Một nữ sinh xinh đẹp mặc đồng phục trường Bát Trung, hai tay bị trói ra sau lưng, miệng bị nhét khăn ăn, chỉ có thể phát ra những tiếng "ư ư". Lúc này đôi mắt cô đã đỏ hoe, sưng lên rõ rệt.
Lưu Khôn đi đi lại lại quanh cái giường ọp ẹp, nhìn Mễ Bối Bối đang chật vật thảm hại trên giường, trên mặt đầy vẻ chế giễu: "Con nhỏ chết tiệt, thế nào? Lúc cô lên mặt với tôi, không nghĩ tới có ngày hôm nay sao? Ha ha ha..."
Hắn nói rồi ngồi xuống bên cạnh Mễ Bối Bối, đưa tay bóp cằm cô, ép khuôn mặt nhỏ nhắn của cô quay về phía mình: "Nhìn xem, một trong bốn đại hoa khôi trường Bát Trung, xinh đẹp biết bao. Nhưng giờ thì sao? Nhìn cô khóc kìa, mặt mũi tèm lem hết rồi... Rốt cuộc là ai bắt nạt cô..."
Mễ Bối Bối không nói được lời nào, hai mắt trừng trừng nhìn Lưu Khôn, nghẹn ngào lắc đầu nguầy nguậy, muốn hất tay Lưu Khôn ra.
"Chát!" Lưu Khôn tát một cái vào mặt Mễ Bối Bối, trừng mắt nhìn cô: "Động đậy? Còn động đậy nữa? Giờ cô đã rơi vào tay tôi, mẹ kiếp, còn dám lên mặt, muốn ăn đòn phải không?..."
"Ư ư~~" Mễ Bối Bối đâu chịu nghe lời hắn, giãy dụa càng kịch liệt hơn. Cô cảm thấy hai bàn tay bị trói đau rát, nhưng bắt cô phải chịu thua cam chịu như vậy thì cô không cam tâm.
"Suốt ngày mẹ kiếp cứ làm bộ thanh thuần. Nói cho cô biết, tốt nhất là thành thật một chút, có thể bớt phải chịu khổ. Phục vụ tốt tôi, chuyện hôm nay coi như xong. Thật sự chọc giận tôi, tôi ném thẳng cô vào địa bàn của Hưng Bắc Bang, đến lúc đó không chỉ một mình tôi đâu, tụi nó sẽ thay phiên nhau chơi chết cô..." Lưu Khôn vừa nói vừa đưa tay sờ soạng lên người Mễ Bối Bối.
Mễ Bối Bối tay không thể cử động, nhưng chân vẫn còn linh hoạt. Cô vội vàng đứng dậy muốn né tránh, nhưng lại bị Lưu Khôn túm chặt lấy cổ chân, tức thì ngã nhào xuống giường.
"Trở lại đây, cô còn muốn chạy đi đâu? Ha ha ha, tôi Lưu Khôn cũng có cơ hội nếm thử hương vị hoa khôi của cô rồi... Nghe nói cô vẫn còn là con gái, không biết thật giả thế nào, vừa hay để tôi kiểm hàng..."
Mễ Bối Bối bị hắn nắm chặt cổ chân, giãy thế nào cũng không thoát được. Lúc này cô thực sự tuyệt vọng. Chẳng lẽ mình thực sự bị hắn giở trò đồi bại sao? Mình mới mười sáu tuổi thôi, chưa từng có bạn trai, chưa từng yêu đương, càng chưa từng hẹn hò, hôn môi, lẽ nào mình lại bị một tên cặn bã làm nhục ở đây sao?
Nước mắt cô tuôn rơi như mưa, không ngừng gào thét: Mẹ ơi, sau này con nhất định nghe lời, không chạy lung tung nữa, mẹ mau tới cứu con đi. Có ai ở đó không, ai cũng được, mau tới cứu con với. Học trưởng Mục Phi, anh đang ở đâu vậy?
Thế nhưng tiếng gào thét của cô đến bên miệng đều biến thành âm thanh "ư ư ư". Ngay lúc này, cô cảm thấy gấu quần thể thao của mình bị người ta túm lấy, tức thì trái tim chìm xuống đáy vực sâu...
Chẳng lẽ mình thực sự tiêu rồi sao?
Mễ Bối Bối cảm thấy trái tim mình như bị đóng băng, lạnh lẽo vô cùng. Và ngay khi cô tuyệt vọng, gần như mất hết dũng khí phản kháng, trong đầu cô bỗng lóe lên khuôn mặt tự tin không tính là anh tuấn, nhưng nụ cười còn rạng rỡ hơn ánh mặt trời của Mục Phi.
Lần trước, có học trưởng Mục Phi cứu mình, nhưng lần này thì sao?
Đúng lúc này, chỉ nghe "cạch" một tiếng, cửa phòng vậy mà lại bị mở ra.
"Anh, anh làm cái gì vậy..." Lưu Khôn còn tưởng là Lưu Càn đi vào, lập tức cảm thấy khó chịu. Nhưng hắn còn chưa nói hết câu, bỗng thấy thân mình nhẹ bẫng, cảnh vật trước mắt quay cuồng, ngay sau đó sau lưng truyền đến một cơn đau rát như lửa đốt.
Còn Mễ Bối Bối chỉ cảm thấy mình bị ai đó ôm chầm vào lòng. Nghĩ đến dáng vẻ của Lưu Khôn, sống lưng cô lập tức tê dại, trong lòng ghê tởm vô cùng, vừa muốn giãy dụa thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Xin lỗi, tôi đến muộn..."
Nghe giọng nói này, Mễ Bối Bối sững người lại, sau đó quay đầu mới nhận ra người đang ôm mình chẳng phải chính là học trưởng Mục Phi mà cô vừa nghĩ tới trong lòng sao.
Mục Phi vừa mở cửa đã thấy Mễ Bối Bối bị trói ngược hai tay, mà một nam sinh cũng mặc đồng phục trường Bát Trung đang cố hết sức đè lên người cô.
Anh lập tức nổi giận, bước hai bước tới bên nam sinh kia, túm cổ áo hắn ném ra ngoài, cho đến khi tên nhóc đó ngã lăn ra đất vẫn chưa phản ứng lại được chuyện gì xảy ra.
Mục Phi chỉ thấy Mễ Bối Bối vô cùng đáng thương. Tuy cô nhóc này tỳ khí khí rất khó chịu nhưng bản tính vẫn rất tốt, hơn nữa cô mới mười sáu mười bảy tuổi. Đối với một nữ sinh mà nói, suýt nữa bị cưỡng hiếp là đả kích lớn đến mức nào chứ. Nếu tâm trí không đủ kiên cường, có lẽ cả đời cũng không thoát ra khỏi cái hố này.
"Mễ Bối Bối, không sao rồi, không sao rồi..." Điều Mục Phi sợ nhất chính là tâm lý Mễ Bối Bối bị kích động, anh ôm cô, không ngừng dịu dàng an ủi.
Mà Mễ Bối Bối vừa thấy Mục Phi tới, trái tim treo lơ lửng được hạ xuống, đồng thời nỗi sợ hãi nồng đậm lại như mây đen che kín mặt trời ập tới, cô khóc càng dữ dội hơn, nước mắt không ngừng rơi xuống, làm ướt đẫm cả một mảng lớn áo Mục Phi.
"Mẹ kiếp, mày là thằng nào? Tao..." Tên Lưu Khôn đó vừa nãy bị Mục Phi ném đi, cả người xoay một vòng lớn trên không trung, lưng đập xuống đất trước, ngã đến mức choáng váng đầu óc.
Phải mất hơn mười giây hắn mới hoàn hồn, vừa ngồi dậy định chửi bới thì khi nhìn thấy khuôn mặt như sắp rụng băng của Mục Phi, hắn lập tức giật mình tỉnh ngộ...
Đây, người này, chẳng phải là "Bạo Lực Ca" đang được đồn đại hot nhất trong đám học sinh Bát Trung hai ngày nay sao? Sao anh ta lại ở đây...
Tức thì, Lưu Khôn ngây dại, hắn cũng đã phản ứng lại được. Vừa nãy ở bên ngoài, tính cả anh ruột Lưu Càn của hắn, có tới bốn người canh giữ cơ mà. Anh ta vào được đây, chứng tỏ bốn người kia đã bị anh ta hạ gục rồi... Nghĩ đến đây, Lưu Khôn bắt đầu sợ.
Mục Phi chẳng buồn đếm xỉa đến hắn, anh quan tâm đến tâm trạng của Mễ Bối Bối ra sao, hy vọng chuyện này không để lại bóng ma tâm lý cho cô, nếu không, đối với cuộc sống tương lai của cô chắc chắn sẽ có ảnh hưởng.
Tin tức trên tivi, báo chí về loại chuyện này quá nhiều, nói nào là thiếu nữ sau khi bị cưỡng hiếp thì trở nên trầm cảm, tự kỷ, thậm chí tự sát. Tuy Mễ Bối Bối chưa bị cưỡng hiếp, nhưng nhìn bộ dạng cũng là bị kích thích không nhẹ.
Mục Phi sợ làm đau cô, vừa cẩn thận xé băng keo trên miệng cô, vừa lấy chiếc khăn ăn trong miệng cô ra. Mặt khác anh dịu dàng an ủi: "Đừng khóc đừng khóc, khóc nữa mặt mũi tèm lem, sẽ không còn đẹp nữa... Chẳng phải chỉ bị ăn hai cái tát thôi sao, đây không phải không sao rồi à, đúng không? Lát nữa anh giúp em tát lại, được không nào?"
Mục Phi nào từng gặp chuyện này, cũng không biết nên an ủi thế nào cho tốt, chỉ có thể như dỗ dành Từ Tiểu Manh, câu được câu chăng dỗ dành cô.
"Học trưởng Mục Phi... ư ư... em sợ quá..." Mễ Bối Bối tựa đầu vào ngực Mục Phi, cố sức rúc vào lòng anh, như thể đó là nơi an toàn nhất vậy.
"Không cần sợ, không cần sợ, anh ở đây, sẽ không để bọn họ bắt nạt em nữa, ừ. Em không cần lo lắng, chuyện này chỉ là trường hợp đặc biệt thôi, thực ra trên thế giới này người tốt vẫn nhiều hơn..." Mục Phi cuối cùng cũng tháo được sợi dây trên tay cô, vì sợ cô từ nay về sau nảy sinh tâm lý sợ hãi với những thứ xa lạ nên cố gắng khuyên giải.
"Học trưởng... cuối cùng anh cũng tới cứu em... em cứ tưởng mình tiêu đời thật rồi..." Tay Mễ Bối Bối vừa cử động được liền ôm chặt lấy eo Mục Phi, tiếp tục khóc lóc kể lể không thôi.
Mục Phi hiện tại sợ tâm lý cô xảy ra vấn đề gì, cũng không dám động đậy, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như anh trai đang an ủi em gái vậy.
Lưu Khôn giờ đang run rẩy. Đó là ai chứ? "Bạo Lực Ca" trường Bát Trung đấy.
Đó là một người, đơn thương độc mã đánh chạy cả mấy chục người đấy. Kẻ như mình trong tay anh ta chẳng phải giống như bắt gà con sao, vẫn nên giữ lấy cái mạng nhỏ này trước đã.
Nghĩ vậy, hắn lén lút nhích về phía cửa. Nhưng mới bò được hai bước, chỉ nghe "keng" một tiếng, một chiếc nĩa bằng bạc cắm phập xuống ngay trước mắt hắn, chiếc nĩa đó cắm sâu vào sàn nhà tận một centimet, vừa phát ra tiếng kêu nhẹ, chuôi nĩa vẫn không ngừng rung lên bần bật.
Quay đầu nhìn lại, Mục Phi đang trừng mắt nhìn hắn với khuôn mặt âm trầm: "Mày bước thêm một bước nữa, tao không ngại cắm nó lên chân thứ ba của mày đâu..." Mà hộp đựng bộ đồ ăn bên cạnh anh, đầy ắp toàn là nĩa.
Mễ Bối Bối khóc ít nhất cũng năm sáu phút, tiếng khóc lúc này mới dần nhỏ lại. Đợi khi cô ngẩng đầu lên, Mục Phi nhìn lại, áo trước ngực mình đều đã ướt đẫm.
"Đừng khóc nữa, chuyện đã qua thì cho qua đi, được không?" Mục Phi vừa lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mễ Bối Bối vừa nói.
Nghe lời Mục Phi, Mễ Bối Bối ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi gật gật đầu, nhưng bàn tay đang ôm Mục Phi lại càng chặt hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn dán chặt vào người anh.
Nhìn khuôn mặt đỏ sưng, lòng trắng mắt cũng sung huyết đỏ ngầu của cô, trong lòng Mục Phi cũng dâng lên nỗi chua xót, nảy sinh chút thương cảm.
Cho dù Mục Phi ngày nào cũng đối mặt với khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đến mức thảm thương của Từ Tiểu Manh, thì khi nhìn lại Mễ Bối Bối cũng thấy cô rất dễ thương.
Ai cũng có lòng yêu cái đẹp, cô lớn lên đáng yêu thì có lỗi gì? Dựa vào cái gì bắt cô phải chịu tội này? Nếu lúc đó mình không tìm thấy cô, hoặc đến muộn hơn một chút, hậu quả đó Mục Phi không dám nghĩ tới, cuộc đời cô thế là hủy hoại rồi...
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mục Phi quay sang nhìn Lưu Khôn càng trở nên lạnh lẽo. Anh vỗ vỗ lưng Mễ Bối Bối: "Vừa nãy hắn bắt nạt em, học trưởng báo thù giúp em được không?"
Nghe lời anh, ánh mắt Mễ Bối Bối quay sang nhìn Lưu Khôn đầy căm hận.
Lưu Khôn nghe lời Mục Phi liền giật mình, liên tục lùi lại: "Tao nói cho mày biết, anh tao là người của Hưng Bắc Bang đấy, mày dám động vào tao, anh ấy sẽ không tha cho mày đâu..."
"Anh mày? Thằng đứng canh cửa ấy hả? Nó tao còn đánh rồi, cũng không kém gì mày đâu." Mục Phi vừa nói vừa cầm lấy một chiếc nĩa, bế Mễ Bối Bối nhảy xuống khỏi giường.
"Đưa tay ra." Mục Phi đứng trước mặt Lưu Khôn, cao cao tại thượng nói.
Lưu Khôn dù không biết Mục Phi muốn làm gì, nhưng biết chắc chắn không có chuyện gì tốt lành, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, đâu chịu đưa tay ra.
Phập~ Mục Phi thấy hắn không hợp tác thì dứt khoát tự mình ra tay, đá một cước vào vai hắn, cả người hắn nghiêng ngả ngã xuống. Ngay lúc hắn chống tay xuống, Mục Phi dùng lực ném mạnh xuống dưới.
"Á~~" Cơn đau dữ dội trong tay khiến Lưu Khôn không kìm được gào thét thảm thiết.
Khi tay hắn vừa rơi xuống đất, Mục Phi mạnh tay cắm phập chiếc nĩa vào bàn tay hắn, máu đỏ tươi lập tức bắn tung tóe. Mà lúc này vẫn chưa xong, Mục Phi vươn tay phải, trái phải thay phiên nhau, "bốp bốp bốp" tát vào mặt hắn.
Âm thanh đó vô cùng giòn giã, tiếng này nối tiếp tiếng kia, y như đang xào bài poker vậy, mà tay Mục Phi đã nhanh đến mức xuất hiện tàn ảnh.
"Sau này tránh xa Mễ Bối Bối ra, đây là cho mày chút bài học nhớ đời. Lần sau thứ chảy máu không phải là tay mày nữa đâu, là chỗ nào thì trong lòng mày tự hiểu..." Mục Phi liếc nhìn chỗ nào đó dưới hạ bộ hắn nói.
Lời anh vừa dứt, ngoài cửa lại truyền đến một tràng tiếng bước chân vội vã. Tên côn đồ trước đó bị Mục Phi đánh ngã chạy tới cửa: "Đm, Hưng Bắc Bang mà mày cũng dám đụng, mày chết chắc rồi, người của tụi tao sắp tới nơi rồi, có giỏi thì mày đừng đi..."
Tên nhóc đó bị Mục Phi đấm một phát vào mặt, lúc này sưng to tướng, rõ ràng cũng là mới hoàn hồn lại.
Nghe vậy, Mễ Bối Bối sợ hãi run lên, Mục Phi không khỏi ôm chặt cô hơn, cười lạnh nói: "Nếu tao thực sự muốn đi, chỉ dựa vào mấy đứa phế vật các người còn chưa chặn được tao đâu. Nhưng tao cần thiết phải đi à?..."
Nói rồi, anh dừng lại làm vẻ bí hiểm: "Các người có người, tao lại không có người sao?"
Lời anh vừa dứt, cửa quán bar truyền đến tiếng ồn ào. Chẳng bao lâu sau, một đám cảnh sát xuất hiện trước mặt mấy người này, theo sau là Lưu Mỹ Anh và Lý Tông Vĩ.
Lưu Mỹ Anh vừa nhìn thấy Mễ Bối Bối, không giấu nổi nỗi lo trong lòng, nước mắt tuôn rơi không ngừng, ôm chầm lấy Mễ Bối Bối, hai cô gái nhỏ khóc nức nở không thôi.
Còn Lý Tông Vĩ, trên mặt lại lộ vẻ phấn khích, nhân tố hiếu chiến trong xương cốt con trai bộc lộ không sót chút gì.
Mục Phi nói nhỏ vài câu bên tai Lý Tông Vĩ, người kia liên tục gật đầu, dỗ dành hai cô gái nhỏ đi ra trước. Mà Mễ Bối Bối dường như không muốn rời xa Mục Phi, ánh mắt đầy luyến tiếc. Cuối cùng dưới sự khuyên nhủ của Lưu Mỹ Anh và ánh mắt khích lệ của Mục Phi, cô mới ba bước ngoái đầu một lần đi ra trước.