"Dầu gội, kem đánh răng, Đại Bảo, ồ, quên mua bàn chải đánh răng rồi, còn có khăn giấy nữa..." Mục Phi cầm tờ giấy Từ Tiểu Manh viết sẵn cho cậu từ trước, từng món từng món kiểm kê lại xem có bỏ sót gì không.
Tiểu La Lị (tiểu loli) vừa thốt ra lời đó, nam nữ xung quanh lập tức đều quay đầu nhìn Mục Phi, đặc biệt là ngay cạnh quầy hàng băng vệ sinh, những người đang bới lựa ở đó toàn là phái nữ, họ nhìn Mục Phi, hầu như đều đồng loạt nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét cùng cực.
Cô gái ăn mặc thời thượng lúc nãy cũng chưa đi xa, nghe thấy lời Từ Tiểu Manh liền quay trở lại, nhìn vẻ mặt buồn bực của Mục Phi, trên mặt lộ ra nụ cười hả hê, thậm chí còn lè lưỡi làm mặt quỷ với cậu.
Mục Phi nào có tâm trí đâu mà để ý đến cô ta, một ngày bị coi là kẻ biến thái đến hai lần, cậu thực sự sắp khóc đến nơi rồi, nếu lúc này có một cái kẽ đất, cậu chỉ hận không thể chui tọt vào đó.
Tiểu Manh à Tiểu Manh, thật không biết nhóc rốt cuộc là do ông trời phái tới để bầu bạn với ta, hay là tới để chỉnh ta nữa?
Cậu còn có thể nói gì nữa đây, nâng tay bế tiểu loli vào xe đẩy, quay đầu đẩy xe chạy trốn như đang chạy thoát thân.
"Anh ơi, có phải Tiểu Manh lại làm sai cái gì rồi không?" Tiểu loli dường như cũng nhận ra mình làm sai chuyện, rụt rè hỏi.
Trong lòng Mục Phi buồn bực muốn chết, nhưng nhìn bộ dạng đáng thương đó của nhóc, cậu làm thế nào cũng không nổi giận được, chỉ đành gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của nhóc, dở khóc dở cười nói: "Đồ ngốc này, lần sau bảo nhóc mua thứ gì, nhóc có thể nói nhỏ thôi được không, đừng có hét toáng lên thế?"
"Dạ, Tiểu Manh sai rồi..." Từ Tiểu Manh vừa nói vừa bĩu môi cúi đầu, rõ ràng là có chút thất vọng.
"Ây, không cần buồn bực đâu, anh đâu có giận, nhóc còn nhỏ, thỉnh thoảng làm sai chuyện cũng là chuyện bình thường mà..." Mục Phi thấy cô bé có chút không vui, vội vàng lên tiếng dỗ dành, nhưng dỗ mấy câu liền mà vẫn không thấy khá hơn, cậu đành dùng chiêu bài đồ ăn vặt để dụ dỗ: "Tiểu Manh, nếu nhóc vui vẻ, anh mua cho nhóc thật nhiều đồ ăn vặt được không? Đằng kia có bán đủ loại kẹo mút, biết không?"
Thế nhưng tiểu loli ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại cúi đầu xuống, vẫn không khá hơn chút nào.
Trong tình thế bất đắc dĩ, Mục Phi đành phải tung ra chiêu cuối: "Vậy hôm nay anh không làm gì nữa, dạo xong siêu thị, sẽ đưa nhóc đi chỗ khác chơi, hôm nay không làm gì hết, chỉ dành thời gian bên nhóc thôi, như vậy tổng được rồi chứ?"
Nghe thấy lời này, tiểu loli cuối cùng cũng được dỗ dành, ngẩng đầu nghiêng cái đầu nhỏ hỏi: "Thật ạ?"
Mục Phi bị cái vẻ ngốc nghếch của nhóc chọc cười, xoa đầu nhóc cam kết: "Đương nhiên là thật rồi, anh bao giờ lừa nhóc chưa? Có đúng không?"
Nghe thấy sự đảm bảo của Mục Phi, nỗi buồn của cô bé nhanh đến cũng nhanh đi, y như thuật biến diện của kịch Tứ Xuyên, trong nháy mắt đã đổi sang nụ cười vui vẻ: "Vậy những gì anh nói lúc nãy, mua thật nhiều đồ ăn cho Tiểu Manh, cũng phải giữ lời đấy nhé."
"Nhóc đúng là đồ tham ăn nhỏ, được, giữ lời, giữ lời, dù hôm nay nhóc bán anh đi đổi đồ ăn vặt cũng được." Mục Phi trêu chọc.
"Mới không thèm..." Nghe lời Mục Phi, cô bé bĩu môi, "Tiểu Manh mới không bán anh đâu, anh là quan trọng nhất..."
Nghe lời cô bé, Mục Phi không khỏi mỉm cười nhẹ lòng: "Được rồi, Tiểu Manh, đồ dùng mua xong cả rồi, bây giờ có thể đưa nhóc đi mua đồ ăn rồi nhé..."
Mà khi nghe lời Mục Phi, mắt của tiểu loli dường như sắp biến thành hai hình cây kẹo mút rồi...