Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52
Kẹo mút (Cầu hoa, cầu cất giữ)

❊ ❊ ❊

Mục Phi nằm trên giường, thở dốc từng hơi mạnh mẽ, Hứa Tiểu Manh thì nằm bò đầy bất lực trên ngực hắn, cũng đang thở hổn hển không còn chút sức lực nào, hai người bọn họ thực sự đã mệt đến rã rời.

Qua một lúc lâu, Mục Phi mới chậm rãi hồi phục lại, hắn hít một hơi thật sâu: "Hô, sảng khoái thật."

Hứa Tiểu Manh rõ ràng còn mệt hơn hắn nhiều, đến tận bây giờ vẫn chưa bình phục lại. Động tác của Mục Phi dường như khiến cô bé cảm thấy không thoải mái, cô bé rên nhẹ một tiếng, xoay cái đầu nhỏ sang một hướng khác, muốn tìm cho mình một tư thế dễ chịu hơn.

Thế nhưng, dáng vẻ giả vờ của cô bé không thể qua mắt được Mục Phi. Mặc dù cô bé giả bộ mệt mỏi, nhưng cái miệng nhỏ lại phát ra tiếng cười cố nén, dường như đang đắc thắng vì Mục Phi không phát hiện ra âm mưu của mình vậy.

"Hừ hừ~" Mục Phi cười xấu xa khẽ hừ hai tiếng, "Bốp" một cái vỗ vào mông nhỏ của cô bé: "Nhóc còn định giả vờ ngủ đến bao giờ?"

"Hả? Hóa ra ca ca đều phát hiện ra rồi, thật chán quá đi..."

Biết mình không thể giả vờ tiếp được nữa, Hứa Tiểu Manh cũng lười biếng bò dậy, cái miệng nhỏ chu lên đầy thất vọng, vẻ mặt đầy bất mãn.

"Đồ ngốc nhà nhóc, chiêu này đã dùng hơn chục lần rồi, nếu anh mà không nhìn ra thì mới thật là đồ ngốc đấy." Mục Phi bị vẻ nghịch ngợm của cô bé làm cho bật cười, hắn nhéo cái mũi dọc dừa nhỏ nhắn của cô bé rồi tự mình đứng dậy.

Phải nói, hai tiếng đồng hồ nãy giờ của Hứa Tiểu Manh không hề phí công. Được cô bé xoa bóp như vậy, vết thương trên người Mục Phi thế mà đã khỏi đến bảy tám phần. Dựa theo kinh nghiệm hay bị đánh đập bao năm qua của hắn, vết thương này vốn dĩ phải mất ít nhất nửa tháng mới hồi phục, giờ đây chậm nhất chỉ cần ba ngày là có thể hoàn toàn bình phục, hiệu quả này thực sự quá thần kỳ.

Mà tất cả những điều này đều là công lao của Hứa Tiểu Manh.

Mục Phi nghĩ vậy, không kìm được đưa tay xoa đầu cô bé, nở nụ cười hạnh phúc nói: "Tiểu Manh, có một cô em gái như nhóc, anh thật sự quá hạnh phúc rồi."

"Hắc hắc..." Hứa Tiểu Manh vừa được khen liền trở nên e thẹn: "Có đại ca ca ở đây, Tiểu Manh cũng rất hạnh phúc."

Cô bé đỏ mặt nói, sau đó đột nhiên thắt eo lại, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn: "Ca ca, chuyện hôm nay khiến Tiểu Manh rất sợ hãi, để tránh sau này còn xảy ra chuyện tương tự, Tiểu Manh đã quyết định một việc..." (Sự thật lại một lần nữa chứng minh, tiểu loli xem tivi sẽ học hư, các bạn không hiểu thì hãy tra Baidu "Quyết định một việc")

"Ừ, gì cơ? Tiểu Manh quyết định chuyện gì, nói ra cho ca nghe xem nào..."

"Tiểu Manh quyết định, muốn dạy cho ca ca một loại võ công lợi hại..."

Ơ? Võ công? Cô nhóc này còn biết võ công sao?

Phản ứng đầu tiên của Mục Phi là không tin, một tiểu loli thì biết võ công gì cơ chứ, vả lại dáng người mảnh khảnh của cô bé nhìn thế nào cũng không giống người biết võ.

Nhưng khi nghĩ đến những biểu hiện phi thường của Hứa Tiểu Manh những ngày qua, cô bé biết làm quá nhiều thứ như vậy, thì việc biết thêm mấy thứ võ thuật cũng chẳng có gì lạ, sự tò mò của Mục Phi lập tức bị khơi dậy.

"Ừ? Võ công? Võ công gì, nói nghe xem nào..."

"Ái chà, nói cụ thể ra thì phiền phức lắm, tóm lại là rất lợi hại..." Sau đó Hứa Tiểu Manh nghiêng đầu, chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy vẻ bán tín bán nghi: "Ca ca, có muốn học không..."

"Ừ ừ~" Mục Phi liên tục gật đầu, hắn đã chứng kiến quá nhiều điểm thần kỳ trên người Hứa Tiểu Manh, mà trong cái đầu nhỏ kia không biết có kết cấu thế nào nữa, dường như có vô số ý tưởng hay ho.

Mục Phi thậm chí có cảm giác, cái đầu nhỏ đó của cô bé chính là không gian của Doraemon, nếu không thì sao lại có nhiều kiến thức kỳ quái nhưng lại vô cùng thực dụng như vậy chứ.

Thế nhưng, ngay khi lòng Mục Phi tràn đầy sự tò mò, Hứa Tiểu Manh lại cười tinh nghịch, hai mắt nhắm một bên, bên còn lại nheo nheo nhìn Mục Phi, làm bộ làm tịch nói: "Ái chà, hôm nay mệt quá đi mất, vai đau quá, tay sắp không nhấc lên nổi rồi... Mệt chết Tiểu Manh rồi..."

Mục Phi bị dáng vẻ của cô bé làm cho bật cười, chẳng phải chỉ là muốn nhờ anh mát-xa cho một chút, thư giãn một chút thôi sao, cần gì phải làm bộ làm tịch như thế.

"Lại đây nào, nhóc con." Hứa Tiểu Manh thân hình nhỏ bé nhẹ như không, Mục Phi chỉ cần dùng chút sức là đã đặt được cô bé nằm xuống giường, sau đó dựa theo ký ức trong đầu, mô phỏng lại động tác mát-xa lúc nãy của cô bé, bắt đầu mát-xa cho Hứa Tiểu Manh.

---❊ ❖ ❊---

"Ha~ ha~~" Được Mục Phi phục vụ đến mức thoải mái, Hứa Tiểu Manh giống như một con mèo nhỏ đang làm nũng, miệng không ngừng hừ hừ, vô cùng đáng yêu.

Thân hình cô bé thật sự quá nhỏ, nằm trên giường chẳng khác nào một con búp bê cỡ lớn, Mục Phi bế cô bé lên cũng chẳng tốn chút sức nào.

"Tiểu Manh, thoải mái không?" Mục Phi vừa bóp đôi vai mảnh mai của Hứa Tiểu Manh vừa hỏi.

"Ừ ừ, thoải mái quá... Tay ca ca ấm quá..."

"Thế còn chuyện lúc nãy nhóc nói, cái võ công gì đó..." Mục Phi mới nói được một nửa, Hứa Tiểu Manh đã như một bà cụ già nua, vươn tay chống vào thắt lưng mình: "Ái chà, eo của Tiểu Manh đau quá..."

Khóe miệng Mục Phi giật giật, cô nhóc này được voi đòi tiên, hắn hận không thể vỗ một chưởng vào cái mông nhỏ đầy thịt kia.

"Được rồi, được rồi, eo đúng không, đến ngay đây..." Mục Phi vừa ấn, vừa phải dỗ dành cô công chúa nhỏ này.

Không ấn thì không sao, vừa ấn, Mục Phi lập tức cảm thấy mũi nóng lên. Hạ thân Hứa Tiểu Manh chỉ mặc một chiếc quần nhỏ, thượng thân mặc chiếc áo thun rộng thùng thình của Mục Phi, thắt một cái nút lớn ở eo, lộ ra một đoạn eo thon nhỏ. Tuy chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi, nhưng đường cong giữa eo và hông đã lộ ra vẻ quyến rũ, không lúc nào không khiêu khích thần kinh của Mục Phi.

Mục Phi có thể cảm nhận được, "tiểu huynh đệ" của mình lại ngẩng đầu rồi, cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng trong lồng ngực không ngừng cuộn trào, Mục Phi không dám nhìn nữa, vội vàng nhắm mắt lại, đưa tay sờ soạng qua.

Đầu ngón tay hắn chạm vào eo Hứa Tiểu Manh, nơi tiếp xúc mịn màng trơn láng như ngọc mềm, khiến người ta không nỡ thu tay về. Mục Phi có thể cảm nhận được luồng hơi ấm truyền ra từ làn da của Hứa Tiểu Manh, thậm chí còn tưởng tượng ra được mùi hương thanh khiết thoang thoảng trên người cô bé.

Hứa Tiểu Manh giống như một món ngon đầy quyến rũ, thơm phức bày ngay trước mặt Mục Phi, tận sâu trong lòng Mục Phi, một loại dục vọng mãnh liệt nào đó giống như một con mãnh thú đang chậm rãi tỉnh giấc, từng giây từng phút đe dọa lý trí của hắn.

Không được, tuyệt đối không thể tiếp tục như thế này nữa, hạ thân Mục Phi cứng như thép, nếu tiếp tục thế này thêm chút nữa sẽ làm ra những hành động cầm thú mất.

"Hô~" Mục Phi hít sâu một hơi, xua những suy nghĩ tà ác trong đầu ra, nhanh chóng ấn vài cái lên eo Hứa Tiểu Manh, cuối cùng vỗ một chưởng vào cái mông nhỏ đầy thịt của cô bé.

"Được rồi, dậy thôi, đồ lười!"

"Ừ~~" Hứa Tiểu Manh lười biếng ngồi dậy, vươn vai một cái, sau đó ôm chầm lấy eo Mục Phi: "Ca ca mát-xa thoải mái quá đi..."

Cô bé không ôm thì thôi, cái ôm này vì vị trí thân thể nên hai luồng phong mãn ở ngực vừa vặn ép vào giữa hai chân Mục Phi, tâm Mục Phi lập tức chao đảo, "Tiểu Mục Phi" lại càng ngẩng cao đầu hơn.

"À, à này, Tiểu Manh, cái võ công nhóc nói lúc nãy là sao thế, có phải nên nói cho ca nghe rồi không." Mục Phi không dám động đậy, sợ Hứa Tiểu Manh cảm nhận được sự khác lạ của mình mà xấu hổ.

"Anh nói cái võ công đó hả..." Hứa Tiểu Manh cười khanh khách nói, nhưng nói được một nửa lại đột nhiên ngẩn người, cắn ngón tay ra vẻ đang suy tư.

"Sao thế Tiểu Manh, có vấn đề gì à?" Mục Phi khó hiểu hỏi.

"Đợi đã, hình như tự nhiên lại không nhớ ra được nữa rồi..." Hứa Tiểu Manh quỳ ngồi trên giường, vẫn không ngừng suy nghĩ.

Mục Phi cũng ngẩn ra, bèn lên tiếng khuyên nhủ: "Không sao, Tiểu Manh, không vội, cứ từ từ nhớ lại."

Hứa Tiểu Manh gật đầu không nói gì, nhưng qua một lúc lâu, cô bé vẫn không nhớ ra được gì, trái lại trên mặt lộ ra vẻ khó xử.

"Cái đó... Ca ca... Tiểu Manh hình như đã quên mất cái võ công đó rồi, không nhớ ra được nữa."

"Ừ?" Khóe miệng Mục Phi giật giật, đột nhiên trong đầu nảy ra một suy nghĩ, cô nhóc này, không phải đang đùa giỡn mình đấy chứ.

Nghĩ đến đây, Mục Phi không khỏi có chút không vui, hắn làm ra vẻ mặt bất mãn, múa may nắm đấm: "Cô nhóc chết tiệt, nhóc đang đùa anh đấy à, tốt nhất là mau nhớ lại đi, nếu không, đừng trách anh làm ca ca mà không khách khí." Nói xong còn làm động tác xắn tay áo.

"Cái đó... Cái đó..." Hứa Tiểu Manh vừa nói vừa lùi về phía mép giường, "Ca ca nghỉ ngơi sớm đi, lúc nào Tiểu Manh nhớ ra sẽ nói cho anh..."

Ngay khi Hứa Tiểu Manh định bỏ chạy, Mục Phi đã sớm nhìn thấu âm mưu của cô bé, hắn nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của cô bé, vẻ mặt đầy lạnh lùng: "Nhóc con chết tiệt, nhóc đang đùa giỡn anh đấy hả?"

Hứa Tiểu Manh giãy giụa, nhưng tay Mục Phi như cái gông sắt, siết chặt lấy cô bé: "Không, không có, Tiểu Manh là thật sự không nhớ ra được nữa mà."

Mục Phi làm sao tin cô bé, hắn nghiến răng nghiến lợi: "Cô nhóc, hôm nay ca ca không dạy dỗ nhóc cho tử tế thì nhóc không biết trong nhà này ai nói là được đâu."

Nói xong, Mục Phi kéo một cái, đưa Hứa Tiểu Manh trở lại giường, rồi xoay người lại, lấy chăn đè lên người cô bé.

Hứa Tiểu Manh cứ thế nằm bò trên giường của Mục Phi, ngoài cái đầu và đôi bàn chân nhỏ trắng trẻo thon dài ra, những chỗ khác đều bị chăn che khuất.

Mục Phi đặt đầu mình lên mông Hứa Tiểu Manh, giống như gối đầu vậy, đè chặt cô bé xuống dưới thân.

"Đừng hòng giãy giụa nữa, nhóc nhận mệnh đi." Mục Phi nói, bàn tay to lớn nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của cô bé, đưa đến trước mặt mình.

Mục Phi là một xử nam, vẫn đang ở giai đoạn "nhìn con gái trước hết nhìn mặt", cho đến hôm nay nhìn thấy đôi bàn chân nhỏ như ngọc của Hứa Tiểu Manh, mới biết hóa ra chân con gái cũng có thể đẹp và động lòng người đến thế.

Bàn chân nhỏ của Hứa Tiểu Manh mảnh khảnh gầy guộc, thậm chí còn không lớn bằng bàn tay Mục Phi. Bàn chân này trắng như tuyết, trong suốt như ngọc, chạm vào tựa như dải lụa mịn màng, móng chân màu hồng nhạt giống như những cánh hoa xinh đẹp, khảm trên những ngón chân đẹp như trân châu, vòm bàn chân cân đối, gót chân tròn trịa, nhìn kỹ lại, giống như một tác phẩm nghệ thuật được chạm khắc từ ngọc hồng, e rằng những nhà phê bình khó tính nhất cũng tuyệt đối không tìm ra được khuyết điểm nào.

"Ca ca, anh muốn làm gì thế?" Mục Phi nhìn đến ngẩn người, cuối cùng vẫn là Hứa Tiểu Manh gọi hắn hoàn hồn lại.

Hứa Tiểu Manh nghiêng cái đầu nhỏ, đáng thương nhìn Mục Phi, nhưng Mục Phi đối với dáng vẻ giả vờ đáng thương này của cô bé đã có miễn dịch, hoàn toàn không chút động lòng.

"Hừ hừ, giả vờ đáng thương cũng không có tác dụng đâu..." Mục Phi nói, bàn tay to lớn làm loạn hướng về phía đôi bàn chân của Hứa Tiểu Manh, nhẹ nhàng cù vào lòng bàn chân cô bé.

Hứa Tiểu Manh bị hắn làm như vậy, cảm giác nhột mãnh liệt truyền đến, cô bé lập tức há miệng cười khúc khích, phát ra tiếng cười như tiếng chuông bạc: "Ha ha ha, ngứa quá, ca... Ca ca, Tiểu Manh biết lỗi rồi, sau này nhất định không đùa anh nữa."

"Hừ hừ, cuối cùng cũng dám thừa nhận là đang đùa anh rồi phải không, thế thì càng không thể tha cho nhóc, xem chiêu..." Mục Phi nói, tay càng làm tới bến.

Hứa Tiểu Manh giãy giụa kịch liệt, nhưng chút sức lực đó của cô bé đối với Mục Phi mà nói, không lớn hơn mèo hay chó là bao, mặc cho cô bé nỗ lực thế nào cũng không thể thoát khỏi ma trảo của Mục Phi.

Sự tra tấn tàn nhẫn này kéo dài đúng mười phút, lúc này Hứa Tiểu Manh đã cười đến đau bụng, trình trạng thở không ra hơi.

Mục Phi đã giải tỏa được cơn giận nên tâm trạng vui vẻ hơn nhiều, không biết tại sao, hắn hiện tại ngày càng thích bắt nạt cô tiểu loli này. Hắn dùng ngón tay búng vào cái đầu nhỏ của Hứa Tiểu Manh: "Hôm nay tha cho nhóc, mau về đi ngủ đi, đã gần hai giờ rồi."

"Ca ca, Tiểu Manh không... Còn sức nữa rồi..." Giọng nói yếu ớt của Hứa Tiểu Manh truyền đến, nhưng ý định muốn nằm lại trên giường Mục Phi của cô bé đã bị ai kia vô tình nhìn thấu.

"Xem ra nhóc vẫn chưa được dạy dỗ đủ nhỉ..." Mục Phi nói, đưa tay lại sờ về phía đôi bàn chân của Hứa Tiểu Manh.

Chân Hứa Tiểu Manh vừa bị Mục Phi chạm vào, cô bé lập tức như bị điện giật, vội vàng nhảy dựng lên: "Ca, ca ca, Tiểu Manh tự nhiên lại có sức rồi..."

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Tiểu Manh đỏ bừng vì cười, Mục Phi cũng bị chọc cười: "Nhóc con, hôm nay muộn quá rồi, mau đi ngủ đi."

Thế nhưng Hứa Tiểu Manh nghe thấy lời hắn, lại tỏ vẻ e thẹn không chịu đi, dường như có chuyện gì muốn nói.

"Ừ? Tiểu Manh nhóc có chuyện gì à?" Nhìn thấy Hứa Tiểu Manh không nói lời nào, Mục Phi cười xấu xa: "Hoặc là nói, hôm nay nhóc vẫn chưa bị bắt nạt đủ, còn muốn thử lại một lần nữa."

Nghe thấy lời Mục Phi, mặt Hứa Tiểu Manh càng đỏ hơn, thực ra đối với cô bé, cho dù bị Mục Phi bắt nạt, cô bé cũng sẽ rất vui vẻ. Bất kể là lần trước bị Mục Phi vẽ thành mèo con, hay lần này bị cù vào lòng bàn chân, chỉ cần nhìn thấy Mục Phi cười, cô bé sẽ có một sự thỏa mãn nồng nàn.

Thế nhưng điều cô bé muốn nói bây giờ, quả thực không phải chuyện này.

"Ca ca có phải quên chuyện gì rồi không." Hứa Tiểu Manh không dám nhìn mặt Mục Phi, chằm chằm nhìn vào bụng hắn nói.

Thế nhưng Mục Phi lại ngẩn ra: "Quên chuyện gì? Anh hình như chẳng quên gì cả..."

"Ca ca có phải... Có món đồ gì tặng cho Tiểu Manh không?"

"Có đồ sao? Đồ gì cơ? Sao anh lại không biết nhỉ." Mục Phi khó hiểu hỏi.

Hứa Tiểu Manh nghe thấy lời hắn, lại lộ vẻ gấp gáp, cô bé cư nhiên trực tiếp đưa tay, nắm chặt lấy "Tiểu Mục Phi" đang ngẩng đầu ưỡn ngực: "Ca ca, anh giấu kẹo mút đi, chẳng phải là để dành tặng bất ngờ cho Tiểu Manh sao? Sao anh lại quên mất rồi... Ừ, cây kẹo mút này... Sao lại không giống hôm qua chút nào, có độ đàn hồi, lại còn nóng hổi nữa..."

Tiểu huynh đệ bị bàn tay nhỏ bé của cô bé nắm lấy như vậy, Mục Phi suýt nữa thì sung sướng rên lên thành tiếng, cảm giác sảng khoái đó khiến hắn muốn ngừng mà không được, trong lòng dường như có một người không ngừng lặp lại: "Đẩy ngã đi, đẩy ngã đi, đẩy ngã đi."

Nếu thật sự để cô bé nắm tiếp, Mục Phi tin chắc mình tuyệt đối sẽ không giữ vững được, thế nhưng nơi nhạy cảm nhất trên người bị bàn tay nhỏ của cô bé nắm giữ, toàn thân Mục Phi đều mềm nhũn, không chút sức lực, hắn chỉ đành gầm lên với Hứa Tiểu Manh.

"Hứa Tiểu Manh, nhóc mau buông tay ra cho anh."

"Không buông, không buông, nhất quyết không buông, ca ca rõ ràng là mua cho Tiểu Manh mà, tại sao không cho Tiểu Manh."

"Cô nhóc chết tiệt, nhóc ngứa đòn rồi đúng không? Muốn ăn đòn à..."

"Đánh cũng không buông, Tiểu Manh phải lấy kẹo mút..."

"Đó không phải là kẹo mút... Tiểu Manh ngoan, mau buông tay ra."

"Tiểu Manh không tin, ca ca là kẻ lừa đảo..."

"Nhóc... Nhóc mà không buông tay anh giận thật đấy..."

"Cốp..."

"Ca ca sao lại gõ đầu Tiểu Manh, anh bắt nạt người ta..."

"Còn dám nói, muốn ăn gõ đúng không..."

"Cốp cốp cốp..."

Tiếng cãi vã của hai người, kinh động chim chóc bay tứ tung...

ps2: Hai ngày nay có tiểu loli ở bên cạnh, độc giả sướng chứ nhỉ? Sướng xong rồi, có phải nên để Mục Phi ra ngoài oai phong một chút không? Không thể bắt nạt Tiểu Manh mãi được, đúng không.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:52
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.