Mễ Bối Bối quay về lớp học, vừa vào cửa lớp đã có bốn năm nam sinh lập tức vây quanh. Đám "sinh vật đực" đang phát tình này mặt mày hớn hở, vẻ mặt ân cần hỏi han. Nếu gắn thêm cái đuôi cho chúng, chẳng khác nào mấy con chó Bắc Kinh đang lấy lòng chủ nhân.
"Bối Bối, cậu ăn cơm chưa? Tớ mời cậu đi ăn lẩu được không?"
"Tớ đang định đi ăn KFC, Bối Bối có muốn đi cùng không?"
"Gần đây mới mở một quán đồ nướng khá ngon, hay là chúng mình đi ăn thử xem?"
Tâm trạng Mễ Bối Bối đang rất bực bội. Chỉ riêng gương mặt búp bê với giọng nói trẻ thơ này của cô, nam sinh nào gặp chẳng bị mê hoặc đến hồn xiêu phách lạc. Từ những tiểu chính thái mười tuổi đến những ông chú phong độ ba mươi tuổi đều bị cô "xử gọn". Bảo họ đi hướng đông, họ tuyệt đối không dám đi hướng tây, đúng là ngoan ngoãn hết chỗ nói.
Vậy mà bản thân vốn luôn "bách chiến bách thắng", hôm nay lại bị một tên nhìn không ngầu, không đẹp trai, không tiền, nhìn thoáng qua chẳng tìm thấy nổi bất kỳ ưu điểm nào phớt lờ. Chẳng lẽ do gần đây "dì cả" ghé thăm nên chỉ số mị lực của mình giảm sút? Hay là mấy nốt mụn nhỏ mới mọc trên mặt đã làm ảnh hưởng đến hình tượng ngọc nữ thanh thuần vô đối, đáng yêu vô địch của mình? Cái tên Mục Phi kia sao có thể hoàn toàn phớt lờ sức quyến rũ của cô được chứ.
Bực mình, cực kỳ bực mình.
Đám giống đực kia rõ ràng vẫn chưa biết mình đang đụng phải họng súng, vẫn cứ không biết sống chết mà lao lên.
Mễ Bối Bối vừa nhìn thấy đám người đó liền sa sầm mặt mày: "Tôi là người tàn tật à, không có tay chân sao? Tôi đói thì tự nhiên sẽ đi ăn, nhìn cái vẻ đàn bà con gái của các người xem, chẳng có chút dáng dấp đàn ông nào cả. Suốt ngày cứ lẽo đẽo sau mông con gái mà vẫy đuôi mừng, các người có thể có chút tiền đồ được không? Kiểu như các người mà cũng muốn theo đuổi tôi à, bỏ cái ý định đó đi. Mễ Bối Bối tôi dù có cả đời không gả đi được, cũng sẽ không tìm loại phế vật như các người làm bạn trai đâu."
Đến cuối cùng, Mễ Bối Bối gần như là hét lên. Mấy nam sinh vừa thấy tình hình đó liền chạy trối chết ra khỏi lớp, suýt chút nữa đâm sầm vào một nam sinh lớp khác.
"Chạy nhanh như ma đuổi thế làm cái quái gì, vội đi đầu thai à?"
Nam sinh suýt bị đâm trúng giật nảy mình, lập tức chửi bới. Thấy đám nhóc đó đã chạy xa, cậu ta mới chỉnh đốn lại quần áo bị xộc xệch, rồi gõ nhẹ hai tiếng lên cửa lớp 10-3.
Cậu ta trưng ra nụ cười rạng rỡ, đẩy cửa lớp bước vào: "Bạn học, chào bạn, làm ơn gọi giúp mình bạn Mễ Bối Bối với."
"Mễ Bối Bối, ông anh khóa trên lớp 10-2 đến tìm cậu kìa." Một nữ sinh ngồi gần cửa quay đầu lại hét lớn.
Mễ Bối Bối lúc này mới về chỗ ngồi, cặp sách còn chưa kịp bỏ xuống, nghe thấy lại có người tìm mình, trong lòng lập tức dấy lên một trận phiền chán, cô lạnh mặt bước ra khỏi lớp.
"Bối Bối, chưa đến lớp cậu mà anh đã nghe thấy tiếng em hét rồi, sao thế, tâm trạng không tốt à, hay có ai bắt nạt em?" Nam sinh kia thấy Mễ Bối Bối bước ra, liền hỏi han một cách rất thân thiết.
Mễ Bối Bối chỉ sa sầm mặt không nói lời nào. Nam sinh kia hơi không vui: "Thôi được, em chưa ăn cơm đúng không? Chúng mình ra ngoài vừa ăn vừa nói chuyện nhé." Vừa nói, cậu ta vừa vươn tay định nắm lấy tay Mễ Bối Bối.
Nhưng Mễ Bối Bối hất tay ra, gạt phắt tay cậu ta: "Lưu Khôn, từ nay về sau anh đừng đến tìm tôi nữa!"
Lưu Khôn ngẩn người, hỏi lại: "Bối Bối, em nói cái gì cơ?"
Mễ Bối Bối ngẩng đầu nhìn Lưu Khôn, gần như từng chữ từng chữ một nói: "Tôi bảo anh, đừng, bao, giờ, đến, làm, phiền, tôi, nữa. Lần này anh nghe rõ chưa?"
Sắc mặt Mễ Bối Bối không tốt, giọng nói cũng rất lớn, học sinh cả dãy hành lang nghe thấy tiếng cãi vã đều tò mò nhìn về phía hai người, thậm chí có vài người còn dừng bước, hào hứng xem trò vui.
Lưu Khôn thấy Mễ Bối Bối không giống như đang nói đùa, sắc mặt trở nên khó coi: "Mễ Bối Bối, em nói cho rõ ràng đi, rốt cuộc ý em là sao?"
"Tôi nói đã quá rõ ràng rồi, từ nay về sau anh đừng đến tìm tôi nữa, tôi không thể nào làm bạn gái anh đâu, anh sớm bỏ cái ý định đó đi!!" Mễ Bối Bối không chút nể nang đả kích.
Lưu Khôn nghe thấy câu đó, mặt lập tức trắng bệch. Từ khi lứa học sinh lớp 10 năm nay nhập học, lúc còn đang huấn luyện quân sự, cậu ta đã xao xuyến khi nhìn thấy Mễ Bối Bối mặc quân phục mà vẫn không giấu nổi vẻ trẻ trung đáng yêu. Kể từ đó, cậu ta bắt đầu cuộc tấn công tình cảm mãnh liệt đối với cô. Ban đầu, Mễ Bối Bối cũng lạnh nhạt với cậu ta như bao nam sinh khác, mà cô càng như vậy, Lưu Khôn lại càng thích.
Sự nỗ lực của cậu ta không uổng phí, qua hơn hai tháng trời, Mễ Bối Bối cuối cùng cũng chịu cùng cậu ta ra ngoài ăn một bữa cơm. Chính điều này đã khiến Lưu Khôn nhìn thấy hy vọng. Sau vài lần đi cùng nhau, cậu ta tự coi mình là bạn trai của Mễ Bối Bối. Thế mà ngày vui chẳng tày gang, hôm nay Mễ Bối Bối lại bảo cậu ta đừng tìm cô nữa. Cô có ý gì? Đùa giỡn người khác à?
"Mễ Bối Bối, vì theo đuổi em mà anh đã phí biết bao tâm huyết. Em có biết anh tốn bao nhiêu thời gian, tốn bao nhiêu tiền không? Dựa vào cái gì mà chỉ một câu nói của em lại phủi sạch tất cả chứ. Nếu em không có ý định kết bạn với anh, tại sao ngay từ đầu không nói thẳng cho anh biết? Tại sao em lại nhận những món quà đó, rồi còn ra ngoài với anh, làm anh hy vọng?" Lưu Khôn trợn trừng mắt, gắt gỏng hét lên.
Nghe tiếng tranh cãi, học sinh xung quanh tập trung lại ngày một đông. Mễ Bối Bối cũng tức đến cực điểm: "Hơn hai tháng nay, tôi đúng là đã nhận không ít đồ của anh, nhưng anh tưởng tôi muốn nhận à? Tôi trả lại một lần thì anh lại tặng một lần, trả lần này anh lại tặng lần sau, hai tháng nay anh cứ không dứt khoát như thế, cả lớp đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Nếu không phải tôi phiền đến phát điên thì anh tưởng tôi sẽ nhận à? Tôi tuy có ăn cơm với anh hai lần, là vì tôi thấy anh cũng tạm được, nhưng tôi chưa bao giờ đồng ý làm bạn gái anh, hiểu chưa hả?"
Những lời của Mễ Bối Bối không chút nể mặt, Lưu Khôn cũng biết muốn vãn hồi là không thể nào nữa. Hắn tức tối phát điên, cũng chẳng buồn giả vờ làm quân tử nữa, trên mặt lộ vẻ hung ác, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể giở thói vũ phu: "Mễ Bối Bối, thế thời gian anh bỏ ra, tiền bạc anh dùng để theo đuổi em trước đây, chẳng lẽ đều đổ sông đổ bể hết sao? Em chỉ cần một câu là muốn xóa sạch hết à? Không được, hôm nay em bắt buộc phải cho anh một lời giải thích."
"Tiền? Anh muốn tiền đúng không?" Mễ Bối Bối móc ví tiền ra, lấy hết những tờ tiền mệnh giá một trăm tệ bên trong, ném vào người Lưu Khôn.
"Đồ anh mua, một nghìn tệ đủ chưa, hai nghìn, hai nghìn tệ là đủ rồi chứ gì? Đây là ba trăm tệ, số còn lại tôi nhất định sẽ trả lại đủ không thiếu một xu. Từ nay về sau anh là anh, tôi là tôi, chẳng liên quan gì đến nhau hết, sau này anh cũng đừng đến làm phiền tôi nữa."
Mễ Bối Bối hét xong, quay người đi về phía lớp học, nhưng lại bị Lưu Khôn nắm chặt cổ tay. Kẻ kia cúi đầu không nhìn rõ biểu cảm, nhưng giọng nói lạnh đến mức sắp đóng băng: "Hai nghìn tệ? Chỉ chút tiền lẻ này mà muốn đuổi khéo tao sao? Mày coi tao là ăn mày à?"
Dù Mễ Bối Bối vùng vẫy rất mạnh nhưng vẫn không thể hất tay Lưu Khôn ra. Cô dứt khoát quay đầu hỏi: "Vậy anh nói đi, anh muốn bao nhiêu tiền, tôi đưa, tôi chỉ yêu cầu sau này anh đừng làm phiền tôi nữa."
"Ha ha, tiền nong gì đó cũng chẳng quan trọng..." Lưu Khôn cười gằn hai tiếng rồi ngẩng đầu lên, trên gương mặt trắng bệch lộ ra một tia hiểm độc. Hắn ta giơ một ngón tay lên: "Làm một nháy, chỉ cần em đi mở phòng với anh, cho anh làm một nháy, chuyện trước kia anh sẽ không truy cứu nữa, thế nào, rất hời đúng không?"
Cho dù một cô gái có mạnh mẽ đến đâu, nghe thấy những lời quá đáng như vậy cũng tuyệt đối không thể chịu nổi. Mễ Bối Bối tức giận đến mức mặt không còn chút máu, tay run lên không ngừng. Cô chỉ vào Lưu Khôn chửi một tiếng "Vô sỉ", vung tay "bốp" một cái tát vào mặt hắn, sau đó chẳng biết lấy đâu ra sức lực, hất mạnh tay Lưu Khôn ra rồi chạy tót về lớp.
Lưu Khôn sờ bên má bị tát đỏ ửng, nghiến răng ken két. Hắn trút cơn giận từ Mễ Bối Bối lên đám học sinh đang vây quanh: "ĐM chúng mày, xem náo nhiệt sướng lắm à, tất cả muốn ăn đòn đúng không? Cút, mau cút hết cho tao."
Bị hắn gầm lên như vậy, đám đông vây xem lập tức hoảng hốt giải tán. Lưu Khôn nghiến chặt răng đấm một cú vào tường: "Con nhỏ khốn kiếp, cho mặt mũi thì lại được đằng chân lân đằng đầu, tao mà không dạy dỗ mày cho ra trò, mày đéo biết thế nào là trời cao đất dày đâu."
Hắn vừa nói, vừa nhìn qua cửa sổ trừng mắt nhìn Mễ Bối Bối một cái đầy ác độc, rồi lấy điện thoại ra bấm một dãy số...
---❊ ❖ ❊---
Mễ Bối Bối trở về lớp, đôi tay vẫn còn run rẩy không ngừng. Bạn thân của cô là Lưu Mỹ Anh tiến lại gần, nhìn về phía cửa lớp với vẻ sợ hãi: "Bối Bối, cậu không sao chứ?"
Mễ Bối Bối không nói gì, ngực cứ phập phồng không dứt. Cô uống liền mấy ngụm nước mới thấy dễ chịu hơn một chút, dù lắc đầu ra hiệu mình không sao, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi.
Cô mở điện thoại ra bấm vài cái, dung mạo một nam sinh xuất hiện trên màn hình. Nam sinh này nhìn thoáng qua thì thấy bình thường không có gì đặc biệt, nhưng đằng sau nụ cười bình thản của cậu ta, dường như toát ra sự tự tin nồng đậm, cùng một cảm giác thản nhiên phớt lờ tất cả.
Lưu Mỹ Anh nhìn thấy ảnh Mục Phi trên điện thoại, lập tức như phát hiện ra điều gì, cắn ngón tay suy nghĩ: "Ơ, nam sinh này... sao tớ nhìn quen thế nhỉ."
Lời của cô làm Mễ Bối Bối chú ý: "Sao thế? Anh Tử, cậu quen anh ta à?"
Lưu Mỹ Anh lắc đầu: "Quen thì không quen, nhưng cứ cảm thấy hình như đã gặp ở đâu đó rồi."
Cô nghĩ một lát, bỗng vỗ tay cái "bộp": "Ái chà, thảo nào mình thấy cậu ta quen mắt thế, nhớ ra rồi. Bối Bối, cậu còn nhớ tớ từng kể với cậu không, mấy hôm trước trường mình có một tiểu loli mặc đồ hầu gái đến, người cô bé đó tìm chính là anh khóa trên này đây. Để tớ nhớ xem, cậu ta tên gì nhỉ, ừm, cậu ta tên là... tên là..."
"Mục Phi?"
"Đúng rồi, đúng là Mục Phi. Cậu không biết đâu, tiểu loli đến tìm cậu ta lúc đó xinh lắm, nhìn cô bé đó xong tớ chỉ muốn chết quách đi cho rồi. Xinh như bước ra từ phim hoạt hình ấy, tớ vẫn còn ảnh của cô bé đó đây này, cậu đợi chút..."
Lưu Mỹ Anh vừa nói vừa lấy điện thoại ra bấm vài cái: "Nhìn này, chính là cô bé đó."
Đập vào mắt Mễ Bối Bối là một cô bé cực kỳ xinh đẹp, mày liễu mắt phượng, môi anh đào chúm chím, trên mặt treo nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời. Cô bé đang ôm lấy cánh tay một nam sinh, làm nũng sà vào lòng người đó, mà nam sinh này chính là Mục Phi, người đã cứu cô thoát nạn hôm nay.
Nhìn dáng vẻ của cô bé đó, Mễ Bối Bối bỗng dấy lên cảm giác thất bại nặng nề. Cô gái kia thực sự quá xinh đẹp, quá đáng yêu, nếu so với cô ấy, người thua chắc chắn là mình, mà còn là thua một cách thảm hại nữa chứ.
Bàn tay cầm điện thoại của Mễ Bối Bối vô thức siết chặt lại. Cậu ta có bạn gái xinh đẹp như thế, hèn gì mà không chịu cho mình số điện thoại. Nhưng mà, tại sao trong lòng mình lại khó chịu thế này? Và tại sao mình lại có cảm giác hối hận cơ chứ? Biết thế lúc cậu ta hỏi số điện thoại, mình cứ cho quách đi là xong, việc gì phải bày đặt làm cao làm gì.
Lưu Mỹ Anh nhìn dáng vẻ ngẩn người của Mễ Bối Bối, như thể phát hiện ra châu lục mới: "Bối Bối, không lẽ cậu thích anh khóa trên này rồi đấy chứ? Trời ạ..."
Mễ Bối Bối không trả lời mà chỉ khẽ thở dài, kể lại chi tiết cho bạn nghe những chuyện sáng nay mình gặp phải: chuyện giúp Mục Phi bỏ tiền, chuyện bị người ta tán tỉnh, rồi chuyện gặp kẻ xấu được Mục Phi giải cứu. Biểu cảm của Lưu Mỹ Anh lúc này cực kỳ đặc sắc, hoàn toàn là vẻ không thể tin nổi, cái miệng há hốc ra, một hồi lâu sau cô nàng mới hoàn hồn lại.
Cô nàng vỗ mạnh lên hai vai Mễ Bối Bối, đôi mắt lấp lánh như sao: "Bối Bối à, chẳng lẽ đây là tình yêu sét đánh sao? Đây chẳng phải là tình yêu mà cậu vẫn luôn mong đợi trong lòng hay sao? Công chúa gặp nạn, bạch mã hoàng tử từ trên trời rơi xuống, cứu công chúa khỏi cơn nguy khó, cuối cùng sống cuộc sống hạnh phúc bên nhau, anh khóa trên này chính là vị bạch mã hoàng tử đó đấy!! — Ờ, mặc dù hoàng tử này trông bình thường một chút."
"Xì, anh ta mà là bạch mã hoàng tử gì chứ, thôi đi. Hình tượng của anh ta khác xa so với yêu cầu của tớ lắm. Tớ bực là anh ta lại hoàn toàn phớt lờ màn bắt chuyện của tớ kìa, không ngờ Mễ Bối Bối tớ cũng có lúc không chinh phục nổi một chàng trai, mình đã sa sút đến mức độ này rồi sao?" Mễ Bối Bối nói một cách vô cùng chán nản.
Lưu Mỹ Anh mím môi cười khẽ: "Ái chà chà, chịu chút đả kích nhỏ thế này mà đã ủ rũ rồi sao? Đây không phải là Bối Bối mà tớ biết đâu nha."
Cô vừa nói vừa khẽ xoa đầu Mễ Bối Bối: "Mễ Bối Bối mà tớ biết là một thiếu nữ vô địch thanh xuân, kiên cường vô đối, bất khuất, càng bị đánh càng mạnh mẽ, chứ không phải một tiểu oán phụ khuê phòng suốt ngày chỉ biết thở ngắn than dài, tự thương tự cảm như bây giờ."
"Cái con Anh Tử chết tiệt, cậu nói ai là oán phụ đấy, có phải mấy hôm nay bổn cung chưa sủng hạnh cậu nên cậu cô đơn, người ngợm ngứa ngáy rồi phải không?" Mễ Bối Bối vừa nghe thấy từ "oán phụ" liền nhảy dựng lên, tung đôi bàn tay ma thuật tấn công Lưu Mỹ Anh, sờ soạng khắp người cô nàng khiến đối phương kêu lên liên hồi. Hai tiểu mỹ nữ cứ thế vừa đánh vừa nô đùa chạy ra ngoài, khiến đám giống đực xung quanh không khỏi trố mắt nhìn.
Được Lưu Mỹ Anh nhắc nhở, Mễ Bối Bối cũng hoàn hồn lại. Đúng vậy, chịu chút đả kích mà đã ủ rũ, đây không giống phong cách của mình chút nào. Cô nắm chặt nắm đấm nhỏ:
"Bối Bối, chịu chút đả kích mà đã lùi bước không phải tác phong của cậu, cậu phải chấn chỉnh lại, cậu phải phản công."
Cô trông như một nhân vật phản diện trong phim hoạt hình, chu cái môi nhỏ ra hừ lạnh: "Anh Mục Phi, cho anh kiêu ngạo, cho anh không thèm đếm xỉa đến tôi. Được, đã không muốn đếm xỉa đến tôi thì tôi càng phải bám lấy anh, làm phiền anh. Bổn cô nương sớm muộn gì cũng sẽ khiến anh phải lẽo đẽo theo sau tôi mà vẫy đuôi cầu xin, hừ hừ hừ hừ."
Lưu Mỹ Anh thấy Mễ Bối Bối lấy lại sự tự tin, trên mặt cũng lộ nụ cười: "Cố lên, Bối Bối, tớ tin cuối cùng anh ta nhất định sẽ đổ rạp dưới chân cậu thôi."
"Hừ hừ, chỉ đổ rạp thì quá hời cho anh ta rồi, tớ muốn bắt anh ta quỳ dưới chân tớ, hôn ngón chân tớ. Đợi khi anh ta yêu tớ đến chết đi sống lại rồi, bổn cô nương sẽ phất tay đá bay anh ta, nếu không thì khó lòng giải mối hận trong lòng tớ."
"Đúng đúng, còn phải bắt anh ta vừa liếm ngón chân, vừa hô to Nữ vương Bối Bối vạn tuế."
"Không được không được, tớ cứ thấy thế vẫn quá hời cho anh ta, phải nghĩ cách gì khác để hành hạ anh ta mới được..."
"Hì hì, cậu hành hạ xong thì cho tớ mượn, tớ hành hạ giúp cậu, tớ hành hạ xong lại trả cho cậu, hai đứa mình thay phiên nhau..."
"..."
Hai cô nàng tiểu sắc nữ này cứ ở đó mà liến thoắng mơ tưởng viển vông, khiến đám học sinh xung quanh liên tục liếc nhìn, trong lòng thầm nghĩ không biết chàng thiếu niên thuần tình nào lại sắp gặp nạn đây.
Cùng lúc đó, Mục Phi đang ngồi trong lớp 12-1 liên tục hắt hơi ba bốn cái.
"Hắt... xì... phù phù, không biết đứa nào lại đang mắng mình đây?"
Ngay khi Mục Phi đang lau nước mũi, cậu không hề hay biết rằng, vận mệnh tình yêu của mình đã bị hai con nhóc vô lương tâm quyết định một cách bi kịch như thế.