hỏa, xúc cảm thực sự là quá mỹ diệu, khi tay Mục Phi lướt qua người Hứa Tiểu Manh, cảm giác thân thể non nớt của con bé phảng phất như mang theo dòng điện yếu ớt vậy, trực tiếp chảy vào trong tâm trí cùng đại loại của Mục Phi, điện giật toàn thân cậu tê dại khó tả.
Mà khi tay Mục Phi lướt đến sườn eo tiểu gia hỏa, chạm phải một sự tồn tại mịn màng mềm mại, Mục Phi đầu tiên là ngẩn ra, sau đó màn tự thôi miên của cậu liền đổ sông đổ bể, tiểu Mục Phi vừa hạ đầu xuống lúc này lại ngẩng đầu ưỡn ngực, mang theo tư thế muốn thử một lần.
"Bình tĩnh, bình tĩnh, mày mà làm chuyện xấu, mày còn xứng đáng với Tiểu Manh và Nhược Y ma?" Mục Phi nghĩ trong lòng, cũng chẳng màng nhiều như vậy nữa, vội vàng đặt chiếc nhiệt kế vào nách tiểu gia hỏa, phi tốc muốn rút tay về.
Thế nhưng động tác của cậu hơi lớn, Hứa Tiểu Manh vẫn chưa ngủ sâu cảm nhận được sự khó chịu, khẽ rên lên một tiếng rồi trở mình, bộ ngực cứ thế áp trọn tay Mục Phi xuống dưới ngực.
Mục Phi ngây người, không biết nên mừng thầm hay ủ rỗi, cậu cảm giác đoàn thịt mềm trong tay mình mịn màng trơn bóng như ngọc mỹ nhân, mềm mại như đống bông, lấp đầy hoàn toàn lòng bàn tay, mà ở ngay chính giữa tâm bàn tay, lại còn có một điểm nhô lên nhỏ nhắn, xúc cảm đó, quả thực diệu không thể tả.
Lần này cậu cũng có chút không kìm chế được nữa, dẫu biết rõ là không đúng, thế nhưng thân thể lại có chút không nghe theo sự sai khiến.
Ngón tay quỷ thần xui khiến động đậy một cái, "đại bạch thỏ" trong tay liền theo động tác xoay người của cậu mà biến hình, giống như đang biểu đạt thái độ có thể mặc cho Mục Phi "muốn làm gì thì làm" vậy.
"Mục Phi, mau thu tay lại đi..." Mục Phi nghĩ trong lòng, thế nhưng cảm giác mỹ diệu đó lại khiến cậu thực sự không nỡ thu tay lại.
Đúng lúc này, Hứa Tiểu Manh nửa tỉnh nửa mê chợt nhíu mày, khẽ gọi: "Lạnh, lạnh lắm..."
Mục Phi như bị điện giật, vội vàng rút tay về, mà động tác của cậu đã đánh thức Hứa Tiểu Manh, con bé mở mắt nhìn một cái, vẻ mặt đầy khó chịu nói với Mục Phi: "Ca ca, chân Tiểu Manh lạnh lắm..."
“A?” Mục Phi ngẩn ra, sau đó làm chuyện thảng thốt đứng phắt dậy chạy đi: "Anh đi xuống nhà vệ sinh, lát nữa về sẽ sưởi ấm cho em..."
Chui vào phòng vệ sinh, mồ hôi lạnh của Mục Phi cũng túa ra rồi, tuy rằng tiểu gia hỏa này có hơi bám người, thế nhưng đó cũng chỉ là sự ỷ lại của muội muội đối với ca ca, cái này mà để con bé biết "ca ca tốt" như mình, lại dám nhân lúc muội muội ngủ mà chiếm tiện nghi của con bé, con bé sẽ nghĩ thế nào chứ, có khi nào sẽ xem thường mình cả đời, thậm chí là bỏ nhà ra đi không?
Mục Phi vã một vốc nước lên mặt cho tỉnh táo hơn, không khỏi có chút sợ hãi tâm lý, thế nhưng khi cậu nhìn thấy bàn tay phải của mình, vẫn có chút hoài niệm cái cảm giác ôn hương nhuyễn ngọc trong tay đó.
Chỉ là cậu có hơi thắc mắc, tiểu gia hỏa này bình thường có ăn được bao nhiêu đâu, sao lại phát triển tốt thế cơ chứ? Cái ngực này... cũng quá phúng phìu rồi đi? Sợ là trong số các nữ sinh cậu quen biết, ngoài Lâm Nhược Y ra không có ai có hoành mã to hơn con bé nữa.
Mục Phi nghĩ đến Lâm Nhược Y, lại nghĩ đến Hứa Tiểu Manh, cuối cùng lại nghĩ đến một mã phẳng lì của Mễ Bối Bối, không khỏi lắc đầu: "Ai, cùng là nữ sinh, khoảng cách này đúng là quá lớn."
Bình tĩnh lại một chút rồi đi về phòng, Hứa Tiểu Manh đang co ro thành một cục, Mục Phi lần này đã khôn ngoan hơn rồi, phi tốc lấy chiếc nhiệt kế ở nách tiểu gia hỏa ra, nhìn một cái: ba mươi tám độ rưỡi, có chút sốt nhẹ, cũng trách thảo nào con bé lại thấy lạnh.
“Nào, uống thuốc, uống xong sẽ khỏe thôi...” Nhân lúc Hứa Tiểu Manh đang mơ màng tỉnh giấc, Mục Phi đỡ con bé tựa vào ngực mình, tay cầm ly nước đưa viên thuốc đến bên miệng con bé.
Thế nhưng tiểu gia hỏa vừa nhìn thấy là thuốc viên, lập tức quay phắt đầu sang một bên, vùi mặt vào nách Mục Phi, lắc đầu nguây nguẩy nhất quyết không chịu uống, khuyên bảo thế nào cũng không được.
Mục Phi đành bất đắc dĩ mỉm cười, giống như một gã chú quái dụ dỗ tiểu la lị: "Tiểu Manh ngoan ngoãn uống thuốc đi, ngày mai ca ca sẽ mua kẹo hồ lô cho em, còn có rất nhiều món ăn vặt nữa..."
Hứa Tiểu Manh lập tức bĩu môi quay đầu lại, cố mở đôi mắt ngái ngủ ra hỏi: "Thật chứ?"
“Đương nhiên là thật, khi nào anh lừa em bao giờ chưa? Có phải không?”
Trầm ngâm một lát, Hứa Tiểu Manh lại bồi thêm một câu: "Không chỉ phải mua kẹo, còn phải chơi cùng Tiểu Manh nữa..." Vừa nói, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng hiện một tia thất vọng và u oán: "Ca ca đã rất lâu không chơi cùng Tiểu Manh rồi..."
Mục Phi ngẩn người, nghĩ lại cũng đúng, từ lần trước chơi trò chơi Quyền Hoàng cùng con bé đến nay, đã gần hai tuần không chơi cùng con bé rồi, mà khoảng thời gian này, cậu đem toàn bộ tinh lực đặt lên người Lâm Nhược Y, tự nhiên là đã lạnh nhạt với con bé.
“Được, nhân dịp nghỉ lễ Nguyên Đán ba ngày, anh sẽ ở bên em trọn vẹn, được chưa?” Mục Phi cười nói.
Nghe thấy lời hứa của Mục Phi, tiểu la lị lúc này mới nở nụ cười, thế nhưng đợi đến khi Mục Phi đút thuốc cho con bé, biểu cảm của con bé cứ như liệt sĩ anh dũng chịu nghĩa, như sắp uống thuốc độc tự tử vậy.
Uống thuốc xong đỡ con bé nằm xuống, Mục Phi đắp chăn lại cho con bé: "Tiểu Manh, khá hơn chút nào chưa, trong chăn có lạnh không?"
Hứa Tiểu Manh giấu cả người vào trong chăn, lắc lắc cái đầu nhỏ lộ ra bên ngoài: "Trên người không lạnh, chỉ có chân là lạnh lắm thôi..."
Nghe thấy lời này, Mục Phi liền lếch thếch nằm nghiêng lên giường, giấu bả vai xuống dưới chăn, với lấy đôi chân nhỏ của Hứa Tiểu Manh, kẹp một chiếc chân nhỏ của con bé vào nách mình, hai tay cùng lúc nắm lấy chiếc chân còn lại: "Thế này ấm hơn chút nào chưa?" Mục Phi hỏi.
“Ân.”
“Ấm rồi thì mau ngủ đi, tỉnh dậy là sẽ khỏe ngay thôi...” Mục Phi nói, hai tay nhẹ nhàng xoa bóp đôi bàn chân nhỏ của Hứa Tiểu Manh.
Cậu ban đầu chỉ muốn sưởi ấm chân cho tiểu gia hỏa một chút, thế nhưng xoa bóp vài cái mới phát hiện, xúc cảm bàn chân của tiểu gia hỏa cũng cực kỳ tốt, chạm vào vừa trơn mịn, mềm mại mà không kém phần dẻo dai.
Bóp một lúc, cậu không khỏi cầm bàn chân nhỏ của tiểu la lị ra, vừa bóp vừa ngắm nghía, càng ngắm càng không khỏi lắc đầu, cậu cuối cùng cũng hiểu vì sao trên thế giới lại có chứng cuồng bàn chân (foot fetish) rồi.
Bàn chân của Hứa Tiểu Manh rất nhỏ, gan bàn chân thon thả, gót chân tròn trịa, vòm bàn chân nâng mu bàn chân thành một độ cong hoàn hảo, mắt cá chân mảnh mai đủ để Mục Phi nắm trọn trong tay, năm ngón chân, tự như năm hạt trân châu khảm trên mai ngọc, đẹp đến cực điểm.
Dù Mục Phi không có sở thích quái dị đó, nhưng nhìn đôi chân nhỏ xinh đẹp này, cũng không kìm được mà muốn đùa nghịch, không nỡ buông tay ra.
Thảo nào trong tiểu thuyết đều gọi chân của phụ nữ là "ngọc túc", Mục Phi trước đó còn cảm thấy cách nói đó có hơi khoa trương, thế nhưng nhìn thấy đôi chân nhỏ của tiểu gia hỏa rồi, cậu mới biết, cách nói này tuyệt đối không quá lời chút nào.
Bởi vì cậu cảm thấy bàn chân nhỏ của Hứa Tiểu Manh căn bản không phải là công cụ để đi lại, mà là một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tinh xảo bởi một nghệ sĩ, dùng để thưởng thức.
Cảm nhận được sự ấm áp trên người Mục Phi, trên mặt Hứa Tiểu Manh lộ ra nụ cười ôn hòa, giọng nói non nớt vang lên: "Tay của ca ca ấm quá, dễ chịu quá đi..."
“Dễ chịu à? Dễ chịu thì ca ca bóp thêm một lúc cho em nhé, em ngủ đi, đúng rồi, ngày mai ngủ nướng một chút, em nghỉ ngơi cho khỏe vào, tuyệt đối đừng dậy nấu cơm đấy nhé...” Mục Phi đáp, trong lòng lại nghĩ, làm anh trai mà chạm ngực muội muội thì không được, nhưng giúp muội muội bóp chân thì chắc không phải là chuyện gì quá đáng đâu nhỉ?
“Ân!” Hứa Tiểu Manh đáp một tiếng, con bé tất nhiên không biết ca ca tốt của mình đang nhân cơ hội này, "mượn gió bẻ măng" để thỏa mãn "tâm tư nhỏ nhoi" của bản thân.
Giúp Hứa Tiểu Manh xoa bóp một lúc, đợi đến khi con bé ngủ say, nhìn đồng hồ thì đã qua nửa đêm hơn hai giờ rồi, nhìn gương mặt ngủ bình yên của con bé, Mục Phi lúc này mới buông thõng tâm trí, vừa nằm xuống là ngủ thiếp đi.
Đêm nay, Mục Phi ngủ không được yên giấc, trong mộng cậu và Lâm Nhược Y cuối cùng quan hệ cũng tiến thêm một bước, tình cảm của hai người nước chảy thành sông, sau khi tốt nghiệp đại học, cuối cùng cũng bước vào lễ đường tân hôn.
Đêm động phòng hoa chúc, ấm áp mà hoàn mỹ, Lâm Nhược Y mỹ diễm không thể tả, cô dùng hết sức lực để đáp ứng nhu cầu của Mục Phi, mặc dù động tác vô cùng lóng ngóng, nhưng đối với Mục Phi chưa từng nếm trải chuyện nam nữ mà nói, đã khiến cậu **** rồi.
Thế nhưng ngay khi cậu sắp leo lên đỉnh cao của **, cậu lại phát hiện, cho dù bản thân có nỗ lực thế nào đi nữa, cũng không nhìn rõ mặt tân nương "Lâm Nhược Y"...