“Ngươi sao lại biết nhà ta?” Mục Phi đầy mặt kinh ngạc hỏi.
“Hà hà……” Mễ Bối Bối cười đắc ý, “Ngươi tưởng tượng hai ngày trước rượu của ta là bạch uống chắc, lúc đêm Giáng Sinh ta cùng anh tử ra ngoài chơi, vừa vặn đụng phải hai người đồng học của ngươi, chính là một đứa rất béo, một đứa rất đáng khinh, suốt ngày cầm cái điện thoại cùi đi chụp gái ấy……”
Lập tức, dáng vẻ cầm điện thoại của Cao Nguyên và Lý Triều Nam liền hiện lên trong đầu Mục Phi, Mễ Bối Bối nói tiếp: “Ta gặng hỏi chuyện của ngươi về bọn họ, tụi nó còn không chịu nói, nhưng bản nhân linh quang chợt lóe, đáp ứng cho tụi nó xem ảnh chụp nữ sinh xinh đẹp trong hội Cosplay, lại thêm mấy chén rượu vào bụng, tụi nó liền đem chuyện của ngươi khai sạch sành sanh, nói đến cái này thì hoàn hại vãi, ngay cả chuyện ngươi thích mặc quần lót tam giác cũng nói cho ta biết.
Ta sớm biết hôm nay ngươi ở nhà có hoạt động, vốn định thử thách ngươi một chút, kết quả quá làm ta thất vọng rồi, lại dám gạt ta, hừ……”
Mễ Bối Bối nói xong quay đầu hừ một tiếng, bố thí cho Mục Phi một cái lườm nguýt sắc lẹm, tựa hồ đang nói: “Đợi lát nữa rồi thu thập ngươi.”
“Cái tên mập chết tiệt này, còn có Lý Triều Nam, mẹ nó quá khốn nạn, thế mà chỉ vì hai bức ảnh mà bán đứng anh em, đúng là giao du nhầm người mà……”
Mục Phi thầm oán giận trong lòng, nhưng lại chẳng dám phản bác lời Mễ Bối Bối, dù sao cũng là hắn lừa người trước, chuyện này quả thực không ra gì, hắn chỉ đành cười gượng gãi đầu để che giấu sự chột dạ.
Mễ Bối Bối đặt cái túi vải hình ông già Noel xuống đất, cởi giày bước vào nhà. Hứa Tiểu Manh là người ra mở cửa, nàng từng gặp qua cô bé, đảo mắt nhìn một vòng rồi trực tiếp khóa chặt mục tiêu vào Hạ Tuyết. Mễ Bối Bối bước nhanh đến nắm lấy tay Hạ Tuyết, cười ngọt ngào: “Chào tỷ tỷ, em là bạn của Mục Phi học trưởng, em tên là Mễ Bối Bối, tụi em là bạn rất thân úc, đặc biệt đặc biệt đặc biệt…… Thân thiết kiểu đó ấy, tỷ hiểu chứ?”
Hạ Tuyết nhìn thấy Mễ Bối Bối vừa vào nhà đã tỏ vẻ thân thiết với Mục Phi thì trong lòng có chút khó chịu. Nàng nhìn ra được, cô bé này và Tiểu Phi có quan hệ mập mờ không bình thường, chẳng lẽ bây giờ Tiểu Phi lại được hoan nghênh đến vậy sao? Con gái thích cậu ấy không chỉ có một người?
Không, tuyệt đối không được, Tiểu Phi là của riêng nàng, không thể để bất kỳ ai cướp đi. Trong đầu Hạ Tuyết lúc này chỉ vang lên duy nhất ý niệm đó.
Thấy biểu cảm có phần đờ đẫn của Hạ Tuyết, không đáp lại lời mình, Mễ Bối Bối hơi lúng túng.
Từ lúc bắt đầu ăn cơm, Lý Linh đã thấy Hạ Tuyết có gì đó không ổn. Biểu hiện của nàng và Mục Phi quá mức thân mật, hoàn toàn không giống chị em, mà giống như đang cố tình phát "cẩu lương" hơn. Nhưng dù sao nàng ấy cũng là chị của Mục Phi, trong lòng dù khó chịu đến mấy thì Lý Linh cũng chẳng thể nói gì.
Lúc này, nhìn thấy vẻ mặt nghẹn họng của Mễ Bối Bối, nàng không khỏi thầm cười trong lòng, đắc ý nói: “Hắc hắc, đồ đầu củ cải, Tuyết tỷ không thích cậu đâu, mau chóng gói ghém đồ đạc cút về nhà đi thôi.”
Nghe Lý Linh nói vậy, Mễ Bối Bối quay đầu nhìn sang, vẻ mặt ngạc nhiên: “Hửm? Đứa đuôi ngựa ba chỏm, sao cậu cũng ở đây? Học tỷ ngực bự kia ở đây thì không nói làm gì, cậu đến hóng hớt cái gì chứ?”
Cảm giác như Mễ Bối Bối vừa bước vào phòng đã trực tiếp bơ đẹp Lý Linh, coi nàng như không khí khiến Lý Linh tức đếnộc máu. Không những không chọc ghếm được người ta mà còn bị phản đòn, nàng tức giận đáp: “Dựa vào cái gì mà cậu tới được, còn tôi thì không hả?”
Mễ Bối Bối chớp chớp đôi mắt, bỗng ngạc nhiên lấy tay che miệng: “Không thể nào, cậu cũng thích Mục Phi học trưởng á……” Nhưng chỉ kinh ngạc một lát, sau đó nàng lại thả lỏng, vỗ vỗ bộ ngực gần như phẳng lì của mình, ra vẻ an tâm, “Cạnh tranh với học tỷ ngực bự thì còn thấy khó khăn chứ như cậu……”
Mễ Bối Bối đảo đôi mắt to tròn đánh giá Lý Linh từ trên xuống dưới hai vòng, ha ha cười lớn: “Muốn cạnh tranh với Mễ Bối Bối tôi đây, cậu còn kém xa lắm, ha ha……”
“Cậu……” Lý Linh tức đến mức ngực phập phồng. Mễ Bối Bối nói không sai, tuy Lý Linh cũng được coi là một cô xinh đẹp trăm có một, nhưng khổ nỗi bàn này toàn là cực phẩm mỹ nhân, khiến nàng hoàn toàn bị lu mờ.
Cho dù là Hạ Tuyết mang lại cảm giác thân thiện như chị gái nhà bên tựa ánh xuân lan; hay học ủy Lâm Nhược Y đáng yêu đến mức tan chảy; Mễ Bối Bối tràn đầy sức sống thanh xuân; hay Hứa Tiểu Manh loli moe chết người, thì tất cả đều là những mỹ nữ vạn dặm có một. Với đội hình này, tùy tiện bốc đại một người cũng đủ khiến đám cái gọi là minh tinh, người mẫu phải hổ thẹn không thôi.
Thấy Lý Linh bị chọc cho á khẩu không trả lời được, Mễ Bối Bối đắc ý lắc đầu nguây nguẩy, hoàn toàn không để thái độ "lạnh lùng" của Hạ Tuyết trong lòng. Sau đó, nàng lại cẩn thận quan sát Hứa Tiểu Manh, càng nhìn càng thấy khó hiểu. Thầm nghĩ tiểu nha đầu này sao lại xinh đẹp thế không biết, làn da mịn màng như em bé, gương mặt phảng phất nét bẽn lẽn khiến ngay cả một đứa con gái như cô ta nhìn vào cũng không khỏi sinh lòng yêu thương, eo thon chân dài.
Điều khiến Mễ Bối Bối thắc mắc nhất chính là hai cục thịt căng phồng trước ngực tiểu loli kia. To quá mức cho phép rồi đấy! Rõ ràng lùn hơn và gầy hơn cô ta, vậy mà chỗ đó lại mọc lớn thế chứ lị.
Nghe nói chỗ đó toàn là xoa nhiều mới to lên, trong lớp có hai đứa con gái vừa có bạn trai, ngực thời gian gần đây to lên trông thấy. Bản thân cô ta không có bạn trai nên chẳng phát triển mấy, thế mà con nhóc này lại khủng thế này…… Thiên địa ơi, chẳng lẽ ngày nào Mục Phi học trưởng cũng giúp cô bé xoa bóp à?
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mễ Bối Bối nhìn Mục Phi bỗng trở nên kỳ quái như thể đang nhìn một tên biến thái.
Mục Phi nào biết trong đầu cô nàng đang nghĩ gì, chỉ tưởng nàng không hài lòng vì sự tiếp đón chu đáo của mình. Hắn cười gượng hai tiếng, lên tiếng gọi: “Bối Bối, đã đến rồi thì ngồi xuống ăn cùng luôn đi, cởi áo khoác ra đã……”
“Mọi người ăn trước đi, em đi thay quần áo cái đã……” Mễ Bối Bối nói, đoạn kéo phăng tay Hứa Tiểu Manh lôi tuột vào phòng ngủ của Mục Phi.
Hứa Tiểu Manh vốn sợ người lạ, bị kéo đi như vậy thì hoảng hốt vô cùng, vô thức ném ánh mắt cầu cứu về phía Mục Phi.
“Bối Bối, em thay quần áo thì kéo Tiểu Manh theo làm gì?” Mục Phi hỏi.
“Ái chà, chỉ kêu con bé giúp một chút thôi, chẳng lẽ em ăn thịt nó chắc……” Mễ Bối Bối liếc xéo một cái, quay sang nói với Hứa Tiểu Manh, “Tiểu Manh muội muội, nghe lời Bối Bối tỷ đi, lát nữa có quà úc.”
Nghe bảo là nhờ Tiểu Manh giúp đỡ, Mục Phi cũng không nghĩ nhiều nữa, bảo với Tiểu Manh: “Nếu Bối Bối tỷ đã nhờ em giúp thì em cứ đi đi.”
Hứa Tiểu Manh không tò mò món quà kia lắm, nhưng lời Mục Phi nói thì cô bé không thể không nghe. Dạ một tiếng, cô bé liền theo Mễ Bối Bối vào phòng, sau đó cánh cửa "cạch" một tiếng đóng lại.
“Mọi người ăn trước đi, để anh vào lấy thêm đôi chén đũa……” Mục Phi ngượng ngùng chào hỏi, nhưng lại bị Hạ Tuyết cắt ngang: “Tiểu Phi, em ngồi đi, mấy việc này để chị làm cho……”
Nói xong, nàng cười xin lỗi mọi người quanh bàn rồi quay người bước vào bếp. Tư thế đó, trông hệt như nữ chủ nhân trong nhà.
Đúng lúc này, từ trong phòng Mục Phi lại vọng ra những âm thanh hỗn tạp. Chỉ nghe tiếng Mễ Bối Bối hô hào: “Cởi ra, nhanh lên, cởi mau……”
“Bối Bối tỷ, đừng lột áo em mà, lạnh lắm……” Hứa Tiểu Manh nài nỉ.
“Em động tác nhanh lên chẳng phải là hết lạnh sao? Nhanh lên nào, bộ bắt chị phải ra tay hả?” Mễ Bối Bối đe dọa, tiếp theo là một tràng tiếng sột soạt thay quần áo.
Nghe thấy những âm thanh mập mờ này, Mục Phi không khỏi ngẩn người, thầm nghĩ rốt cuộc Mễ Bối Bối đang giở trò gì thế nhỉ? Cảm thấy khó hiểu, hắn bước đến gõ cửa phòng: “Bối Bối, hai người đang làm gì đấy?”
“Không có gì không có gì, lát nữa là xong ấy mà. Đúng rồi, đừng có vào đấy nhé, Tiểu Manh đang cởi truồng đấy, anh mà bước vào là con bé chạy rẽ đất luôn đấy……”
Nghe Mễ Bối Bối nói vậy, Mục Phi đành dập tắt ngay ý định xông vào xem thế nào, ngoan ngoãn đứng ngoài chờ đợi trong vô vọng.
Hạ Tuyết mang ra thêm một bộ chén đũa cho Mễ Bối Bối. Không lâu sau, cửa phòng Mục Phi cuối cùng cũng mở ra.
“Đương đương đương đương……” Mễ Bối Bối vừa học theo tiếng kèn tấu khúc vừa cùng Hứa Tiểu Manh một trước một bước đi ra. Mục Phi vừa nhìn thấy hai người liền sáng bừng cả mắt, ba cô gái còn lại cũng lộ vẻ tò mò.
Chỉ thấy Mễ Bối Bối lúc này mặc một bộ trang phục cực kỳ giống ông già Noel. Trên đầu đội mũ Giáng Sinh, nửa thân trên là một chiếc áo choàng dài viền trắng nền đỏ, cánh tay thon dài lộ ra ngoài không khí, trên tay đeo găng tay bông xù màu đỏ, nửa thân dưới là chiếc váy ngắn chưa qua đầu gối. Một đôi chân dài bị đôi vớ ống cao đan xen đỏ trắng ôm sát lấy, đằng sau lưng còn cõng một cái túi nhỏ màu đỏ.
Còn tạo hình của Hứa Tiểu Manh thì thú vị hơn cô ta nhiều. Quần áo khoác trên người cũng tương tự, chỉ có điều tông màu chuyển sang sắc nâu đậm. Ngoài ra, cổ áo còn được đính một vòng lông xù trắng muốt; trên đầu không đội mũ Giáng Sinh mà đeo một chiếc băng đô sừng tuần lộc; chiếc mũi nhỏ dính một quả cầu đỏ tí hon. Cổ trắng ngần thon thả lúc này được đeo một chiếc vòng cổ bằng da, trên vòng ngoài lục lạc to bản còn nối liền một sợi dây xích mảnh, đầu kia đang nằm gọn trong tay Mễ Bối Bối.
Hai người này đích thị hóa thân thành ông già Noel và chú tuần lộc nhỏ. Mễ Bối Bối nhìn biểu cảm kinh ngạc của mọi người, nở nụ cười đắc ý, mở cái tay nải trên tay ra: “Bây giờ là thời gian ông già Noel Mễ Bối Bối phát quà nha……”
“Ông già á? Tiểu nhân thì có chứ, hừ……” Lý Linh bĩu môi nói.
Mễ Bối Bối trừng mắt lườm nàng một cái, bơ luôn, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ đóng gói tinh xảo, xun xoe dâng tận tay Hạ Tuyết, vẻ nịnh nọt không cần nói cũng hiểu. Cô cười nói: “Tỷ tỷ, đây là quà tặng cho tỷ, nước hoa dạng thỏi Chanel, hy vọng tỷ sẽ thích, hắc hắc……”
Hạ Tuyết vốn định từ chối, nhưng dưới sự nhiệt tình khuyên nhủ của Mễ Bối Bối, cuối cùng nàng vẫn nhận lấy.
“Tỷ tỷ, em vẫn chưa biết tên tỷ đâu?” Mễ Bối Bối hỏi.
“Hạ Tuyết, mùa hạ, hạ tuyết tuyết.” Hạ Tuyết đáp.
“Hạ Tuyết, vậy sau này em gọi tỷ là Tuyết tỷ nhé, hắc hắc, mà sao cái tên này nghe quen thế nhỉ?” Mễ Bối Bối ngẫm nghĩ một lát, bỗng đùi đét một cái, “Em nhớ ra rồi, em thích đọc một bộ truyện tranh tên là 《 Bạn gái tương lai của tôi 》, tác giả của nó chính là Hạ Tuyết, không lẽ là do tỷ vẽ đấy chứ?”
Mễ Bối Bối chỉ thuận miệng hỏi chơi, ai ngờ Hạ Tuyết lại gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, là do chị vẽ……”
Nghe xong, Mễ Bối Bối lộ ngay vẻ mặt không thể tin nổi: “Trời đất ơi, đúng là tỷ thật á, hóa ra Tuyết tỷ lợi hại vậy sao, truyện tranh tỷ vẽ hay lắm luôn, rất nhiều bạn trong hội của bọn em đều thích đọc, thật không ngờ lại được gặp tỷ ở đây. Lát nữa ăn cơm xong, tỷ ký cho em mấy chữ nhé, để em mang về khoe mẽ chút……”
Mễ Bối Bối một tràng nịnh hót trơn tru khiến sống lưng Mục Phi tê dại cả đi, Lý Linh thì khinh bỉ quay đầu sang một bên: “Hừ, kẻ nịnh nọt!……”
Sau đó, Mễ Bối Bối lại thò tay vào túi lấy ra một bọc giấy đưa cho Hứa Tiểu Manh: “Tiểu Manh muội muội, đây là quà cho em, bốn chiếc vé trọn gói công viên giải trí New Park. Chờ sang năm thời tiết ấm hơn một chút, chúng ta có thể cùng nhau đến đó chơi……”
Vừa nghe đến công viên giải trí, mắt Hứa Tiểu Manh lập tức sáng rực lên. Cô bé thường xuyên thấy công viên giải trí trên TV, trong lòng cực kỳ ao ước nhưng Mục Phi lại chẳng chịu dẫn đi. Hôm nay có người tặng vé, tự nhiên cô bé vô cùng phấn khích.
Mục Phi xua xua tay, hỏi: “Bối Bối, sao lại là bốn vé?”
“Tuyết tỷ, em, tỷ, Tiểu Manh, chúng ta một nhà chẳng phải vừa vặn bốn người sao? Đương nhiên là bốn vé rồi……” Mễ Bối Bối cười đáp.
Nghe vậy, khóe môi Mục Phi giật giật, thầm nghĩ: Ai là người một nhà với cậu chứ?