Chuyện này liên quan đến Vương Xuân Lan, Mục Phi không khỏi phải suy nghĩ nhiều hơn. Đó là một giáo viên, chứ không phải một đứa trẻ, bà ta đương nhiên sẽ không vì thứ hạng một lần thi tháng mà dây dưa không dứt với mình.
Chẳng lẽ bà ta ám chỉ mấy người kia tìm mình gây phiền phức, thật sự chỉ là để gây khó dễ cho mình thôi sao?
Không, không thể đơn giản như vậy được. Vậy rốt cuộc mục đích của bà ta là gì?
Mục Phi suy nghĩ nhanh trong đầu, thành tích này của cậu, bị người khác cho là gian lận, đó là điều tất nhiên.
Cũng chỉ có Lưu giáo viên, người hoàn toàn tin tưởng học sinh, mới tin vào sự thật là cậu không gian lận. Vậy nếu chuyện này truyền đến tai các giáo viên khác thì sao? Họ sẽ có phản ứng như thế nào...
Nếu mình thừa nhận gian lận, thì bà ta sẽ nói gì, làm gì? Ngược lại, nếu mình sống chết không thừa nhận, chuyện càng làm càng lớn, cuối cùng sẽ ra sao?
Mục Phi nghĩ ngợi, một suy nghĩ mơ hồ dần dần hiện ra trong đầu cậu...
Hóa ra mục đích của bà ta là...
Nghĩ đến đây, Mục Phi thản nhiên, trên mặt lộ ra vẻ khinh miệt: "Hóa ra người lớp năm các người đều là lũ không thua nổi sao? Thi cử thất bại, mất hạng nhất không tìm nguyên nhân từ bản thân, trái lại còn tự oán tự trách, không chịu rút kinh nghiệm. Như các người, sớm muộn gì cũng có một ngày, không những không giữ được hạng nhất toán, mà ngay cả hạng nhất các môn khác cũng bị lớp một chúng tôi giành lấy."
"Xì." Lý Sinh khinh khỉnh bĩu môi: "Hạng nhất có được nhờ gian lận mà còn mạnh miệng thật đấy."
Mục Phi căn bản không để lời hắn vào tâm, chỉ cười tùy ý: "Vấn đề có gian lận hay không, tôi không tính toán nhiều với cậu, tin hay không tùy cậu. Nhưng lời này tôi để ở đây, đừng tưởng các người là lớp năm, lớp trọng điểm thì làm sao, đó là do lớp một chúng tôi căn bản chưa dốc sức. Chỉ có thành tích thi đại học mới là thật, mấy kỳ thi tháng, thi giữa kỳ gì đó, chúng tôi căn bản không để tâm. Cũng chỉ có mấy tên mọt sách các người, chiếm được hạng nhất khối là đắc ý vênh váo, thật là nực cười..."
"Tôi thấy cậu mới nực cười..." Tiêu Nguyệt Nguyệt, cô nàng độc miệng nãy giờ chưa nói câu nào, cuối cùng cũng mở miệng. Cô ta là học ủy lớp 12-5, nghe Mục Phi coi thường thực lực lớp mình như vậy, cảm giác như Mục Phi đang tát vào mặt cô ta vậy: "Từ khi lên lớp 12, thành tích lớp một các người lần thi nào hơn được chúng tôi? Hạng nhất các môn của khối hầu như đều là của lớp năm chúng tôi, lớp một các người giành được mấy cái? Tôi thấy, người lớp một các người chỉ giỏi cái miệng..."
"Ha ha, cậu có tin không, kỳ thi cuối kỳ này, lớp năm các người không giành nổi một hạng nhất khối nào đâu?"
Mục Phi vừa dứt lời, bao gồm cả Lâm Nhược Y, mọi người có mặt đều nhìn cậu với vẻ khó tin. Tuy lớp năm và lớp một đều là lớp trọng điểm, nhưng học sinh lớp một đa số thuộc kiểu trí tuệ bình thường nhưng cần cù học tập, còn học sinh lớp năm là kiểu thông minh, tinh thần học tập cũng không tệ.
Lớp học được tạo thành từ những kiểu học sinh khác nhau, so sánh ra, thành tích lớp một ổn định hơn lớp năm, còn thành tích cao nhất của lớp năm rõ ràng mạnh hơn lớp một rất nhiều.
Cho nên hầu hết các kỳ thi trước đây, bảng điểm đơn môn của khối đều bị học sinh lớp năm chiếm giữ, đặc biệt là ba môn Toán, Lý, Hóa, giống như được thiết lập riêng cho học sinh lớp năm vậy. Chỉ có hai môn Văn và Ngoại ngữ là học sinh lớp một thỉnh thoảng mới giành được hạng nhất.
Còn như lần trước, Mục Phi cướp lấy hạng nhất môn Toán vốn bị lớp năm chiếm giữ suốt bao năm, đó căn bản là chuyện chưa từng xảy ra.
Hiện giờ học sinh lớp năm, đặc biệt là đại diện môn Toán Triệu Tú Lan, trong lòng đều như bị đâm một cái gai. Đây cũng là lý do tại sao họ lại cấp bách muốn Lâm Nhược Y vạch trần việc Mục Phi gian lận.
Thế mà lúc này Mục Phi lại mạnh miệng nói rằng, kỳ thi cuối kỳ, lớp năm bọn họ không lấy nổi hạng nhất môn nào, cậu ta bị điên à?
"Ồ~~, xin lỗi, tôi nói sai rồi." Mục Phi nhìn dáng vẻ kinh ngạc của ba người đó, bỗng nhiên như chợt nhận ra điều gì: "Chủ nhiệm lớp các người là giáo viên môn Văn, bà ta ham thể diện như vậy, cho dù liều mạng gian lận cũng phải giữ hạng nhất môn Văn cho lớp các người. Cho nên vừa rồi tôi nói sai, phải là trừ môn Văn ra, các môn còn lại các người đều không giành được hạng nhất khối, tin không?"
"Không tin." Ba học sinh lớp năm đồng thanh phản bác.
"Ha ha..." Mục Phi cười nhẹ hai tiếng: "Đợi đến khi kết quả thi cuối kỳ ra, các người sẽ hiểu lời tôi nói là thật hay giả."
"Chúng tôi rất mong chờ ngày cậu lộ nguyên hình..." Lý Sinh hừ nhẹ hai tiếng, nói với vẻ giễu cợt. Hắn vừa xoay người định đi thì bị Mục Phi gọi lại.
"Đợi đã... Các vị có phải quên chuyện gì rồi không?"
"Hử?"
Mục Phi bước tới trước mặt Lâm Nhược Y, đưa tay khoác lên vai cô: "Vừa rồi các người nhục mạ Nhược Y nhà tôi, có phải nên có lời giải thích không? Dù có gian lận hay không, đó là chuyện của tôi, các người tìm tôi, tôi không nói gì cả. Nhưng ba người các người ức hiếp một nữ sinh, thế này là thế nào? Chẳng lẽ mắng chửi người ta xong, đến một câu xin lỗi cũng không có sao?"
"A Phi, thôi bỏ đi... Tôi không sao đâu..." Lâm Nhược Y muốn khuyên Mục Phi, nhưng lời chưa nói hết đã cảm thấy một lực rất lớn từ tay Mục Phi truyền tới, ép chặt vai cô sát vào người cậu.
"Vốn dĩ tôi còn muốn dạy dỗ các người một trận, nhưng nể tình Nhược Y nhà tôi xin tha, tôi không làm khó các người nữa, xin lỗi cô ấy, chuyện này coi như xong..."
Ba người đó nhìn nhau, tuy không nói gì nhưng không ai có ý định xin lỗi, ngược lại còn xoay người muốn đi.
"Hừ hừ~" Mục Phi hừ nhẹ hai tiếng, trên mặt lại hiện lên ý cười: "Nếu các người quyết tâm không xin lỗi cũng được, xảy ra hậu quả gì đừng trách tôi."
Lý Sinh quay đầu nhìn Mục Phi một cái: "Xin lỗi? Dựa vào cái gì? Tôi không báo chuyện cậu đánh tôi lên chỗ chủ nhiệm đã là giới hạn cuối cùng của tôi rồi, muốn tôi xin lỗi? Không thể nào..."
Nói xong, ba người cùng nhau bước xuống lầu.
"A Phi, họ không xin lỗi thì thôi đi, dù sao tôi cũng chỉ bị nói vài câu thôi mà, lại chẳng mất miếng thịt nào..." Lâm Nhược Y thấy Mục Phi nhìn chằm chằm ba người vừa rời đi, sắc mặt ngày càng lạnh lùng, sợ Mục Phi nhịn không được mà ra tay, vội vàng lên tiếng khuyên can.
Mục Phi đương nhiên biết cô đang lo cho mình, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô: "Nhược Y, đừng lo cho tôi, dù không ra tay, tôi cũng sẽ không dễ dàng tha cho bọn họ đâu."
Nói rồi, cậu ghé môi sát vào tai Lâm Nhược Y: "Kẻ ức hiếp em, tôi nhất định sẽ bắt họ phải trả giá."
Nghe những lời như thề non hẹn biển của nam nữ chính trong phim tình cảm sến súa của Mục Phi, dù Lâm Nhược Y biết Mục Phi không có ý đó, nhưng trong lòng vẫn trong khoảnh khắc bị cảm giác hạnh phúc lấp đầy.
Ngay lúc cô đang ngẩn ngơ, Mục Phi đưa mắt liếc nhìn xung quanh một vòng, và khi thấy giỏ rác ở góc tường, mắt cậu chợt sáng lên, trên mặt chậm rãi hiện lên một nụ cười xấu xa.
Trong cái giỏ rác đó, có một vỏ chuối...
Lý Sinh, Triệu Tú Lan, Tiêu Nguyệt Nguyệt ba người xuống cầu thang, như trút được gánh nặng thở phào một hơi, sau đó chạy nhanh xuống dưới, đồng thời trong lòng họ cùng lóe lên một suy nghĩ — gã tên Mục Phi kia, quá man rợ, quá đáng sợ.
Đặc biệt là gã Lý Sinh kia, mặt còn bị Mục Phi tát một cái, nhưng cứ nhớ tới ánh mắt đáng sợ của Mục Phi lúc đó, hắn lại không nảy sinh nổi một ý niệm phản kháng. Nếu không phải vì giữ thể diện lớp trưởng trước mặt bạn học, hắnphỏng chừng tự kỷ đã sợ đến nhũn cả người. Còn câu "Muốn tôi xin lỗi, không thể nào" đầy vẻ phách lối lúc nãy, sau khi nói xong, hắn cảm thấy sau lưng mình đều ướt đẫm.
Đáng sợ, quá đáng sợ.
Lý Sinh nghĩ thầm, chân chạy càng nhanh hơn, thế nhưng đột nhiên giẫm phải thứ gì đó, chân lập tức trượt đi, cả người mất thăng bằng, ngã nhào xuống cầu thang. Hắn chạy quá vội, đà lao về phía trước không dừng lại được.
Cú ngã này của hắn chưa là gì, hai nữ sinh kia tránh không kịp, lập tức cũng ngã nhào lên người hắn, ba người này như quả cầu tuyết lăn xuống phía nửa tầng ba.
May là lúc họ ngã, cầu thang không cao, chỉ cách nửa tầng ba có ba năm bậc, nếu cao hơn nữa, sợ là gãy xương là điều không tránh khỏi. Dù vậy, cũng làm họ kêu thảm một tiếng.
"Ái da~~"
"Đau... đau chết mất..."
"Lớp trưởng, sao cậu không cẩn thận thế, chân tôi, ái da."
Vỏ chuối kia đương nhiên là do Mục Phi vứt. Cậu nhìn ba người lăn xuống cầu thang, trên mặt không chút thương cảm, trái lại còn lộ ra một tia sảng khoái.
Cô nàng độc miệng Tiêu Nguyệt Nguyệt nằm trên đất kêu gào không dứt, Lý Sinh đang ngồi trên chân cô ta, còn Triệu Tú Lan gầy gò kia thì ngã trong lòng Lý Sinh, ba người này trông như đang chơi trò chồng người.
"Tôi đâu có không cẩn thận, vỏ chuối, tôi giẫm phải vỏ chuối rồi."
Lý Sinh và Triệu Tú Lan nghe tiếng thét của Tiêu Nguyệt Nguyệt cũng giật mình, vội vàng đứng dậy.
"Nguyệt Nguyệt, cậu sao rồi?"
"Chân, chân tôi đau quá..." Tiêu Nguyệt Nguyệt ôm lấy mắt cá chân kêu khóc, khuôn mặt vốn không xinh đẹp nay càng méo mó biến dạng.
"Đáng ghét, vệ sinh cầu thang này là lớp nào phụ trách, sao đến vỏ chuối trên đất mà cũng không biết quét."
Lý Sinh cũng ngã không nhẹ, mặt đầy giận dữ chửi bới. Nhưng vừa ngẩng đầu lên, hắn lại thấy Mục Phi đang đứng ở lối cầu thang tầng bốn cười khẽ. Sau một thoáng sững sờ, hắn liền hiểu ra ngay.
Tiêu Nguyệt Nguyệt thấy biểu cảm của Lý Sinh cũng hiểu ra chuyện gì, mặt đầy phẫn nộ không màng gì nữa, chỉ tay vào Mục Phi hét lên: "Là cậu, là cậu làm đúng không? Vỏ chuối này là cậu vứt, có phải không?"
Mục Phi lại cười điềm nhiên: "Cô có bằng chứng không?"
Đúng lúc này, Lâm Nhược Y nãy giờ vẫn đang ngẩn ngơ cũng nghe tiếng ồn ào chạy tới: "A Phi, sao vậy?"
"Ha ha," Mục Phi cười nhạt, "Người vừa mắng em không chịu xin lỗi, chắc là ông trời cũng không nhìn nổi nữa, vứt xuống một vỏ chuối... thế là, thế là họ thành ra như vậy..."
Nhìn nụ cười đắc ý trên mặt Mục Phi, Lý Sinh và Triệu Tú Lan không dám nói lời nào, nhưng cô nàng độc miệng Tiêu Nguyệt Nguyệt bây giờ đang đau thấu xương, tay cô ta chỉ vào Mục Phi run bần bật, cũng không biết là do đau hay do tức: "Mục Phi, tôi nhất định sẽ tố cáo cậu, tôi nhất định sẽ bắt chủ nhiệm Vu đuổi học cậu..."
"Tùy cô, tôi chờ..." Nghe câu đó, Mục Phi cũng chẳng hề để tâm, dường như chiếm được tiện nghi còn nghiện, cậu khoác tay lên bờ vai mềm mại của Lâm Nhược Y, dưới ánh mắt của ba người kia, đi thẳng một mạch, nhìn cũng không thèm nhìn họ.
Còn Lâm Nhược Y thì khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn thoáng qua ba học sinh lớp năm kia, ánh mắt thoáng chút bất an...